SINH CƠ TRONG TỬ CỤC
Việc dân chúng trong thành Tế Dương sơ tán và việc Tiêu Giác tiếp quản quân thành Tế Dương gần như diễn ra đồng thời.
Lệnh được đích thân vương nữ ban ra, dân chúng tất nhiên không không tuân theo. Dẫu có bao nhiêu nghi hoặc, bất mãn, nhưng khi nghe tin trong thành hỗn loạn, ai ai cũng vì an toàn của gia đình mà tạm thời rời đi. Chỉ có những người già yếu bệnh tật không thể đi xa là ở lại, họ vì nhiều lý do không thể di chuyển, cũng không muốn chịu cảnh vất vả dọc đường nên thà chết tại quê hương còn hơn.
Khó xử nhất chính là một số thế gia đại tộc trong thành Tế Dương, bọn họ vốn không hài lòng với Mục Hồng Cẩm trong những năm gần đây nên âm thầm sinh lòng phản loạn. Nhưng Mục Hồng Cẩm luôn hành sự mạnh mẽ quyết đoán, tuy là nữ nhi nhưng vẫn luôn thẳng tay trấn áp mọi tiếng phản đối. Tuy nhiên lần này nguy cơ giáng xuống thành Tế Dương quá đột ngột, Mục Hồng Cẩm rốt cuộc cũng không thể phân thân thế nên đã khiến các đại gia tộc kia bắt đầu ngo ngoe rục rịch, định nhân cơ hội này động tay động chân.
Mục Hồng Cẩm không thể rời khỏi thành Tế Dương. Một khi bà rời đi thì không chỉ là tạo cơ hội cho những kẻ chống đối ngấm ngầm, mà còn đồng nghĩa với việc bà từ bỏ tòa thành này, từ bỏ cả dân chúng trong thành. Là vương nữ của Tế Dương, đã hưởng sự yêu mến và kính trọng của bá tánh thì lúc này càng phải gánh vác trách nhiệm.
Một chiếc xe ngựa cải trang giản dị lặng lẽ rời khỏi vương phủ.
Đọc
