HỒI DOANH
Trên đường từ Tế Dương trở về Lương Châu, mọi người không còn tinh thần như lúc đến nữa. Có lẽ vì vừa trải qua một trận chiến ác liệt, ai nấy đều có chút mỏi mệt. Lâm Song Hạc cũng đã trả lại khế ước bán thân cho hai tiểu nha đầu Thúy Kiều và Hồng Tiếu, còn để lại một ít bạc đưa cho cha mẹ bọn họ, dặn dò về sau đừng bán con cái nữa. Trước khi rời đi sợ cặp phu phụ kia ngoài mặt nghe lời mà sau lưng lại làm càn nên hắn còn lấy danh tiếng của Thôi Việt Chi ra dọa.
Hai tiểu nha đầu lại bịn rịn không nỡ rời xa, dù sao không phải lúc nào cũng có thể gặp được một vị chủ tử dễ hầu hạ, không đánh không mắng hạ nhân như thế. Có đôi khi làm nha hoàn cho một phu nhân tốt bụng như vậy còn dễ sống hơn nhiều so với vật lộn trong thế đạo bấp bênh ngoài kia.
Khi rời Lương Châu Vệ, nơi đó vẫn chưa vào xuân; nay vì đường xa chậm trễ, lúc trở về đã là đầu hạ.
Hòa Yến cũng đã sớm thay lại nam trang, lúc đi đường mặc nam trang vẫn tiện lợi hơn nhiều. Lâm Song Hạc thấy vậy thi thoảng lại phe phẩy quạt cảm thán: “Hòa muội muội của ta dung mạo bậc này lại cứ thích cải nam trang, thật đúng là uổng phí mà.”
Hòa Yến chỉ xem như hắn đang nói hươu nói vượn.
Đến mùng hai tháng năm, Tiêu Giác và Hòa Yến về đến Lương Châu Vệ.
Đọc
