BÔN TẨU TRONG ĐÊM
Đồng Khâu Thạch liếc mắt một cái đã say mê Hoa Du Tiên, vung tay hào phóng tung ra ngàn lạng vàng ròng đòi nạp nàng làm thiếp. Tỷ tỷ ruột của hắn khi đó đang là tuần phủ phu nhân đương nhiệm, Đinh tú bà làm sao dám đắc tội.
Các cô nương trong Nhập Vân Lầu không hiếm người được bậc quyền quý để mắt mang về làm thiếp, bản thân Đinh tú bà cũng vui vẻ làm nhân tình cho người, một là bản thân các cô nương cũng nguyện ý, sau này thoát khỏi cảnh bán phấn buôn hương, phải ngửa mặt hầu hạ mua vui, tính ra cũng là chuyện tốt. Hai là để Nhập Vân :ầu sừng sững tại Kim Lăng bao năm không suy, đương nhiên cần người có quyền có thế bảo bọc.
Nhưng Đồng Khâu Thạch xui rủi thế nào lại nhắm trúng Hoa Du Tiên.
Trái tim Hoa Du Tiên vốn đã trao trọn cho Vương Sinh, Đinh tú bà nhìn rõ hơn ai hết. Mụ lại thấu hiểu tiểu cô nương này bề ngoài tuy trông mềm mỏng, giỏi ứng biến nhưng nội tâm lại vô cùng kiên định. Giờ nàng và Vương Sinh đang lúc tình ý mặn nồng, tình tợ kim kiên (tình như vàng đá), làm sao để mắt tới Đồng Khâu Thạch. Chỉ sợ đến lúc đó nàng liều mạng với tư tưởng “thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành”, liều cho cá chết lưới rách.
Đinh tú bà định bụng đi khuyên nhủ Đồng Khâu Thạch, nào ngờ vị Đồng công tử này lại là một kẻ chẳng vừa. Đêm đó hắn phái người tới quậy một trận tơi bời, suýt chút nữa phóng hỏa thiêu rụi Nhập Vân Lầu. Vị tuần phủ đại nhân xưa nay sợ vợ, đương nhiên bênh vực cậu em vợ này. Đinh tú bà có khổ mà không thể nói, một mặt hận Đồng Khâu Thạch ngang ngược vô lý, một mặt lại bất lực không biết làm sao. Nhập Vân Lầu tuy kết giao không ít với quan lại phú hào, nhưng cường long làm sao chèn ép được địa đầu xà. Dẫu Hoa Du Tiên có tuyệt thế giai nhân đến đâu, suy cho cùng cũng chỉ là một ca nữ chốn thanh lâu. Vì một ca nữ mà đắc tội tuần phủ một phương quả thực không phải là một ván cờ có hời. Huống hồ từ khi quen biết Vương Sinh, Hoa Du Tiên chỉ gảy đàn biểu diễn thanh sắc, không tiếp khách. Cứ thế, người nguyện ý đứng ra bênh vực nàng cũng thưa thớt dần.
Đọc
