SƠN MIẾU HOANG TÀN – 5 Không biết từ đâu một trận gió thổi tới, rít rào bên tai khiến gáy nàng lạnh toát, cứ như có thứ gì đó vô hình đang phả hơi vào đầu nàng. Kiều Tâm Viên liếc nhìn bức tượng thần đổ nát một cái rồi vội quay đầu đi, lòng bàn tay nắm chặt đầy mồ hôi, nhỏ giọng hỏi: “A Ngộ huynh đệ, ta hỏi ngươi một câu, ngươi có nghĩ là… mắt của bức tượng kia biết cử động không?” “Tất nhiên là không rồi, trừ phi…” Trừ phi bức tượng đó là vật sống. Hạ Hầu Ngọc khựng lại một chút, dường như đoán được ý tiếp theo của nàng: “Ngươi nghĩ Miếu Quỷ nằm trong bức tượng sao? Không đâu, cả căn nhà này đều là nó, từng viên gạch từng viên ngói đều là nó.” Kiều Tâm Viên khẽ lắc đầu. Nàng cảm thấy tử huyệt sẽ không nằm
ĐọcBÚT SƠN HÀ – 6
“Kiều cô nương, Kiều cô nương!” Nàng nghe thấy giọng Đông Đình Quân ngày một lớn hơn bên tai, “Tỉnh lại, tỉnh lại! Sao cô nương đột nhiên ngất đi thế.”
“… Đông Đình Quân?” Kiều Tâm Viên mờ mịt mở mắt, sự tối tăm xám xịt trước mắt khiến nàng không nhịn được dụi dụi mắt: “Ta ngất bao lâu rồi?”
“Mới nửa nén hương thôi, vừa rồi chẳng lẽ, chẳng lẽ cô nương đang luyện hóa Bút Sơn Hà sao?!”
“Đúng vậy… Sơn Hà Bút kéo ta vào một…” Kiều Tâm Viên đang định buông lời “phốt” nó, bỗng cảm thấy môi trên môi dưới dính chặt, một chữ cũng khó thốt nên lời. Nàng im lặng một lát: ” Bút Sơn Hà không cho ta nói.”
Đông Đình Quân trầm ngâm: “Vì Bút Sơn Hà là thần khí nên phương pháp luyện hóa nó cũng đặc biệt, khác với các pháp khí thông thường.” Ngay cả hắn cũng không biết, cổ tịch trong tộc chưa từng ghi chép phần này, xem ra là vì Bút Sơn Hà không cho tiết lộ.
Đông Đình Quân hỏi nàng: “Nói như vậy Kiều cô nương đã luyện hóa được nó rồi?”
ĐọcBÚT SƠN HÀ – 5
Đông Đình Quân nhịn xuống ý muốn đánh hắn, thuyết phục cả buổi, tốn hết nước bọt.
Kiều Tâm Viên cuối cùng lấy đại cục làm trọng: “Vậy, vậy chúng ta nói trước, đợi sau khi ra ngoài sẽ lập tức đến Tử Vân Thành gần nhất để giải trừ khế ước đạo lữ. Đợi giải trừ xong, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, không ai dây dưa với ai, Đông Đình Quân làm chứng.”
Hạ Hầu Ngọc gật đầu: “Yên tâm, tuyệt đối không dây dưa, sau này cầu về cầu, đường về đường.”
Đông Đình Quân nằm bò trên vai nàng: “Được! Ta làm chứng! Nhanh lên.” “Nghi thức thành hôn của tộc Nhược Thủy rất đơn giản, lấy máu làm phù, lấy tóc làm khế ước, điểm lên mi tâm đối phương rồi niệm chú là được, biết vẽ phù chú không? Nào, ta dạy các ngươi!”
Hạ Hầu Ngọc: “Ta Giang Thiên Ngộ, cùng Kiều Tâm Viên tại đây kết thành đạo lữ, sau này có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu.”
Kiều Tâm Viên: “Ta Kiều Tâm Viên, cùng Giang Thiên Ngộ tại đây kết thành đạo lữ, sau này… có phúc cùng hưởng.” Nàng nuốt nửa câu sau vào bụng, kết hôn giả thôi, loại lời thề này không thể tùy tiện nói được.
ĐọcBÚT SƠN HÀ – 4
Đông Đình Quân chấn động nói: “Thật đúng là anh hùng tư tưởng lớn gặp nhau! Ngài đã nói ra nỗi băn khoăn bao năm nay của ta!”
Hạ Hầu Ngọc mắng: “Ngươi cũng bệnh không nhẹ.” “Chủ nhân ngươi luyện thứ này mà ngươi cũng nhịn được?”
“???” Cái loại người này rốt cuộc làm sao mà sống được tới bây giờ thế không biết.
Hạ Hầu Ngọc mò mẫm đứng dậy, nghe thấy giọng của xà yêu kia vang lên: “A Ngộ huynh đệ, cái kết giới kia, ngươi có thể giúp chúng ta mở ra không?”
Giọng nói này nghe như một tiểu cô nương, nhưng hắn đã gặp không ít yêu quái, có những kẻ sống cả ngàn năm vẫn giữ nguyên bộ mặt trẻ con, nghĩ đến kẻ này hẳn cũng không ngoại lệ.
ĐọcBÚT SƠN HÀ – 3
“Được rồi Đông Đình tiền bối.” Kiều Tâm Viên vẻ mặt nghiêm túc cất dạ minh châu vào nạp giới, “Tắt cho ngài rồi đó.”
Chỗ này có một mảng dây leo che khuất tầm nhìn, trong hang động tối đen như mực, tiếng nước nhỏ giọt càng trở nên rõ ràng.
Kiều Tâm Viên sợ làm phiền rùa nhỏ ngủ, bèn đi ra thật xa, lấy cuốn bí tịch thuận tay lấy được từ ngăn bí mật của thiếu thành chủ ra xem. Bên cạnh là một viên dạ minh châu nhỏ xíu, nàng quay lưng lại dùng tay áo che bớt ánh sáng yếu ớt, cố gắng không để ánh sáng chiếu vào người rùa nhỏ.
Tuy nhiên nàng xem không hiểu chữ viết của thế giới này, không hiểu ý nghĩa, chỉ có thể nhìn hình vẽ mà suy đoán những tư thế luyện công và huyệt vị, bắt chước làm theo. Từ từ dường như cũng nắm được chút bí quyết, không biết đã qua bao lâu, đột nhiên, nàng nhìn thấy hình vẽ trên giấy thế mà lại từ từ biến mất ngay trước mắt!
Hả??!! Nàng vội vàng đưa tay chạm vào, chỉ thấy dường như có một cục tẩy vô hình đã xóa sạch tất cả hình vẽ trên trang này.
ĐọcBÚT SƠN HÀ – 2
Kiều Tâm Viên vừa mệt vừa đói, nàng vốc nước suối ấm áp uống vài ngụm rồi lại tiếp tục nhặt một hòn đá lên đập Dược Tinh Thạch như người tối cổ.
Đập mấy cái không được, Kiều Tâm Viên mệt lả, bèn ngâm mình trong nước suối.
Nước suối dường như là linh tuyền, linh khí ấm áp bao quanh toàn thân, nàng làm theo phương pháp Ngu Hành Chi đã dạy trước đó, hấp thụ linh khí từ trong nước, nàng ngâm mình một lát hồi phục được không ít sức lực.
Đang lúc đầu óc mơ màng, đột nhiên Kiều Tâm Viên nhìn thấy một con rùa nhỏ đang bò trên vách đá. Do bò quá chậm, trông nó cứ như một hòn đá đen nhỏ đính trên đá.
Nàng nhìn chằm chằm một lúc, xác nhận đúng là con rùa đen kia: “Tiền bối!!” Giọng Kiều Tâm Viên vừa kinh ngạc vừa vui mừng, nàng nhanh chóng đứng dậy, khoác áo lên rồi lao tới.
ĐọcBÚT SƠN HÀ – 1
Hạ Hầu Ngọc tiện tay bẻ một nhánh cây, giẫm lên liền ngự bay đi. Tất cả mọi người có mặt tại hiện trường đều trợn mắt há hốc mồm, từ trước đến nay chưa từng nhìn thấy cảnh tượng này bao giờ! Chuyện này…… rốt cuộc phải lĩnh ngộ kiếm ý sâu đến mức nào mới có thể dùng một nhánh cây làm kiếm?!
Đã ba trăm năm trôi qua.
Khi Hạ Hầu Ngọc ngủ say thức hải vẫn tự chữa lành, nhưng dưới sự áp chế của Trấn Tiên Đài và Nhập Hồn Thần Châm, tốc độ vận chuyển linh lực chậm đến mức khó có thể nhận ra.
Hắn của hiện tại có thể nói là thân thể đã phế toàn tập, chỉ dựa vào thức hải cường đại mới có thể miễn cưỡng ngưng tụ lại khối thân thể tàn tạ này. Năm đó khi Hạ Hầu Ngọc bị vây khốn, hắn một kiếm giết chết sư tôn Thiên Hồng chân nhân.
Chứng kiến cái chết của Thiên Hồng, sự cuồng ngạo và phẫn uất của hắn trong nháy mắt tan biến. Không ai có thể vây khốn hắn, trừ khi hắn tự mình bó tay chịu trói.
ĐọcTỨ PHƯƠNG THÀNH – 6
Giữa không trung, cảnh tượng đấu pháp với đủ màu đủ sắc không có chút dấu hiệu dừng lại.
Cha của Ngu Hành Chi là Ngu Phong lơ lửng trên không, bên cạnh là một con bạch hổ cao hơn cả người —— đây là linh thú bản mệnh của ông ta, Lôi Đình Bạch Hổ. Khi tiếng hổ gầm lẫm liệt chính khí vang vọng khắp bầu trời Tứ Phương Thành, mưa gió sấm chớp kèm theo tia điện tím thô to giáng xuống, các loại địa linh và tiểu yêu quái ngoài thành sợ tới mức lập tức rụt về lòng đất, run lẩy bẩy dùng cát đất, cỏ cây ít ỏi bên cạnh để che chắn cho bản thân.
Lôi Đình Bạch Hổ, khắc tinh của yêu ma.
Kiều Tâm Viên cũng không nhịn được mà run lên một cái, tiếng sấm này quá đáng sợ.
Đã nhiều năm không thấy Ngu Thành chủ và Lôi Đình Bạch Hổ của ông ta xuất thế, bách tính trong thành đều chạy ra ôm hạt dưa đứng xem náo nhiệt. Phủ thành chủ cùng lúc đó cũng lâm vào cảnh nước sôi lửa bỏng.
ĐọcTHÀNH TỨ PHƯƠNG – 5
Ngu Hành Chi: “Kiều cô nương quá ngây thơ rồi.”
Ma tu đã đánh đến tận cửa, còn đứng ngoài Tứ Phương Thành buông lời hung ác đòi phủ thành chủ giao ra thiếu phu nhân tương lai, trong thành còn bao nhiêu bách tính như vậy, làm sao có thể không nghênh chiến? Cho dù là vì mặt mũi thì cũng phải vác đao vác thương ra đánh vài hiệp.
Ngu Hành Chi sợ nàng bỏ trốn theo Phong Lẫm, cũng sợ thám tử của Ma tu lẻn vào phủ bắt nàng đi, bèn túm lấy tay nàng, lôi nàng về phòng: “Nàng trốn ở đây, yên tâm, ta sẽ bảo vệ nàng chu toàn, sẽ không để kẻ xấu bắt nàng đi.”
Phi! Không biết xấu hổ! Khóe miệng nàng giật giật: “Thiếu thành chủ……ngươi có từng nghĩ, ngươi cũng chẳng phải người tốt lành gì không.”
Ngu Hành Chi cũng không có tâm trí phản bác: “Ta không nói đùa, Phong Lẫm không phải kẻ dễ chung đụng, nàng tưởng hắn sẽ đối xử tốt với nàng như ta sao? Không, hắn sẽ dùng thân xác nàng làm một ngọn đèn trường minh, để nhan sắc của nàng mãi mãi bầu bạn bên hắn.”
ĐọcTỨ PHƯƠNG THÀNH – 4
Kiều Tâm Viên đã lặng lẽ ngồi xổm ở chỗ này được một lúc rồi.
Thị vệ tuần tra nhìn thấy: “Ai ở đó?”
Nguy rồi! Kiều Tâm Viên nhìn thấy bóng dáng hộ vệ ở phía xa, trong lòng nóng như lửa đốt nhìn chằm chằm mặt nước, sao nửa ngày rồi mà vẫn không có động tĩnh gì!
Thực ra ngay khoảnh khắc khế ước bí pháp được thiết lập vừa rồi, đáy lòng Kiều Tâm Viên chợt có một thoáng cảm ứng, nhưng luồng cảm ứng này quá mức yếu ớt, khiến nàng hoài nghi trong chốc lát liệu có phải là ảo giác hay không.
Mắt thấy thị vệ đang đến gần, nàng chỉ đành đứng dậy bỏ chạy.
“Kẻ nào bên kia?!”
Đọc
