THIÊN GIỚI – 2
Làn sương giá buốt nơi Quỷ Vực quanh năm không tan, đập vào mắt là một màu trắng xóa vô tận. Gió rít như dao cứa vào da thịt, phàm nhân bước chân tới đây e rằng không trụ nổi quá hai ngày.
Thế nhưng ở chốn này lại chẳng có một ai dám sợ hãi hắn.
Đám quỷ tiên trong Quỷ Vực đều tôn kính gọi hắn một tiếng Ma Quân.
Bởi lẽ chỉ cần hắn khẽ phẩy tay, vạn vật Quỷ Vực hết thảy đều quy phục; chỉ một cái búng tay, cũng đủ khiến tất thảy tan thành mây khói.
Hắn giam mình trong cung điện hàn băng vừa lạnh lẽo vừa tráng lệ. Có những lúc tĩnh tọa suốt cả một ngày trời. Mỗi độ trăng khuyết, hắn cứ mải miết ngước nhìn thật lâu, thật lâu, một nỗi cô đơn tĩnh lặng và trường cửu.
Đọc
