HUYNH ĐỆ
Ở Lương Châu Vệ đã lâu như vậy, muốn qua mắt lính canh đối với Hòa Yến là chuyện dễ như trở bàn tay. Nàng tránh né mọi địa điểm mà lính canh có thể nhìn thấy, lẻn vào chuồng ngựa bên ngoài diễn võ trường. Đám ngựa hơi xao động, nhưng dưới sự trấn an của Hòa Yến cũng dần yên tĩnh trở lại.
Con ngựa màu tía nàng ngắm từ sớm tỏ ra đặc biệt ngoan ngoãn, Hòa Yến vỗ vỗ cổ nó, dắt nó ra khỏi chuồng. Một người một ngựa men theo bên ngoài núi Bạch Nguyệt, vừa đi đến gần sông Ngũ Lộc, trước mặt bỗng xuất hiện mấy bóng đen. Tim Hòa Yến “thịch” một tiếng, thầm kêu không ổn, e là đã bị phát hiện rồi.
Cây ngay không sợ chết đứng, nàng có thể bịa ra vô số lý do để lấp liếm cho qua chuyện, ví dụ như đêm không ngủ được nên ra ngoài luyện tập, nhưng quan trọng là kế hoạch rời đi của nàng sẽ đành phải gác lại. Thậm chí còn có thể khiến người ta cảnh giác, sau này khó lòng mà ra ngoài dễ dàng như vậy nữa.
Mấy người đối diện lại không hề động đậy, cũng không lên tiếng gọi nàng lại, dường như đang đợi nàng phản ứng. Hòa Yến cũng không hiểu, một lát sau, có một giọng nói cố đè thấp vọng tới: “Sao hắn không cử động? Không phải là bị dọa cho ngốc rồi chứ? Ta đã bảo đừng có giả ma giả quỷ rồi mà, dọa người lắm!”
Hòa Yến: “…”
Đọc
