Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 141

TIỂU ĐIỆN HẠ

Trong phòng yên lặng một lúc, giọng nói của Liễu Bất Vong vang lên cắt ngang hồi ức của Hòa Yến.

“Còn con thì sao,” ông hỏi, “A Hòa, bây giờ diện mạo con thế này là do dịch dung sao? Kiều công tử chắc hẳn cũng không phải là phu quân của con.”

Chuyện này nói ra thật dài, Hòa Yến cúi đầu cười khẽ đáp: “Sư phụ, hiện tại con không còn tên là Hòa Như Phi nữa, mà là Hòa Yến. Còn người đó…… là cấp trên của con. Chúng con đến Tế Dương để tìm người, nên mới giả làm phu thê. Còn về dịch dung, con không hề dịch dung, bây giờ con thực sự trông như thế này. Bộ dáng trước kia của con, đã không thể trở lại được nữa.”

Liễu Bất Vong suy nghĩ trong chốc lát, rồi gật đầu: “Ta đã biết.”

Ông luôn là như thế, rất có chừng mực với chuyện của người khác, nếu người khác không muốn nói, ông cũng sẽ không cố ý dò hỏi thêm. Trong mắt một số người, như thế có vẻ lương bạc, nhưng đối với Hòa Yến lúc này mà nói, không bị truy hỏi gì thêm chính là điều đáng mừng nhất.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 140

NHẬN NHAU

“A Hòa?”

Hòa Yến đứng yên tại chỗ, trong chốc lát không biết nên kinh ngạc vì điều gì trước, kinh ngạc vì gặp Lưu Bất Vong ở đây, hay vì Lưu Bất Vong có thể nhận ra nàng ngay lập tức dù diện mạo đã thay đổi.

Lưu Bất Vong giải huyệt cho tiểu cô nương, tiểu cô nương ho khan mấy tiếng, nhìn họ chằm chằm nhưng không nói gì.

Hòa Yến không nhịn được, hỏi: “Sư phụ……làm sao người nhận ra con?”

Người từng thấy gương mặt thật của Hòa Yến dưới lớp mặt nạ, ngoại trừ vài người trong Hòa gia thì cũng chỉ có Liễu Bất Vong. Trong trận chiến ở huyện Mạc năm đó, tất cả đồng đội của nàng đều tử trận, nếu không nhờ Liễu Bất Vong kéo nàng ra khỏi đống thi thể, Hòa Yến cũng không biết bản thân lúc này đã ở nơi nào. Liễu Bất Vong biết nàng là nữ tử, cũng từng thấy qua mặt nàng, nhưng nay gương mặt của nàng đã không còn là “Hứa đại nãi nãi” năm đó nữa.

Ông mỉm cười nói: “Kiếm pháp của con rất đặc biệt, lại pha lẫn chiêu thức của ta, nhìn là nhận ra ngay. Thế nào, con đã dịch dung ư?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 139

LIỄU BẤT VONG

Thuyền lặng lẽ trôi trên mặt nước, những ánh đom đóm dần khuất vào rừng sâu.

Thiếu nữ tựa đầu vào vai nam tử, không biết đã ngủ thiếp đi tự khi nào. Thuyền gia đứng dậy, định lên tiếng thì thấy Tiêu Giác khẽ lắc đầu. Thuyền gia hiểu ý, bèn im lặng, không đánh thức nàng, cũng không chèo thuyền, để mặc con thuyền trôi theo dòng nước.

Tiêu Giác chỉ lặng lẽ ngồi đó nhìn mặt sông trước mắt, làn nước phẳng lặng, thỉnh thoảng bị cơn gió nhẹ lướt qua, gợn lên từng vòng sóng lăn tăn. Hắn lại nghiêng đầu nhìn thiếu nữ đang say giấc trên vai mình, nàng không hề giống những cô nương bình thường, chẳng hề chú ý đến hình tượng, ngủ say đến mức khóe môi có vệt ánh nước, nàng vậy mà ngủ chảy cả nước miếng.

Hắn hơi nhíu mày, có chút ghét bỏ mà quay mặt đi, lại nhìn về phía đằng xa. Nhưng chỉ một lúc sau, hắn lại cúi đầu nhìn nàng lần nữa, khẽ cười bất đắc dĩ.

Cuối cùng vẫn không đẩy nàng ra.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 138

TÊN CỦA TA

Lễ tế Thủy Thần kéo dài đến hơn nửa canh giờ mới kết thúc.

Khi Hòa Yến và Tiêu Giác xuống khỏi lễ đài sắc trời đã không còn sớm. Lăng Tú và Nhan Mẫn Nhi sớm đã không biết rời đi từ lúc nào. Vệ di nương nói: “Dạo chơi cả ngày chưa dùng bữa, công tử và Ngọc Yến cô nương hẳn đã đói rồi đúng không?”

Hòa Yến sờ bụng, “Vẫn ổn.”

“Vậy chúng ta đi ăn trước đi,” Thôi Việt Chi nói, “Ở Tế Dương có mấy tửu lâu không tệ, Ngọc Yến muốn đến đâu?”

“Ta muốn……” Hòa Yến chỉ tay về hướng mấy chiếc thuyền ô bồng trên kênh, “lên đó ăn.”

Vừa rồi nàng đã thấy có không ít người ngồi trên những con thuyền nhỏ, đầu thuyền đặt một cái lò than, không biết đang nấu món gì, chắc là canh nóng. Còn rượu và thức ăn thì có thể chèo thuyền đến gần bờ hoặc những thuyền bán hàng rong trên kênh để mua. Có thể vừa ngồi thuyền thưởng thức món ngon, vừa nhìn ngắm cảnh đêm nhộn nhịp hai bên bờ sông, phong vị độc đáo khác hẳn với trên bờ.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 137

MƯỜI BÍ MẬT

Thanh niên trong bộ kỵ trang xanh đen sau khi lấy được lá cờ liền tung người xuống ngựa, sau đó đáp xuống đất một cách thuận lợi khiến mọi người xung quanh không khỏi kinh ngạc thán phục.

Chủ trường đua cũng không phải người keo kiệt, lập tức giao thanh roi Tử Ngọc vào tay Tiêu Giác, tán thưởng: “Thân thủ của công tử thật xuất sắc! Trong mấy lần đoạt phong những năm gần đây, ngài là người lấy được lá cờ nhanh nhất!”

Thôi Việt Chi cũng không nhịn được mà vỗ tay: “Hoán Thanh, trước khi cháu đến Tế Dương ta đã nghe nói dưỡng phụ của cháu từng tìm võ sư phó về dạy cho cháu. Bây giờ xem ra vị võ sư đó đúng là đã dốc lòng truyền thụ. Với bản lĩnh này, dù dõi mắt khắp thành Tế Dương cũng không tìm được mấy người.”

Tiêu Giác gật đầu mỉm cười đáp: “Bá phụ quá khen.”

Hòa Yến thầm nghĩ đây là do Thôi Việt Chi vẫn còn chưa biết màn thể hiện vừa rồi của Tiêu Giác vẫn chưa dùng toàn lực đó thôi. Nếu hắn thật sự dốc sức tranh đoạt, sợ là sẽ làm kinh hãi tất cả mọi người, thậm chí còn có nguy cơ bại lộ thân phận.

Nàng còn đang mải suy nghĩ thì Tiêu Giác đã đi tới, tùy ý ném thanh roi Tử Ngọc vào lòng nàng.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 136

LÀ GIÓ ĐỘNG

Vừa rồi trên trán lướt qua gì không cần phải nghi ngờ nữa, trong lúc nhất thời Hòa Yến không biết nên làm thế nào, chỉ đứng đấy không dám nhúc nhích, cảm thấy nơi vừa bị khóe môi hắn chạm qua nóng rực.

Tiêu Giác cũng sững sờ tại chỗ bất động, đôi mắt xinh đẹp rũ xuống, nhìn không rõ thần sắc.

Một vị đại ca đứng gần đó thấy vậy cười nói: “Sao lại đứng yên ở đây vậy? Công tử, đến nơi rồi.”

Tiêu Giác như bừng tỉnh, lập tức buông tay như thể vừa bị ong đốt, lạnh lùng quay đầu nói gãy gọn: “Đi thôi.”

Hòa Yến “ồ” một tiếng, cố gắng đè xuống nội tâm đang gió cuộn sóng trào, vờ như không có chuyện gì xảy ra đi theo sau hắn. Nhưng trong lòng nàng thì đang gào thét—

Vừa rồi……Tiêu Giác mới hôn nàng sao?!

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 135

CẦU TÌNH NHÂN

Khi Hòa Yến về đến phủ Tiêu Giác vẫn còn chưa quay lại. Nàng nói với Thúy Kiều và Hồng Tiếu: “Hôm nay là ta tùy hứng, ta sợ phu quân trở về sẽ trách ta ra ngoài mà không mang theo thị vệ, nên chuyện ba người chúng ta ra ngoài hôm nay đừng nhắc với phu quân.”

Thúy Kiều và Hồng Tiếu gật đầu.

“Hai muội lui xuống đi.” Nàng ngã xuống giường: “Ta nghỉ ngơi một lát.”

Hai nha hoàn lui ra ngoài, để lại Hòa Yến nằm trên giường tâm sự trĩu nặng. Liễu Bất Vong có thể đang ở trong thành Tế Dương, nhưng nàng phải làm sao mới tìm được ông đây? Nếu biết trước thế này, năm xưa khi từ biệt đáng lẽ nên hẹn với Liễu Bất Vong một địa điểm cụ thể. Chỉ dựa vào một quán trà không biết tên quả thật quá qua loa.

Nhưng dù có tìm thấy Liễu Bất Vong nàng cũng không biết nên nói gì với ông. Hòa Yến của hiện tại sớm đã không còn là dáng vẻ của năm đó, chuyện mượn xác hoàn hồn này nói ra ngay cả bản thân nàng cũng thấy hoang đường.

Thế nhưng nàng vẫn rất muốn gặp Liễu Bất Vong. Dù sao trong quãng đời kiếp trước của nàng, ông là một trong số ít những người cho nàng sự ấm áp chân thật. Vừa là sư phụ cũng vừa là bằng hữu, Hòa Yến có thể trở thành Phi Hồng tướng quân cũng chính là nhờ vào một thân bản lĩnh mà Liễu Bất Vong truyền dạy.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 134

TÌM NGƯỜI

Sau khi Tiêu Giác đàn xong, nhận được sự tán thưởng từ mọi người thì trở về chỗ ngồi của mình. Hòa Yến từ đó về sau cũng không còn hứng thú ăn uống nữa — ai biết được liệu sẽ còn ai đột nhiên muốn xem tài nghệ khác của nàng không, lỡ như muốn nàng viết chữ làm thơ thì sao? Nàng cũng không thể lại lần nữa viện cớ “vì có hẹn ước với phu quân” để thoái thác được.

Nàng cứ thế thấp thỏm mãi cho đến khi yến tiệc kết thúc, may sao cũng không có chuyện gì khác xảy ra. Cơm no rượu say, mọi người lục tục ra về, Hòa Yến cũng đi theo Tiêu Giác ra ngoài, lúc này mới có cơ hội trò chuyện riêng với Thôi Việt Chi.

Thiếp thất lớn tuổi nhất của Thôi Việt Chi — Vệ di nương đi bên cạnh Hòa Yến, cách một đoạn so với Thôi Việt Chi và Tiêu Giác ở phía trước. Vệ di nương lớn tuổi hơn Hòa Yến, dáng vẻ đoan trang hiền hòa, nhẹ nhàng nói: “Công tử đối với thiếu phu nhân thật tốt.”

Hòa Yến thoáng sững sốt, vốn định hỏi “Vì sao lại nói vậy”, nhưng nghĩ lại liền cười tủm tỉm nói: “Đúng vậy, phu quân ta rất thương yêu ta, ngày thường đều chiều chuộng ta hết mực, lúc nào cũng nghĩ cho ta. Ta cũng cảm thấy bản thân kiếp trước tu được phúc phần mới gặp được lang quân như ý thế này.”

Vệ di nương bật cười thành tiếng: “Ai cũng nói nữ tử Tế Dương tính tình thẳng thắn, nhưng ta thấy thiếu phu nhân mới là người có gì nói đấy.”

Trong lòng Hòa Yến cười thầm — nàng cố ý an bài cho Tiêu Giác cái danh “sủng thê vô độ”, như vậy những ngày tháng ở Tế Dương này chẳng phải có thể thoải mái vin vào cái danh này mà tung hoành ngang dọc hay sao. Tiêu Giác hẳn là cũng không ngờ mình lại vô tình đào hố cho bản thân nhảy xuống!

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 133

CẦM NGHỆ

Cuộc trò chuyện của Nhan Mẫn Nhi và Nhan phu nhân bị một nữ tử mặc váy xanh ngồi gần đó nghe thấy, nữ tử này trông nhỏ tuổi hơn Nhan Mẫn Nhi một chút, dáng vẻ thanh tú mảnh mai, nàng hỏi: “Nghe nói phu nhân của Kiều công tử là tài nữ nổi danh ở Hồ Châu, không biết dung mạo như thế nào?”

Nhan Mẫn Nhi nở nụ cười đầy ẩn ý: “Dẫu có là tài nữ nổi danh cũng không thể sánh bằng A Tú của chúng ta ở Tế Dương được.”

Lăng Tú là ái nữ của Lăng Điển nghi trong phủ vương gia. Năm tuổi đã biết làm thơ, bảy tuổi danh tiếng lan khắp Tế Dương, cầm kỳ thi họa đều tinh thông. Nàng còn có vẻ đẹp yếu đuối mong manh, giữa thành Tế Dương nơi phần lớn nữ tử đều rực rỡ mạnh mẽ thì quả thật gần như là đóa hoa độc nhất vô nhị. Nay nghe nói có một tài nữ từ Hồ Châu tới, trong lòng liền dấy lên ý so bì.

Một thiếu nữ khác nghe vậy liền che miệng cười nhạo: “A Tú cần gì so sánh với phu nhân của một thương nhân, chẳng phải là tự hạ thấp thân phận sao? Biết đâu cái danh tài nữ ấy chỉ là thêu dệt nên, chẳng qua để sơn son thếp vàng lên người mà thôi.”

Lăng Tú cũng mỉm cười: đáp “Nếu Kiều công tử thực sự ở lại Tế Dương thì sau này sẽ không còn là thương nhân nữa.”

“Thương nhân thì vẫn là thương nhân thôi, mùi tiền bạc đã thấm vào cốt tủy, không phải thay bộ y phục là che giấu được.” Ngữ khí của Nhan Mẫn Nhi đầy vẻ khinh miệt. “Làm thế nào cũng không thể bước chân vào chốn cao nhã.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 132

GIA YẾN

“Vậy ngươi có muốn thử không?”

Khoảng cách gần đến không thể gần hơn nữa.

Hòa Yến đầu tiên là giật mình, sau đó sững sờ cả người. Khi ánh mắt nàng chạm vào đôi mắt sâu thẳm như nước hồ thu của hắn thì hai má lập tức đỏ bừng. Nàng muốn lùi lại, nhưng bờ vai đã bị giữ chặt, không thể động đậy, chỉ có thể ngửa đầu lên từ trong lòng hắn, lắp bắp cự tuyệt:”……Thử cái gì?”

“Đã xem nhiều như vậy, không muốn thử sao?” Hắn nhướng mày, cúi đầu sát lại gần, ánh mắt dừng trên môi nàng, khiến tim Hòa Yến đập dồn dập như trống trận.

Ngũ quan của nam nhân này so với thời niên thiếu rực rỡ tuấn tú thì nay lại thêm phần sắc sảo hào hùng, toát ra vẻ lạnh lùng phóng túng. Người như hắn, lúc bình thường thì thanh thanh đạm đạm như một loài hoa cao lãnh, nhưng khi lười biếng nhếch môi, ngay cả ánh mắt cũng trở nên nóng rực, khiến người khác rung động không thể chống cự.

Hòa Yến đáp: “Không muốn.”

Đọc
error: