Author: admin

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 77

Quyết Minh Sơn Trang – 1

Nam Hải, thủy cung Giao tộc.

Một đám tảo bạc dập dờn trong làn nước biển, vài Giao nhân đang nô đùa giữa tảo bạc và san hô trắng, những chiếc đuôi cá lấp lánh nhẹ nhàng quẫy động. Chợt nghe thấy một tiếng động lớn, mấy Giao nhân lập tức không dám cử động, lén lút thò đầu ra xem. Là một nam nhân mặc ngân giáp, oai phong lẫm liệt. Nam nhân tay cầm một cây trường thương màu vàng chói lóa, gạt đám tảo bạc tĩnh lặng ra.

Mấy Giao nhân sợ hãi, đang định bỏ chạy thì nam nhân cắm mạnh trường thương xuống đất, đôi mắt như mọc trên đỉnh đầu, giọng điệu kiêu ngạo: “Mấy kẻ các ngươi đi thông báo cho tộc trưởng Giao tộc, ta chính là Phi Tinh Tướng quân, lĩnh tướng dưới trướng Chấp Minh Thần quân của Tiên tộc.”

“Tiên tộc, hắn là Tiên tộc…”

“Tộc trưởng… chúng ta mau đi tìm Vân Thích trưởng lão!”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 76

Nam Hải – 8

Vừa đi vào đảo Bàn Lăng, Kiều Tâm Viên đã nghe thấy tiếng có người gọi mình từ xa: “Tiểu sư cô, cuối cùng hai người cũng về rồi!”

Kiều Tâm Viên phóng tầm mắt nhìn lại, nhận ra đó là ai, liền mỉm cười đáp: “Chúc Hạo!”

Tiểu đạo đồng gầy gò chạy tới, thở hổn hển nói: “Là con! Tiểu sư cô, mấy vị trưởng lão cùng với Doãn Chưởng môn của Mật Sơn đều đang đi tìm hai người trên Nam Hải đấy, để con truyền tin gọi họ trở về. Mấy ngày nay hai người đi đâu vậy?”

“Chúng ta… đi thủy cung Giao tộc một chuyến, bị chậm trễ đôi chút nên không kịp báo tin về Bàn Lăng.”

Thấy Kiều Tâm Viên được Hạ Hầu Ngọc bế trên tay, Chúc Hạo không khỏi lo lắng hỏi: “Tiểu sư cô, người bị thương sao?”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 75

NAM HẢI – 7

Ý thức được mình đang làm gì, Hạ Hầu Ngọc hoảng hốt ngậm chặt miệng lại.

Sao hắn lại học theo Giao nhân ca hát chứ!

Kiều Tâm Viên lặng lẽ ngước mắt lên nhìn hắn.

Hạ Hầu Ngọc: “…”

Hạ Hầu Ngọc ho khan một tiếng, nhỏ giọng nói: “Cái đó, là do ảnh hưởng của Huyễn Sinh Hải, lúc ở trong đó ta cũng thường xuyên hát, ngày mai ta sẽ sửa…”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 74

Huyễn Sinh Hải – 3

Kiều Tâm Viên phát hiện, Long Quân rõ ràng đã xem Giao nhân Vân Mộ như một món công cụ. Dùng đối phương để giải sầu, giải sầu xong thì một cước đá văng, ngoại trừ chút ôn tồn ngắn ngủi thì căn bản không thèm cho sắc mặt tốt, cũng chẳng ban cho phong hào hay danh phận gì.

Còn ngoài mặt, Long Quân thường xuyên dùng thế thân trong tranh, ngụy tạo ra lớp vỏ bọc hoang dâm vô độ của bản thân, sủng hạnh hết kẻ này đến người nọ.

Thám tử đã chặn bắt toàn bộ thư từ, dâng lên cho nàng xem.

Kiều Tâm Viên mở những bức thư này ra, phát hiện Tiên tộc đã thả lỏng cảnh giác với Long Quân. Các tộc khác cũng tự cho là mình đắc sủng, nhưng trong một bức thư có viết: “Long tộc vì quá cường hãn nên bị Thiên Đạo kiềm hãm, nối dõi vô cùng khó khăn. Ta đã thử hết mọi cách, nhưng đều rất khó để Long Quân thụ thai.”

Hóa ra là vì nguyên do này.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 73

Huyễn Sinh Hải – 2

Hạ Hầu Ngọc không ngất, người ngất là Vân Mộ, vị mỹ nam ngư vừa mới thắt cổ kia.

Hắn chỉ đành nằm liệt trên mặt đất, trơ mắt nhìn Kiều Tâm Viên, à không, Long Quân ban phong hào cho vài vị phi tử rồi mang dáng vẻ cao cao tại thượng rời đi mà chẳng buồn bố thí cho mình thêm một ánh nhìn nào.

Ngay sau đó, có người đến khiêng hắn đi.

Kiều Tâm Viên trở về cung điện, số người cuối cùng cũng giảm đi một nửa. Nàng thở phào nhẹ nhõm, bất giác bước vào thư phòng, bắt đầu phê duyệt tấu chương.

Hóa ra làm lãnh chúa như Long Quân cũng phải phê tấu chương à. Trong lòng Kiều Tâm Viên vẫn canh cánh lo cho Hạ Hầu Ngọc, nhưng Long Quân không mở miệng, nàng cũng chẳng có cách nào hỏi thăm. Chỉ đành lặng lẽ lật xem tấu chương. Nhưng đa phần đều là dăm ba chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi: hải dân ở hai vùng lãnh địa tụ tập đánh nhau; hải quỳ ở vùng biển nọ phát triển điên cuồng, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sinh thái địa phương; cẩu quan tham ô linh thạch, ức hiếp hải dân, cưỡng đoạt dân nữ…

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 72

Huyễn Sinh Hải -1

Xuyên qua mê cung liền tiến vào cổng lớn của thủy cung Giao tộc, cũng chính là di chỉ Long cung khi xưa. Do quá mức điêu tàn, nơi này chỉ còn lại vài đoạn tường đổ nát, thấp thoáng vài nét chạm trổ rồng bay phượng múa không còn nguyên vẹn, trông như đã từng bị tàn phá bởi khói lửa chiến tranh, lại trải qua bao phen sương gió.

Vạn năm dâu bể đổi dời, ngay cả bích họa trên tường cũng chỉ còn lại một mảng màu loang lổ.

Người Giao tộc dùng một vài loại thực vật tự nhiên dưới đáy biển, san hô, rong rêu cùng vỏ sò để bài trí thành một thủy cung có phần thô sơ. Vân Thích dẫn hai người bơi vào trong. Kiều Tâm Viên ngoái đầu nhìn những bức bích họa khuyết thiếu, phát hiện ra một điều kỳ lạ: “Tại sao trên bích họa trong thủy cung của các người, thị nữ đều có hai chân vậy?”

“Đây là bích họa do Long cung để lại từ trước.” Tính tình Vân Thích tốt hơn vị vương tử Giao tộc kia một chút, giọng điệu còn xem như khách khí.

Kiều Tâm Viên “ồ” một tiếng: “Vậy là Long cung đã bắt rất nhiều nhân loại làm thị nữ sao?”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 71

Nam Hải – 6

Nghe nhắc đến món cá quế sóc, các Giao nhân xung quanh đều hoảng sợ, ra sức quẫy đuôi hô lớn: “Các người đang làm gì vậy, có chuyện gì thì từ từ nói không được sao?”

Kiều Tâm Viên cũng vươn tay can ngăn, gỡ tay Hạ Hầu Ngọc ra khỏi người vương tử Giao tộc: “A Ngọc đừng động thủ, động thủ không tốt đâu.” Nàng không hiểu sao Hạ Hầu Ngọc đột nhiên lại nổi giận.

Hạ Hầu Ngọc nghiến răng, ngoảnh đầu nhìn Kiều Tâm Viên một cái.

Xem ra nàng thật sự không biết gì cả.

Ấn ký giữa mày nàng, so với ấn ký giữa mày của tện vương tử Giao tộc này, ngoại trừ màu sắc khác nhau thì hình dáng gần như y hệt.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 183

Dương Minh Chi

Mười ngày sau, đoàn người đã đặt chân tới Kim Lăng.

Khác với vẻ nhiệt tình chất phác của Tế Dương, cũng không giống sự nặng nề tiêu điều của Nhuận Đô, thành Kim Lăng ôn nhu mà đa tình, tựa như một vị nương tử duyên dáng thanh tao, phảng phất đôi chút sắc hồng dịu nhẹ. Ánh nắng rực rỡ, gió sớm phong lưu, giữa những âm thanh phố thị ngọt ngào vùng Giang Nam là tiếng sênh ca vang vọng bên tai, quả thực là chốn phú quý hồng trần.

Lâm Song Hạc vừa tới đây đã không nhấc nổi bước chân, y nhìn những vị nương tử yểu điệu lướt qua trên phố mà trầm trồ khen ngợi: “Đây mới đúng là động thần tiên, thảo nào người ta thường nói, đã đến Kim Lăng là chẳng muốn rời đi.”

Hòa Yến: “… Lúc ở Tế Dương huynh cũng nói y hệt như vậy.”

Lâm Song Hạc xòe quạt ra: “Hòa huynh, ta chỉ là nhập gia tùy tục thôi mà.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 182

Rời thành

Trở về phòng mình, Hòa Yến nằm trên giường, trằn trọc trở mình mãi không ngủ được.

Cửa sổ mở hé, từng cơn gió nhẹ lùa vào, khiến nàng càng thêm tỉnh táo. Cuộc trò chuyện với Tiêu Giác trước đó dường như vẫn còn văng vẳng bên tai.

Hóa ra đêm nàng rời khỏi nhà họ Hòa để đầu quân, Tiêu Giác thực ra đã đến buổi hẹn. Chỉ là vận mệnh trớ trêu, vừa vặn khiến họ bỏ lỡ nhau. Một khi bỏ lỡ liền không còn cơ hội nữa, cũng giống như Hòa Yến năm xưa không thể biết người âm thầm chỉ điểm kiếm thuật cho mình là Tiêu Giác, thì Tiêu Giác của bây giờ cũng chẳng thể nào biết được người mà hắn từng tương trợ năm ấy nay đã không còn là người cũ.

Nàng đã nỗ lực che giấu thân phận bấy nhiêu, thì bấy giờ lại càng khát khao được lấy thân phận đồng môn năm xưa để nói với hắn một lời cảm tạ bấy nhiêu. Hóa ra kiếp trước kiếp này, Tiêu Giác và nàng đều có nhiều kỳ duyên đến vậy, chỉ tiếc là duyên phận ngắn ngủi, mà trớ trêu thay lại là vào lúc này…

Hòa Yến ngồi dậy, suy nghĩ một lúc, rồi như đã hạ quyết tâm, bước xuống giường, đi đến bên bàn, lấy que diêm châm đèn dầu. Triệu Thế Minh là văn nhân, khắp phòng đều bày bút mực giấy nghiên. Nàng mài mực, tìm giấy, ngồi xuống trước bàn, cầm bút chậm rãi viết.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 181

Bỏ lỡ

Hòa Yến ngẩn ngơ nhìn Yến Hạ, đầu óc trống rỗng trong chốc lát. Ngay thời khắc này, nàng chẳng biết phải đáp lại thế nào cho phải, trong lòng chỉ lặp đi lặp lại một suy nghĩ duy nhất.

Làm sao có thể?

Chuyện này… làm sao có thể chứ?

“Không… không thể nào.” Hòa Yến cố gắng làm cho nét mặt mình trông thật tự nhiên, nhẹ nhàng đáp: “Tiêu Đô đốc đâu phải kiểu người nhiệt tình giúp đỡ người khác như vậy.”

“Ta biết ngay ngươi sẽ phản ứng thế này mà,” Yến Hạ có chút mất kiên nhẫn: “Thế nên bao năm qua ta chẳng buồn nhắc lại với ai, nói ra cũng chẳng ai tin.”

Đọc
error: