Author: admin

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 80

QUYẾT MINH SƠN TRANG – 4

Ngoại bào mới may trên người Hạ Hầu Ngọc không phải là màu đen hay trắng đơn thuần, mà là một màu xanh lơ nhàn nhạt. Tà áo và mái tóc tung bay trong gió. Hắn đứng đó một thân một mình, tay cầm thanh Ô Kim trường kiếm bản rộng như đao, toàn thân tỏa ra luồng chân khí vừa tĩnh lặng vừa cuồn cuộn như sóng dữ.

“Bộp, bộp, bộp…” Tiếng vỗ tay thưa thớt vang lên từ trên lưng điểu cốt. Phong Lẫm săm soi Hạ Hầu Ngọc, chậm rãi cất giọng: “Đám người chính đạo các ngươi có những lúc cũng khiến ta phải nhìn bằng con mắt khác đấy. Ngoài ngươi ra, còn kẻ nào dám đối đầu với bổn tọa nữa không?”

“Bổn tọa vốn định tóm gọn Tứ Thành Thập Nhị Cung các ngươi trong một mẻ, không ngờ lại bị phát hiện. Đành phải giết các ngươi trước rồi mới xử lý đám còn lại vậy.” Tràng cười ngạo mạn của Phong Lẫm còn chưa dứt thì giữa hư không lại xuất hiện thêm hai người. Một là Hoa Thành chủ, người kia là Ngu Thành chủ.

Hoa Thú Y nghiêm mặt nói: “Phong Lẫm, ngươi nhầm rồi, còn có chúng ta nữa.”

“Xem ra dù lúc nào thì các ngươi cũng đoàn kết gớm nhỉ. Tiếc là sắp phải xuống địa phủ đoàn kết cùng nhau rồi.”

Ngu Phong lại chăm chú nhìn chằm chằm vào con khôi lỗi kia: “Đây chính là khôi lỗi được luyện chế từ thi thể giả của Bạch Nhược sao?”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 79

QUYẾT MINH SƠN TRANG – 3

“Nhãi con nào dám lớn mật nói bậy, đáng chết!”

Tiếng quát tháo đầy phẫn nộ như sóng dữ chực chờ ập đến nàng.

“Hạ Hầu Ngọc khi sư diệt tổ, tàn hại đồng môn, còn giết cả lão tổ tông của bổn tông! Tên ma đầu tà đạo như thế mà tiểu nha đầu nhà ngươi cũng dám mở lời ngụy biện cho hắn!”

“Ngươi là người môn phái nào? Tông môn của ngươi dạy dỗ ngươi như vậy sao?!”

“Đây chỉ là vài lời từ tận đáy lòng ta, các người hoàn toàn không biết gì về con người hắn, lấy tư cách gì mà phán xét!” Kiều Tâm Viên không kiêu ngạo không siểm nịnh đứng dậy, ánh mắt kiên định. Đông Đình Quân đang gà gật bên cạnh giật mình hoảng sợ, run rẩy nói: “Tiểu Kiều cô nương, ây da, đừng nói nữa, cô xem đám người này đi, đều muốn giết chúng ta rồi…”

“Ngươi xem, thiên hạ bấy nhiêu danh môn anh hùng, trừ ngươi ra, còn ai nghĩ như vậy? Hừ! Hôm nay lão tử phải thay tổ tông nhà ngươi dạy dỗ con ranh con này một trận, cơm có thể ăn bậy, nhưng lời không thể nói càn!”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 78

QUYẾT MINH SƠN TRANG – 2

Bên trong hang động đá tối om kín bưng, một lão giả lưng còng ngồi xếp bằng trên chiếc giường hàn băng. Gỡ chiếc mũ trùm đầu xuống, lão chìa bàn tay chằng chịt nếp nhăn ra, một lớn một nhỏ hai linh hồn trắng muốt đang lơ lửng bồng bềnh trong lòng bàn tay. Chúng vừa mới bay ra, đã bị lão giả siết chặt lấy: “Đây chính là tiên hồn sao…”

Tôn nhi Thiên Quyến Ngôn nói, nuốt tiên hồn vào sẽ sở hữu được chút ít sức mạnh của tiên nhân.

Thiên Hồng hắn tuyệt đối không thể để Hạ Hầu Ngọc trốn thoát thành công! Bằng không mưu tính nửa đời người đều sẽ hủy hoại chỉ trong chớp mắt.

“Lai lịch kẻ địch không rõ, tu vi lại cao hơn ta,” Doãn Chiếu Tinh ngồi xổm xuống kiểm tra vết thương của Thanh Âm. Lớp linh lực mỏng manh trong tay ôngbao phủ lên miệng vết thương của nàng, miệng nói, “Chưởng pháp này… ta nhìn không ra là chiêu thức của môn phái nào. Tuy nhiên, đối phương không hề hạ độc thủ, chỉ là vết thương nhẹ, điều tức một lát là khỏi. Nói cách khác, mục đích của kẻ này chỉ là tiên hồn, chứ không phải đả thương người.”

Kiều Tâm Viên: “Ta nhớ chiêu thức của con rối (khôi lỗi) đó chiêu nào cũng chí mạng, tấn công không phân địch ta.”

Hạ Hầu Ngọc ngẫm nghĩ: “Vậy thì không phải là con rối rồi. Nhưng con rối đó biến mất lâu như vậy không thấy tăm hơi, lẽ nào đang ấp ủ âm mưu gì phía sau? Ngoài con rối ra, còn ai thèm khát tiên hồn này nữa? Thần Mộng Cung? Phiên Tiên Cung? Hạc Cốc?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 185

Du Hoa Tiên Tử

Hoa Du Tiên?

Hòa Yến sững sờ, đám người trong thuyền vừa nghe đến cái tên này cũng ngây ngẩn cả người, ngay cả vị ca nữ đang ôm tỳ bà kia cũng chấn động, quay sang nhìn Lâm Song Hạc. Nàng chăm chú quan sát y hồi lâu, mới dùng giọng điệu không chắc chắn mà gọi: “Lâm thiếu gia?”

Quả nhiên là Hoa Du Tiên!

Hòa Yến rảo bước tiến lên phía trước, theo bản năng dụi dụi mắt, chỉ sợ mọi chuyện trước mắt chỉ là một giấc mộng. Ai mà ngờ được, Lâm Song Hạc vừa mới nhắc tới Hoa Du Tiên thì đã thật sự đụng mặt nàng, có điều… Hoa Du Tiên sao lại ở Kim Lăng?

Kẻ kinh ngạc đâu chỉ một mình Hòa Yến, Lâm Song Hạc thốt lên: “Nàng… không phải nàng đã gả cho người ta rồi sao? Chẳng phải đã theo vị Vương tú tài kia tới Dương Châu rồi à? Sao lại xuất hiện ở Kim Lăng thế này, ta không phải đang nằm mơ đấy chứ?” Y quay đầu nhìn lại mọi người, phản ứng của họ đã nói cho y biết, tất cả thật sự là sự thật.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 184

Du thuyền mộng cũ

Hòa Yến chẳng thể ngờ giữa Dương Minh Chi và Tiêu Giác lại từng có một đoạn quá khứ như vậy. Nghe Lâm Song Hạc kể xong, nàng cũng rơi vào trầm ngâm một hồi lâu.

Thực ra câu nói cuối cùng của Dương Minh Chi năm ấy không tránh khỏi việc quá mức tổn thương người khác. Nhưng vô duyên vô cớ sao hắn lại có thể tuyệt tình đến thế? Đã quyết định không giúp thì thôi, hà tất phải găm một nhát dao vào tim người ta như vậy. Hơn nữa, với bản tính vốn có của Dương Minh Chi, hắn cũng không phải là kẻ có thể chua ngoa cay nghiệt đến vậy. Hòa Yến còn nghĩ được như thế, thì Tiêu Giác, người từng là tri kỷ của Dương Minh Chi, lý nào lại không nhìn ra điểm bất thường.

Hòa Yến hỏi: “Sau đó thì sao? Đô đốc không còn qua lại với Dương đại nhân nữa ư? Giữa họ chẳng lẽ có hiểu lầm gì chăng?”

Lâm Song Hạc lắc đầu: “Hoài Cẩn từ khi dẫn binh đến Quắc Thành thì rất hiếm khi hồi kinh. Còn Dương Minh Chi, không lâu sau khi Hoài Cẩn rời đi, hắn cũng không còn học ở Hiền Xương Quán nữa. Vốn dĩ với tài hoa của hắn, ta cứ ngỡ hắn sẽ đỗ trạng nguyên rồi lưu lại nhậm chức ở Sóc Kinh, dựa vào các mối quan hệ của cha hắn và bản lĩnh của chính hắn thì chuyện đó chẳng có gì khó khăn. Nhưng từ đó trở đi, hắn giống như bốc hơi khỏi nhân gian. Huynh đệ một nhà, chuyện của Hoài Cẩn quả thực là hắn đã làm sai, sau này ta cũng không qua lại với hắn nữa, thế nên ta cũng chẳng biết từ bao giờ hắn lại tới thành Kim Lăng làm tuần phủ.”

Mấy người huynh đệ này, xem ra giờ đây thật sự đã đường ai nấy đi rồi, Hòa Yến thầm nghĩ trong lòng.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 77

Quyết Minh Sơn Trang – 1

Nam Hải, thủy cung Giao tộc.

Một đám tảo bạc dập dờn trong làn nước biển, vài Giao nhân đang nô đùa giữa tảo bạc và san hô trắng, những chiếc đuôi cá lấp lánh nhẹ nhàng quẫy động. Chợt nghe thấy một tiếng động lớn, mấy Giao nhân lập tức không dám cử động, lén lút thò đầu ra xem. Là một nam nhân mặc ngân giáp, oai phong lẫm liệt. Nam nhân tay cầm một cây trường thương màu vàng chói lóa, gạt đám tảo bạc tĩnh lặng ra.

Mấy Giao nhân sợ hãi, đang định bỏ chạy thì nam nhân cắm mạnh trường thương xuống đất, đôi mắt như mọc trên đỉnh đầu, giọng điệu kiêu ngạo: “Mấy kẻ các ngươi đi thông báo cho tộc trưởng Giao tộc, ta chính là Phi Tinh Tướng quân, lĩnh tướng dưới trướng Chấp Minh Thần quân của Tiên tộc.”

“Tiên tộc, hắn là Tiên tộc…”

“Tộc trưởng… chúng ta mau đi tìm Vân Thích trưởng lão!”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 76

Nam Hải – 8

Vừa đi vào đảo Bàn Lăng, Kiều Tâm Viên đã nghe thấy tiếng có người gọi mình từ xa: “Tiểu sư cô, cuối cùng hai người cũng về rồi!”

Kiều Tâm Viên phóng tầm mắt nhìn lại, nhận ra đó là ai, liền mỉm cười đáp: “Chúc Hạo!”

Tiểu đạo đồng gầy gò chạy tới, thở hổn hển nói: “Là con! Tiểu sư cô, mấy vị trưởng lão cùng với Doãn Chưởng môn của Mật Sơn đều đang đi tìm hai người trên Nam Hải đấy, để con truyền tin gọi họ trở về. Mấy ngày nay hai người đi đâu vậy?”

“Chúng ta… đi thủy cung Giao tộc một chuyến, bị chậm trễ đôi chút nên không kịp báo tin về Bàn Lăng.”

Thấy Kiều Tâm Viên được Hạ Hầu Ngọc bế trên tay, Chúc Hạo không khỏi lo lắng hỏi: “Tiểu sư cô, người bị thương sao?”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 75

NAM HẢI – 7

Ý thức được mình đang làm gì, Hạ Hầu Ngọc hoảng hốt ngậm chặt miệng lại.

Sao hắn lại học theo Giao nhân ca hát chứ!

Kiều Tâm Viên lặng lẽ ngước mắt lên nhìn hắn.

Hạ Hầu Ngọc: “…”

Hạ Hầu Ngọc ho khan một tiếng, nhỏ giọng nói: “Cái đó, là do ảnh hưởng của Huyễn Sinh Hải, lúc ở trong đó ta cũng thường xuyên hát, ngày mai ta sẽ sửa…”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 74

Huyễn Sinh Hải – 3

Kiều Tâm Viên phát hiện, Long Quân rõ ràng đã xem Giao nhân Vân Mộ như một món công cụ. Dùng đối phương để giải sầu, giải sầu xong thì một cước đá văng, ngoại trừ chút ôn tồn ngắn ngủi thì căn bản không thèm cho sắc mặt tốt, cũng chẳng ban cho phong hào hay danh phận gì.

Còn ngoài mặt, Long Quân thường xuyên dùng thế thân trong tranh, ngụy tạo ra lớp vỏ bọc hoang dâm vô độ của bản thân, sủng hạnh hết kẻ này đến người nọ.

Thám tử đã chặn bắt toàn bộ thư từ, dâng lên cho nàng xem.

Kiều Tâm Viên mở những bức thư này ra, phát hiện Tiên tộc đã thả lỏng cảnh giác với Long Quân. Các tộc khác cũng tự cho là mình đắc sủng, nhưng trong một bức thư có viết: “Long tộc vì quá cường hãn nên bị Thiên Đạo kiềm hãm, nối dõi vô cùng khó khăn. Ta đã thử hết mọi cách, nhưng đều rất khó để Long Quân thụ thai.”

Hóa ra là vì nguyên do này.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 73

Huyễn Sinh Hải – 2

Hạ Hầu Ngọc không ngất, người ngất là Vân Mộ, vị mỹ nam ngư vừa mới thắt cổ kia.

Hắn chỉ đành nằm liệt trên mặt đất, trơ mắt nhìn Kiều Tâm Viên, à không, Long Quân ban phong hào cho vài vị phi tử rồi mang dáng vẻ cao cao tại thượng rời đi mà chẳng buồn bố thí cho mình thêm một ánh nhìn nào.

Ngay sau đó, có người đến khiêng hắn đi.

Kiều Tâm Viên trở về cung điện, số người cuối cùng cũng giảm đi một nửa. Nàng thở phào nhẹ nhõm, bất giác bước vào thư phòng, bắt đầu phê duyệt tấu chương.

Hóa ra làm lãnh chúa như Long Quân cũng phải phê tấu chương à. Trong lòng Kiều Tâm Viên vẫn canh cánh lo cho Hạ Hầu Ngọc, nhưng Long Quân không mở miệng, nàng cũng chẳng có cách nào hỏi thăm. Chỉ đành lặng lẽ lật xem tấu chương. Nhưng đa phần đều là dăm ba chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi: hải dân ở hai vùng lãnh địa tụ tập đánh nhau; hải quỳ ở vùng biển nọ phát triển điên cuồng, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sinh thái địa phương; cẩu quan tham ô linh thạch, ức hiếp hải dân, cưỡng đoạt dân nữ…

Đọc
error: