Author: admin

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 179

Yến Hạ

Đôi mắt hắn tựa hàn tinh toái ngọc, giọng nói bình tĩnh, thế nhưng chỉ trong khoảnh khắc đã đưa Hòa Yến trở về buổi chiều năm ấy tại Hiền Xương Quán. Giọng nói của hắn chồng lên giọng thiếu niên non nớt thuở nào, khiến người ta không thể phân biệt nổi, khoảnh khắc này rốt cuộc là ai.

Bên ngoài vọng tới tiếng hô lớn của tiểu binh, giọng đầy kích động và vui mừng: “Đại nhân! Đại nhân! Viện quân tới rồi! Viện quân tới rồi!”

Viện quân ư?

Hòa Yến nhìn về phía bóng lưng Tiêu Giác, hắn đã đưa Nam Phủ binh tới sao? Sao có thể? Mới kịp nghĩ đến đây, đã thấy Lý Khuông đẩy đám người chắn trước mặt lao vọt ra ngoài. Hòa Yến liếc nhìn Tiêu Giác một cái rồi cũng chạy theo ra.

Ngoài thành vọng tới tiếng hò reo chém giết vang trời, Hòa Yến trèo lên chỗ cao trên tường thành, theo Lý Khuông nhìn xuống, chỉ thấy trên cánh đồng hoang, quân Ô Thác đang giao chiến với binh mã Đại Ngụy, trên chiến kỳ viết một chữ “Yến”. Người cưỡi ngựa đi đầu là một nam nhân trẻ tuổi, tóc bó cao, mày kiếm mắt sao, mặc bộ giáp bạc trắng, tay cầm một cây phương thiên kích, ý chí phong pha dẫn quân chém giết vòng vây.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 178

Nơi mũi kiếm chỉ về

Căn phòng lặng im trong giây lát rồi giọng nói đầy giận dữ của Lý Khuông vang lên: “Ai cho phép ngươi vào đây?”

Hòa Yến ngẩng đầu, trừng mắt nhìn hắn, cố nén giọng nói đang run rẩy: “Ngươi giết nàng ấy.”

“Đây là chuyện nhà ta, liên quan gì đến ngươi?” Lý Khuông dường như rất không muốn nhìn thấy Hòa Yến, “Cút ra ngoài!”

Những binh lính xung quanh cũng có kẻ lộ vẻ không nỡ, người thì né tránh ánh mắt Hòa Yến, kẻ thì cúi đầu im lặng, chẳng ai lên tiếng.

“Vì sao ta phải cút ra ngoài?” Hòa Yến lạnh lùng nói: “Cho dù Ỷ La cô nương là chuyện nhà của ngươi, thì những nữ nhân này là ta cứu về từ tay người Ô Thác. Chuyện này không phải chuyện nhà ngươi chứ, Lý đại nhân?” Nàng đột ngột cao giọng, “Ngươi cũng định giết hết tất cả bọn họ sao?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 177

Sủng thiếp

Liên tục mấy ngày liền, Hòa Yến đều không gặp được Lý Khuông.

Lý Khuông dường như đang cố tình tránh mặt nàng. Hòa Yến tìm không thấy hắn, thuộc hạ của hắn cũng không chịu tiết lộ hắn đi đâu. Hòa Yến chặn đường Lý Khuông mấy lần, nhưng hắn đều tỏ vẻ không muốn nói chuyện nhiều. Hòa Yến đành nói: “Lý đại nhân, trước khi đến Nhuận Đô ta đã nhờ người đi cầu viện binh rồi. Hơn nữa ta cũng đã nói, binh mã Nhuận Đô hiện tại không phải là không có khả năng đánh một trận với người Ô Thác. Lý đại nhân hà tất phải ôm khư khư con đường chết, tự bịt lối đi của chính mình?”

“Đây là Nhuận Đô, không phải Lương Châu.” Thái độ của Lý Khuông cũng rất cứng rắn, hoàn toàn không bị lay động bởi lời của nàng. “Tuy ngươi là Vũ An Lang do bệ hạ đích thân sắc phong, nhưng quyền lực cũng chưa lớn đến mức có thể ra lệnh cho ta. Về chuyện đột kích doanh trại địch ban đêm, ta rất cảm kích sự giúp đỡ của ngươi, nhưng đến đây là hết. Sau này ta làm gì, ngươi đừng xen vào nữa.”

Hòa Yến chăm chú quan sát hắn. Lúc mới đến Nhuận Đô, tuy giữa lông mày Lý Khuông cũng phảng phất sầu lo, nhưng dù sao vẫn còn chút sinh khí. Giờ đây thần sắc của hắn đã khác hẳn, ánh mắt trầm trầm u uất, như thể đã hạ quyết tâm điều gì đó, một sự cố chấp tuyệt không lay chuyển.

Tâm trạng hắn rõ ràng rất tồi tệ, nhưng Hòa Yến cảm nhận được không phải chỉ vì người Ô Thác.

“Lý đại nhân… định ứng phó với nạn đói trong thành như thế nào?” Hòa Yến nhìn theo bóng lưng hắn, hỏi.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều ‘Đen’ Như Nhau – Chương 70

Nam Hải – 5

“Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên!”

Tuy thắng được “hậu bối” nhưng Phù Thánh hoàn toàn không cười nổi.

Hạ Hầu Ngọc khách khí: “Quá khen rồi.”

Hắn mà là thiếu niên gì, hắn còn già hơn cả Phù Thánh.

“Phù Thánh, Mật Sơn và Bàn Lăng sắp kết thông gia rồi.” Doãn Chiếu Tinh thở dài, nói với Phù Thánh, “Vậy ta với ngài từ nay về sau chính là thông gia.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 176

Lương tuyệt

Hòa Yến mỉm cười nhìn Ỷ La: “Vì ta cứu những tù binh kia nên ta là anh hùng thực sự sao?”

“Anh hùng thực sự nhìn thấy những nơi mà người khác không thấy. Nam nhân lên tiếng vì nam nhân thì rất nhiều, nữ tử lên tiếng vì nữ tử cũng rất nhiều,” Ỷ La nói: “Nhưng nam nhân chịu lên tiếng vì nữ tử thì lại chẳng được mấy ai.”

Hòa Yến nhìn vẻ mặt nghiêm túc hết mực của cô nương trước mặt mà trong lòng không nhịn được cười khổ. Nàng đâu phải nam tử thật, thế nên những gì Ỷ La mong muốn nàng cũng không thể thực sự cho được.

Thế đạo là vậy, muốn lay chuyển không phải chuyện một sớm một chiều.

Thấy Hòa Yến im lặng, Ỷ La nhân cơ hội nói tiếp: “Tiểu Hòa đại nhân, đêm qua sau khi ngài đi rồi có rất nhiều phu nhân trong thành đến dò hỏi ta về ngài. Phu nhân tri huyện cũng hỏi thăm về ngài. Họ đều nói nếu ngài có thể sống sót trở về thì muốn dẫn nữ nhi của mình đến nói chuyện với ngài. Không nhất định phải gả làm chính thất đâu, làm thiếp cũng được.”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 69

Nam Hải – 3

Mấy năm trong trận mộng, thỉnh thoảng hai người cũng tựa vào nhau ngủ như thế này, nhưng phần lớn thời gian còn lại Kiều Tâm Viên đều đang tu luyện, sau đó còn bế quan, Hạ Hầu Ngọc dường như tìm được trên người nàng thứ gì đó có ý nghĩa hơn cả tu luyện, chính là những cái ôm mềm mại và lắng nghe nhịp thở đều đặn của nàng.

Thời gian cứ thế chầm chậm trôi qua. Kiều Tâm Viên khá nghiêm túc dùng tay đo đường nét cơ thể rắn rỏi của hắn, đo đi đo lại mấy lần, Hạ Hầu Ngọc đều nằm im bất động, tựa như một con dã thú đang phủ phục, chỉ thở từng nhịp một.

Cuối cùng nàng đưa ra kết luận: “Đông Đình Quân đo cho huynh khá chính xác đấy.”

“Đang yên đang lành, đừng nhắc tên hắn.”

Nàng cười mấy tiếng: “Được, không nhắc. Nhưng huynh nặng lắm, cho ta đứng dậy một chút được không?”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 68

Nam Hải – 3

“Đúng vậy!” Hạ Hầu Ngọc nhắm tịt mắt lại, “Ít nhất cũng mặc quần áo vào rồi hãy nói chuyện, không lễ phép chút nào!”

Đông Đình Quân phát hiện hình như chỉ có mình mình còn mở mắt, nhưng cũng chẳng có gì đáng xem: “Mọi người đừng làm mất hòa khí, các vị, ta là người tộc Nhược Thủy.”

“Tộc Nhược Thủy? Tộc Nhược Thủy là gì?” Vảy của Giao tộc phản chiếu ánh lạnh âm hàn.

Trong đám Giao tộc vang lên một giọng nói thương tang: “Ngươi là người tộc Nhược Thủy, sao lại là giọng nam giới, mà còn lại là một con rùa?”

“Ngươi đang nói dối!” Giọng nói ấy nhấn mạnh.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 67

Nam Hải – 2

Hạ Hầu Ngọc: “Vừa nãy nàng không định thật sự đưa hắn một ngàn linh thạch đó chứ?”

Kiều Tâm Viên đành gật đầu: “Suýt nữa thì đưa rồi… May mà huynh tới kịp!” Nàng cũng đâu thể động tay động chân cướp đồ được.

“Ta biết nói nàng thế nào đây,” Hạ Hầu Ngọc ra chiều bó tay, “Ta biết cái tính này của nàng là không đổi được rồi, sao da mặt nàng lại mỏng thế chứ. Kẻ đó cướp đồ của nàng, không trả lại cho nàng, đáng bị ta đánh.”

“Ta, ta da mặt cũng không mỏng lắm đâu…” Kiều Tâm Viên nói nhỏ, “Nhiều người như vậy, ta tưởng hắn sẽ thấy ngại rồi trả lại cho ta chứ! Nếu không được nữa, ta sẽ nghĩ cách khác, lén đi theo hắn, dùng bùa định thân giữ hắn lại, sau đó…”

“Sau đó làm sao?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 175

Ỷ La

“Ngọc nhân đạp tuyết phiên nhiên khứ, phi hồng kinh vân tự tại phi.” Người áo đen nghiêng đầu nhìn hắn, nói: “a còn tưởng rằng tên của ta người trong thiên hạ ai cũng đều biết.”

Phi Hồng tướng quân? Hòa Như Phi?

Trong lòng Hốt Nhã Đặc kinh hãi tột độ, buột miệng thốt ra: “Không thể nào!”

“Sao lại không thể?” Đôi mắt dưới chiếc mặt nạ nhìn chằm chằm vào hắn, khóe miệng hơi nhếch lên mang theo ý giễu cợt, “Cái gì không thể?”

Hốt Nhã Đặc là vị tướng quân dũng cảm nhất của nước Ô Thác, thế nhưng lúc nà, lại bất giác không nhịn được lùi về phía sau, vừa lùi vừa gần như điên cuồng hét lên: “Xông lên cho ta! Giết được tên này quốc chủ sẽ trọng thưởng!”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 174

Phi Hồng

Đêm ấy, mưa bụi lất phất rơi, gió bỗng nổi lên, những sợi mưa mang theo hơi lạnh se sắt, rơi vào giữa cánh đồng hoang mênh mông.

Nhiều ngọn đuốc gần doanh trại bị gió thổi tắt, binh lính Ô Thác chửi thề mấy tiếng. Khi đóng quân ngoài trời, trời nắng bao giờ cũng dễ chịu hơn trời mưa. Nhất thời, ánh mắt bọn chúng nhìn về phía thành lại thêm vài phần hung tàn tham lam. Bọn người Nhuận Đô được ở trong nhà che mưa chắn gió, nghe nói Kim Lăng còn có vô số lụa là mỹ nhân, đợi đến Sóc Kinh thì thứ tốt càng không đếm xuể. Một phi tử bình thường trong hoàng cung Sóc Kinh, ăn mặc tiêu dùng còn hơn cả đại thần nước Ô Thác.

May là chẳng bao lâu nữa thôi, đợi đại nhân Hốt Nhã Đặc hạ lệnh tổng công, chủ nhân thành này sẽ là bọn họ.

Binh lính Ô Thác nhìn cửa thành đóng chặt như lũ thú dữ nhìn miếng thịt béo, mắt đầy thèm thuồng.

Lúc này, một sợi dây thừng buông thõng xuống, trong màn đêm, trên dây lắc lư treo một bóng người. Chẳng bao lâu, nhiều sợi dây thừng đồng loạt xuất hiện, mỗi sợi đều treo mấy bóng người.

Đọc
error: