Tag: nu-tuong-tinh

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 150

QUÂN THÀNH TẾ DƯƠNG

Sáng sớm hôm sau, Hòa Yến và Tiêu Giác dùng bữa từ sớm rồi cùng nhau đến thao trường của Tế Dương để xem xét tình hình binh lính trong thành. Lâm Song Hạc không đi cùng mà ở lại Thôi phủ nghỉ ngơi. Còn Liễu Bất Vong thì tiếp tục truy lùng tung tích đám người Ô Thác, ông cũng ra khỏi cửa cùng lúc với hai người Hòa Yến.

Trong thành Tế Dương có nhiều kênh rạch chằng chịt, thành được xây ven sông, dòng nước chia cắt nội thành bằng phẳng thành nhiều mảnh lớn nhỏ, vì vậy không dễ tìm được một bãi đất trống rộng. Thao trường được sửa sang lại ở nơi gần vương phủ, đơn giản là vì chỉ nơi đó mới có được khoảng đất đủ lớn.

Khi Hòa Yến và Tiêu Giác đến nơi gặp được Thôi Việt Chi. Thôi Việt Chi thấy hai người thì tươi cười chắp tay nói: “Tiêu Đô đốc.”

Dường như ông nhìn ra được Hòa Yến có chút ngạc nhiên, bèn vỗ vai Tiêu Giác mà cười nói: “Thật ra ngay ngày thứ hai các người đến Tế Dương thì ta đã bắt đầu nghi ngờ rồi. Ngay cả tiểu thiếp của ta cũng nhìn ra được, ngài hoàn toàn không có nét gì giống người Thôi gia chúng ta, sao có thể là nhi tử của đại ca ta được? Sau đó sau khi đưa các người vào vương phủ, điện hạ lại thường xuyên triệu kiến, ta đoán ngài ấy đã biết thân phận của hai người từ trước. Điện hạ đã có tính toán, ta đây cũng chỉ đành giả ngốc, không tiện nói ra.”

Thôi Việt Chi này tuy vậy mà lại khá thông minh.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 149

QUÁ KHỨ CỦA SỞ CHIÊU

Khi Hòa Yến về đến phòng, đèn trong phòng vẫn còn sáng. Hai tiểu nha hoàn đang nằm trên chiếc giường nhỏ ở gian ngoài chơi thắt dây, thấy Hòa Yến liền vội vàng xuống giường hành lễ với nàng: “Phu nhân.”

Hòa Yến nhẹ giọng: “Không sao, hai muội ngủ đi, ta vào trong nghỉ một lát. Thiếu gia ngủ chưa?”

Thúy Kiều lắc đầu: “Thiếu gia vẫn đang đọc sách ạ.”

Hòa Yến gật đầu: “Ta biết rồi, các muội cũng nghỉ sớm đi.”

Nàng đẩy cửa bước vào gian trong, thấy Tiêu Giác đang ngồi trước bàn trong phòng, tay lật giở một cuộn trục dài. Hắn chỉ mặc trung y, lớp áo trong trắng như tuyết buông lơi trên vai, để lộ làn da trắng mịn như ngọc, xương quai xanh mảnh khảnh, thanh nhã như ánh trăng.

Hòa Yến khép cửa lại, đi đến bên cạnh hắn gọi một tiếng: “Đô đốc?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 148

VỌNG NGUYỆT

Trên đường trở về, Hòa Yến cứ nhìn mãi giỏ hoa trong tay Sở Chiêu.

Giỏ hoa ấy trông thật đẹp, chủ sạp đã viết hai chữ “Tử Lan” vô cùng cẩn thận. Nét chữ vốn đã thanh thoát tao nhã, đặt bên trong giỏ hoa đầy hương sắc kia lại càng thêm hài hòa, tôn nhau thêm phần xinh đẹp.

“Sở huynh, sau khi về nhớ ăn sớm nhé.” Hòa Yến nói: “Bằng không với thời tiết ở Tế Dương chắc sẽ tan chảy rất nhanh.” Nàng cũng mua một con kỳ lân, sớm đã ăn xong từ lâu. “Ta đã nếm thử rồi, vị cũng khá ngon, không quá ngọt.”

Sở Chiêu mỉm cười dịu dàng: “Đa tạ A Hòa, sau khi về ta sẽ cẩn thận.”

Hòa Yến lúc này mới yên tâm.

Sau khi mua xong tranh đường, hai người men theo bờ sông quay về, khi không còn chuyện gì để nói, Hòa Yến lại hỏi đến Hứa Chi Hằng.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 147

TỬ LAN

“Đã có tin tức của Sài An Hỉ chưa?”

Ứng Hương lắc đầu, “Nô tỳ nghe ngóng được, hiện vương nữ Mông Tắc đang cho người tìm kiếm tung tích của Sài An Hỉ khắp nơi.”

Sở Chiêu không quá để tâm cười một tiếng: “Tiêu Hoài Cẩn đến Tế Dương cũng chẳng qua là để tìm người.” Dừng một lát, hắn lại quay sang hỏi Ứng Hương: “Liễu Bất Vong là ai?”

“Trước đây chưa từng nghe qua cái tên này, ngoài mặt thì là võ sư phó của Tiêu Đô đốc.”

“Tiêu Hoài Cẩn làm gì có võ sư phó.”

Ứng Hương cũng gật đầu: “Tuy nhiên bọn họ đối với Liễu tiên sinh đó có vẻ vô cùng tin tưởng và coi trọng.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 146

GẶP LẠI

Đến vương phủ Mông Tắc, Hòa Yến và Tiêu Giác xuống xe ngựa, được tỳ nữ trong phủ dẫn đường đi vào. Đây không phải lần đầu tiên đến vương phủ nên so với lần trước đã thoải mái hơn nhiều. Tỳ nữ dẫn Hòa Yến và Tiêu Giác đến trước cửa yến thính, cung kính nói: “Điện hạ và khách quý đều đang ở bên trong, Kiều công tử và phu nhân trực tiếp đi vào là được.”

Hòa Yến và Tiêu Giác bước vào yến thính.

Mục Hồng Cẩm đang tựa vào nhuyễn tháp, tà áo bào đỏ trải qua một bên, khóe môi mang nụ cười nhàn nhạt, bà nghiêng đầu như đang thưởng thức tiếng tỳ bà do nhạc công đang đánh gần đó. Trước chiếc bàn thấp dài bên dưới có một người đang ngồi, người nọ quay lưng về phía Hòa Yến, mặc một bộ trường bào màu xanh trúc, đầu cài trâm ngọc, bóng lưng thoáng nhìn có chút quen thuộc.

Nàng còn đang suy nghĩ người này là ai thì ánh mắt Mục Hồng Cẩm đã lướt qua hai người, mỉm cười nói: “Tiêu Đô đốc đến rồi.”

Hòa Yến và Tiêu Giác hành lễ với Mục Hồng Cẩm, đồng thời người ngồi quay lưng kia cũng đứng dậy, quay đầu nhìn lại.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 145

LIỆT NỮ

Phi Nô ở phía sau: “……”

Tiêu Giác chỉ cảm thấy giữa trán giật giật. Hắn vừa mới trở lại Thôi phủ, còn chưa kịp thay y phục đã nghe Thúy Kiều nói Hòa Yến bị Lăng Tú kéo đến tiểu hoa viên. Dạng nữ tử như Lăng Tú, hắn chỉ cần liếc mắt một cái liền biết ngay đang có ý đồ gì, tuy nhiên ngược lại Hòa Yến đối với những sự việc trong nội trạch lại dốt đặc cán mai, nghĩ tới nghĩ lui hắn lo nàng sẽ ăn thiệt thòi nên mới vội chạy tới cứu hỏa.

Nào ngờ vừa tới nơi liền thấy nàng đang đắc ý dương dương bán dưa, trông chẳng hề có chút gì là chịu thiệt, ngược lại còn khiến mấy nữ tử kia tức đến mặt mày tái xanh.

Cũng không đến nỗi quá ngốc, Tiêu Giác vừa tức giận vừa buồn cười, dứt khoát không bước ra, chỉ đứng ở góc vườn lạnh lùng quan sát, muốn nghe thử nàng còn có thể nói ra những lời kinh thiên động địa gì nữa đây.

Ở bên kia, nhị di nương nở một nụ cười như nhìn thấu mọi chuyện, bà hất cằm về phía góc vườn ra hiệu cho ba người còn lại: “Nhìn kìa, bao che khuyết điểm đến rồi.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 144

ĐỘC SỦNG

Trong suốt mười tám năm cuộc đời, ngoài trừ các tiểu sư muội ra Liễu Bất Vong chưa từng tiếp xúc với nữ tử nào khác. Dẫu là tiểu sư muội cũng ôn nhu thủ lễ, nào có từng thấy qua “kỳ hoa” bậc này? Các sư huynh thường nói hắn trời sinh tính tình thuần hậu chất phác quả thật không sai. Dù bộ dáng bên ngoài hắn tỏ ra cao cao tại thượng, nhưng đối với Mục Hồng Cẩm lại hết lần này đến lần khác bó tay không biết nên làm thế nào.

Hắn hết cách, không làm sao thoát khỏi được Mục Hồng Cẩm, đành chỉ có thể chờ sau khi xong việc dưới núi sẽ đưa nàng về núi Tê Vân, xử trí như thế nào để đạo trưởng Vân Cơ định đoạt.

Đột nhiên bên người có một cô nương ôn hương nhuyễn ngọc, Liễu Bất Vong cảm thấy mười phần không được tự nhiên. Nhưng rất nhanh, cảm giác không tự nhiên ấy liền bị sự tức giận lấn át. Mục Hồng Cẩm hoàn toàn không giống như lời nàng nói: “Ta ăn không nhiều, cũng chẳng tiêu bao nhiêu tiền, đi theo huynh sẽ không gây phiền toái.”

Quả thật nàng ấy ăn không nhiều nhưng tiền thì tiêu không ít. Thực ra là do nàng quá kén chọn – ăn phải chọn tửu lâu ngon nhất, y phục cũng phải thật xinh đẹp, trọ khách điếm thì tuyệt đối không thể sơ sài. Tuy nhiên cũng may nàng tự có bạc, lại có không ít, hoàn toàn đủ để tự lo. Không những thế, nàng còn rộng rãi chia sẻ với hắn: “Thiếu hiệp, vịt quay của Ngô Phương Lâu ngon lắm đó, huynh nếm thử đi~”

Liễu Bất Vong chau mày nhìn nàng: “Ngươi không phải nói mình bị bọn xấu bắt tới đây sao? Sao lại còn nhiều bạc như thế? Lúc bắt đi chẳng lẽ chúng lại tốt bụng đến mức không lục soát người ngươi?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 143

LIỄU THIẾU HIỆP VÀ MỤC CÔ NƯƠNG

Mục Hồng Cẩm nói xong vẻ mặt cũng không chút gợn sóng, tựa như đang kể chuyện của người khác.

Tuy nhiên Hòa Yến nghe xong lại cảm thấy rất khó chịu, nàng suy nghĩ một lát rồi nói: “Có lẽ…… ngày đó Vân Lâm cư sĩ có việc bận nên mới không đến. Ta cũng từng hẹn gặp người khác, nhưng vì chuyện gấp chậm trễ mà lỡ hẹn.”

“Không có chuyện gấp, cũng chẳng phải hiểu lầm,” Mục Hồng Cẩm mỉm cười: “Chính miệng hắn đã nói với ta như thế.”

Hòa Yến không tiện nói thêm gì nữa, nhưng trong lòng lại cảm thấy những lời Mục Hồng Cẩm nói chưa hẳn là toàn bộ sự thật. Nếu trong lòng Liễu Bất Vong thực sự có người khác thì nhiều năm qua, từ khi nàng quen biết ông đến giờ lại chưa từng thấy ông thân cận với nữ tử nào khác. Cũng chưa từng nghe ông nhắc đến cái tên nào. Nếu nói là có thì Mục Tiểu Lâu chính là người duy nhất mà ông có thái độ khác biệt — mà Mục Tiểu Lâu lại chính là tôn nữ của Mục Hồng Cẩm.

“Người trẻ tuổi luôn cho rằng mình là người đặc biệt,” Mục Hồng Cẩm mỉm cười, “Bản điện thuở thiếu thời cũng là như thế. Nào ngờ, đặc biệt hay không đặc biệt còn phải xem là trong mắt ai. Trong mắt người đó, bản điện cũng chỉ là một trong muôn ngàn người, chẳng lọt nổi vào mắt hắn.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 142

MỤC HỒNG CẨM

“Bản điện thật không ngờ, đường đường Đô đốc Hữu quân lại rảnh rỗi đến mức không ngại giả mạo người khác cũng phải chạy tới Tế Dương của ta?”

Hòa Yến thầm giật mình—bị phát hiện rồi? Nghe ngữ khí của Mục Hồng Cẩm, có vẻ như không phải chỉ mới phát hiện đây.

Nàng lại nhìn sang Tiêu Giác, hắn thế nhưng không hề có nửa phần ngạc nhiên, chỉ nhếch môi lười nhác cười, nhàn nhạt nói: “Điện hạ tiếp đãi ân nhân cứu mạng của tiểu điện hạ như thế này sao? Hưng sư vấn tội?”

“Bọn chúng có tội.” Giọng Mục Hồng Cẩm lạnh lùng, “Nhưng ngươi cũng không trong sạch. Ngươi đến Tế Dương này, chẳng lẽ chỉ để xem bản điện sống tốt hay không sao?”

“Xem ra điện hạ vẫn sống rất tốt,” Tiêu Giác nhướng mày, “Chỉ là những người khác trong thành Tế Dương thì không chắc.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 141

TIỂU ĐIỆN HẠ

Trong phòng yên lặng một lúc, giọng nói của Liễu Bất Vong vang lên cắt ngang hồi ức của Hòa Yến.

“Còn con thì sao,” ông hỏi, “A Hòa, bây giờ diện mạo con thế này là do dịch dung sao? Kiều công tử chắc hẳn cũng không phải là phu quân của con.”

Chuyện này nói ra thật dài, Hòa Yến cúi đầu cười khẽ đáp: “Sư phụ, hiện tại con không còn tên là Hòa Như Phi nữa, mà là Hòa Yến. Còn người đó…… là cấp trên của con. Chúng con đến Tế Dương để tìm người, nên mới giả làm phu thê. Còn về dịch dung, con không hề dịch dung, bây giờ con thực sự trông như thế này. Bộ dáng trước kia của con, đã không thể trở lại được nữa.”

Liễu Bất Vong suy nghĩ trong chốc lát, rồi gật đầu: “Ta đã biết.”

Ông luôn là như thế, rất có chừng mực với chuyện của người khác, nếu người khác không muốn nói, ông cũng sẽ không cố ý dò hỏi thêm. Trong mắt một số người, như thế có vẻ lương bạc, nhưng đối với Hòa Yến lúc này mà nói, không bị truy hỏi gì thêm chính là điều đáng mừng nhất.

Đọc
error: