Tag: nu-tuong-tinh

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 193

VỀ NHÀ

Ba người Tiêu Giác theo sự dẫn dắt của thái giám từ từ tiến vào hoàng cung.

Hòa Yến ngồi lại một mình trong xe ngựa, văng vẳng bên tai câu nói “đưa ngươi về nhà”. Dù thừa biết Tiêu Giác chỉ tiện miệng buông lời, thế mà người nghe lại thấy chếnh choáng cả ruột gan, nàng ôm đầu giấu mặt vào hai bàn tay, cảm giác như đang bềnh bồng trên mây.

Nàng thực sự không biết thế nào là “nhà”. Kiếp trước, Hòa gia tuy gọi là nhà nhưng chưa từng cho nàng lấy một chút tình thân hay sự ấm áp. Hứa gia cũng là nhà, nhưng chính tay bọn họ đã đẩy nàng xuống hồ nước lạnh lẽo, cướp đi sinh mệnh nàng. Còn kiếp này, một “Hòa gia” khác lại là nơi nhen nhóm trong nàng chút lưu luyến và tình thân trên thế gian. Chỉ là, khi mọi ân oán chưa được giải quyết rạch ròi, nàng tuyệt đối không thể manh động mà đoàn tụ cùng họ.

Nghĩ tới đây, niềm vui sướng nhen nhóm vừa nãy của Hòa Yến bỗng chốc lắng xuống.

Nàng phải tìm cách lén về nhà một chuyến trước, gặp Vân Sinh và Hòa Tuy. Lần đi này thấm thoắt đã hơn một năm, chắc hẳn Hòa Tuy và Hòa Vân Sinh ở nhà đang ngày đêm mong ngóng. Từ dạo ở Lương Châu Vệ, ngay khi thân phận bị lộ, Hòa Yến đã từng lén nhét tiền cho Phi Nô, khẩn khoản nhờ hắn tìm cách nhờ người quen ở Sóc Kinh báo tin bình an cho Hòa Tuy. Nhưng khi đến Tế Dương, chiến sự với Ô Thác nổ ra, nàng lại vô tình quên bẵng đi. Bấy lâu nay bặt vô âm tín, chắc hẳn cha con Hòa Tuy đang rất lo lắng.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 192

HỒI KINH

Lời vừa dứt, mọi người trong phòng đều chìm vào im lặng. Ngay cả Lâm Song Hạc, người xưa nay chỉ mải mê chơi bời không bận tâm chuyện triều chính, lúc này cũng lộ rõ vẻ khó hiểu.

Suy cho cùng, quân địch xua binh xâm lược, lại đánh không thắng, thế mà thiên tử lại còn lo nghĩ thay cho chúng ở khắp mọi bề, chuyện này nghe qua chẳng khác gì trò đùa trẻ con.

“Hiện giờ ở trong triều, thái tử, Từ tướng cùng phe văn thần phần lớn đều nghiêng về chủ hòa, còn phía võ tướng thì vẫn chưa ai lên tiếng.” Dương Minh Chi nhìn về phía Tiêu Giác, “Ta muốn hỏi xem, các người định thế nào?”

“Chuyện này còn phải hỏi à?” Yến Hạc lớn giọng: “Chúng ta đâu phải loại hèn nhát nhu nhược, bọn chúng đã tới nơi tát cho một tát, mình lại còn chìa má ra cho tát nốt cái nữa sao? Ta nhất định phải đuổi cổ lũ Ô Thác về quê, cho chúng từ nay về sau không dám bén mảng đến nửa bước chân vào Đại Ngụy nữa!”

“Vậy thì ta an tâm rồi.” Dương Minh Chi trầm giọng: “Chỉ là… không biết tiếng nói của các người, có thể làm bệ hạ thay đổi chủ ý hay không.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 191

Nghi ngờ

Hoa Du Tiên ngớ người, ngập ngừng: “Hòa công tử… chẳng phải là phận nữ nhi sao?”

“Không phải chuyện đó,” Tiêu Giác nhíu mày, đôi mắt đẹp thường ngày bỗng lóe lên tia sắc bén, “Ngươi vừa nói “cô nương” năm đó?”

Hoa Du Tiên gật đầu vẻ khó hiểu, “Vị tiểu cô nương đeo mặt nạ ấy… Tiêu thiếu gia không biết sao?”

Ánh mắt Tiêu Giác lập tức biến đổi, ngập tràn vẻ khó tin, “Cô nương?”

“Lẽ nào Tiêu thiếu gia đến tận bây giờ vẫn không biết?” Hoa Du Tiên cũng vô cùng kinh ngạc, “Năm đó Tiêu thiếu gia đặc biệt sai người đổi Bích Phương Tửu của cô nương ấy thành Tường Vi Lộ, nô gia còn tưởng thiếu gia đã sớm biết rồi…” Nàng dường như nhớ ra chuyện gì đó, đôi mắt khẽ cong lên, “Cũng chính vì nghĩ vậy, lúc đó nô gia mới cố tình trêu chọc cô ấy, chọc đến mức cô ấy đỏ bừng cả mặt, vô cùng thú vị.”

Thần sắc Tiêu Giác chấn động mạnh, lẩm bẩm: “Ta không biết.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 190

Bí mật

“Cười rồi lại cười, mượn cơn say đêm nay, vì cố nhân mà đến!”

Yến Hạc khẽ nắm lấy vò rượu cạn không, sắc mặt đỏ lựng, nói năng đã bắt đầu lè nhè không rõ chữ. Hoa Du Tiên che miệng cười: “Yến tướng quân say rồi.”

Một vò Bích Phương Tửu nhỏ đã cạn đáy, tiếng đàn vẫn còn văng vẳng, nhưng mọi người trên bàn đã ngả nghiêng say khướt. Yến Hạc và Lâm Song Hạc là hai kẻ say bí tỉ nhất. Lâm Song Hạc lúc này đang giơ cao chiếc quạt xếp, hăng hái lớn tiếng tranh cãi với Yến Hạc: “Có phu nhân thì có gì to tát? Kẻ có phu nhân rồi, làm sao hiểu được giá trị của sự tự do đáng quý đến nhường nào?”

“Ngươi thì biết cái rắm gì!” Yến Hạc say khướt lè nhè mắng lại, “Ngươi đây là… không ăn được nho thì chê nho xanh…”

Dương Minh Chi tửu lượng vốn kém, chỉ uống một chút đã thấy váng vất. Hắn ngược lại không làm càn, chỉ ngồi yên kềm chế, không rõ đang nghĩ gì, ánh mắt có chút lơ đãng phiêu dạt.

Hòa Yến lúc này khả năng uống rượu còn kém xa Dương Minh Chi. Tường Vi Lộ tuy ngọt thanh, nhưng suy cho cùng vẫn có pha chút men rượu, uống vài chén, cơn buồn ngủ đã ập tới, chẳng biết từ lúc nào đầu óc trở nên nặng nề tay chân bủn rủn, gục đầu luôn xuống bàn, ngủ một giấc ngon lành.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 189

Niềm vui khó tả xiết

Trong Nhập Vân Lầu chẳng còn vẻ tấp nập ồn ào như nhiều năm về trước. Thải Liên cười giải thích rằng sau khi Đinh tú bà qua đời, rất nhiều cô nương trong Nhập Vân Lầu cũng đã rời đi. Kẻ xuất giá tòng phu, người hồi hương nương tựa người thân. Thải Liên cũng không tuyển thêm cô nương mới, hoa lâu trong thành vốn dĩ chẳng thiếu, sau khi Hoa Du Tiên đi Dương Châu, mối làm ăn của Nhập Vân Lầu đã không còn được như xưa, sau khi các tỷ muội rời đi thì nơi này gần như là cửa đóng then cài, vắng vẻ đìu hiu.

“Cũng không có gì không tốt, ngày thường mọi người cũng sẽ làm thêm mấy sạp son phấn nhỏ để kiếm thêm chút tiền, sống qua ngày thế cũng coi như đủ đầy.” Thải Liên cười nói: “Chỉ là các tỷ muội không còn chốn nào để đi, Nhập Vân Lầu là do mụ mụ một tay gây dựng lên, cũng chính là nhà của mọi người.”

Con người sống nên biết đủ, các nàng sống như hiện tại cũng là rất tốt rồi.

Hoa Du Tiên mời mọi người an tọa tại yến sảnh, trước tiên phân phó hạ nhân đi chuẩn bị rượu thịt, rồi mới quay sang hỏi nhóm Yến Hạc: “Không biết các tiểu thiếu gia hiện tại đang làm gì?”

Mấy năm trôi qua, những thiếu niên ngày nào sớm đã trở thành những thanh niên tuấn lãng, chẳng còn mang dáng vẻ ngây thơ bồng bột thuở nào, nhưng cũng có thể nhìn ra, ai nấy đều trải qua những tháng ngày bất phàm.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 188

TIỆC VUI HÔM NAY

Dưới Nhập Vân Lầu, quan binh bao vây chật như nêm cối, nước chảy không lọt.

Tất cả khách khứa đều đã bị xua đuổi ra ngoài, quan binh bít kín mọi nẻo vào ra, các cô nương sợ hãi nép sang hai bên, ánh mắt thấp thỏm nhìn về phía gã nam tử dẫn đầu.

Đó là một kẻ mặc trường bào màu xanh sẫm viền chỉ vàng, y phục tuy hoa lệ tinh xảo đến từng đường kim mũi chỉ, nhưng càng hoa lệ bao nhiêu lại càng làm tôn lên vẻ bần tiện thô bỉ trên gương mặt gã. Vóc dáng gã cao to bè bè, nước da ngăm đen, đôi mắt híp lại chỉ còn một đường chỉ, mặt mũi bóng nhẫy mỡ màng. Gã đứng đó toát lên vẻ hung hãn thô lỗ, thần sắc vô cùng ngang ngược.

Người này chính là đệ đệ ruột của tuần phủ phu nhân, công tử Đồng Khâu Thạch khét tiếng.

Đồng Khâu Thạch chửi đổng một tiếng: “Đi lôi cổ chúng xuống đây cho ta!”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 187

ĐỒNG HÀNH
Hòa Yến vạn lần không ngờ người đến cứu mình lại là Tiêu Giác.
Nàng cứ ngỡ Yến Hạc và đám người kia phải rất lâu sau mới phát hiện ra nàng mất tích, rồi mới quay đầu đi tìm. Dù khả năng ấy mong manh như tơ nhện. Nhưng quả thực nàng không thể lường trước được việc Tiêu Giác lại là người xuất hiện.
Chẳng phải hắn đang dẫn nhóm người còn lại tới phủ tuần phủ để tìm văn tự bán mình sao?
Tên cầm đầu thấy Tiêu Giác xuất hiện cũng không khỏi chấn động. Vị thiếu niên này chẳng hề giống tên tiểu tử đeo mặt nạ khi nãy, từ dung mạo đến y phục đều toát lên vẻ quý phái, không giống người xuất thân từ những gia đình bình thường. Hắn thoáng chốc do dự, nhưng nghĩ đến Đồng Khâu Thạch đang chống lưng phía sau, liền gạt phăng mọi e dè, gào lên: “Đồng bọn của tên tiểu tử này đến rồi, bắt lấy hắn cho ta!”
Hòa Yến kinh hãi, theo bản năng thốt lên: “Hoài Cẩn huynh, chúng đông người lắm, huynh mau chạy đi!”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 186

BÔN TẨU TRONG ĐÊM

Đồng Khâu Thạch liếc mắt một cái đã say mê Hoa Du Tiên, vung tay hào phóng tung ra ngàn lạng vàng ròng đòi nạp nàng làm thiếp. Tỷ tỷ ruột của hắn khi đó đang là tuần phủ phu nhân đương nhiệm, Đinh tú bà làm sao dám đắc tội.

Các cô nương trong Nhập Vân Lầu không hiếm người được bậc quyền quý để mắt mang về làm thiếp, bản thân Đinh tú bà cũng vui vẻ làm nhân tình cho người, một là bản thân các cô nương cũng nguyện ý, sau này thoát khỏi cảnh bán phấn buôn hương, phải ngửa mặt hầu hạ mua vui, tính ra cũng là chuyện tốt. Hai là để Nhập Vân :ầu sừng sững tại Kim Lăng bao năm không suy, đương nhiên cần người có quyền có thế bảo bọc.

Nhưng Đồng Khâu Thạch xui rủi thế nào lại nhắm trúng Hoa Du Tiên.

Trái tim Hoa Du Tiên vốn đã trao trọn cho Vương Sinh, Đinh tú bà nhìn rõ hơn ai hết. Mụ lại thấu hiểu tiểu cô nương này bề ngoài tuy trông mềm mỏng, giỏi ứng biến nhưng nội tâm lại vô cùng kiên định. Giờ nàng và Vương Sinh đang lúc tình ý mặn nồng, tình tợ kim kiên (tình như vàng đá), làm sao để mắt tới Đồng Khâu Thạch. Chỉ sợ đến lúc đó nàng liều mạng với tư tưởng “thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành”, liều cho cá chết lưới rách.

Đinh tú bà định bụng đi khuyên nhủ Đồng Khâu Thạch, nào ngờ vị Đồng công tử này lại là một kẻ chẳng vừa. Đêm đó hắn phái người tới quậy một trận tơi bời, suýt chút nữa phóng hỏa thiêu rụi Nhập Vân Lầu. Vị tuần phủ đại nhân xưa nay sợ vợ, đương nhiên bênh vực cậu em vợ này. Đinh tú bà có khổ mà không thể nói, một mặt hận Đồng Khâu Thạch ngang ngược vô lý, một mặt lại bất lực không biết làm sao. Nhập Vân Lầu tuy kết giao không ít với quan lại phú hào, nhưng cường long làm sao chèn ép được địa đầu xà. Dẫu Hoa Du Tiên có tuyệt thế giai nhân đến đâu, suy cho cùng cũng chỉ là một ca nữ chốn thanh lâu. Vì một ca nữ mà đắc tội tuần phủ một phương quả thực không phải là một ván cờ có hời. Huống hồ từ khi quen biết Vương Sinh, Hoa Du Tiên chỉ gảy đàn biểu diễn thanh sắc, không tiếp khách. Cứ thế, người nguyện ý đứng ra bênh vực nàng cũng thưa thớt dần.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 185

Du Hoa Tiên Tử

Hoa Du Tiên?

Hòa Yến sững sờ, đám người trong thuyền vừa nghe đến cái tên này cũng ngây ngẩn cả người, ngay cả vị ca nữ đang ôm tỳ bà kia cũng chấn động, quay sang nhìn Lâm Song Hạc. Nàng chăm chú quan sát y hồi lâu, mới dùng giọng điệu không chắc chắn mà gọi: “Lâm thiếu gia?”

Quả nhiên là Hoa Du Tiên!

Hòa Yến rảo bước tiến lên phía trước, theo bản năng dụi dụi mắt, chỉ sợ mọi chuyện trước mắt chỉ là một giấc mộng. Ai mà ngờ được, Lâm Song Hạc vừa mới nhắc tới Hoa Du Tiên thì đã thật sự đụng mặt nàng, có điều… Hoa Du Tiên sao lại ở Kim Lăng?

Kẻ kinh ngạc đâu chỉ một mình Hòa Yến, Lâm Song Hạc thốt lên: “Nàng… không phải nàng đã gả cho người ta rồi sao? Chẳng phải đã theo vị Vương tú tài kia tới Dương Châu rồi à? Sao lại xuất hiện ở Kim Lăng thế này, ta không phải đang nằm mơ đấy chứ?” Y quay đầu nhìn lại mọi người, phản ứng của họ đã nói cho y biết, tất cả thật sự là sự thật.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 184

Du thuyền mộng cũ

Hòa Yến chẳng thể ngờ giữa Dương Minh Chi và Tiêu Giác lại từng có một đoạn quá khứ như vậy. Nghe Lâm Song Hạc kể xong, nàng cũng rơi vào trầm ngâm một hồi lâu.

Thực ra câu nói cuối cùng của Dương Minh Chi năm ấy không tránh khỏi việc quá mức tổn thương người khác. Nhưng vô duyên vô cớ sao hắn lại có thể tuyệt tình đến thế? Đã quyết định không giúp thì thôi, hà tất phải găm một nhát dao vào tim người ta như vậy. Hơn nữa, với bản tính vốn có của Dương Minh Chi, hắn cũng không phải là kẻ có thể chua ngoa cay nghiệt đến vậy. Hòa Yến còn nghĩ được như thế, thì Tiêu Giác, người từng là tri kỷ của Dương Minh Chi, lý nào lại không nhìn ra điểm bất thường.

Hòa Yến hỏi: “Sau đó thì sao? Đô đốc không còn qua lại với Dương đại nhân nữa ư? Giữa họ chẳng lẽ có hiểu lầm gì chăng?”

Lâm Song Hạc lắc đầu: “Hoài Cẩn từ khi dẫn binh đến Quắc Thành thì rất hiếm khi hồi kinh. Còn Dương Minh Chi, không lâu sau khi Hoài Cẩn rời đi, hắn cũng không còn học ở Hiền Xương Quán nữa. Vốn dĩ với tài hoa của hắn, ta cứ ngỡ hắn sẽ đỗ trạng nguyên rồi lưu lại nhậm chức ở Sóc Kinh, dựa vào các mối quan hệ của cha hắn và bản lĩnh của chính hắn thì chuyện đó chẳng có gì khó khăn. Nhưng từ đó trở đi, hắn giống như bốc hơi khỏi nhân gian. Huynh đệ một nhà, chuyện của Hoài Cẩn quả thực là hắn đã làm sai, sau này ta cũng không qua lại với hắn nữa, thế nên ta cũng chẳng biết từ bao giờ hắn lại tới thành Kim Lăng làm tuần phủ.”

Mấy người huynh đệ này, xem ra giờ đây thật sự đã đường ai nấy đi rồi, Hòa Yến thầm nghĩ trong lòng.

Đọc
error: