Tag: nu-tuong-tinh

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 185

Du Hoa Tiên Tử

Hoa Du Tiên?

Hòa Yến sững sờ, đám người trong thuyền vừa nghe đến cái tên này cũng ngây ngẩn cả người, ngay cả vị ca nữ đang ôm tỳ bà kia cũng chấn động, quay sang nhìn Lâm Song Hạc. Nàng chăm chú quan sát y hồi lâu, mới dùng giọng điệu không chắc chắn mà gọi: “Lâm thiếu gia?”

Quả nhiên là Hoa Du Tiên!

Hòa Yến rảo bước tiến lên phía trước, theo bản năng dụi dụi mắt, chỉ sợ mọi chuyện trước mắt chỉ là một giấc mộng. Ai mà ngờ được, Lâm Song Hạc vừa mới nhắc tới Hoa Du Tiên thì đã thật sự đụng mặt nàng, có điều… Hoa Du Tiên sao lại ở Kim Lăng?

Kẻ kinh ngạc đâu chỉ một mình Hòa Yến, Lâm Song Hạc thốt lên: “Nàng… không phải nàng đã gả cho người ta rồi sao? Chẳng phải đã theo vị Vương tú tài kia tới Dương Châu rồi à? Sao lại xuất hiện ở Kim Lăng thế này, ta không phải đang nằm mơ đấy chứ?” Y quay đầu nhìn lại mọi người, phản ứng của họ đã nói cho y biết, tất cả thật sự là sự thật.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 184

Du thuyền mộng cũ

Hòa Yến chẳng thể ngờ giữa Dương Minh Chi và Tiêu Giác lại từng có một đoạn quá khứ như vậy. Nghe Lâm Song Hạc kể xong, nàng cũng rơi vào trầm ngâm một hồi lâu.

Thực ra câu nói cuối cùng của Dương Minh Chi năm ấy không tránh khỏi việc quá mức tổn thương người khác. Nhưng vô duyên vô cớ sao hắn lại có thể tuyệt tình đến thế? Đã quyết định không giúp thì thôi, hà tất phải găm một nhát dao vào tim người ta như vậy. Hơn nữa, với bản tính vốn có của Dương Minh Chi, hắn cũng không phải là kẻ có thể chua ngoa cay nghiệt đến vậy. Hòa Yến còn nghĩ được như thế, thì Tiêu Giác, người từng là tri kỷ của Dương Minh Chi, lý nào lại không nhìn ra điểm bất thường.

Hòa Yến hỏi: “Sau đó thì sao? Đô đốc không còn qua lại với Dương đại nhân nữa ư? Giữa họ chẳng lẽ có hiểu lầm gì chăng?”

Lâm Song Hạc lắc đầu: “Hoài Cẩn từ khi dẫn binh đến Quắc Thành thì rất hiếm khi hồi kinh. Còn Dương Minh Chi, không lâu sau khi Hoài Cẩn rời đi, hắn cũng không còn học ở Hiền Xương Quán nữa. Vốn dĩ với tài hoa của hắn, ta cứ ngỡ hắn sẽ đỗ trạng nguyên rồi lưu lại nhậm chức ở Sóc Kinh, dựa vào các mối quan hệ của cha hắn và bản lĩnh của chính hắn thì chuyện đó chẳng có gì khó khăn. Nhưng từ đó trở đi, hắn giống như bốc hơi khỏi nhân gian. Huynh đệ một nhà, chuyện của Hoài Cẩn quả thực là hắn đã làm sai, sau này ta cũng không qua lại với hắn nữa, thế nên ta cũng chẳng biết từ bao giờ hắn lại tới thành Kim Lăng làm tuần phủ.”

Mấy người huynh đệ này, xem ra giờ đây thật sự đã đường ai nấy đi rồi, Hòa Yến thầm nghĩ trong lòng.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 183

Dương Minh Chi

Mười ngày sau, đoàn người đã đặt chân tới Kim Lăng.

Khác với vẻ nhiệt tình chất phác của Tế Dương, cũng không giống sự nặng nề tiêu điều của Nhuận Đô, thành Kim Lăng ôn nhu mà đa tình, tựa như một vị nương tử duyên dáng thanh tao, phảng phất đôi chút sắc hồng dịu nhẹ. Ánh nắng rực rỡ, gió sớm phong lưu, giữa những âm thanh phố thị ngọt ngào vùng Giang Nam là tiếng sênh ca vang vọng bên tai, quả thực là chốn phú quý hồng trần.

Lâm Song Hạc vừa tới đây đã không nhấc nổi bước chân, y nhìn những vị nương tử yểu điệu lướt qua trên phố mà trầm trồ khen ngợi: “Đây mới đúng là động thần tiên, thảo nào người ta thường nói, đã đến Kim Lăng là chẳng muốn rời đi.”

Hòa Yến: “… Lúc ở Tế Dương huynh cũng nói y hệt như vậy.”

Lâm Song Hạc xòe quạt ra: “Hòa huynh, ta chỉ là nhập gia tùy tục thôi mà.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 182

Rời thành

Trở về phòng mình, Hòa Yến nằm trên giường, trằn trọc trở mình mãi không ngủ được.

Cửa sổ mở hé, từng cơn gió nhẹ lùa vào, khiến nàng càng thêm tỉnh táo. Cuộc trò chuyện với Tiêu Giác trước đó dường như vẫn còn văng vẳng bên tai.

Hóa ra đêm nàng rời khỏi nhà họ Hòa để đầu quân, Tiêu Giác thực ra đã đến buổi hẹn. Chỉ là vận mệnh trớ trêu, vừa vặn khiến họ bỏ lỡ nhau. Một khi bỏ lỡ liền không còn cơ hội nữa, cũng giống như Hòa Yến năm xưa không thể biết người âm thầm chỉ điểm kiếm thuật cho mình là Tiêu Giác, thì Tiêu Giác của bây giờ cũng chẳng thể nào biết được người mà hắn từng tương trợ năm ấy nay đã không còn là người cũ.

Nàng đã nỗ lực che giấu thân phận bấy nhiêu, thì bấy giờ lại càng khát khao được lấy thân phận đồng môn năm xưa để nói với hắn một lời cảm tạ bấy nhiêu. Hóa ra kiếp trước kiếp này, Tiêu Giác và nàng đều có nhiều kỳ duyên đến vậy, chỉ tiếc là duyên phận ngắn ngủi, mà trớ trêu thay lại là vào lúc này…

Hòa Yến ngồi dậy, suy nghĩ một lúc, rồi như đã hạ quyết tâm, bước xuống giường, đi đến bên bàn, lấy que diêm châm đèn dầu. Triệu Thế Minh là văn nhân, khắp phòng đều bày bút mực giấy nghiên. Nàng mài mực, tìm giấy, ngồi xuống trước bàn, cầm bút chậm rãi viết.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 181

Bỏ lỡ

Hòa Yến ngẩn ngơ nhìn Yến Hạ, đầu óc trống rỗng trong chốc lát. Ngay thời khắc này, nàng chẳng biết phải đáp lại thế nào cho phải, trong lòng chỉ lặp đi lặp lại một suy nghĩ duy nhất.

Làm sao có thể?

Chuyện này… làm sao có thể chứ?

“Không… không thể nào.” Hòa Yến cố gắng làm cho nét mặt mình trông thật tự nhiên, nhẹ nhàng đáp: “Tiêu Đô đốc đâu phải kiểu người nhiệt tình giúp đỡ người khác như vậy.”

“Ta biết ngay ngươi sẽ phản ứng thế này mà,” Yến Hạ có chút mất kiên nhẫn: “Thế nên bao năm qua ta chẳng buồn nhắc lại với ai, nói ra cũng chẳng ai tin.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 180

Kiếm Thuật

Thành Nhuận Đô dần khôi phục lại sức sống.

Binh mã của Yến Hạ không chỉ đánh đuổi quân Ô Thác mà còn mang theo lương thực. Gạo từ Hoa Nguyên gửi đến đã giải quyết được nhu cầu cấp bách trước mắt cho Nhuận Đô.

“Phi Hồng tướng quân không ở Hoa Nguyên sao?” Lý Khuông nghi hoặc nhìn về phía Yến Hạ đối diện, “Đã về Sóc Kinh rồi? Sao có thể như vậy được?”

“Ngươi đang nghi ngờ ta nói dối à?” Yến Hạ cau mày.

“Chỉ là… ngay từ lúc Nhuận Đô bị người Ô Thác vây thành, ta đã lập tức sai người thỉnh Hòa tướng quân đến cứu viện. Tổng cộng ba đợt người, không lẽ nào lại hoàn toàn bặt vô âm tín. Ta vốn tưởng ngài ấy không đến là vì tình hình Hoa Nguyên không ổn, nhưng… sao ngài ấy lại về Sóc Kinh?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 179

Yến Hạ

Đôi mắt hắn tựa hàn tinh toái ngọc, giọng nói bình tĩnh, thế nhưng chỉ trong khoảnh khắc đã đưa Hòa Yến trở về buổi chiều năm ấy tại Hiền Xương Quán. Giọng nói của hắn chồng lên giọng thiếu niên non nớt thuở nào, khiến người ta không thể phân biệt nổi, khoảnh khắc này rốt cuộc là ai.

Bên ngoài vọng tới tiếng hô lớn của tiểu binh, giọng đầy kích động và vui mừng: “Đại nhân! Đại nhân! Viện quân tới rồi! Viện quân tới rồi!”

Viện quân ư?

Hòa Yến nhìn về phía bóng lưng Tiêu Giác, hắn đã đưa Nam Phủ binh tới sao? Sao có thể? Mới kịp nghĩ đến đây, đã thấy Lý Khuông đẩy đám người chắn trước mặt lao vọt ra ngoài. Hòa Yến liếc nhìn Tiêu Giác một cái rồi cũng chạy theo ra.

Ngoài thành vọng tới tiếng hò reo chém giết vang trời, Hòa Yến trèo lên chỗ cao trên tường thành, theo Lý Khuông nhìn xuống, chỉ thấy trên cánh đồng hoang, quân Ô Thác đang giao chiến với binh mã Đại Ngụy, trên chiến kỳ viết một chữ “Yến”. Người cưỡi ngựa đi đầu là một nam nhân trẻ tuổi, tóc bó cao, mày kiếm mắt sao, mặc bộ giáp bạc trắng, tay cầm một cây phương thiên kích, ý chí phong pha dẫn quân chém giết vòng vây.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 178

Nơi mũi kiếm chỉ về

Căn phòng lặng im trong giây lát rồi giọng nói đầy giận dữ của Lý Khuông vang lên: “Ai cho phép ngươi vào đây?”

Hòa Yến ngẩng đầu, trừng mắt nhìn hắn, cố nén giọng nói đang run rẩy: “Ngươi giết nàng ấy.”

“Đây là chuyện nhà ta, liên quan gì đến ngươi?” Lý Khuông dường như rất không muốn nhìn thấy Hòa Yến, “Cút ra ngoài!”

Những binh lính xung quanh cũng có kẻ lộ vẻ không nỡ, người thì né tránh ánh mắt Hòa Yến, kẻ thì cúi đầu im lặng, chẳng ai lên tiếng.

“Vì sao ta phải cút ra ngoài?” Hòa Yến lạnh lùng nói: “Cho dù Ỷ La cô nương là chuyện nhà của ngươi, thì những nữ nhân này là ta cứu về từ tay người Ô Thác. Chuyện này không phải chuyện nhà ngươi chứ, Lý đại nhân?” Nàng đột ngột cao giọng, “Ngươi cũng định giết hết tất cả bọn họ sao?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 177

Sủng thiếp

Liên tục mấy ngày liền, Hòa Yến đều không gặp được Lý Khuông.

Lý Khuông dường như đang cố tình tránh mặt nàng. Hòa Yến tìm không thấy hắn, thuộc hạ của hắn cũng không chịu tiết lộ hắn đi đâu. Hòa Yến chặn đường Lý Khuông mấy lần, nhưng hắn đều tỏ vẻ không muốn nói chuyện nhiều. Hòa Yến đành nói: “Lý đại nhân, trước khi đến Nhuận Đô ta đã nhờ người đi cầu viện binh rồi. Hơn nữa ta cũng đã nói, binh mã Nhuận Đô hiện tại không phải là không có khả năng đánh một trận với người Ô Thác. Lý đại nhân hà tất phải ôm khư khư con đường chết, tự bịt lối đi của chính mình?”

“Đây là Nhuận Đô, không phải Lương Châu.” Thái độ của Lý Khuông cũng rất cứng rắn, hoàn toàn không bị lay động bởi lời của nàng. “Tuy ngươi là Vũ An Lang do bệ hạ đích thân sắc phong, nhưng quyền lực cũng chưa lớn đến mức có thể ra lệnh cho ta. Về chuyện đột kích doanh trại địch ban đêm, ta rất cảm kích sự giúp đỡ của ngươi, nhưng đến đây là hết. Sau này ta làm gì, ngươi đừng xen vào nữa.”

Hòa Yến chăm chú quan sát hắn. Lúc mới đến Nhuận Đô, tuy giữa lông mày Lý Khuông cũng phảng phất sầu lo, nhưng dù sao vẫn còn chút sinh khí. Giờ đây thần sắc của hắn đã khác hẳn, ánh mắt trầm trầm u uất, như thể đã hạ quyết tâm điều gì đó, một sự cố chấp tuyệt không lay chuyển.

Tâm trạng hắn rõ ràng rất tồi tệ, nhưng Hòa Yến cảm nhận được không phải chỉ vì người Ô Thác.

“Lý đại nhân… định ứng phó với nạn đói trong thành như thế nào?” Hòa Yến nhìn theo bóng lưng hắn, hỏi.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 176

Lương tuyệt

Hòa Yến mỉm cười nhìn Ỷ La: “Vì ta cứu những tù binh kia nên ta là anh hùng thực sự sao?”

“Anh hùng thực sự nhìn thấy những nơi mà người khác không thấy. Nam nhân lên tiếng vì nam nhân thì rất nhiều, nữ tử lên tiếng vì nữ tử cũng rất nhiều,” Ỷ La nói: “Nhưng nam nhân chịu lên tiếng vì nữ tử thì lại chẳng được mấy ai.”

Hòa Yến nhìn vẻ mặt nghiêm túc hết mực của cô nương trước mặt mà trong lòng không nhịn được cười khổ. Nàng đâu phải nam tử thật, thế nên những gì Ỷ La mong muốn nàng cũng không thể thực sự cho được.

Thế đạo là vậy, muốn lay chuyển không phải chuyện một sớm một chiều.

Thấy Hòa Yến im lặng, Ỷ La nhân cơ hội nói tiếp: “Tiểu Hòa đại nhân, đêm qua sau khi ngài đi rồi có rất nhiều phu nhân trong thành đến dò hỏi ta về ngài. Phu nhân tri huyện cũng hỏi thăm về ngài. Họ đều nói nếu ngài có thể sống sót trở về thì muốn dẫn nữ nhi của mình đến nói chuyện với ngài. Không nhất định phải gả làm chính thất đâu, làm thiếp cũng được.”

Đọc
error: