VỀ NHÀ
Ba người Tiêu Giác theo sự dẫn dắt của thái giám từ từ tiến vào hoàng cung.
Hòa Yến ngồi lại một mình trong xe ngựa, văng vẳng bên tai câu nói “đưa ngươi về nhà”. Dù thừa biết Tiêu Giác chỉ tiện miệng buông lời, thế mà người nghe lại thấy chếnh choáng cả ruột gan, nàng ôm đầu giấu mặt vào hai bàn tay, cảm giác như đang bềnh bồng trên mây.
Nàng thực sự không biết thế nào là “nhà”. Kiếp trước, Hòa gia tuy gọi là nhà nhưng chưa từng cho nàng lấy một chút tình thân hay sự ấm áp. Hứa gia cũng là nhà, nhưng chính tay bọn họ đã đẩy nàng xuống hồ nước lạnh lẽo, cướp đi sinh mệnh nàng. Còn kiếp này, một “Hòa gia” khác lại là nơi nhen nhóm trong nàng chút lưu luyến và tình thân trên thế gian. Chỉ là, khi mọi ân oán chưa được giải quyết rạch ròi, nàng tuyệt đối không thể manh động mà đoàn tụ cùng họ.
Nghĩ tới đây, niềm vui sướng nhen nhóm vừa nãy của Hòa Yến bỗng chốc lắng xuống.
Nàng phải tìm cách lén về nhà một chuyến trước, gặp Vân Sinh và Hòa Tuy. Lần đi này thấm thoắt đã hơn một năm, chắc hẳn Hòa Tuy và Hòa Vân Sinh ở nhà đang ngày đêm mong ngóng. Từ dạo ở Lương Châu Vệ, ngay khi thân phận bị lộ, Hòa Yến đã từng lén nhét tiền cho Phi Nô, khẩn khoản nhờ hắn tìm cách nhờ người quen ở Sóc Kinh báo tin bình an cho Hòa Tuy. Nhưng khi đến Tế Dương, chiến sự với Ô Thác nổ ra, nàng lại vô tình quên bẵng đi. Bấy lâu nay bặt vô âm tín, chắc hẳn cha con Hòa Tuy đang rất lo lắng.
Đọc
