Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 18

BÚT SƠN HÀ – 6

“Kiều cô nương, Kiều cô nương!” Nàng nghe thấy giọng Đông Đình Quân ngày một lớn hơn bên tai, “Tỉnh lại, tỉnh lại! Sao cô nương đột nhiên ngất đi thế.”

“… Đông Đình Quân?” Kiều Tâm Viên mờ mịt mở mắt, sự tối tăm xám xịt trước mắt khiến nàng không nhịn được dụi dụi mắt: “Ta ngất bao lâu rồi?”

“Mới nửa nén hương thôi, vừa rồi chẳng lẽ, chẳng lẽ cô nương đang luyện hóa Bút Sơn Hà sao?!”

“Đúng vậy… Sơn Hà Bút kéo ta vào một…” Kiều Tâm Viên đang định buông lời “phốt” nó, bỗng cảm thấy môi trên môi dưới dính chặt, một chữ cũng khó thốt nên lời. Nàng im lặng một lát: ” Bút Sơn Hà không cho ta nói.”

Đông Đình Quân trầm ngâm: “Vì Bút Sơn Hà là thần khí nên phương pháp luyện hóa nó cũng đặc biệt, khác với các pháp khí thông thường.” Ngay cả hắn cũng không biết, cổ tịch trong tộc chưa từng ghi chép phần này, xem ra là vì Bút Sơn Hà không cho tiết lộ.

Đông Đình Quân hỏi nàng: “Nói như vậy Kiều cô nương đã luyện hóa được nó rồi?”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 17

BÚT SƠN HÀ – 5

Đông Đình Quân nhịn xuống ý muốn đánh hắn, thuyết phục cả buổi, tốn hết nước bọt.

Kiều Tâm Viên cuối cùng lấy đại cục làm trọng: “Vậy, vậy chúng ta nói trước, đợi sau khi ra ngoài sẽ lập tức đến Tử Vân Thành gần nhất để giải trừ khế ước đạo lữ. Đợi giải trừ xong, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, không ai dây dưa với ai, Đông Đình Quân làm chứng.”

Hạ Hầu Ngọc gật đầu: “Yên tâm, tuyệt đối không dây dưa, sau này cầu về cầu, đường về đường.”

Đông Đình Quân nằm bò trên vai nàng: “Được! Ta làm chứng! Nhanh lên.” “Nghi thức thành hôn của tộc Nhược Thủy rất đơn giản, lấy máu làm phù, lấy tóc làm khế ước, điểm lên mi tâm đối phương rồi niệm chú là được, biết vẽ phù chú không? Nào, ta dạy các ngươi!”

Hạ Hầu Ngọc: “Ta Giang Thiên Ngộ, cùng Kiều Tâm Viên tại đây kết thành đạo lữ, sau này có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu.”

Kiều Tâm Viên: “Ta Kiều Tâm Viên, cùng Giang Thiên Ngộ tại đây kết thành đạo lữ, sau này… có phúc cùng hưởng.” Nàng nuốt nửa câu sau vào bụng, kết hôn giả thôi, loại lời thề này không thể tùy tiện nói được.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 16

BÚT SƠN HÀ – 4

Đông Đình Quân chấn động nói: “Thật đúng là anh hùng tư tưởng lớn gặp nhau! Ngài đã nói ra nỗi băn khoăn bao năm nay của ta!”

Hạ Hầu Ngọc mắng: “Ngươi cũng bệnh không nhẹ.” “Chủ nhân ngươi luyện thứ này mà ngươi cũng nhịn được?”

“???” Cái loại người này rốt cuộc làm sao mà sống được tới bây giờ thế không biết.

Hạ Hầu Ngọc mò mẫm đứng dậy, nghe thấy giọng của xà yêu kia vang lên: “A Ngộ huynh đệ, cái kết giới kia, ngươi có thể giúp chúng ta mở ra không?”

Giọng nói này nghe như một tiểu cô nương, nhưng hắn đã gặp không ít yêu quái, có những kẻ sống cả ngàn năm vẫn giữ nguyên bộ mặt trẻ con, nghĩ đến kẻ này hẳn cũng không ngoại lệ.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 169

RỜI DOANH

Sở Chiêu và Tiêu Giác tiếp tục nói chuyện bên ngoài, Hòa Yến ở trong phòng có lòng muốn nghe lén, nhưng dù có áp tai sát vào cửa, thứ nghe được cũng chỉ là tiếng gió thỉnh thoảng xẹt qua. Nàng vốn định đợi Tiêu Giác nói xong sẽ hỏi xem rốt cuộc tình hình thế nào, nhưng đợi mãi cũng không thấy Tiêu Giác quay về phòng. Không biết từ lúc nào nàng ngủ thiếp đi, đến khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, trong Lương Châu vệ đã không còn bóng dáng hai người Sở Chiêu và Ứng Hương nữa.

Bọn họ đã dẫn theo hộ vệ rời đi từ sáng sớm tinh mơ.

Sở Chiêu đi rồi, người vui nhất lại là Lâm Song Hạc. Điểm này Hòa Yến cũng không hiểu lắm, theo lý mà nói, giữa Lâm Song Hạc và Sở Chiêu chưa từng có bất hòa gì. Nhưng nhìn cái vẻ phấn khởi của Lâm Song Hạc, có lẽ y thật lòng vui mừng khi Sở Chiêu không còn ở đây nữa.

Tiêu Giác rốt cuộc cũng không còn nói chuyện âm dương quái khí như mấy ngày trước nữa, Hòa Yến thầm thở phào nhẹ nhõm. Sở Chiêu rời đi sớm, đối với hắn hay với người khác, có lẽ đều là chuyện tốt.

Lương Châu Vệ trở lại vẻ yên bình, mỗi ngày vẫn là huấn luyện, nhưng Hòa Yến biết, những ngày tháng bình yên sẽ không còn kéo dài được bao lâu nữa. Như lời Sở Chiêu nói, biến cố đã xảy ra, sự xuất hiện của người Ô Thác sẽ mang đến chấn động cho Đại Ngụy.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 15

BÚT SƠN HÀ – 3

“Được rồi Đông Đình tiền bối.” Kiều Tâm Viên vẻ mặt nghiêm túc cất dạ minh châu vào nạp giới, “Tắt cho ngài rồi đó.”

Chỗ này có một mảng dây leo che khuất tầm nhìn, trong hang động tối đen như mực, tiếng nước nhỏ giọt càng trở nên rõ ràng.

Kiều Tâm Viên sợ làm phiền rùa nhỏ ngủ, bèn đi ra thật xa, lấy cuốn bí tịch thuận tay lấy được từ ngăn bí mật của thiếu thành chủ ra xem. Bên cạnh là một viên dạ minh châu nhỏ xíu, nàng quay lưng lại dùng tay áo che bớt ánh sáng yếu ớt, cố gắng không để ánh sáng chiếu vào người rùa nhỏ.

Tuy nhiên nàng xem không hiểu chữ viết của thế giới này, không hiểu ý nghĩa, chỉ có thể nhìn hình vẽ mà suy đoán những tư thế luyện công và huyệt vị, bắt chước làm theo. Từ từ dường như cũng nắm được chút bí quyết, không biết đã qua bao lâu, đột nhiên, nàng nhìn thấy hình vẽ trên giấy thế mà lại từ từ biến mất ngay trước mắt!

Hả??!! Nàng vội vàng đưa tay chạm vào, chỉ thấy dường như có một cục tẩy vô hình đã xóa sạch tất cả hình vẽ trên trang này.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 168

Đối đầu

Thân tín toàn quân bị diệt?

Trong đầu Hòa Yến có một khoảnh khắc trống rỗng, ngay sau đó là sự bi phẫn tột cùng.

Đây hoàn toàn không phải là chuyện ngoài ý muốn, đây là mưu sát! Hòa Như Phi là cố ý, e rằng trong trận chiến ở Hoa Nguyên, hắn đã để lộ sơ hở, hoặc giả là chưa bị ai phát hiện nhưng hắn đã quyết định nhổ cỏ tận gốc. Người nhà họ Hòa đã có thể ra tay tàn độc với chính người thân ruột thịt là nàng, thì Hòa Như Phi cũng có thể dùng thủ đoạn tương tự với những “thân tín” không thân không thích kia.

Cơn giận khiến nàng lạnh toát cả người, thân thể khẽ run lên, hốc mắt trong chốc lát đã đỏ hoe. Bàn tay đang vịn vào cành cây không nhịn được mà dùng sức, cành cây bị nàng bóp nát thành hai đoạn. Tiếng động làm kinh động đến người đang nói chuyện, Lâm Song Hạc và Thẩm Hãn quay đầu lại nhìn, thấy Hòa Yến, Lâm Song Hạc ngạc nhiên nói: “Hòa huynh, sao huynh lại ở đây?”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 14

BÚT SƠN HÀ – 2

Kiều Tâm Viên vừa mệt vừa đói, nàng vốc nước suối ấm áp uống vài ngụm rồi lại tiếp tục nhặt một hòn đá lên đập Dược Tinh Thạch như người tối cổ.

Đập mấy cái không được, Kiều Tâm Viên mệt lả, bèn ngâm mình trong nước suối.

Nước suối dường như là linh tuyền, linh khí ấm áp bao quanh toàn thân, nàng làm theo phương pháp Ngu Hành Chi đã dạy trước đó, hấp thụ linh khí từ trong nước, nàng ngâm mình một lát hồi phục được không ít sức lực.

Đang lúc đầu óc mơ màng, đột nhiên Kiều Tâm Viên nhìn thấy một con rùa nhỏ đang bò trên vách đá. Do bò quá chậm, trông nó cứ như một hòn đá đen nhỏ đính trên đá.

Nàng nhìn chằm chằm một lúc, xác nhận đúng là con rùa đen kia: “Tiền bối!!” Giọng Kiều Tâm Viên vừa kinh ngạc vừa vui mừng, nàng nhanh chóng đứng dậy, khoác áo lên rồi lao tới.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 167

THẮNG THẢM

Cửa phòng đã ở ngay trước mắt, Hòa Yến do dự một chút cuối cùng vẫn không bước vào phòng mình mà đi đến trước cửa phòng Tiêu Giác, nhẹ nhàng gõ cửa.

Một lúc lâu sau, giọng nói của Tiêu Giác mới vang lên: “Vào đi.”

Cửa không khóa, Hòa Yến đẩy cửa, ló đầu vào dò xét. Trong phòng không có ai khác, chỉ có Tiêu Giác đang đứng đó. Hắn đã thay trung y, có lẽ là đang định nghỉ ngơi. Hòa Yến chần chừ một lát: “Đô đốc, ngài định nghỉ ngơi rồi sao?”

“Có chuyện gì?”

Hòa Yến bước vào, khép cửa lại sau lưng. Đi vào trong rồi nhất thời nàng lại không biết nên nói gì cho phải, khựng lại một lát, nàng mới nhìn về phía Tiêu Giác: “Ta được phong làm Võ An Lang, Đô đốc, chuyện này là thế nào vậy?”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 13

BÚT SƠN HÀ – 1

Hạ Hầu Ngọc tiện tay bẻ một nhánh cây, giẫm lên liền ngự bay đi. Tất cả mọi người có mặt tại hiện trường đều trợn mắt há hốc mồm, từ trước đến nay chưa từng nhìn thấy cảnh tượng này bao giờ! Chuyện này…… rốt cuộc phải lĩnh ngộ kiếm ý sâu đến mức nào mới có thể dùng một nhánh cây làm kiếm?!

Đã ba trăm năm trôi qua.

Khi Hạ Hầu Ngọc ngủ say thức hải vẫn tự chữa lành, nhưng dưới sự áp chế của Trấn Tiên Đài và Nhập Hồn Thần Châm, tốc độ vận chuyển linh lực chậm đến mức khó có thể nhận ra.

Hắn của hiện tại có thể nói là thân thể đã phế toàn tập, chỉ dựa vào thức hải cường đại mới có thể miễn cưỡng ngưng tụ lại khối thân thể tàn tạ này. Năm đó khi Hạ Hầu Ngọc bị vây khốn, hắn một kiếm giết chết sư tôn Thiên Hồng chân nhân.

Chứng kiến cái chết của Thiên Hồng, sự cuồng ngạo và phẫn uất của hắn trong nháy mắt tan biến. Không ai có thể vây khốn hắn, trừ khi hắn tự mình bó tay chịu trói.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 12

TỨ PHƯƠNG THÀNH – 6

Giữa không trung, cảnh tượng đấu pháp với đủ màu đủ sắc không có chút dấu hiệu dừng lại.

Cha của Ngu Hành Chi là Ngu Phong lơ lửng trên không, bên cạnh là một con bạch hổ cao hơn cả người —— đây là linh thú bản mệnh của ông ta, Lôi Đình Bạch Hổ. Khi tiếng hổ gầm lẫm liệt chính khí vang vọng khắp bầu trời Tứ Phương Thành, mưa gió sấm chớp kèm theo tia điện tím thô to giáng xuống, các loại địa linh và tiểu yêu quái ngoài thành sợ tới mức lập tức rụt về lòng đất, run lẩy bẩy dùng cát đất, cỏ cây ít ỏi bên cạnh để che chắn cho bản thân.

Lôi Đình Bạch Hổ, khắc tinh của yêu ma.

Kiều Tâm Viên cũng không nhịn được mà run lên một cái, tiếng sấm này quá đáng sợ.

Đã nhiều năm không thấy Ngu Thành chủ và Lôi Đình Bạch Hổ của ông ta xuất thế, bách tính trong thành đều chạy ra ôm hạt dưa đứng xem náo nhiệt. Phủ thành chủ cùng lúc đó cũng lâm vào cảnh nước sôi lửa bỏng.

Đọc
error: