MỘNG HỒI TRẬN – 14
Kiều Tâm Viên xuyên đến thế giới này đã hai năm, hình như ngoài mấy ngày “huấn luyện đặc biệt” ở Tử Vân Thành và lần ngộ đạo tại đảo Bàn Lăng ra nàng chưa bao giờ tu luyện chuyên tâm đến thế.
Không đúng, nàng đâu phải xuyên không đến đây.
Như Bạch Nhược đã nói, mình vốn dĩ là Bạch Lung, không phải tỷ muội ruột với Bạch Nhược. Bạch Nhược nhặt được nàng, rồi mang theo nàng, lúc đó vẫn còn trong hình hài rắn nhỏ, cùng nhau phi thăng. Ngay cả khi Bạch Nhược hạ phàm độ kiếp cũng mang nàngtheo. Vì nàng ở bên cạnh đối phương nhiều năm, nên khi hóa hình cũng theo dáng vẻ của nàng ấy.
“Đừng phân tâm.” Giọng Hạ Hầu Ngọc vang lên bên tai. “Lại mất tập trung rồi. Điều tối kỵ trong tu luyện là tâm trí tạp loạn, nàng đang nghĩ gì thế?”
Kiều Tâm Viên mở mắt, đôi mắt đen láy nhìn hắn: “Ta đang nghĩ, đã luyện ba tháng rồi, chẳng lẽ thật sự phải mất hai mươi năm, lâu như vậy sao?”
Đọc
