Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 190

Bí mật

“Cười rồi lại cười, mượn cơn say đêm nay, vì cố nhân mà đến!”

Yến Hạc khẽ nắm lấy vò rượu cạn không, sắc mặt đỏ lựng, nói năng đã bắt đầu lè nhè không rõ chữ. Hoa Du Tiên che miệng cười: “Yến tướng quân say rồi.”

Một vò Bích Phương Tửu nhỏ đã cạn đáy, tiếng đàn vẫn còn văng vẳng, nhưng mọi người trên bàn đã ngả nghiêng say khướt. Yến Hạc và Lâm Song Hạc là hai kẻ say bí tỉ nhất. Lâm Song Hạc lúc này đang giơ cao chiếc quạt xếp, hăng hái lớn tiếng tranh cãi với Yến Hạc: “Có phu nhân thì có gì to tát? Kẻ có phu nhân rồi, làm sao hiểu được giá trị của sự tự do đáng quý đến nhường nào?”

“Ngươi thì biết cái rắm gì!” Yến Hạc say khướt lè nhè mắng lại, “Ngươi đây là… không ăn được nho thì chê nho xanh…”

Dương Minh Chi tửu lượng vốn kém, chỉ uống một chút đã thấy váng vất. Hắn ngược lại không làm càn, chỉ ngồi yên kềm chế, không rõ đang nghĩ gì, ánh mắt có chút lơ đãng phiêu dạt.

Hòa Yến lúc này khả năng uống rượu còn kém xa Dương Minh Chi. Tường Vi Lộ tuy ngọt thanh, nhưng suy cho cùng vẫn có pha chút men rượu, uống vài chén, cơn buồn ngủ đã ập tới, chẳng biết từ lúc nào đầu óc trở nên nặng nề tay chân bủn rủn, gục đầu luôn xuống bàn, ngủ một giấc ngon lành.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 189

Niềm vui khó tả xiết

Trong Nhập Vân Lầu chẳng còn vẻ tấp nập ồn ào như nhiều năm về trước. Thải Liên cười giải thích rằng sau khi Đinh tú bà qua đời, rất nhiều cô nương trong Nhập Vân Lầu cũng đã rời đi. Kẻ xuất giá tòng phu, người hồi hương nương tựa người thân. Thải Liên cũng không tuyển thêm cô nương mới, hoa lâu trong thành vốn dĩ chẳng thiếu, sau khi Hoa Du Tiên đi Dương Châu, mối làm ăn của Nhập Vân Lầu đã không còn được như xưa, sau khi các tỷ muội rời đi thì nơi này gần như là cửa đóng then cài, vắng vẻ đìu hiu.

“Cũng không có gì không tốt, ngày thường mọi người cũng sẽ làm thêm mấy sạp son phấn nhỏ để kiếm thêm chút tiền, sống qua ngày thế cũng coi như đủ đầy.” Thải Liên cười nói: “Chỉ là các tỷ muội không còn chốn nào để đi, Nhập Vân Lầu là do mụ mụ một tay gây dựng lên, cũng chính là nhà của mọi người.”

Con người sống nên biết đủ, các nàng sống như hiện tại cũng là rất tốt rồi.

Hoa Du Tiên mời mọi người an tọa tại yến sảnh, trước tiên phân phó hạ nhân đi chuẩn bị rượu thịt, rồi mới quay sang hỏi nhóm Yến Hạc: “Không biết các tiểu thiếu gia hiện tại đang làm gì?”

Mấy năm trôi qua, những thiếu niên ngày nào sớm đã trở thành những thanh niên tuấn lãng, chẳng còn mang dáng vẻ ngây thơ bồng bột thuở nào, nhưng cũng có thể nhìn ra, ai nấy đều trải qua những tháng ngày bất phàm.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 188

TIỆC VUI HÔM NAY

Dưới Nhập Vân Lầu, quan binh bao vây chật như nêm cối, nước chảy không lọt.

Tất cả khách khứa đều đã bị xua đuổi ra ngoài, quan binh bít kín mọi nẻo vào ra, các cô nương sợ hãi nép sang hai bên, ánh mắt thấp thỏm nhìn về phía gã nam tử dẫn đầu.

Đó là một kẻ mặc trường bào màu xanh sẫm viền chỉ vàng, y phục tuy hoa lệ tinh xảo đến từng đường kim mũi chỉ, nhưng càng hoa lệ bao nhiêu lại càng làm tôn lên vẻ bần tiện thô bỉ trên gương mặt gã. Vóc dáng gã cao to bè bè, nước da ngăm đen, đôi mắt híp lại chỉ còn một đường chỉ, mặt mũi bóng nhẫy mỡ màng. Gã đứng đó toát lên vẻ hung hãn thô lỗ, thần sắc vô cùng ngang ngược.

Người này chính là đệ đệ ruột của tuần phủ phu nhân, công tử Đồng Khâu Thạch khét tiếng.

Đồng Khâu Thạch chửi đổng một tiếng: “Đi lôi cổ chúng xuống đây cho ta!”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 187

ĐỒNG HÀNH
Hòa Yến vạn lần không ngờ người đến cứu mình lại là Tiêu Giác.
Nàng cứ ngỡ Yến Hạc và đám người kia phải rất lâu sau mới phát hiện ra nàng mất tích, rồi mới quay đầu đi tìm. Dù khả năng ấy mong manh như tơ nhện. Nhưng quả thực nàng không thể lường trước được việc Tiêu Giác lại là người xuất hiện.
Chẳng phải hắn đang dẫn nhóm người còn lại tới phủ tuần phủ để tìm văn tự bán mình sao?
Tên cầm đầu thấy Tiêu Giác xuất hiện cũng không khỏi chấn động. Vị thiếu niên này chẳng hề giống tên tiểu tử đeo mặt nạ khi nãy, từ dung mạo đến y phục đều toát lên vẻ quý phái, không giống người xuất thân từ những gia đình bình thường. Hắn thoáng chốc do dự, nhưng nghĩ đến Đồng Khâu Thạch đang chống lưng phía sau, liền gạt phăng mọi e dè, gào lên: “Đồng bọn của tên tiểu tử này đến rồi, bắt lấy hắn cho ta!”
Hòa Yến kinh hãi, theo bản năng thốt lên: “Hoài Cẩn huynh, chúng đông người lắm, huynh mau chạy đi!”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 186

BÔN TẨU TRONG ĐÊM

Đồng Khâu Thạch liếc mắt một cái đã say mê Hoa Du Tiên, vung tay hào phóng tung ra ngàn lạng vàng ròng đòi nạp nàng làm thiếp. Tỷ tỷ ruột của hắn khi đó đang là tuần phủ phu nhân đương nhiệm, Đinh tú bà làm sao dám đắc tội.

Các cô nương trong Nhập Vân Lầu không hiếm người được bậc quyền quý để mắt mang về làm thiếp, bản thân Đinh tú bà cũng vui vẻ làm nhân tình cho người, một là bản thân các cô nương cũng nguyện ý, sau này thoát khỏi cảnh bán phấn buôn hương, phải ngửa mặt hầu hạ mua vui, tính ra cũng là chuyện tốt. Hai là để Nhập Vân :ầu sừng sững tại Kim Lăng bao năm không suy, đương nhiên cần người có quyền có thế bảo bọc.

Nhưng Đồng Khâu Thạch xui rủi thế nào lại nhắm trúng Hoa Du Tiên.

Trái tim Hoa Du Tiên vốn đã trao trọn cho Vương Sinh, Đinh tú bà nhìn rõ hơn ai hết. Mụ lại thấu hiểu tiểu cô nương này bề ngoài tuy trông mềm mỏng, giỏi ứng biến nhưng nội tâm lại vô cùng kiên định. Giờ nàng và Vương Sinh đang lúc tình ý mặn nồng, tình tợ kim kiên (tình như vàng đá), làm sao để mắt tới Đồng Khâu Thạch. Chỉ sợ đến lúc đó nàng liều mạng với tư tưởng “thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành”, liều cho cá chết lưới rách.

Đinh tú bà định bụng đi khuyên nhủ Đồng Khâu Thạch, nào ngờ vị Đồng công tử này lại là một kẻ chẳng vừa. Đêm đó hắn phái người tới quậy một trận tơi bời, suýt chút nữa phóng hỏa thiêu rụi Nhập Vân Lầu. Vị tuần phủ đại nhân xưa nay sợ vợ, đương nhiên bênh vực cậu em vợ này. Đinh tú bà có khổ mà không thể nói, một mặt hận Đồng Khâu Thạch ngang ngược vô lý, một mặt lại bất lực không biết làm sao. Nhập Vân Lầu tuy kết giao không ít với quan lại phú hào, nhưng cường long làm sao chèn ép được địa đầu xà. Dẫu Hoa Du Tiên có tuyệt thế giai nhân đến đâu, suy cho cùng cũng chỉ là một ca nữ chốn thanh lâu. Vì một ca nữ mà đắc tội tuần phủ một phương quả thực không phải là một ván cờ có hời. Huống hồ từ khi quen biết Vương Sinh, Hoa Du Tiên chỉ gảy đàn biểu diễn thanh sắc, không tiếp khách. Cứ thế, người nguyện ý đứng ra bênh vực nàng cũng thưa thớt dần.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 80

QUYẾT MINH SƠN TRANG – 4

Ngoại bào mới may trên người Hạ Hầu Ngọc không phải là màu đen hay trắng đơn thuần, mà là một màu xanh lơ nhàn nhạt. Tà áo và mái tóc tung bay trong gió. Hắn đứng đó một thân một mình, tay cầm thanh Ô Kim trường kiếm bản rộng như đao, toàn thân tỏa ra luồng chân khí vừa tĩnh lặng vừa cuồn cuộn như sóng dữ.

“Bộp, bộp, bộp…” Tiếng vỗ tay thưa thớt vang lên từ trên lưng điểu cốt. Phong Lẫm săm soi Hạ Hầu Ngọc, chậm rãi cất giọng: “Đám người chính đạo các ngươi có những lúc cũng khiến ta phải nhìn bằng con mắt khác đấy. Ngoài ngươi ra, còn kẻ nào dám đối đầu với bổn tọa nữa không?”

“Bổn tọa vốn định tóm gọn Tứ Thành Thập Nhị Cung các ngươi trong một mẻ, không ngờ lại bị phát hiện. Đành phải giết các ngươi trước rồi mới xử lý đám còn lại vậy.” Tràng cười ngạo mạn của Phong Lẫm còn chưa dứt thì giữa hư không lại xuất hiện thêm hai người. Một là Hoa Thành chủ, người kia là Ngu Thành chủ.

Hoa Thú Y nghiêm mặt nói: “Phong Lẫm, ngươi nhầm rồi, còn có chúng ta nữa.”

“Xem ra dù lúc nào thì các ngươi cũng đoàn kết gớm nhỉ. Tiếc là sắp phải xuống địa phủ đoàn kết cùng nhau rồi.”

Ngu Phong lại chăm chú nhìn chằm chằm vào con khôi lỗi kia: “Đây chính là khôi lỗi được luyện chế từ thi thể giả của Bạch Nhược sao?”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 79

QUYẾT MINH SƠN TRANG – 3

“Nhãi con nào dám lớn mật nói bậy, đáng chết!”

Tiếng quát tháo đầy phẫn nộ như sóng dữ chực chờ ập đến nàng.

“Hạ Hầu Ngọc khi sư diệt tổ, tàn hại đồng môn, còn giết cả lão tổ tông của bổn tông! Tên ma đầu tà đạo như thế mà tiểu nha đầu nhà ngươi cũng dám mở lời ngụy biện cho hắn!”

“Ngươi là người môn phái nào? Tông môn của ngươi dạy dỗ ngươi như vậy sao?!”

“Đây chỉ là vài lời từ tận đáy lòng ta, các người hoàn toàn không biết gì về con người hắn, lấy tư cách gì mà phán xét!” Kiều Tâm Viên không kiêu ngạo không siểm nịnh đứng dậy, ánh mắt kiên định. Đông Đình Quân đang gà gật bên cạnh giật mình hoảng sợ, run rẩy nói: “Tiểu Kiều cô nương, ây da, đừng nói nữa, cô xem đám người này đi, đều muốn giết chúng ta rồi…”

“Ngươi xem, thiên hạ bấy nhiêu danh môn anh hùng, trừ ngươi ra, còn ai nghĩ như vậy? Hừ! Hôm nay lão tử phải thay tổ tông nhà ngươi dạy dỗ con ranh con này một trận, cơm có thể ăn bậy, nhưng lời không thể nói càn!”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 78

QUYẾT MINH SƠN TRANG – 2

Bên trong hang động đá tối om kín bưng, một lão giả lưng còng ngồi xếp bằng trên chiếc giường hàn băng. Gỡ chiếc mũ trùm đầu xuống, lão chìa bàn tay chằng chịt nếp nhăn ra, một lớn một nhỏ hai linh hồn trắng muốt đang lơ lửng bồng bềnh trong lòng bàn tay. Chúng vừa mới bay ra, đã bị lão giả siết chặt lấy: “Đây chính là tiên hồn sao…”

Tôn nhi Thiên Quyến Ngôn nói, nuốt tiên hồn vào sẽ sở hữu được chút ít sức mạnh của tiên nhân.

Thiên Hồng hắn tuyệt đối không thể để Hạ Hầu Ngọc trốn thoát thành công! Bằng không mưu tính nửa đời người đều sẽ hủy hoại chỉ trong chớp mắt.

“Lai lịch kẻ địch không rõ, tu vi lại cao hơn ta,” Doãn Chiếu Tinh ngồi xổm xuống kiểm tra vết thương của Thanh Âm. Lớp linh lực mỏng manh trong tay ôngbao phủ lên miệng vết thương của nàng, miệng nói, “Chưởng pháp này… ta nhìn không ra là chiêu thức của môn phái nào. Tuy nhiên, đối phương không hề hạ độc thủ, chỉ là vết thương nhẹ, điều tức một lát là khỏi. Nói cách khác, mục đích của kẻ này chỉ là tiên hồn, chứ không phải đả thương người.”

Kiều Tâm Viên: “Ta nhớ chiêu thức của con rối (khôi lỗi) đó chiêu nào cũng chí mạng, tấn công không phân địch ta.”

Hạ Hầu Ngọc ngẫm nghĩ: “Vậy thì không phải là con rối rồi. Nhưng con rối đó biến mất lâu như vậy không thấy tăm hơi, lẽ nào đang ấp ủ âm mưu gì phía sau? Ngoài con rối ra, còn ai thèm khát tiên hồn này nữa? Thần Mộng Cung? Phiên Tiên Cung? Hạc Cốc?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 185

Du Hoa Tiên Tử

Hoa Du Tiên?

Hòa Yến sững sờ, đám người trong thuyền vừa nghe đến cái tên này cũng ngây ngẩn cả người, ngay cả vị ca nữ đang ôm tỳ bà kia cũng chấn động, quay sang nhìn Lâm Song Hạc. Nàng chăm chú quan sát y hồi lâu, mới dùng giọng điệu không chắc chắn mà gọi: “Lâm thiếu gia?”

Quả nhiên là Hoa Du Tiên!

Hòa Yến rảo bước tiến lên phía trước, theo bản năng dụi dụi mắt, chỉ sợ mọi chuyện trước mắt chỉ là một giấc mộng. Ai mà ngờ được, Lâm Song Hạc vừa mới nhắc tới Hoa Du Tiên thì đã thật sự đụng mặt nàng, có điều… Hoa Du Tiên sao lại ở Kim Lăng?

Kẻ kinh ngạc đâu chỉ một mình Hòa Yến, Lâm Song Hạc thốt lên: “Nàng… không phải nàng đã gả cho người ta rồi sao? Chẳng phải đã theo vị Vương tú tài kia tới Dương Châu rồi à? Sao lại xuất hiện ở Kim Lăng thế này, ta không phải đang nằm mơ đấy chứ?” Y quay đầu nhìn lại mọi người, phản ứng của họ đã nói cho y biết, tất cả thật sự là sự thật.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 184

Du thuyền mộng cũ

Hòa Yến chẳng thể ngờ giữa Dương Minh Chi và Tiêu Giác lại từng có một đoạn quá khứ như vậy. Nghe Lâm Song Hạc kể xong, nàng cũng rơi vào trầm ngâm một hồi lâu.

Thực ra câu nói cuối cùng của Dương Minh Chi năm ấy không tránh khỏi việc quá mức tổn thương người khác. Nhưng vô duyên vô cớ sao hắn lại có thể tuyệt tình đến thế? Đã quyết định không giúp thì thôi, hà tất phải găm một nhát dao vào tim người ta như vậy. Hơn nữa, với bản tính vốn có của Dương Minh Chi, hắn cũng không phải là kẻ có thể chua ngoa cay nghiệt đến vậy. Hòa Yến còn nghĩ được như thế, thì Tiêu Giác, người từng là tri kỷ của Dương Minh Chi, lý nào lại không nhìn ra điểm bất thường.

Hòa Yến hỏi: “Sau đó thì sao? Đô đốc không còn qua lại với Dương đại nhân nữa ư? Giữa họ chẳng lẽ có hiểu lầm gì chăng?”

Lâm Song Hạc lắc đầu: “Hoài Cẩn từ khi dẫn binh đến Quắc Thành thì rất hiếm khi hồi kinh. Còn Dương Minh Chi, không lâu sau khi Hoài Cẩn rời đi, hắn cũng không còn học ở Hiền Xương Quán nữa. Vốn dĩ với tài hoa của hắn, ta cứ ngỡ hắn sẽ đỗ trạng nguyên rồi lưu lại nhậm chức ở Sóc Kinh, dựa vào các mối quan hệ của cha hắn và bản lĩnh của chính hắn thì chuyện đó chẳng có gì khó khăn. Nhưng từ đó trở đi, hắn giống như bốc hơi khỏi nhân gian. Huynh đệ một nhà, chuyện của Hoài Cẩn quả thực là hắn đã làm sai, sau này ta cũng không qua lại với hắn nữa, thế nên ta cũng chẳng biết từ bao giờ hắn lại tới thành Kim Lăng làm tuần phủ.”

Mấy người huynh đệ này, xem ra giờ đây thật sự đã đường ai nấy đi rồi, Hòa Yến thầm nghĩ trong lòng.

Đọc
error: