Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 87

THIÊN CUNG – 4

Chưa đầy nửa canh giờ, Đông Đình Quân đã bị hất cẳng khỏi Quỷ Vực, y lại đứng trước cánh cổng nông trang ban nãy. Lá mẫu phù vốn dán trên ván cửa giờ đã cháy rụi thành tro, lả tả rơi rụng bên thành giếng.

Đông Đình Quân đành ngồi bó gối bên giếng chờ đợi. Một lát sau, từ phía cuối con đường mòn trong Sương Ảnh Lâm, một nam tử vận hắc y thon dài thong thả bước ra.

Bầu trời vốn dĩ đang quang đãng, trong sáng, ngay khi hắn xuất hiện liền đột ngột sầm tối. Đông Đình Quân tận mắt chứng kiến những khóm hoa dại bên giếng cổ úa tàn, đám bướm hốt hoảng đập cánh trốn chạy. Hắn đi đến đâu, tử khí lan tràn đến đó, một tấc cỏ cũng không mọc nổi.

Đồng tử Đông Đình Quân co rút lại. Quả nhiên, ở cái chốn quỷ quái như Quỷ Vực quá lâu, con người ta cũng sẽ biến thành như thế này, một thứ quái vật nửa người nửa quỷ. Y mấp máy môi: “… Sao ngươi lại tự biến mình thành cái bộ dạng này vậy.”

Hạ Hầu Ngọc không đáp, khẽ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 86

THIÊN GIỚI -3

Nói xong, Đông Đình Quân liền thấy vị “Nguyên Đức Chân Quân” trước mặt sửng sốt, nhìn y đăm đăm hỏi: “Ngươi… tìm ta, à không, ngươi tìm thần nữ sao? Ngươi biết nàng ấy à?”

Giọng của “Nguyên Đức Chân Quân” mang hơi hướm nữ nhi, lại có vẻ rất đỗi quen thuộc.

“Thần nữ?” Đông Đình Quân thở ra một hơi nồng nặc mùi rượu, ánh mắt lờ đờ, “Ta đương nhiên là không quen biết thần nữ của Thiên cung các người. Chẳng qua… người ta tìm đâu phải thần nữ gì, người ta tìm là Kiều Tâm Viên.”

Kiều Tâm Viên cắn thêm một miếng hạnh đào.

Ánh mắt không rời khỏi nam tử này.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 85

THIÊN GIỚI – 2

Làn sương giá buốt nơi Quỷ Vực quanh năm không tan, đập vào mắt là một màu trắng xóa vô tận. Gió rít như dao cứa vào da thịt, phàm nhân bước chân tới đây e rằng không trụ nổi quá hai ngày.

Thế nhưng ở chốn này lại chẳng có một ai dám sợ hãi hắn.

Đám quỷ tiên trong Quỷ Vực đều tôn kính gọi hắn một tiếng Ma Quân.

Bởi lẽ chỉ cần hắn khẽ phẩy tay, vạn vật Quỷ Vực hết thảy đều quy phục; chỉ một cái búng tay, cũng đủ khiến tất thảy tan thành mây khói.

Hắn giam mình trong cung điện hàn băng vừa lạnh lẽo vừa tráng lệ. Có những lúc tĩnh tọa suốt cả một ngày trời. Mỗi độ trăng khuyết, hắn cứ mải miết ngước nhìn thật lâu, thật lâu, một nỗi cô đơn tĩnh lặng và trường cửu.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 84

THIÊN GIỚI – 1

“Thần quân đã trở về!”

“Thần quân.”

Các tiên thị của Trường Tín Cung thi nhau hành lễ. Chỉ thấy Chấp Minh Thần quân sải bước dài như sao xẹt, tà áo tung bay, thong thả bước qua bậc cửa.

Đại điện trống trải tĩnh mịch, mùi trầm hương lượn lờ vấn vít.

Chấp Minh khẽ vung tay áo, một nữ tử đang say giấc nồng liền xuất hiện, nằm gọn trên chiếc sập. Hơi thở của nàng đều đặn, nhịp nhàng, hàng mi ngoan ngoãn rủ xuống phủ bóng lên làn da trắng ngần.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 83

QUYẾT MINH SƠN TRANG – 7

Chỉ trong một cái xoay người chớp nhoáng, một thanh trường kiếm màu trắng bạc mềm mại như nước đã hiện ra trong tay Hạ Hầu Ngọc, mũi kiếm dí thẳng vào yết hầu Thiên Hồng.

Hạ Hầu Ngọc thoạt nhìn như một ác ma, toàn thân tỏa ra ma khí cuồn cuộn, đôi mắt đen kịt như vực sâu chằm chằm nhìn Thiên Hồng, thế nhưng trong tay lại cầm một thanh trường kiếm thanh khiết, không vương chút bụi trần.

Chỉ cần ấn xuống thêm một tấc, lưỡi kiếm sắc lẹm sẽ đâm xuyên yết hầu lão.

Thiên Hồng thất thanh trong nháy mắt: “Thốc Lãng.”

Hạ Hầu Ngọc: “Khôi lỗi có phải do lão điều khiển?”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 82

QUYẾT MINH SƠN TRANG – 6

Tất cả mọi người không hẹn mà cùng lùi lại né tránh, kinh hãi nói: “Khí tức này là…”

Đông Đình Quân đã hiểu ra cớ sự, bèn nói: “Hạ Hầu Ngọc đoạt xá đệ tử Giang Thiên Ngộ độ kiếp thất bại của Doãn Chưởng môn, bây giờ trong cơ thể Giang Thiên Ngộ không còn hồn phách của hắn nữa, chỉ có thể chứng tỏ… hồn hắn đã quy vị rồi.”

Doãn Chiếu Tinh “ừ” một tiếng: “Hồn quy nguyên vị.”

Đông Đình Quân: “Nói cách khác… chúng ta sắp phải đối mặt với một Hạ Hầu Ngọc thời kỳ toàn thịnh rồi.”

“Đúng vậy.”

Đông Đình Quân không yên tâm về Lâm Hàm, hét lớn: “Lâm Thần y, phiền ngài giao tiểu Kiều cô nương cho Nhan Chân đạo quân!”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 81

QUYẾT MINH SƠN TRANG – 5

Bên trong huyệt động tĩnh mịch phía sau tấm bia đá đen, Thiên Hồng chân nhân khoác trên mình bộ trường bào đen kịt.

Ba trăm năm trước, khi phong ấn đồ đệ Hạ Hầu Ngọc, người ngoài đều lầm tưởng Thiên Hồng đã chết, nào hay biết lão vẫn còn sống. Suốt mấy trăm năm qua, lão ngủ vùi trên giường hàn băng, vắt kiệt sinh mệnh của bản thân để phong ấn Hạ Hầu Ngọc.

Mọi chuyện xảy ra bên ngoài, từng lời nói, Thiên Hồng đều nghe rõ mồn một.

Từ miệng lão phát ra âm thanh khô khốc tựa như tiếng cưa gỗ: “Đúng là trời giúp ta. Chỉ cần Hạ Hầu Ngọc nhiễm phải ma khí, mất đi lý trí, đám người kia sẽ lập tức trở mặt, đồng loạt tấn công hắn!”

Từng chuỗi ký tự tối nghĩa, khó hiểu được thốt ra. Những văn tự trên tấm bia đá đen bỗng lóe sáng, ma khí từ dưới đáy cuồn cuộn trào ra, tự động hướng thẳng về phía Hạ Hầu Ngọc, chui tọt vào giữa ấn đường của hắn.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 193

VỀ NHÀ

Ba người Tiêu Giác theo sự dẫn dắt của thái giám từ từ tiến vào hoàng cung.

Hòa Yến ngồi lại một mình trong xe ngựa, văng vẳng bên tai câu nói “đưa ngươi về nhà”. Dù thừa biết Tiêu Giác chỉ tiện miệng buông lời, thế mà người nghe lại thấy chếnh choáng cả ruột gan, nàng ôm đầu giấu mặt vào hai bàn tay, cảm giác như đang bềnh bồng trên mây.

Nàng thực sự không biết thế nào là “nhà”. Kiếp trước, Hòa gia tuy gọi là nhà nhưng chưa từng cho nàng lấy một chút tình thân hay sự ấm áp. Hứa gia cũng là nhà, nhưng chính tay bọn họ đã đẩy nàng xuống hồ nước lạnh lẽo, cướp đi sinh mệnh nàng. Còn kiếp này, một “Hòa gia” khác lại là nơi nhen nhóm trong nàng chút lưu luyến và tình thân trên thế gian. Chỉ là, khi mọi ân oán chưa được giải quyết rạch ròi, nàng tuyệt đối không thể manh động mà đoàn tụ cùng họ.

Nghĩ tới đây, niềm vui sướng nhen nhóm vừa nãy của Hòa Yến bỗng chốc lắng xuống.

Nàng phải tìm cách lén về nhà một chuyến trước, gặp Vân Sinh và Hòa Tuy. Lần đi này thấm thoắt đã hơn một năm, chắc hẳn Hòa Tuy và Hòa Vân Sinh ở nhà đang ngày đêm mong ngóng. Từ dạo ở Lương Châu Vệ, ngay khi thân phận bị lộ, Hòa Yến đã từng lén nhét tiền cho Phi Nô, khẩn khoản nhờ hắn tìm cách nhờ người quen ở Sóc Kinh báo tin bình an cho Hòa Tuy. Nhưng khi đến Tế Dương, chiến sự với Ô Thác nổ ra, nàng lại vô tình quên bẵng đi. Bấy lâu nay bặt vô âm tín, chắc hẳn cha con Hòa Tuy đang rất lo lắng.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 192

HỒI KINH

Lời vừa dứt, mọi người trong phòng đều chìm vào im lặng. Ngay cả Lâm Song Hạc, người xưa nay chỉ mải mê chơi bời không bận tâm chuyện triều chính, lúc này cũng lộ rõ vẻ khó hiểu.

Suy cho cùng, quân địch xua binh xâm lược, lại đánh không thắng, thế mà thiên tử lại còn lo nghĩ thay cho chúng ở khắp mọi bề, chuyện này nghe qua chẳng khác gì trò đùa trẻ con.

“Hiện giờ ở trong triều, thái tử, Từ tướng cùng phe văn thần phần lớn đều nghiêng về chủ hòa, còn phía võ tướng thì vẫn chưa ai lên tiếng.” Dương Minh Chi nhìn về phía Tiêu Giác, “Ta muốn hỏi xem, các người định thế nào?”

“Chuyện này còn phải hỏi à?” Yến Hạc lớn giọng: “Chúng ta đâu phải loại hèn nhát nhu nhược, bọn chúng đã tới nơi tát cho một tát, mình lại còn chìa má ra cho tát nốt cái nữa sao? Ta nhất định phải đuổi cổ lũ Ô Thác về quê, cho chúng từ nay về sau không dám bén mảng đến nửa bước chân vào Đại Ngụy nữa!”

“Vậy thì ta an tâm rồi.” Dương Minh Chi trầm giọng: “Chỉ là… không biết tiếng nói của các người, có thể làm bệ hạ thay đổi chủ ý hay không.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 191

Nghi ngờ

Hoa Du Tiên ngớ người, ngập ngừng: “Hòa công tử… chẳng phải là phận nữ nhi sao?”

“Không phải chuyện đó,” Tiêu Giác nhíu mày, đôi mắt đẹp thường ngày bỗng lóe lên tia sắc bén, “Ngươi vừa nói “cô nương” năm đó?”

Hoa Du Tiên gật đầu vẻ khó hiểu, “Vị tiểu cô nương đeo mặt nạ ấy… Tiêu thiếu gia không biết sao?”

Ánh mắt Tiêu Giác lập tức biến đổi, ngập tràn vẻ khó tin, “Cô nương?”

“Lẽ nào Tiêu thiếu gia đến tận bây giờ vẫn không biết?” Hoa Du Tiên cũng vô cùng kinh ngạc, “Năm đó Tiêu thiếu gia đặc biệt sai người đổi Bích Phương Tửu của cô nương ấy thành Tường Vi Lộ, nô gia còn tưởng thiếu gia đã sớm biết rồi…” Nàng dường như nhớ ra chuyện gì đó, đôi mắt khẽ cong lên, “Cũng chính vì nghĩ vậy, lúc đó nô gia mới cố tình trêu chọc cô ấy, chọc đến mức cô ấy đỏ bừng cả mặt, vô cùng thú vị.”

Thần sắc Tiêu Giác chấn động mạnh, lẩm bẩm: “Ta không biết.”

Đọc
error: