Nữ Tướng Tinh

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 173

Đêm tập kích doanh trại địch

Trong thành Nhuận Đô, tiếng hoan hô vang dội khắp nơi. Dưới chân tường thành, binh sĩ nhìn tên rơi đầy đất, dùng xe kéo cũng không xuể mà ai nấy đều mừng rỡ hớn hở.

Tên của người Ô Thác còn sắc bén và cứng cáp hơn cả tên của Đại Ngụy, nay chẳng tốn chút công sức nào mà thu được hàng vạn mũi tên, chuyện từ trên trời rơi xuống nhường này, quả thực không ai ngờ tới. Chuyện mượn tên chỉ là phụ, quan trọng nhất là bao nỗi uất ức dồn nén bấy lâu nay khi bị người Ô Thác đánh đến tận cửa mà đành bó tay chịu trói nay đã được quét sạch sành sanh. Người Ô Thác giăng bẫy hại bọn họ, thì lần này bọn họ khiến người Ô Thác chịu một vố đau điếng, có miệng cũng khó nói nên lời.

“Chẳng qua cũng chỉ là một lũ mãng phu chỉ biết dùng sức!” Triệu Thế Minh vuốt râu, cười ha hả nói: “Làm sao hiểu được đạo lý dùng trí để giành chiến thắng chứ.”

Ông ta nhìn về phía thiếu niên đang đi ở tít phía trước, chạy chậm vài bước theo sau, nói: “Lần này may mà có Tiểu Hòa đại nhân!”

Nhanh như vậy đã đổi thành “Tiểu Hòa đại nhân” rồi sao? Hòa Yến mỉm cười: “Nếu không nhờ mọi người trong thành đồng tâm hiệp lực ngày đêm gấp rút bện nhiều người cỏ như vậy, chỉ dựa vào sức một mình ta cũng không thể làm được.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 172

Mượn Tên

Đường phố vắng tanh.

Quân Ô Thác đóng quân ngay ngoài thành, bách tính trong thành đêm không ngủ nổi. Hàng quán ven đường đã đóng cửa từ lâu, đi hết cả con phố, lạnh lẽo tiêu điều, thê lương đến thương tâm.

Tiệm gạo đã nghỉ bán từ mấy tháng trước. Trên đường thỉnh thoảng có thể thấy những phụ nhân mang theo con nhỏ bới đất tìm rau dại. Đáng tiếc là suốt mấy tháng qua, người trong thành không ra được, người ngoài thành không vào được, thứ gì ăn được đều đã ăn hết sạch, lấy đâu ra rau dại. Thi thoảng thấy được con chuột, ai nấy đều mừng rỡ vì có được chút mặn.

Tuy hiện tại ai ai cũng lo lắng không biết khi nào người Ô Thác sẽ đánh vào thành, nhưng cái đói đã lan tới mọi ngóc ngách trong thành. Khi hạt gạo cuối cùng ăn hết, cho dù người Ô Thác không công thành, trong thành cũng sẽ xảy ra đại loạn.

Giữa con phố tiêu điều ấy, có người đang thong thả bước đi. Một nam một nữ, dung mạo đều xuất sắc. Người nam mặc trường bào màu chàm, ôn nhuận tuấn mỹ. Người nữ mi mắt diễm lệ, vũ mị động nhân.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 171

NHUẬN ĐÔ LÝ KHUÔNG

Nhuận Đô là một tòa thành nhỏ.

Phía bắc là Kim Lăng phồn hoa sầm uất, phía nam là Hoa Nguyên vật tư phong phú. Bị kẹp giữa hai thành, Nhuận Đô ngoài việc nổi tiếng trồng nho ra, nhiều người thậm chí cả đời còn chưa từng nghe qua cái tên này.

Hai mươi ngày vội vã lên đường không màng ăn ngủ, mệt thì thu mình chợp mắt vài canh giờ dưới gốc cây hay hang động ven đường, đói thì dùng cung tên mang theo bắn thỏ rừng, móc trứng chim để ăn. Nhóm bảy người, vào chạng vạng ngày thứ hai mươi, cuối cùng cũng sắp đến được thành Nhuận Đô.

“Bây giờ chúng ta tính sao?” Mọi người ghìm ngựa dừng lại, sau khi xuống ngựa thì dắt ngựa đến bờ sông cạn uống nước, tiện thể ngồi xuống lót dạ chút đồ ăn. Hòa Yến nhìn về phía xa xa, trước mắt là một dải đồng hoang, đi đến chỗ này, nàng đã thuộc đường rồi.

Hòa Yến không nói gì, chỉ tìm một cái cây cao nhất trèo lên. Một lát sau, nàng từ trên cây nhảy xuống.

Hồng Sơn đưa cho nàng mấy quả trứng chim đã được vùi trong tro nướng chín: “Thế nào rồi? Chúng ta vào thành bằng đường nào?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 170

HUYNH ĐỆ

Ở Lương Châu Vệ đã lâu như vậy, muốn qua mắt lính canh đối với Hòa Yến là chuyện dễ như trở bàn tay. Nàng tránh né mọi địa điểm mà lính canh có thể nhìn thấy, lẻn vào chuồng ngựa bên ngoài diễn võ trường. Đám ngựa hơi xao động, nhưng dưới sự trấn an của Hòa Yến cũng dần yên tĩnh trở lại.

Con ngựa màu tía nàng ngắm từ sớm tỏ ra đặc biệt ngoan ngoãn, Hòa Yến vỗ vỗ cổ nó, dắt nó ra khỏi chuồng. Một người một ngựa men theo bên ngoài núi Bạch Nguyệt, vừa đi đến gần sông Ngũ Lộc, trước mặt bỗng xuất hiện mấy bóng đen. Tim Hòa Yến “thịch” một tiếng, thầm kêu không ổn, e là đã bị phát hiện rồi.

Cây ngay không sợ chết đứng, nàng có thể bịa ra vô số lý do để lấp liếm cho qua chuyện, ví dụ như đêm không ngủ được nên ra ngoài luyện tập, nhưng quan trọng là kế hoạch rời đi của nàng sẽ đành phải gác lại. Thậm chí còn có thể khiến người ta cảnh giác, sau này khó lòng mà ra ngoài dễ dàng như vậy nữa.

Mấy người đối diện lại không hề động đậy, cũng không lên tiếng gọi nàng lại, dường như đang đợi nàng phản ứng. Hòa Yến cũng không hiểu, một lát sau, có một giọng nói cố đè thấp vọng tới: “Sao hắn không cử động? Không phải là bị dọa cho ngốc rồi chứ? Ta đã bảo đừng có giả ma giả quỷ rồi mà, dọa người lắm!”

Hòa Yến: “…”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 169

RỜI DOANH

Sở Chiêu và Tiêu Giác tiếp tục nói chuyện bên ngoài, Hòa Yến ở trong phòng có lòng muốn nghe lén, nhưng dù có áp tai sát vào cửa, thứ nghe được cũng chỉ là tiếng gió thỉnh thoảng xẹt qua. Nàng vốn định đợi Tiêu Giác nói xong sẽ hỏi xem rốt cuộc tình hình thế nào, nhưng đợi mãi cũng không thấy Tiêu Giác quay về phòng. Không biết từ lúc nào nàng ngủ thiếp đi, đến khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, trong Lương Châu vệ đã không còn bóng dáng hai người Sở Chiêu và Ứng Hương nữa.

Bọn họ đã dẫn theo hộ vệ rời đi từ sáng sớm tinh mơ.

Sở Chiêu đi rồi, người vui nhất lại là Lâm Song Hạc. Điểm này Hòa Yến cũng không hiểu lắm, theo lý mà nói, giữa Lâm Song Hạc và Sở Chiêu chưa từng có bất hòa gì. Nhưng nhìn cái vẻ phấn khởi của Lâm Song Hạc, có lẽ y thật lòng vui mừng khi Sở Chiêu không còn ở đây nữa.

Tiêu Giác rốt cuộc cũng không còn nói chuyện âm dương quái khí như mấy ngày trước nữa, Hòa Yến thầm thở phào nhẹ nhõm. Sở Chiêu rời đi sớm, đối với hắn hay với người khác, có lẽ đều là chuyện tốt.

Lương Châu Vệ trở lại vẻ yên bình, mỗi ngày vẫn là huấn luyện, nhưng Hòa Yến biết, những ngày tháng bình yên sẽ không còn kéo dài được bao lâu nữa. Như lời Sở Chiêu nói, biến cố đã xảy ra, sự xuất hiện của người Ô Thác sẽ mang đến chấn động cho Đại Ngụy.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 168

Đối đầu

Thân tín toàn quân bị diệt?

Trong đầu Hòa Yến có một khoảnh khắc trống rỗng, ngay sau đó là sự bi phẫn tột cùng.

Đây hoàn toàn không phải là chuyện ngoài ý muốn, đây là mưu sát! Hòa Như Phi là cố ý, e rằng trong trận chiến ở Hoa Nguyên, hắn đã để lộ sơ hở, hoặc giả là chưa bị ai phát hiện nhưng hắn đã quyết định nhổ cỏ tận gốc. Người nhà họ Hòa đã có thể ra tay tàn độc với chính người thân ruột thịt là nàng, thì Hòa Như Phi cũng có thể dùng thủ đoạn tương tự với những “thân tín” không thân không thích kia.

Cơn giận khiến nàng lạnh toát cả người, thân thể khẽ run lên, hốc mắt trong chốc lát đã đỏ hoe. Bàn tay đang vịn vào cành cây không nhịn được mà dùng sức, cành cây bị nàng bóp nát thành hai đoạn. Tiếng động làm kinh động đến người đang nói chuyện, Lâm Song Hạc và Thẩm Hãn quay đầu lại nhìn, thấy Hòa Yến, Lâm Song Hạc ngạc nhiên nói: “Hòa huynh, sao huynh lại ở đây?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 167

THẮNG THẢM

Cửa phòng đã ở ngay trước mắt, Hòa Yến do dự một chút cuối cùng vẫn không bước vào phòng mình mà đi đến trước cửa phòng Tiêu Giác, nhẹ nhàng gõ cửa.

Một lúc lâu sau, giọng nói của Tiêu Giác mới vang lên: “Vào đi.”

Cửa không khóa, Hòa Yến đẩy cửa, ló đầu vào dò xét. Trong phòng không có ai khác, chỉ có Tiêu Giác đang đứng đó. Hắn đã thay trung y, có lẽ là đang định nghỉ ngơi. Hòa Yến chần chừ một lát: “Đô đốc, ngài định nghỉ ngơi rồi sao?”

“Có chuyện gì?”

Hòa Yến bước vào, khép cửa lại sau lưng. Đi vào trong rồi nhất thời nàng lại không biết nên nói gì cho phải, khựng lại một lát, nàng mới nhìn về phía Tiêu Giác: “Ta được phong làm Võ An Lang, Đô đốc, chuyện này là thế nào vậy?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 165

KHÔNG CHO PHÉP ĐI

Sắc trời dần sập tối.

Thuốc sắc sẵn cho các giáo đầu đều đã được họ mang đi uống hết, từ sau khi Lâm Song Hạc đến Lương Châu Vệ, thuốc của Tiêu Giác đều do hắn lo liệu nên đến cả cớ để bắt chuyện cũng không có. Thẩm Mộ Tuyết đứng ở đây nhưng Tiêu Giác chỉ chăm chú nhìn binh sĩ Nam Phủ Binh huấn luyện, không hề có ý định trò chuyện với nàng, thời gian kéo dài, không khỏi khiến nàng thấy lúng túng.

Dù gì nàng cũng là tiểu thư kim chi ngọc diệp của phủ Ngự sử, lòng tự trọng khắc sâu xương cốt. Nàng có thể từ bỏ tất cả để cùng Tiêu Giác đồng cam cộng khổ, buông bỏ cuộc sống nhung lụa của tiểu thư quan gia để đến chốn khổ hàn này làm một nữ y. Nhưng nàng lại không làm được như những nữ tử gia đình bá tánh bình dân hay đám hạ nhân, tỳ nữ mà thẳng thắn bày tỏ tâm ý của mình với Tiêu Giác.

Thẩm Mộ Tuyết vẫn luôn hy vọng chỉ cần nàng ở bên cạnh Tiêu Giác, sẽ có một ngày hắn nhận ra tấm lòng của nàng, sẽ chủ động nói với nàng rằng họ là cặp đôi xứng nhất thế gian. Đây là nàng giữ sự kiêu hãnh của mình. Trước nay nàng vẫn luôn rất yên tâm, bởi suốt bao năm qua bên cạnh Tiêu Giác không hề thiếu mỹ nhân tuyệt sắc vây quanh, nhưng chưa từng thấy hắn động tâm. Tiêu Giác căn bản không gần nữ sắc.

Thế nhưng lúc này Thẩm Mộ Tuyết lại cảm thấy hoang mang. Có một vài chuyện khiến nàng nảy sinh dự cảm chẳng lành. Nếu như nàng còn chưa kịp để Tiêu Giác nhìn thấy điểm tốt nơi mình, mà hắn đã đem lòng yêu người khác thì sao?

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 164

XỨNG ĐÔI

Hòa Yến vẫn còn nhớ lúc đó ở bãi săn toàn là những thiếu niên mười mấy tuổi, bỗng chốc nhìn thấy một thiếu nữ thanh lệ trác tuyệt như thế, tất nhiên sẽ bị thu hút ánh nhìn. Hình như chính là Lâm Song Hạc đã nói: “Cô nương này thật xinh đẹp, nếu ta nói nàng ấy xứng đáng là đệ nhất mỹ nhân ở Sóc Kinh, hẳn là không ai phản đối đâu nhỉ?”

“Không phản đối, không phản đối!”

“Không ngờ người có tính tình khó khăn như Thẩm ngự sử lại có nữ nhi quốc sắc thiên hương như vậy.”

Thẩm Ngự sử là người chính trực sắc bén, đối mặt với Văn Tuyên Đế cũng dám thẳng lời can gián, bình thường lại vô cùng nghiêm khắc, trong triều chỉ cần ai sơ suất một chút liền sẽ bị ông dâng tấu hạch tội. Tuy nhiên lúc tiên đế còn sống từng khen ngợi Thẩm ngự sử có khí khái của Đại Ngụy, đương kim Thái hậu cũng rất quý mến ông, thế nên vị thế của ông trong triều vững chắc không thể lay chuyển, đồng liêu trong triều chỉ có thể kính nhi viễn chi. Đồng liêu càng cô lập ông, Văn Tuyên Đế lại càng cảm thấy ông là người chính trực đáng thương, là dòng nước trong trong các thần tử, do đó đối đãi với ông cũng khoan dung hơn.

Có lão cha tính khí cứng nhắc như đá vậy mà ái nữ lại có dung mạo hoàn toàn tương phản, nếu dùng từ “khó gần” trên người nam nhân là kỳ quái và cay nghiệt, nhưng nếu dùng cho thiếu nữ tú mỹ thì lại là thanh lãnh không vướng bụi trần.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 163

THẨM ĐẠI TIỂU THƯ

Sau khi giúp Sở Chiêu gọt xong viên đá, Hòa Yến liền trở về phòng.

Do lúc rời phòng nàng không đóng cửa giữa hai phòng, lúc này bước vào thì thấy cánh cửa ấy đang mở toang, có thể nhìn thấy phòng của Tiêu Giác. Tiêu Giác đang ngồi trước bàn, dưới ánh đèn, hắn không xem quân sách nữa mà đang nhắm mắt, đầu ngón tay day day giữa ấn đường, dường như đang chợp mắt nghỉ ngơi.

Hòa Yến thầm nghĩ hắn thật đáng thương, từ lúc trở về đến giờ vẫn chưa được nghỉ ngơi chút nào. Nàng bước đến bên cạnh Tiêu Giác, cúi người nhìn hắn. Ánh đèn lờ mờ rọi xuống gương mặt hắn, khiến đường nét tuấn tú như trở nên mông lung. Lông mi hắn dày và dài, như một chiếc quạt nhỏ, khiến người ta không kìm được muốn đưa tay chạm thử.

Khi đầu ngón tay nàng sắp chạm đến hàng mi của hắn thì một giọng nói bất chợt vang lên: “Làm gì đó?”

Hòa Yến giật mình rụt tay lại, hắn đã mở mắt, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua gương mặt nàng.

Đọc
error: