Lương tuyệt
Hòa Yến mỉm cười nhìn Ỷ La: “Vì ta cứu những tù binh kia nên ta là anh hùng thực sự sao?”
“Anh hùng thực sự nhìn thấy những nơi mà người khác không thấy. Nam nhân lên tiếng vì nam nhân thì rất nhiều, nữ tử lên tiếng vì nữ tử cũng rất nhiều,” Ỷ La nói: “Nhưng nam nhân chịu lên tiếng vì nữ tử thì lại chẳng được mấy ai.”
Hòa Yến nhìn vẻ mặt nghiêm túc hết mực của cô nương trước mặt mà trong lòng không nhịn được cười khổ. Nàng đâu phải nam tử thật, thế nên những gì Ỷ La mong muốn nàng cũng không thể thực sự cho được.
Thế đạo là vậy, muốn lay chuyển không phải chuyện một sớm một chiều.
Thấy Hòa Yến im lặng, Ỷ La nhân cơ hội nói tiếp: “Tiểu Hòa đại nhân, đêm qua sau khi ngài đi rồi có rất nhiều phu nhân trong thành đến dò hỏi ta về ngài. Phu nhân tri huyện cũng hỏi thăm về ngài. Họ đều nói nếu ngài có thể sống sót trở về thì muốn dẫn nữ nhi của mình đến nói chuyện với ngài. Không nhất định phải gả làm chính thất đâu, làm thiếp cũng được.”
Đọc
