Nữ Tướng Tinh

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 176

Lương tuyệt

Hòa Yến mỉm cười nhìn Ỷ La: “Vì ta cứu những tù binh kia nên ta là anh hùng thực sự sao?”

“Anh hùng thực sự nhìn thấy những nơi mà người khác không thấy. Nam nhân lên tiếng vì nam nhân thì rất nhiều, nữ tử lên tiếng vì nữ tử cũng rất nhiều,” Ỷ La nói: “Nhưng nam nhân chịu lên tiếng vì nữ tử thì lại chẳng được mấy ai.”

Hòa Yến nhìn vẻ mặt nghiêm túc hết mực của cô nương trước mặt mà trong lòng không nhịn được cười khổ. Nàng đâu phải nam tử thật, thế nên những gì Ỷ La mong muốn nàng cũng không thể thực sự cho được.

Thế đạo là vậy, muốn lay chuyển không phải chuyện một sớm một chiều.

Thấy Hòa Yến im lặng, Ỷ La nhân cơ hội nói tiếp: “Tiểu Hòa đại nhân, đêm qua sau khi ngài đi rồi có rất nhiều phu nhân trong thành đến dò hỏi ta về ngài. Phu nhân tri huyện cũng hỏi thăm về ngài. Họ đều nói nếu ngài có thể sống sót trở về thì muốn dẫn nữ nhi của mình đến nói chuyện với ngài. Không nhất định phải gả làm chính thất đâu, làm thiếp cũng được.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 175

Ỷ La

“Ngọc nhân đạp tuyết phiên nhiên khứ, phi hồng kinh vân tự tại phi.” Người áo đen nghiêng đầu nhìn hắn, nói: “a còn tưởng rằng tên của ta người trong thiên hạ ai cũng đều biết.”

Phi Hồng tướng quân? Hòa Như Phi?

Trong lòng Hốt Nhã Đặc kinh hãi tột độ, buột miệng thốt ra: “Không thể nào!”

“Sao lại không thể?” Đôi mắt dưới chiếc mặt nạ nhìn chằm chằm vào hắn, khóe miệng hơi nhếch lên mang theo ý giễu cợt, “Cái gì không thể?”

Hốt Nhã Đặc là vị tướng quân dũng cảm nhất của nước Ô Thác, thế nhưng lúc nà, lại bất giác không nhịn được lùi về phía sau, vừa lùi vừa gần như điên cuồng hét lên: “Xông lên cho ta! Giết được tên này quốc chủ sẽ trọng thưởng!”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 174

Phi Hồng

Đêm ấy, mưa bụi lất phất rơi, gió bỗng nổi lên, những sợi mưa mang theo hơi lạnh se sắt, rơi vào giữa cánh đồng hoang mênh mông.

Nhiều ngọn đuốc gần doanh trại bị gió thổi tắt, binh lính Ô Thác chửi thề mấy tiếng. Khi đóng quân ngoài trời, trời nắng bao giờ cũng dễ chịu hơn trời mưa. Nhất thời, ánh mắt bọn chúng nhìn về phía thành lại thêm vài phần hung tàn tham lam. Bọn người Nhuận Đô được ở trong nhà che mưa chắn gió, nghe nói Kim Lăng còn có vô số lụa là mỹ nhân, đợi đến Sóc Kinh thì thứ tốt càng không đếm xuể. Một phi tử bình thường trong hoàng cung Sóc Kinh, ăn mặc tiêu dùng còn hơn cả đại thần nước Ô Thác.

May là chẳng bao lâu nữa thôi, đợi đại nhân Hốt Nhã Đặc hạ lệnh tổng công, chủ nhân thành này sẽ là bọn họ.

Binh lính Ô Thác nhìn cửa thành đóng chặt như lũ thú dữ nhìn miếng thịt béo, mắt đầy thèm thuồng.

Lúc này, một sợi dây thừng buông thõng xuống, trong màn đêm, trên dây lắc lư treo một bóng người. Chẳng bao lâu, nhiều sợi dây thừng đồng loạt xuất hiện, mỗi sợi đều treo mấy bóng người.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 173

Đêm tập kích doanh trại địch

Trong thành Nhuận Đô, tiếng hoan hô vang dội khắp nơi. Dưới chân tường thành, binh sĩ nhìn tên rơi đầy đất, dùng xe kéo cũng không xuể mà ai nấy đều mừng rỡ hớn hở.

Tên của người Ô Thác còn sắc bén và cứng cáp hơn cả tên của Đại Ngụy, nay chẳng tốn chút công sức nào mà thu được hàng vạn mũi tên, chuyện từ trên trời rơi xuống nhường này, quả thực không ai ngờ tới. Chuyện mượn tên chỉ là phụ, quan trọng nhất là bao nỗi uất ức dồn nén bấy lâu nay khi bị người Ô Thác đánh đến tận cửa mà đành bó tay chịu trói nay đã được quét sạch sành sanh. Người Ô Thác giăng bẫy hại bọn họ, thì lần này bọn họ khiến người Ô Thác chịu một vố đau điếng, có miệng cũng khó nói nên lời.

“Chẳng qua cũng chỉ là một lũ mãng phu chỉ biết dùng sức!” Triệu Thế Minh vuốt râu, cười ha hả nói: “Làm sao hiểu được đạo lý dùng trí để giành chiến thắng chứ.”

Ông ta nhìn về phía thiếu niên đang đi ở tít phía trước, chạy chậm vài bước theo sau, nói: “Lần này may mà có Tiểu Hòa đại nhân!”

Nhanh như vậy đã đổi thành “Tiểu Hòa đại nhân” rồi sao? Hòa Yến mỉm cười: “Nếu không nhờ mọi người trong thành đồng tâm hiệp lực ngày đêm gấp rút bện nhiều người cỏ như vậy, chỉ dựa vào sức một mình ta cũng không thể làm được.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 172

Mượn Tên

Đường phố vắng tanh.

Quân Ô Thác đóng quân ngay ngoài thành, bách tính trong thành đêm không ngủ nổi. Hàng quán ven đường đã đóng cửa từ lâu, đi hết cả con phố, lạnh lẽo tiêu điều, thê lương đến thương tâm.

Tiệm gạo đã nghỉ bán từ mấy tháng trước. Trên đường thỉnh thoảng có thể thấy những phụ nhân mang theo con nhỏ bới đất tìm rau dại. Đáng tiếc là suốt mấy tháng qua, người trong thành không ra được, người ngoài thành không vào được, thứ gì ăn được đều đã ăn hết sạch, lấy đâu ra rau dại. Thi thoảng thấy được con chuột, ai nấy đều mừng rỡ vì có được chút mặn.

Tuy hiện tại ai ai cũng lo lắng không biết khi nào người Ô Thác sẽ đánh vào thành, nhưng cái đói đã lan tới mọi ngóc ngách trong thành. Khi hạt gạo cuối cùng ăn hết, cho dù người Ô Thác không công thành, trong thành cũng sẽ xảy ra đại loạn.

Giữa con phố tiêu điều ấy, có người đang thong thả bước đi. Một nam một nữ, dung mạo đều xuất sắc. Người nam mặc trường bào màu chàm, ôn nhuận tuấn mỹ. Người nữ mi mắt diễm lệ, vũ mị động nhân.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 171

NHUẬN ĐÔ LÝ KHUÔNG

Nhuận Đô là một tòa thành nhỏ.

Phía bắc là Kim Lăng phồn hoa sầm uất, phía nam là Hoa Nguyên vật tư phong phú. Bị kẹp giữa hai thành, Nhuận Đô ngoài việc nổi tiếng trồng nho ra, nhiều người thậm chí cả đời còn chưa từng nghe qua cái tên này.

Hai mươi ngày vội vã lên đường không màng ăn ngủ, mệt thì thu mình chợp mắt vài canh giờ dưới gốc cây hay hang động ven đường, đói thì dùng cung tên mang theo bắn thỏ rừng, móc trứng chim để ăn. Nhóm bảy người, vào chạng vạng ngày thứ hai mươi, cuối cùng cũng sắp đến được thành Nhuận Đô.

“Bây giờ chúng ta tính sao?” Mọi người ghìm ngựa dừng lại, sau khi xuống ngựa thì dắt ngựa đến bờ sông cạn uống nước, tiện thể ngồi xuống lót dạ chút đồ ăn. Hòa Yến nhìn về phía xa xa, trước mắt là một dải đồng hoang, đi đến chỗ này, nàng đã thuộc đường rồi.

Hòa Yến không nói gì, chỉ tìm một cái cây cao nhất trèo lên. Một lát sau, nàng từ trên cây nhảy xuống.

Hồng Sơn đưa cho nàng mấy quả trứng chim đã được vùi trong tro nướng chín: “Thế nào rồi? Chúng ta vào thành bằng đường nào?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 170

HUYNH ĐỆ

Ở Lương Châu Vệ đã lâu như vậy, muốn qua mắt lính canh đối với Hòa Yến là chuyện dễ như trở bàn tay. Nàng tránh né mọi địa điểm mà lính canh có thể nhìn thấy, lẻn vào chuồng ngựa bên ngoài diễn võ trường. Đám ngựa hơi xao động, nhưng dưới sự trấn an của Hòa Yến cũng dần yên tĩnh trở lại.

Con ngựa màu tía nàng ngắm từ sớm tỏ ra đặc biệt ngoan ngoãn, Hòa Yến vỗ vỗ cổ nó, dắt nó ra khỏi chuồng. Một người một ngựa men theo bên ngoài núi Bạch Nguyệt, vừa đi đến gần sông Ngũ Lộc, trước mặt bỗng xuất hiện mấy bóng đen. Tim Hòa Yến “thịch” một tiếng, thầm kêu không ổn, e là đã bị phát hiện rồi.

Cây ngay không sợ chết đứng, nàng có thể bịa ra vô số lý do để lấp liếm cho qua chuyện, ví dụ như đêm không ngủ được nên ra ngoài luyện tập, nhưng quan trọng là kế hoạch rời đi của nàng sẽ đành phải gác lại. Thậm chí còn có thể khiến người ta cảnh giác, sau này khó lòng mà ra ngoài dễ dàng như vậy nữa.

Mấy người đối diện lại không hề động đậy, cũng không lên tiếng gọi nàng lại, dường như đang đợi nàng phản ứng. Hòa Yến cũng không hiểu, một lát sau, có một giọng nói cố đè thấp vọng tới: “Sao hắn không cử động? Không phải là bị dọa cho ngốc rồi chứ? Ta đã bảo đừng có giả ma giả quỷ rồi mà, dọa người lắm!”

Hòa Yến: “…”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 169

RỜI DOANH

Sở Chiêu và Tiêu Giác tiếp tục nói chuyện bên ngoài, Hòa Yến ở trong phòng có lòng muốn nghe lén, nhưng dù có áp tai sát vào cửa, thứ nghe được cũng chỉ là tiếng gió thỉnh thoảng xẹt qua. Nàng vốn định đợi Tiêu Giác nói xong sẽ hỏi xem rốt cuộc tình hình thế nào, nhưng đợi mãi cũng không thấy Tiêu Giác quay về phòng. Không biết từ lúc nào nàng ngủ thiếp đi, đến khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, trong Lương Châu vệ đã không còn bóng dáng hai người Sở Chiêu và Ứng Hương nữa.

Bọn họ đã dẫn theo hộ vệ rời đi từ sáng sớm tinh mơ.

Sở Chiêu đi rồi, người vui nhất lại là Lâm Song Hạc. Điểm này Hòa Yến cũng không hiểu lắm, theo lý mà nói, giữa Lâm Song Hạc và Sở Chiêu chưa từng có bất hòa gì. Nhưng nhìn cái vẻ phấn khởi của Lâm Song Hạc, có lẽ y thật lòng vui mừng khi Sở Chiêu không còn ở đây nữa.

Tiêu Giác rốt cuộc cũng không còn nói chuyện âm dương quái khí như mấy ngày trước nữa, Hòa Yến thầm thở phào nhẹ nhõm. Sở Chiêu rời đi sớm, đối với hắn hay với người khác, có lẽ đều là chuyện tốt.

Lương Châu Vệ trở lại vẻ yên bình, mỗi ngày vẫn là huấn luyện, nhưng Hòa Yến biết, những ngày tháng bình yên sẽ không còn kéo dài được bao lâu nữa. Như lời Sở Chiêu nói, biến cố đã xảy ra, sự xuất hiện của người Ô Thác sẽ mang đến chấn động cho Đại Ngụy.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 168

Đối đầu

Thân tín toàn quân bị diệt?

Trong đầu Hòa Yến có một khoảnh khắc trống rỗng, ngay sau đó là sự bi phẫn tột cùng.

Đây hoàn toàn không phải là chuyện ngoài ý muốn, đây là mưu sát! Hòa Như Phi là cố ý, e rằng trong trận chiến ở Hoa Nguyên, hắn đã để lộ sơ hở, hoặc giả là chưa bị ai phát hiện nhưng hắn đã quyết định nhổ cỏ tận gốc. Người nhà họ Hòa đã có thể ra tay tàn độc với chính người thân ruột thịt là nàng, thì Hòa Như Phi cũng có thể dùng thủ đoạn tương tự với những “thân tín” không thân không thích kia.

Cơn giận khiến nàng lạnh toát cả người, thân thể khẽ run lên, hốc mắt trong chốc lát đã đỏ hoe. Bàn tay đang vịn vào cành cây không nhịn được mà dùng sức, cành cây bị nàng bóp nát thành hai đoạn. Tiếng động làm kinh động đến người đang nói chuyện, Lâm Song Hạc và Thẩm Hãn quay đầu lại nhìn, thấy Hòa Yến, Lâm Song Hạc ngạc nhiên nói: “Hòa huynh, sao huynh lại ở đây?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 167

THẮNG THẢM

Cửa phòng đã ở ngay trước mắt, Hòa Yến do dự một chút cuối cùng vẫn không bước vào phòng mình mà đi đến trước cửa phòng Tiêu Giác, nhẹ nhàng gõ cửa.

Một lúc lâu sau, giọng nói của Tiêu Giác mới vang lên: “Vào đi.”

Cửa không khóa, Hòa Yến đẩy cửa, ló đầu vào dò xét. Trong phòng không có ai khác, chỉ có Tiêu Giác đang đứng đó. Hắn đã thay trung y, có lẽ là đang định nghỉ ngơi. Hòa Yến chần chừ một lát: “Đô đốc, ngài định nghỉ ngơi rồi sao?”

“Có chuyện gì?”

Hòa Yến bước vào, khép cửa lại sau lưng. Đi vào trong rồi nhất thời nàng lại không biết nên nói gì cho phải, khựng lại một lát, nàng mới nhìn về phía Tiêu Giác: “Ta được phong làm Võ An Lang, Đô đốc, chuyện này là thế nào vậy?”

Đọc
error: