QUYẾT MINH SƠN TRANG – 4
Ngoại bào mới may trên người Hạ Hầu Ngọc không phải là màu đen hay trắng đơn thuần, mà là một màu xanh lơ nhàn nhạt. Tà áo và mái tóc tung bay trong gió. Hắn đứng đó một thân một mình, tay cầm thanh Ô Kim trường kiếm bản rộng như đao, toàn thân tỏa ra luồng chân khí vừa tĩnh lặng vừa cuồn cuộn như sóng dữ.
“Bộp, bộp, bộp…” Tiếng vỗ tay thưa thớt vang lên từ trên lưng điểu cốt. Phong Lẫm săm soi Hạ Hầu Ngọc, chậm rãi cất giọng: “Đám người chính đạo các ngươi có những lúc cũng khiến ta phải nhìn bằng con mắt khác đấy. Ngoài ngươi ra, còn kẻ nào dám đối đầu với bổn tọa nữa không?”
“Bổn tọa vốn định tóm gọn Tứ Thành Thập Nhị Cung các ngươi trong một mẻ, không ngờ lại bị phát hiện. Đành phải giết các ngươi trước rồi mới xử lý đám còn lại vậy.” Tràng cười ngạo mạn của Phong Lẫm còn chưa dứt thì giữa hư không lại xuất hiện thêm hai người. Một là Hoa Thành chủ, người kia là Ngu Thành chủ.
Hoa Thú Y nghiêm mặt nói: “Phong Lẫm, ngươi nhầm rồi, còn có chúng ta nữa.”
“Xem ra dù lúc nào thì các ngươi cũng đoàn kết gớm nhỉ. Tiếc là sắp phải xuống địa phủ đoàn kết cùng nhau rồi.”
Ngu Phong lại chăm chú nhìn chằm chằm vào con khôi lỗi kia: “Đây chính là khôi lỗi được luyện chế từ thi thể giả của Bạch Nhược sao?”
Đọc
