Tag: kiem-tu-trong-thien-ha

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều ‘Đen’ Như Nhau – Chương 70

Nam Hải – 5

“Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên!”

Tuy thắng được “hậu bối” nhưng Phù Thánh hoàn toàn không cười nổi.

Hạ Hầu Ngọc khách khí: “Quá khen rồi.”

Hắn mà là thiếu niên gì, hắn còn già hơn cả Phù Thánh.

“Phù Thánh, Mật Sơn và Bàn Lăng sắp kết thông gia rồi.” Doãn Chiếu Tinh thở dài, nói với Phù Thánh, “Vậy ta với ngài từ nay về sau chính là thông gia.”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 69

Nam Hải – 3

Mấy năm trong trận mộng, thỉnh thoảng hai người cũng tựa vào nhau ngủ như thế này, nhưng phần lớn thời gian còn lại Kiều Tâm Viên đều đang tu luyện, sau đó còn bế quan, Hạ Hầu Ngọc dường như tìm được trên người nàng thứ gì đó có ý nghĩa hơn cả tu luyện, chính là những cái ôm mềm mại và lắng nghe nhịp thở đều đặn của nàng.

Thời gian cứ thế chầm chậm trôi qua. Kiều Tâm Viên khá nghiêm túc dùng tay đo đường nét cơ thể rắn rỏi của hắn, đo đi đo lại mấy lần, Hạ Hầu Ngọc đều nằm im bất động, tựa như một con dã thú đang phủ phục, chỉ thở từng nhịp một.

Cuối cùng nàng đưa ra kết luận: “Đông Đình Quân đo cho huynh khá chính xác đấy.”

“Đang yên đang lành, đừng nhắc tên hắn.”

Nàng cười mấy tiếng: “Được, không nhắc. Nhưng huynh nặng lắm, cho ta đứng dậy một chút được không?”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 68

Nam Hải – 3

“Đúng vậy!” Hạ Hầu Ngọc nhắm tịt mắt lại, “Ít nhất cũng mặc quần áo vào rồi hãy nói chuyện, không lễ phép chút nào!”

Đông Đình Quân phát hiện hình như chỉ có mình mình còn mở mắt, nhưng cũng chẳng có gì đáng xem: “Mọi người đừng làm mất hòa khí, các vị, ta là người tộc Nhược Thủy.”

“Tộc Nhược Thủy? Tộc Nhược Thủy là gì?” Vảy của Giao tộc phản chiếu ánh lạnh âm hàn.

Trong đám Giao tộc vang lên một giọng nói thương tang: “Ngươi là người tộc Nhược Thủy, sao lại là giọng nam giới, mà còn lại là một con rùa?”

“Ngươi đang nói dối!” Giọng nói ấy nhấn mạnh.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 67

Nam Hải – 2

Hạ Hầu Ngọc: “Vừa nãy nàng không định thật sự đưa hắn một ngàn linh thạch đó chứ?”

Kiều Tâm Viên đành gật đầu: “Suýt nữa thì đưa rồi… May mà huynh tới kịp!” Nàng cũng đâu thể động tay động chân cướp đồ được.

“Ta biết nói nàng thế nào đây,” Hạ Hầu Ngọc ra chiều bó tay, “Ta biết cái tính này của nàng là không đổi được rồi, sao da mặt nàng lại mỏng thế chứ. Kẻ đó cướp đồ của nàng, không trả lại cho nàng, đáng bị ta đánh.”

“Ta, ta da mặt cũng không mỏng lắm đâu…” Kiều Tâm Viên nói nhỏ, “Nhiều người như vậy, ta tưởng hắn sẽ thấy ngại rồi trả lại cho ta chứ! Nếu không được nữa, ta sẽ nghĩ cách khác, lén đi theo hắn, dùng bùa định thân giữ hắn lại, sau đó…”

“Sau đó làm sao?”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 66

Nam Hải – 1

Thành Tứ Phương.

Trong thành thủy đạo chằng chịt, dọc theo bên bờ có không ít phù sư bày sạp bán hàng, có họa sư vẽ tranh tại chỗ, còn có thợ mộc gõ lách cách làm đồ trang sức.

“Tơ tuyết thiềm (cóc tuyết) mới dệt xong đây, nhìn độ bóng này xem, một xấp vải chỉ hai mươi linh thạch! Đại hạ giá, đại hạ giá đây…”

“San hô nhỏ Nam Hải chính tông! Mặc tình lựa chọn, mặc tình chế tác!”

“Bánh bao nhân thịt cua Nam Hải mới ra lò. Ba linh thạch một cái, mười linh thạch ba cái, đi ngang qua đừng bỏ lỡ…”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 65

Mộng Hồi Trận – 15

Tim Hạ Hầu Ngọc đập thình thịch dồn dập, niềm vui sướng khổng lồ dâng trào, Hạ Hầu Ngọc bỗng lấy ra một chiếc hộp đưa cho nàng: “Nè.”

“Đây là gì vậy?” Kiều Tâm Viên mở hộp ra, bên trong lại là một mặt dây chuyền san hô Nam Hải, tỏa ra thứ ánh sáng bóng bẩy, mượt mà. Nàng đối với những vật phát sáng căn bản là không thể rời mắt nổi.

Hạ Hầu Ngọc ho một tiếng: “Giới Tử Trụy (mặt dây chuyền không gian), cũng chính là một loại nạp giới.”

Kiều Tâm Viên vốn có trí nhớ tốt, khoảnh khắc nhìn thấy mặt dây chuyền san hô Nam Hải, ký ức liền ùa về. Thần sắc nàng khựng lại: “Đây là, năm xưa ở Linh Bảo Các tại Tĩnh Ninh thành, lúc đó ta muốn mua nó… nhưng không có linh thạch. Huynh đi mua lúc nào vậy?” Nàng nắm chặt mặt dây chuyền ấm áp, lại nhìn xuống sợi xích sắt giữa hai chân Hạ Hầu Ngọc, hiển nhiên không thể là mới đây được.

Hắn không cách nào rời khỏi núi Bắc Võng, nói cách khác, đây là chuyện trước khi hắn đến núi.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 64

MỘNG HỒI TRẬN – 14

Kiều Tâm Viên xuyên đến thế giới này đã hai năm, hình như ngoài mấy ngày “huấn luyện đặc biệt” ở Tử Vân Thành và lần ngộ đạo tại đảo Bàn Lăng ra nàng chưa bao giờ tu luyện chuyên tâm đến thế.

Không đúng, nàng đâu phải xuyên không đến đây.

Như Bạch Nhược đã nói, mình vốn dĩ là Bạch Lung, không phải tỷ muội ruột với Bạch Nhược. Bạch Nhược nhặt được nàng, rồi mang theo nàng, lúc đó vẫn còn trong hình hài rắn nhỏ, cùng nhau phi thăng. Ngay cả khi Bạch Nhược hạ phàm độ kiếp cũng mang nàngtheo. Vì nàng ở bên cạnh đối phương nhiều năm, nên khi hóa hình cũng theo dáng vẻ của nàng ấy.

“Đừng phân tâm.” Giọng Hạ Hầu Ngọc vang lên bên tai. “Lại mất tập trung rồi. Điều tối kỵ trong tu luyện là tâm trí tạp loạn, nàng đang nghĩ gì thế?”

Kiều Tâm Viên mở mắt, đôi mắt đen láy nhìn hắn: “Ta đang nghĩ, đã luyện ba tháng rồi, chẳng lẽ thật sự phải mất hai mươi năm, lâu như vậy sao?”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 63

MỘNG HỒI TRẬN- 13

Trong căn phòng đúc từ băng tuyết, bốn phía trải đầy linh thạch không màu bán trong suốt, tỏa ra quầng sáng mờ ảo, loại linh thạch đỉnh cấp này, Kiều Tâm Nhân ngoài lần thấy ở chỗ Nhan Chân ra thì chưa bao giờ gặp ở đâu khác. Vậy mà ở chỗ này của Hạ Hầu Ngọc, linh thạch đỉnh cấp lại được trải đầy khắp phòng!

Đây là thứ Hạ Hầu Ngọc vừa bày biện cho nàng, hắn nói: “Bắc Võng Sơn này, ngoài việc lạnh hơn một chút, linh khí loãng hơn một chút, thức ăn ít hơn một chút, thì những thứ khác đều không tệ. Linh khí loãng thì tất nhiên tu luyện sẽ chậm đi, nhưng có linh thạch này hỗ trợ, ta lại bày thêm một trận tụ linh cho nàng, ước chừng có thể rút ngắn được một nửa thời gian.”

Kiều Tâm Viên không mấy hứng thú với loại linh thạch đỉnh cấp này, còn không đẹp bằng hoàng linh thạch cấp thấp, nhưng nhiều viên tụ lại cùng nhau, ánh sáng tỏa ra vẫn khiến nàng ngẩng đầu lên ngắm. Ánh sáng in trong đôi mắt trong veo của nàng, Kiều Tâm Viên không nhịn được hỏi: “Nhiều linh thạch thế này, huynh lấy ở đâu ra vậy?”

“Phía dưới có một mỏ linh thạch,” Hạ Hầu Ngọc đáp, “Vì có Thiên Cẩu ở đây nên gần như không ai dám lên tìm chết, ta phát hiện rồi đào lấy một ít. Hơn nữa, lúc ta mới lên núi Bắc Võng, sư huynh ta…”

Giọng hắn dừng lại, chậm rãi nói: “Sư huynh nhờ người gửi nạp giới của huynh ấy cho ta, nói rằng từ nay về sau huynh ấy cũng không thể tu luyện được nữa, những thứ này đều cho ta hết. Nếu ta có thể tu luyện thành tiên, trong lòng huynh ấy cũng được an ủi.”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 62

MỘNG HỒI TRẬN – 12

Đối với Hạ Hầu Ngọc mà nói núi Bắc Võng cũng khá tốt. Ngoại trừ không có ai để nói chuyện, không có cơ hội hành hiệp trượng nghĩa thì mọi thứ đều giống như trước đây. Việc tu luyện đằng đẵng chiếm trọn thời gian của hắn, lại có hung thú như Thiên Cẩu bầu bạn giúp hắn dãn gân dãn cốt.

Hắn cũng chẳng còn nơi nào để đi. Theo như nàng nói thì hắn đã nhầm lẫn giữa mộng cảnh và hiện thực. Vậy…hiện thực có dáng dấp như thế nào? Hạ Hầu Ngọc không ngừng nhớ tới vực sâu ngột ngạt không một kẽ hở, bức tượng Quan Âm đen kịt, cùng với cỗ quan tài không chút ánh sáng kia, liền hỏi nàng: “Ta luôn nhìn thấy bức tượng Quan Âm đó, rốt cuộc nó là thứ gì?”

Kiều Tâm Viên ăn xong, trước tiên dùng một thuật thanh tẩy nhỏ làm sạch hai tay, rồi ngồi ngay ngắn trước mặt hắn nói: “Tượng Quan Âm mà huynh nói hẳn là tượng thần dưới vực sâu của thành Tứ Phương. Ta nghe đồn trong đó có một Trấn Tiên đài, sau này huynh chính là…” Nàng khựng lại, nhìn Hạ Hầu Ngọc, “Bị một số nhân sĩ tự xưng là chính phái trấn áp ở đó.”

“Vậy cỗ quan tài kia lại là…” Hắn hơi buồn bực vuốt mặt, cảm giác thiếu hụt ký ức thật chẳng dễ chịu chút nào.

“Quan tài sao?” Kiều Tâm Viên nghĩ ngợi một lát, lắc đầu: “Ta chỉ biết huynh mua cho Đông Đình Quân một chiếc hộp nhỏ để ngài ấy tiện đi ngủ.”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 61

MỘNG HỒI TRẬN – 11

Hai bàn tay Hạ Hầu Ngọc cứ thế hết xoa rồi lại véo trên mặt nàng. Cảm giác mềm mại và mịn màng như bột nếp khiến hắn không nỡ buông, hai gò má nàng đỏ bừng, chẳng rõ là do hắn xoa nắn hồng lên hay là bị cái lạnh thấu xương của núi Bắc Võng làm đông đỏ.

“Hạ Hầu Ngọc.” Kiều Tâm Viên thật sự không nhịn được nữa, nắm lấy hai cổ tay hắn nghiêm mặt nói: “Đừng nhéo nữa.”

“Ta chỉ muốn xác nhận một chút…” Lòng bàn tay thô ráp của Hạ Hầu Ngọc vuốt ve gò má nàng, thần sắc ngẩn ngơ, “Muội thực sự có nhiệt độ.”

“Huynh không có nằm mơ, ta là người, dĩ nhiên phải có nhiệt độ.” Mũi nàng bị lạnh đến đỏ ửng, vốn dĩ toàn thân đang không có cảm giác gì, nhưng khoảnh khắc nghe lời hắn nói như thế nàng cảm thấy trái tim mình đột nhiên đập nhanh, sự kích động khi gặp lại hắn, cùng với một nỗi đau lòng khó tả dâng lên, vô số cảm xúc phức tạp ùa đến như muốn nhấn chìm Kiều Tâm Viên, đáy mắt nàng ngân ngấn nước, nàng hơi nghiêng mặt, áp sát vào bàn tay hắn: “Huynh cũng có nhiệt độ mà.”

Giọng Kiều Tâm Viên rất khẽ: “Huynh nhớ ta đúng không?” Nàng không biết Hạ Hầu Ngọc hiện tại có ký ức hay không, chỉ có thể ngẩng đầu nhỏ giọng hỏi hắn như vậy.

Đọc
error: