VỤ ẢNH LÂM – 4
Toàn bộ thôn trang chỉ có bảy, tám hộ gia đình, Kiều Tâm Viên ngửi được mùi thơm của đồ ăn, bụng càng thêm đói kêu vang, chờ đến khi phản ứng lại thì nàng đã đứng trước cửa một ngôi nhà, chỉ thiếu điều thò đầu vào xem bên trong người ta đang ăn cái gì.
Lúc này, bỗng nhiên cửa được mở từ bên trong, một phụ nhân mặc áo vải thô nhìn thấy nàng thì vô cùng cảnh giác hỏi: “Ngươi là ai? Thập thò trước cửa nhà ta làm gì?”
“……Đại nương, hai người chúng ta chỉ là đi ngang qua.” Mùi đồ ăn theo gió bay ra mỗi lúc một nồng, Kiều Tâm Viên càng tươi cười ngọt ngào hơn, ôn nhu giải thích với phụ nhân hai là người lạc đường đến đây, muốn tìm một chỗ nghỉ chân, không biết có thuận tiện hay không.
Phụ nhân đánh giá một lượt hai người trước mặt, một người dáng dấp thế gia công tử, quần áo trên người đẹp đẽ quý giá; nữ tử còn lại thì quần áo lại dính đầy máu, tóc tai hỗn độn, gương mặt dơ bẩn, bà đang muốn đóng cửa lại từ chối không tiếp thì vị công tử đứng phía sau kia đột nhiên lấy ra từ trong tay áo một khối đá quý màu vàng lấp lánh nói: “Đây là tạ lễ.”
Khối đá này vừa cầm vào tay liền lập tức cảm giác được một khí tức khiến cho tinh thần trở nên thần thanh khí sảng.
Đọc