Uncategorized

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 9

TỨ PHƯƠNG THÀNH – 3

Sau khi moi hết số dạ minh châu trên tường, Kiều Tâm Viên bỏ thêm cả linh thạch màu vàng và giao châu Nam Hải vào nạp giới.

Tuy nàng thích những châu ngọc lấp lánh xinh đẹp nhưng từ trước đến nay lại chẳng có hứng thú gì với tiền. Thế nhưng Kiều Tâm Viên cũng hiểu rõ, nếu không có tiền, cho dù có trốn thoát được thì muốn sống tiếp cũng rất khó.

Hiện tại vấn đề lớn nhất là làm sao để chạy trốn.

Kiều Tâm Viên không thể bình tâm tính toán, nàng quá mệt mỏi, vốn định nghỉ ngơi một chút lại nhớ đến những nữ tử bị đày đọa kia, lòng lại càng khó bình tĩnh nổi.

Dù biết ngoài cửa có thị vệ canh giữ, cô vẫn cố gắng chống tinh thần, đẩy cửa sổ ra, nàng cẩn thận định trèo ra ngoài.

Nhưng cửa sổ vừa hé đã có một thị vệ quay đầu nhìn nàng.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 8

TỨ PHƯƠNG THÀNH – 2

Kiều Tâm Viên biết rõ có vẻ thể chất của mình rất đặc biệt, khả năng hồi phục cực mạnh. Khi cơ thể nàng bị một luồng lực lượng bí ẩn nâng bổng lên khỏi mặt nước, vết thương trong lòng bàn tay đã nhanh chóng khép lại, chỉ còn một vệt đỏ sẫm.

“Kiều cô nương đang làm gì?” Biết Kiều Tâm Viên không thích, Ngu Hành Chi liền đổi cách xưng hô.

Kiều Tâm Viên bị hắn dùng pháp thuật điều khiển, đưa từ dưới nước lên bờ, rồi lại thêm một đạo pháp thuật nữa, người nàng lập tức khô ráo, sau đó rơi thẳng vào trong lòng Ngu Hành Chi.

Ngu Hành Chi: “Muốn chạy trốn?”

“……ngươi là kẻ điên, đừng chạm vào ta!” Hốc mắt nàng đỏ bừng, đẩy hắn ra.

Hai tỳ nữ quỳ một bên.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 7

TỨ PHƯƠNG THÀNH – 1

Kiều Tâm Viên sợ chết.

Nàng rất sợ.

Hắn muốn bắt nàng đi cho cá ăn sao?

Chỉ cần nhớ đến thảm trạng của Triệu Uyển Nương nàng liền bắt đầu run rẩy — chân Triệu Uyển Nương đã chẳng còn mấy khối thịt, thậm chí còn sinh dòi. Chẳng lẽ chân nàng rồi cũng sẽ như thế?

Kiều Tâm Viên xụi lơ ngồi bệt xuống đất.

Ngu Hành Chi bước đến trước mặt nàng, cúi người, đưa tay ra: “Lang Nhi, có thể trả nhẫn lại cho ta chứ?”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 6

VỤ ẢNH LÂM – 6

“……Rốt cuộc ngươi là ai?” Giọng nàng run run, trong lòng thầm thấy may mắn mình có mang theo Phù Nghe Lời, nàng ép hỏi: “Đại thúc đại thẩm thật sự tự mình đi tìm đại phu sao?”

“Đương nhiên.”

“Nhưng tối qua ta đã hẹn với họ sáng nay sẽ đưa họ đi, vì sao thúc thẩm lại đi không một lời từ biệt? Họ đi lúc nào?”

Hắn lắc đầu: “Trước khi cô nương tỉnh lại.”

“Vậy còn ngươi là ai?”

“Tại hạ là nhân sĩ Huệ Châu.”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 5

VỤ ẢNH LÂM – 5

“Ta……” – Kiều Tâm Viên nghẹn lời.

Nàng quay đầu lại, thấy hắn đang đứng ngay trước cửa sổ, đẩy cửa ra nhìn về phía mình. Trong bóng đêm, đôi mắt hắn mơ hồ không nhìn được rõ.

“Ta…… cái đó……” nàng lúng túng gãi đầu, “Ta chỉ là đi nhà xí thôi, Tử Hành huynh, chẳng phải huynh đã ngủ rồi sao?”

“Tại hạ là người tu hành, trước nay đều ngủ không sâu.”

“Vậy là ta làm huynh tỉnh à? Thật ngại quá.” nàngcó chút bất an, chỉ có thể đứng yên tại chỗ nhìn về phía Tử Hành, đối phương không nói gì thêm nữa, chỉ giơ tay đóng cửa sổ lại, lúc này Kiều Tâm Viên liền chạy tới chỗ nhà xí, nàng cứ đi qua đi lại, nhất thời không biết nên đi hay ở. Nếu đi thì nàng lại nhớ đến hộ dân này, nhỡ đâu Tử Hành không phải người tốt, liệu có làm hại họ…

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 4

VỤ ẢNH LÂM – 4

Toàn bộ thôn trang chỉ có bảy, tám hộ gia đình, Kiều Tâm Viên ngửi được mùi thơm của đồ ăn, bụng càng thêm đói kêu vang, chờ đến khi phản ứng lại thì nàng đã đứng trước cửa một ngôi nhà, chỉ thiếu điều thò đầu vào xem bên trong người ta đang ăn cái gì.

Lúc này, bỗng nhiên cửa được mở từ bên trong, một phụ nhân mặc áo vải thô nhìn thấy nàng thì vô cùng cảnh giác hỏi: “Ngươi là ai? Thập thò trước cửa nhà ta làm gì?”

“……Đại nương, hai người chúng ta chỉ là đi ngang qua.” Mùi đồ ăn theo gió bay ra mỗi lúc một nồng, Kiều Tâm Viên càng tươi cười ngọt ngào hơn, ôn nhu giải thích với phụ nhân hai là người lạc đường đến đây, muốn tìm một chỗ nghỉ chân, không biết có thuận tiện hay không.

Phụ nhân đánh giá một lượt hai người trước mặt, một người dáng dấp thế gia công tử, quần áo trên người đẹp đẽ quý giá; nữ tử còn lại thì quần áo lại dính đầy máu, tóc tai hỗn độn, gương mặt dơ bẩn, bà đang muốn đóng cửa lại từ chối không tiếp thì vị công tử đứng phía sau kia đột nhiên lấy ra từ trong tay áo một khối đá quý màu vàng lấp lánh nói: “Đây là tạ lễ.”

Khối đá này vừa cầm vào tay liền lập tức cảm giác được một khí tức khiến cho tinh thần trở nên thần thanh khí sảng.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 3

VỤ ẢNH LÂM – 3

Vụ Ảnh Lâm là khu vực phi thường cổ quái, dù cho là tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh kỳ, thậm chí là Hóa Thần kỳ đi chẳng nữa, lạc bước vào đây thì cũng đều có thể lâm vào hiểm địa.

Có rất nhiều độc vật là một phát trí mạng, ở nơi không để ý đến bị một con sâu nhỏ cắn phải thôi thì không đến một khắc liền sẽ độc phát thân vong.

Cho nên hầu như sẽ không có ai rảnh rỗi mà tiến vào đây nạp mạng, nếu không phải bây giờ là ban ngày, cùng với Tử Hành có bản mạng Bạch Hổ bàng thân khiến độc vật bình thường kiêng kị hắn thì một đường này sẽ không thể bình an đến vậy.

Trên đường đi hắn thuận miệng hỏi: “Không biết Kiều cô nương là người phương nào? Trong nhà có tỷ muội nào nữa hay không?”

“Tỷ muội?” Kiều Tâm Viên bị hắn hỏi gợi lên hồi ức, “Trước kia…… Ta có một tỷ tỷ.” Nàng là cô nhi, được cha mẹ nuôi nhận về nuôi lớn, theo nhà cha mẹ nuôi thì nàng có một chị họ.

Tử Hành chăm chú nhìn đôi mắt hạnh của nàng: “Vì sao nói là trước kia?”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 2

VỤ ẢNH LÂM – 2

Vụ Ảnh Lâm an tĩnh đến nỗi trừ bỏ tiếng cây cối hay vụn đá lạo xạo khi nàng chạy qua thì cũng chỉ còn lại tiếng bước chân dẫm qua nắng sớm của nàng.

Kiều Tâm Viên nhớ đến chân của Triệu Uyển Nương liền khủng hoảng không thôi. Dù nàng có chạy gãy cả chân thì cũng không muốn lấy chân làm thức ăn cho cá.

Nàng chạy từ buổi tối cho đến bình minh, nắng sớm chiếu lên làn da mang đến một tia ấm áp.

Kiều Tâm Viên sờ túi nước rỗng tuếch, may mắn tìm được một dòng sông. Bên cạnh bờ sông có một cổ thụ cao to khổng lồ, dưới gốc cây có một hốc to đủ để nàng trốn vào.

Kiều Tâm Viên ghé vào bên bờ sông rửa tay, dòng nước hiện lên bộ dáng hiện tại của nàng.

Bóng dáng thiếu nữ dưới mặt nước nhìn cùng lắm chỉ tầm 15 – 16 tuổi, tóc đen môi đỏ, nét trẻ con còn chưa rút hết, dưới hàng mi dài là một đôi mắt hạnh phúc hậu và vô hại. Đây đúng là gương mặt mà Kiều Tâm Viên đã nhìn hai mươi năm qua – phiên bản giảm đi năm tuổi.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 1

VỤ ẢNH LÂM

Sau khi Kiều Tâm Viên bị xe đâm chết, nàng bị bao phủ trong bóng tối thật lâu, thật lâu.

Khi một lần nữa có ý thức trở lại, nàng phát hiện bản thân đang ở trong một rừng cây, trên mặt đất có một hình vẽ thần bí, nhìn như là một nghi thức gì đó, mà nàng đang nằm giữa tế đàn của nghi thức đó.

Nàng khó nhọc mở mắt, mí mắt nặng như chì, giữa lúc mơ màng nàng nghe thấy tiếng nói chuyện.

“Chương tam ca, sao ở đây lại có một nữ tử bị ngất vậy! Huynh mau đến xem, dung mạo cô nương này thật giống Bạch cô nương quá!”

“Ừng ực……”

Kiều Tâm Viên cảm giác có người cho nàng uống vài ngụm nước.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 166

THĂNG QUAN

“Không cho phép đi.”

Hòa Yến giật mình.

Một lát sau, nàng hỏi: “Tại sao?”

Tiêu Giác nhìn nàng, khóe môi khẽ nhếch, ngữ khí trào phúng như mọi khi: “Sở Tử Lan là người của Từ Kính Phủ, ở lại Lương Châu Vệ với mục đích không rõ ràng. Ngươi lại thân thiết với một tên gian tế như thế, chẳng lẽ cũng muốn quy phục Từ Kính Phủ?”

Tội danh này chụp xuống quá nặng, Hòa Yến vội vàng phủ nhận: “Không phải, ta không có!”

Tiêu Giác hừ lạnh một tiếng, không để ý đến nàng.

Đọc
error: