Đêm tập kích doanh trại địch
Trong thành Nhuận Đô, tiếng hoan hô vang dội khắp nơi. Dưới chân tường thành, binh sĩ nhìn tên rơi đầy đất, dùng xe kéo cũng không xuể mà ai nấy đều mừng rỡ hớn hở.
Tên của người Ô Thác còn sắc bén và cứng cáp hơn cả tên của Đại Ngụy, nay chẳng tốn chút công sức nào mà thu được hàng vạn mũi tên, chuyện từ trên trời rơi xuống nhường này, quả thực không ai ngờ tới. Chuyện mượn tên chỉ là phụ, quan trọng nhất là bao nỗi uất ức dồn nén bấy lâu nay khi bị người Ô Thác đánh đến tận cửa mà đành bó tay chịu trói nay đã được quét sạch sành sanh. Người Ô Thác giăng bẫy hại bọn họ, thì lần này bọn họ khiến người Ô Thác chịu một vố đau điếng, có miệng cũng khó nói nên lời.
“Chẳng qua cũng chỉ là một lũ mãng phu chỉ biết dùng sức!” Triệu Thế Minh vuốt râu, cười ha hả nói: “Làm sao hiểu được đạo lý dùng trí để giành chiến thắng chứ.”
Ông ta nhìn về phía thiếu niên đang đi ở tít phía trước, chạy chậm vài bước theo sau, nói: “Lần này may mà có Tiểu Hòa đại nhân!”
Nhanh như vậy đã đổi thành “Tiểu Hòa đại nhân” rồi sao? Hòa Yến mỉm cười: “Nếu không nhờ mọi người trong thành đồng tâm hiệp lực ngày đêm gấp rút bện nhiều người cỏ như vậy, chỉ dựa vào sức một mình ta cũng không thể làm được.”
Đọc
