Author: admin

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 173

Đêm tập kích doanh trại địch

Trong thành Nhuận Đô, tiếng hoan hô vang dội khắp nơi. Dưới chân tường thành, binh sĩ nhìn tên rơi đầy đất, dùng xe kéo cũng không xuể mà ai nấy đều mừng rỡ hớn hở.

Tên của người Ô Thác còn sắc bén và cứng cáp hơn cả tên của Đại Ngụy, nay chẳng tốn chút công sức nào mà thu được hàng vạn mũi tên, chuyện từ trên trời rơi xuống nhường này, quả thực không ai ngờ tới. Chuyện mượn tên chỉ là phụ, quan trọng nhất là bao nỗi uất ức dồn nén bấy lâu nay khi bị người Ô Thác đánh đến tận cửa mà đành bó tay chịu trói nay đã được quét sạch sành sanh. Người Ô Thác giăng bẫy hại bọn họ, thì lần này bọn họ khiến người Ô Thác chịu một vố đau điếng, có miệng cũng khó nói nên lời.

“Chẳng qua cũng chỉ là một lũ mãng phu chỉ biết dùng sức!” Triệu Thế Minh vuốt râu, cười ha hả nói: “Làm sao hiểu được đạo lý dùng trí để giành chiến thắng chứ.”

Ông ta nhìn về phía thiếu niên đang đi ở tít phía trước, chạy chậm vài bước theo sau, nói: “Lần này may mà có Tiểu Hòa đại nhân!”

Nhanh như vậy đã đổi thành “Tiểu Hòa đại nhân” rồi sao? Hòa Yến mỉm cười: “Nếu không nhờ mọi người trong thành đồng tâm hiệp lực ngày đêm gấp rút bện nhiều người cỏ như vậy, chỉ dựa vào sức một mình ta cũng không thể làm được.”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 66

Nam Hải – 1

Thành Tứ Phương.

Trong thành thủy đạo chằng chịt, dọc theo bên bờ có không ít phù sư bày sạp bán hàng, có họa sư vẽ tranh tại chỗ, còn có thợ mộc gõ lách cách làm đồ trang sức.

“Tơ tuyết thiềm (cóc tuyết) mới dệt xong đây, nhìn độ bóng này xem, một xấp vải chỉ hai mươi linh thạch! Đại hạ giá, đại hạ giá đây…”

“San hô nhỏ Nam Hải chính tông! Mặc tình lựa chọn, mặc tình chế tác!”

“Bánh bao nhân thịt cua Nam Hải mới ra lò. Ba linh thạch một cái, mười linh thạch ba cái, đi ngang qua đừng bỏ lỡ…”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 65

Mộng Hồi Trận – 15

Tim Hạ Hầu Ngọc đập thình thịch dồn dập, niềm vui sướng khổng lồ dâng trào, Hạ Hầu Ngọc bỗng lấy ra một chiếc hộp đưa cho nàng: “Nè.”

“Đây là gì vậy?” Kiều Tâm Viên mở hộp ra, bên trong lại là một mặt dây chuyền san hô Nam Hải, tỏa ra thứ ánh sáng bóng bẩy, mượt mà. Nàng đối với những vật phát sáng căn bản là không thể rời mắt nổi.

Hạ Hầu Ngọc ho một tiếng: “Giới Tử Trụy (mặt dây chuyền không gian), cũng chính là một loại nạp giới.”

Kiều Tâm Viên vốn có trí nhớ tốt, khoảnh khắc nhìn thấy mặt dây chuyền san hô Nam Hải, ký ức liền ùa về. Thần sắc nàng khựng lại: “Đây là, năm xưa ở Linh Bảo Các tại Tĩnh Ninh thành, lúc đó ta muốn mua nó… nhưng không có linh thạch. Huynh đi mua lúc nào vậy?” Nàng nắm chặt mặt dây chuyền ấm áp, lại nhìn xuống sợi xích sắt giữa hai chân Hạ Hầu Ngọc, hiển nhiên không thể là mới đây được.

Hắn không cách nào rời khỏi núi Bắc Võng, nói cách khác, đây là chuyện trước khi hắn đến núi.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 64

MỘNG HỒI TRẬN – 14

Kiều Tâm Viên xuyên đến thế giới này đã hai năm, hình như ngoài mấy ngày “huấn luyện đặc biệt” ở Tử Vân Thành và lần ngộ đạo tại đảo Bàn Lăng ra nàng chưa bao giờ tu luyện chuyên tâm đến thế.

Không đúng, nàng đâu phải xuyên không đến đây.

Như Bạch Nhược đã nói, mình vốn dĩ là Bạch Lung, không phải tỷ muội ruột với Bạch Nhược. Bạch Nhược nhặt được nàng, rồi mang theo nàng, lúc đó vẫn còn trong hình hài rắn nhỏ, cùng nhau phi thăng. Ngay cả khi Bạch Nhược hạ phàm độ kiếp cũng mang nàngtheo. Vì nàng ở bên cạnh đối phương nhiều năm, nên khi hóa hình cũng theo dáng vẻ của nàng ấy.

“Đừng phân tâm.” Giọng Hạ Hầu Ngọc vang lên bên tai. “Lại mất tập trung rồi. Điều tối kỵ trong tu luyện là tâm trí tạp loạn, nàng đang nghĩ gì thế?”

Kiều Tâm Viên mở mắt, đôi mắt đen láy nhìn hắn: “Ta đang nghĩ, đã luyện ba tháng rồi, chẳng lẽ thật sự phải mất hai mươi năm, lâu như vậy sao?”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 63

MỘNG HỒI TRẬN- 13

Trong căn phòng đúc từ băng tuyết, bốn phía trải đầy linh thạch không màu bán trong suốt, tỏa ra quầng sáng mờ ảo, loại linh thạch đỉnh cấp này, Kiều Tâm Nhân ngoài lần thấy ở chỗ Nhan Chân ra thì chưa bao giờ gặp ở đâu khác. Vậy mà ở chỗ này của Hạ Hầu Ngọc, linh thạch đỉnh cấp lại được trải đầy khắp phòng!

Đây là thứ Hạ Hầu Ngọc vừa bày biện cho nàng, hắn nói: “Bắc Võng Sơn này, ngoài việc lạnh hơn một chút, linh khí loãng hơn một chút, thức ăn ít hơn một chút, thì những thứ khác đều không tệ. Linh khí loãng thì tất nhiên tu luyện sẽ chậm đi, nhưng có linh thạch này hỗ trợ, ta lại bày thêm một trận tụ linh cho nàng, ước chừng có thể rút ngắn được một nửa thời gian.”

Kiều Tâm Viên không mấy hứng thú với loại linh thạch đỉnh cấp này, còn không đẹp bằng hoàng linh thạch cấp thấp, nhưng nhiều viên tụ lại cùng nhau, ánh sáng tỏa ra vẫn khiến nàng ngẩng đầu lên ngắm. Ánh sáng in trong đôi mắt trong veo của nàng, Kiều Tâm Viên không nhịn được hỏi: “Nhiều linh thạch thế này, huynh lấy ở đâu ra vậy?”

“Phía dưới có một mỏ linh thạch,” Hạ Hầu Ngọc đáp, “Vì có Thiên Cẩu ở đây nên gần như không ai dám lên tìm chết, ta phát hiện rồi đào lấy một ít. Hơn nữa, lúc ta mới lên núi Bắc Võng, sư huynh ta…”

Giọng hắn dừng lại, chậm rãi nói: “Sư huynh nhờ người gửi nạp giới của huynh ấy cho ta, nói rằng từ nay về sau huynh ấy cũng không thể tu luyện được nữa, những thứ này đều cho ta hết. Nếu ta có thể tu luyện thành tiên, trong lòng huynh ấy cũng được an ủi.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 172

Mượn Tên

Đường phố vắng tanh.

Quân Ô Thác đóng quân ngay ngoài thành, bách tính trong thành đêm không ngủ nổi. Hàng quán ven đường đã đóng cửa từ lâu, đi hết cả con phố, lạnh lẽo tiêu điều, thê lương đến thương tâm.

Tiệm gạo đã nghỉ bán từ mấy tháng trước. Trên đường thỉnh thoảng có thể thấy những phụ nhân mang theo con nhỏ bới đất tìm rau dại. Đáng tiếc là suốt mấy tháng qua, người trong thành không ra được, người ngoài thành không vào được, thứ gì ăn được đều đã ăn hết sạch, lấy đâu ra rau dại. Thi thoảng thấy được con chuột, ai nấy đều mừng rỡ vì có được chút mặn.

Tuy hiện tại ai ai cũng lo lắng không biết khi nào người Ô Thác sẽ đánh vào thành, nhưng cái đói đã lan tới mọi ngóc ngách trong thành. Khi hạt gạo cuối cùng ăn hết, cho dù người Ô Thác không công thành, trong thành cũng sẽ xảy ra đại loạn.

Giữa con phố tiêu điều ấy, có người đang thong thả bước đi. Một nam một nữ, dung mạo đều xuất sắc. Người nam mặc trường bào màu chàm, ôn nhuận tuấn mỹ. Người nữ mi mắt diễm lệ, vũ mị động nhân.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 171

NHUẬN ĐÔ LÝ KHUÔNG

Nhuận Đô là một tòa thành nhỏ.

Phía bắc là Kim Lăng phồn hoa sầm uất, phía nam là Hoa Nguyên vật tư phong phú. Bị kẹp giữa hai thành, Nhuận Đô ngoài việc nổi tiếng trồng nho ra, nhiều người thậm chí cả đời còn chưa từng nghe qua cái tên này.

Hai mươi ngày vội vã lên đường không màng ăn ngủ, mệt thì thu mình chợp mắt vài canh giờ dưới gốc cây hay hang động ven đường, đói thì dùng cung tên mang theo bắn thỏ rừng, móc trứng chim để ăn. Nhóm bảy người, vào chạng vạng ngày thứ hai mươi, cuối cùng cũng sắp đến được thành Nhuận Đô.

“Bây giờ chúng ta tính sao?” Mọi người ghìm ngựa dừng lại, sau khi xuống ngựa thì dắt ngựa đến bờ sông cạn uống nước, tiện thể ngồi xuống lót dạ chút đồ ăn. Hòa Yến nhìn về phía xa xa, trước mắt là một dải đồng hoang, đi đến chỗ này, nàng đã thuộc đường rồi.

Hòa Yến không nói gì, chỉ tìm một cái cây cao nhất trèo lên. Một lát sau, nàng từ trên cây nhảy xuống.

Hồng Sơn đưa cho nàng mấy quả trứng chim đã được vùi trong tro nướng chín: “Thế nào rồi? Chúng ta vào thành bằng đường nào?”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 62

MỘNG HỒI TRẬN – 12

Đối với Hạ Hầu Ngọc mà nói núi Bắc Võng cũng khá tốt. Ngoại trừ không có ai để nói chuyện, không có cơ hội hành hiệp trượng nghĩa thì mọi thứ đều giống như trước đây. Việc tu luyện đằng đẵng chiếm trọn thời gian của hắn, lại có hung thú như Thiên Cẩu bầu bạn giúp hắn dãn gân dãn cốt.

Hắn cũng chẳng còn nơi nào để đi. Theo như nàng nói thì hắn đã nhầm lẫn giữa mộng cảnh và hiện thực. Vậy…hiện thực có dáng dấp như thế nào? Hạ Hầu Ngọc không ngừng nhớ tới vực sâu ngột ngạt không một kẽ hở, bức tượng Quan Âm đen kịt, cùng với cỗ quan tài không chút ánh sáng kia, liền hỏi nàng: “Ta luôn nhìn thấy bức tượng Quan Âm đó, rốt cuộc nó là thứ gì?”

Kiều Tâm Viên ăn xong, trước tiên dùng một thuật thanh tẩy nhỏ làm sạch hai tay, rồi ngồi ngay ngắn trước mặt hắn nói: “Tượng Quan Âm mà huynh nói hẳn là tượng thần dưới vực sâu của thành Tứ Phương. Ta nghe đồn trong đó có một Trấn Tiên đài, sau này huynh chính là…” Nàng khựng lại, nhìn Hạ Hầu Ngọc, “Bị một số nhân sĩ tự xưng là chính phái trấn áp ở đó.”

“Vậy cỗ quan tài kia lại là…” Hắn hơi buồn bực vuốt mặt, cảm giác thiếu hụt ký ức thật chẳng dễ chịu chút nào.

“Quan tài sao?” Kiều Tâm Viên nghĩ ngợi một lát, lắc đầu: “Ta chỉ biết huynh mua cho Đông Đình Quân một chiếc hộp nhỏ để ngài ấy tiện đi ngủ.”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 61

MỘNG HỒI TRẬN – 11

Hai bàn tay Hạ Hầu Ngọc cứ thế hết xoa rồi lại véo trên mặt nàng. Cảm giác mềm mại và mịn màng như bột nếp khiến hắn không nỡ buông, hai gò má nàng đỏ bừng, chẳng rõ là do hắn xoa nắn hồng lên hay là bị cái lạnh thấu xương của núi Bắc Võng làm đông đỏ.

“Hạ Hầu Ngọc.” Kiều Tâm Viên thật sự không nhịn được nữa, nắm lấy hai cổ tay hắn nghiêm mặt nói: “Đừng nhéo nữa.”

“Ta chỉ muốn xác nhận một chút…” Lòng bàn tay thô ráp của Hạ Hầu Ngọc vuốt ve gò má nàng, thần sắc ngẩn ngơ, “Muội thực sự có nhiệt độ.”

“Huynh không có nằm mơ, ta là người, dĩ nhiên phải có nhiệt độ.” Mũi nàng bị lạnh đến đỏ ửng, vốn dĩ toàn thân đang không có cảm giác gì, nhưng khoảnh khắc nghe lời hắn nói như thế nàng cảm thấy trái tim mình đột nhiên đập nhanh, sự kích động khi gặp lại hắn, cùng với một nỗi đau lòng khó tả dâng lên, vô số cảm xúc phức tạp ùa đến như muốn nhấn chìm Kiều Tâm Viên, đáy mắt nàng ngân ngấn nước, nàng hơi nghiêng mặt, áp sát vào bàn tay hắn: “Huynh cũng có nhiệt độ mà.”

Giọng Kiều Tâm Viên rất khẽ: “Huynh nhớ ta đúng không?” Nàng không biết Hạ Hầu Ngọc hiện tại có ký ức hay không, chỉ có thể ngẩng đầu nhỏ giọng hỏi hắn như vậy.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 60

MỘNG HỒI TRẬN – 10

Gió tuyết rít gào, Kiều Tâm Viên mở mắt ra, bốn phía là núi cao chập trùng trắng xóa tuyết phủ, gió rét cắt vào da mặt đau rát.

Gió quá lớn khiến nàng khó lòng mở mắt nổi, phải dùng tay trần bám vào những tảng đá để leo lên. Lòng bàn tay bị đá nhọn cứa rách, máu chảy ra nhưng nhanh chóng đông lại, chỉ để lại một lớp vảy máu mỏng trên da.

Đột nhiên một trận cuồng phong thổi qua, tuyết từ trên đỉnh núi đổ ập xuống như sóng thần. Kiều Tâm Viên ngẩng đầu, dưới sức nặng nghìn cân, nàng chỉ đành buông tay. Bên tai nàng vang lên tiếng ù dài, nàng cảm giác mình đã lăn rất nhiều vòng, toàn thân tê dại không còn cảm giác. Nàng cuộn tròn trên đất, hơi thở yếu ớt, hồi lâu sau vẫn không thể cử động.

“Cô nương?!”

Trong cơn mơ màng, Kiều Tâm Viên nghe thấy có người gọi mình, dường như người đó đã cõng nàng lên. Dần dần, nàng cảm thấy xung quanh ấm áp nhờ ánh lửa, cái lạnh bị xua tan. Nàng muốn mở mắt nhưng không đủ lực, ngửi thấy mùi đắng ngắt của thảo dược. Có người đang đút thuốc cho nàng, Kiều Tâm Viên dồn hết sức nuốt xuống, cảm thấy vị cay nồng cháy rực trong lồng ngực.

Đọc
error: