Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 27

HỒNG DIỆP TRẤN – 3

“Hừ, các ngươi tưởng ta không nghe thấy các ngươi nói xấu sau lưng ta chắc?” Hạ Hầu Ngọc khoanh chân ngồi trên kiếm, một tay ném hạt lạc vào miệng, một tay cầm chiếc chuông truyền âm áp sát vào tai.

Vì Kiều Tâm Viên không biết cách dùng món đồ này, vừa nãy nàng lắc qua lắc lại đã vô tình kích hoạt hiệu ứng của nó. Lúc này, hai người một rùa đang bàn tán về lai lịch cái chuông.

Nhan Chân bảo: “Là đồ của nhà ta.” Kiều Tâm Viên nói: “Là A Ngộ nhặt được.” Đông Đình Quân bồi thêm: “Ai biết hắn có phải nhặt được thật không.”

Kiều Tâm Viên lại bênh vực: “Huynh ấy không phải hạng người đó. Các ngươi cũng biết mắt A Ngộ không tốt, nhặt được chắc cũng chẳng biết là đồ của Nhan đạo quân đâu. Có điều chiếc chuông này còn một nửa đang ở chỗ huynh ấy, Nhan đạo quân, đợi ta tìm thấy huynh ấy sẽ đòi lại nửa kia trả cho huynh!”

“Không sao đâu.” Giọng Nhan Chân ôn hòa vang lên, “Loại chuông truyền âm này tại hạ vẫn còn một cặp nữa, không vấn đề gì. Cái trong tay Kiều cô nương cứ tặng cho hai vị đạo lữ các người dùng để liên lạc vậy.”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 26

HỒNG DIỆP TRẤN – 2

Kiều Tâm Viên còn chưa kịp phản ứng thì một bàn tay lớn đã túm chặt lấy cổ tay nàng, đồng thời một món “ám khí” to bằng cái bát từ trong phòng bay vút ra ngoài.

“A—!”

Không biết từ đâu bay tới một con rùa, đập thẳng vào gương mặt đang ngơ ngác của Cao lão gia, khiến ông ngã ngửa ra sau, máu mũi tuôn rơi.

“Lão gia!” Đám gia nhân xung quanh loạn thành một đoàn. Kiều Tâm Viên bị kéo giật trở lại phòng, Hạ Hầu Ngọc “rầm” một tiếng đá cánh cửa khép lại.

“Kẻ thù của cô tìm tới tận cửa à?”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 25

HỒNG DIỆP TRẤN – 1

Nói là cõng người nhưng cấu tạo cơ thể của người và yêu dù sao cũng có chút khác biệt, Hạ Hầu Ngọc cõng một hồi thì bắt đầu cảm thấy không được tự nhiên. Rắn là động vật xương mềm, cõng trên lưng mà cứ như áp vào một khối nước ấm, lại còn khẽ đung đưa theo nhịp bước.

Mặt nàng dán sát vào gáy hắn, làn da mịn màng như lụa.

Sao lại… kỳ quặc thế này. Hắn nhịn không được mà đưa tay gãi gãi cổ, lại ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng lúc ẩn lúc hiện.

Thôi bỏ đi, việc khổ sai này cứ để cho kiếm Ô Kim làm thì hơn.

Hạ Hầu Ngọc bế nàng đặt lên thanh kiếm, để nàng nằm sấp trên đó. May mà dáng người nàng nhỏ nhắn, kiếm Ô Kim chở được vừa vặn. Hắn vỗ vỗ vào chuôi kiếm: “Làm cho tốt vào, không thì đợi Kiều tỷ của ngươi tỉnh lại, nàng lại tát cho ngươi một phát đấy.”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 24

SƠN MIẾU HOANG TÀN – 6

Tu vi của thân thể này thực sự không chịu nổi thần thức của hắn, Hạ Hầu Ngọc tung một kiếm xong liền cảm thấy đan điền trống rỗng. Hắn nhìn Kiều Tâm Viên đang ngất xỉu, định ngồi xuống liếm thêm vài miếng máu, nhưng khi vừa cúi đầu ghé sát vào ngửi thì thấy… vết thương của nàng đã tự chữa lành rồi!

Mịa nó! Sao nàng ấy hồi phục nhanh thế không biết!

Kiều Tâm Viên từ từ mở mắt, hoang mang: “Ngươi…?”

“Ta không có làm gì hết!” Hạ Hầu Ngọc lập tức quay ngoắt mặt đi, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra: “Thấy ngươi hình như bị thương, mà ta thì nhìn không rõ nên ghé sát vào xem kỹ chút thôi… Để ta lau máu cho ngươi.”

Hắn chột dạ dùng ống tay áo quẹt đại vài cái lên mặt nàng: “Lau sạch rồi đấy, xong, ta đi đánh quái tiếp đây.”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 22

SƠN MIẾU HOANG TÀN – 3

Hạ Hầu Ngọc vừa mới bước chân qua bậc cửa Kiều Tâm Viên đã đuổi theo ngay sát nút: “Ngươi muốn cứu người sao lại vác kiếm theo thế kia, chúng ta dĩ hòa vi quý một chút không được sao…”

Thế nhưng bước chân hắn đột nhiên khựng lại, sắc mặt thay đổi trong nháy mắt, năm ngón tay siết chặt lấy thanh hắc kiếm: “Đừng đi vào!”

“Cái gì…” Kiều Tâm Viên định đưa tay kéo hắn, nghe thấy vậy liền lập tức dừng lại, thấy thần sắc của hắn, nàng càng theo bản năng lùi về phía sau.

Cánh cửa vừa rồi còn bước vào nhẹ nhàng, giờ đây phát ra một tiếng “kẽo kẹt —”, cánh cửa nát bỗng chốc đóng sầm lại.

Kiều Tâm Viên dùng sức đẩy thử nhưng không mở được, sắc mặt nàng thoáng biến đổi, nhận ra chuyện này có vẻ không đơn giản rồi, ngôi miếu này e là có vấn đề.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 21

Sơn Miếu Rách Nát – 3

Kiều Tâm Viên chẳng kịp suy nghĩ lập tức đưa tay bịt chặt miệng hắn. Hạ Hầu Ngọc trợn tròn mắt, nàng khẽ “suỵt” một tiếng, liếc nhìn ra phía sau: “Nói thầm mà, ta không nói nhỏ thì sao gọi là nói thầm?”

Bàn tay nàng nhỏ nhắn, mềm mại như… như… Đầu óc Hạ Hầu Ngọc trống rỗng, phản ứng đầu tiên là thấy không ổn, lôi lôi kéo kéo với một con yêu quái thế này thì còn ra thể thống gì!

“Sao lại không được nói to.” Hắn gạt tay Kiều Tâm Viên ra, “Có chuyện gì ám muội mà không dám để người ta biết, nói ta nghe xem?”

Nói thì nói thế nhưng giọng hắn cũng nhỏ đi nhiều, thấy rõ là đã nghe lọt tai lời nàng.

“Cũng không hẳn là chuyện ám muội, chỉ là…” Kiều Tâm Viên lại liếc về phía bên kia, lý nhí nói: “Ta muốn nói… nơi này không nên ở lâu, hay là lát nữa chúng ta rời khỏi đây đi, đợi bọn họ ngủ say rồi, chúng ta sẽ lén rời đi…”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 20

SƠN MIẾU RÁCH NÁT – 2

“Đúng rồi A Ngộ huynh đệ, ngươi có biết đường nào đến Tử Vân Thành không?”

“Đừng hỏi ta, ta là kẻ mù.” Tuy rằng chữ “Ngọc” (钰 – yù) và chữ “Ngộ” (遇 – yù) phát âm giống nhau, nhưng cái danh xưng “A Ngộ huynh đệ” này nghe thế nào cũng thấy không thuận tai, hắn chẳng thèm ngẩng đầu lên, nói với nàng: “Đừng gọi ta là “A Ngộ huynh đệ” nữa, gọi là…”

Hạ Hầu Ngọc khựng lại.

Gọi là Hạ Hầu đạo quân thì chắc chắn không được, Giang đạo quân cũng không xong, Linh Cơ đạo quân thì lại càng không, vì như thế thì khác nào đi rêu rao khắp nơi rằng Hạ Hầu Ngọc hắn táng tận lương tâm, đoạt xá hậu bối, không có tính người?

Kiều Tâm Viên: “Gọi là gì?”

“Ừm, gọi là A Ngọc huynh đệ đi.”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 19

SƠN MIẾU RÁCH NÁT – 1

“Ngươi còn muốn chạy?! Đi đâu, về nhà Cổ Kiếm à?” Hạ Hầu Ngọc dùng mũi chân đá nhẹ vào thanh hắc kiếm, tức thì cả thân kiếm chao đảo mạnh.

Kiều Tâm Viên cảm thấy mình lúc này chẳng khác nào một cái bao tải, bị cánh tay hắn cắp ngang eo, mặt chúi xuống đất. Đã vậy hắn còn đang bắt nạt thanh kiếm, kiếm vừa lắc, người nàng cũng lắc theo, mà nàng lại không dám nhúc nhích, chỉ biết nhắm chặt hai mắt.

Mặt nàng cắt không còn giọt máu, run rẩy thốt lên: “Ta không muốn chết…”

“Ai bảo ngươi sẽ chết?”

“Nhìn giống lắm!” Cả người nàng cứng đờ, tay quờ quạng trong gió mạnh tìm kiếm cơ thể hắn, những ngón tay thon dài túm chặt lấy y phục hắn: “Ngươi đừng xách ta như thế này! Ta sợ!”

Đọc
error: