HỒNG DIỆP TRẤN – 3
“Hừ, các ngươi tưởng ta không nghe thấy các ngươi nói xấu sau lưng ta chắc?” Hạ Hầu Ngọc khoanh chân ngồi trên kiếm, một tay ném hạt lạc vào miệng, một tay cầm chiếc chuông truyền âm áp sát vào tai.
Vì Kiều Tâm Viên không biết cách dùng món đồ này, vừa nãy nàng lắc qua lắc lại đã vô tình kích hoạt hiệu ứng của nó. Lúc này, hai người một rùa đang bàn tán về lai lịch cái chuông.
Nhan Chân bảo: “Là đồ của nhà ta.” Kiều Tâm Viên nói: “Là A Ngộ nhặt được.” Đông Đình Quân bồi thêm: “Ai biết hắn có phải nhặt được thật không.”
Kiều Tâm Viên lại bênh vực: “Huynh ấy không phải hạng người đó. Các ngươi cũng biết mắt A Ngộ không tốt, nhặt được chắc cũng chẳng biết là đồ của Nhan đạo quân đâu. Có điều chiếc chuông này còn một nửa đang ở chỗ huynh ấy, Nhan đạo quân, đợi ta tìm thấy huynh ấy sẽ đòi lại nửa kia trả cho huynh!”
“Không sao đâu.” Giọng Nhan Chân ôn hòa vang lên, “Loại chuông truyền âm này tại hạ vẫn còn một cặp nữa, không vấn đề gì. Cái trong tay Kiều cô nương cứ tặng cho hai vị đạo lữ các người dùng để liên lạc vậy.”
Đọc
