Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 57

MỘNG HỒI TRẬN – 7

Hai người mắt đối mắt một lúc, cuối cùng Hạ Hầu Ngọc đành nhận mệnh: “Muội muốn ăn cái gì, ta đi tìm cho muội.”

Kiều Tâm Viên suy nghĩ một chút rồi nói: “Cho ta một viên Bích Cốc Đan đi.”

Hạ Hầu Ngọc không ngờ nàng chỉ cần một viên Bích Cốc Đan: “Không ăn thịt nữa à?”

Nàng lắc đầu, tuy không thích Bích Cốc Đan nhưng cũng không muốn làm khó Hạ Hầu Ngọc, Kiều Tâm Viên nói: “Giờ muộn quá rồi, nơi này có phải cũng không an toàn không? Sư tôn của huynh…”

“Suỵt.” Hạ Hầu Ngọc ngắt lời, “Muội nói nhỏ thôi, sư tôn của ta hình như…” Hắn lầm bầm cái gì đó không rõ, Kiều Tâm Viên đành phải ghé sát lại gần, Hạ Hầu Ngọc đột nhiên im bặt, vẻ mặt đầy ảo não, như thể đang hối hận vì sao mình lại nói những chuyện này với nhóc con này.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 56

MỘNG HỒI TRẬN – 6

Phía bên ngoài Quyết Minh sơn trang có một vòng hộ trận, nhìn từ trên cao xuống giống như một chiếc bát lưu ly trong suốt úp ngược. Sơn trang được xây trên đỉnh núi, giữa hai ngọn núi là một khe vực sâu thăm thẳm, đáy vực tối đen như một dòng mực dài. Xung quanh mặt đất cắm đầy những thanh trường kiếm, thanh thì còn nguyên vẹn, thanh đã gãy đôi, ánh kim loại phản chiếu sắc trăng ngay cả trong đêm tối.

Nơi này chính là lối ra của Quỷ Vực, suốt mấy nghìn năm qua đều do đệ tử Mật Sơn canh giữ nghiêm ngặt, hiếm khi xảy ra sai sót.

Hạ Hầu Ngọc theo sư huynh vào trong, gặp được sư tôn Thiên Hồng. Đây là một trong số ít những cao thủ Đại Thừa của Vân Mộng Châu. Thiên Hồng mặc một bộ trường bào rộng rãi thanh thoát, y phục của ông trông mỏng hơn của đệ tử rất nhiều. Đại đạo chí giản, trên người ông không hề có nửa vật trang sức. Nhìn mày mắt ông chừng bốn mươi tuổi, hốc mắt hơi trũng, lông mày dài và không có râu.

Chưởng môn Thiên Hồng đã hơn hai trăm tuổi nhưng lại có phương pháp trú nhan (giữ gìn nhan sắc) rất hiệu nghiệm.

“Đệ tử bái kiến sư tôn.” Hạ Hầu Ngọc cung kính quỳ lạy. Thiên Hồng đang nhắm mắt cuối cùng cũng khẽ nhướng mi, liếc nhìn hắn rồi gọi: “Lệnh Cơ.”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 55

MỘNG HỒI TRẬN – 5

Hạ Hầu Ngọc nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn quyết định nén giận. Trẻ con ngủ được rất tốt, tính khí có khó ưa một chút cũng đành chịu vậy, dù sao hắn cũng chẳng phải cha của nhóc con này, tiểu nàng nương chẳng lẽ còn có thể bám dính lấy hắn cả đời chắc?

Đợi đến khi tới Quyết Minh sơn trang, cùng đồng môn phong ấn Quỷ Vực xong, Hạ Hầu Ngọc sẽ đưa Kiều Tâm Viên về đảo Bàn Lăng, lúc đó hai tai sẽ được thanh tịnh.

Kiều Tâm Viên ngủ không sâu, nàng chỉ là đang nhắm mắt dưỡng thần, thế nhưng trong lúc đó lại mơ thấy hai giấc mơ, suýt chút nữa thì không tỉnh lại được. Nàng vốn đang ở trong Mộng Trận, lại còn ngủ rồi nằm mơ, cảm giác lún sâu vào “mộng trong mộng” khiến nàng cảm thấy rất ngột ngạt, tâm trívùng vẫy muốn thoát ra.

Nàng đột nhiên choàng tỉnh mở hai mắt, Kiều Tâm Viên ngửi thấy hương hoa mai thanh khiết, đầu nàng hướng xuống dưới, dải lụa trắng như tuyết cọ sát nơi chóp mũi.

Kiều Tâm Viên chậm chạp phản ứng lại, mình lại bị hắn vác trên vai. Tư thế này chẳng dễ chịu chút nào, nàng khó khăn quay đầu: “Hạ Hầu Ngọc… huynh thả ta xuống.”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 54

MỘNG HỒI TRẬN – 4

Vừa vào thành Tĩnh Ninh, mua sắm vài thứ xong, bọn họ lại lập tức rời đi, xuôi về phía nam.

Một tấm phù nghe lời vừa hết hiệu lực tấm khác đã được dán lên ngay. Hạ Hầu Ngọc cứ thế bị “bắt cóc” đi.

Kiều Tâm Viên nói: “Ta vẫn còn bùa, huynh đừng hòng bỏ rơi ta.”

Hạ Hầu Ngọc cúi đầu nhìn chằm chằm tiểu cô nương chỉ cao chừng *3 thước này, luôn cảm thấy giọng điệu nói chuyện của muội ấy chẳng giống trẻ con chút nào, cứ như người trưởng thành vậy, nhưng tính tình thì lại có phần cố chấp, bướng bỉnh. Đi theo hắn mà nhóc con cũng chẳng thèm ngủ, hễ nghỉ chân là lại lật sách trận pháp ra nghiên cứu.

 *3 thước ~ 1 m

“Tại sao muội cứ nhất định phải bám theo ta?” Hắn thở dài hỏi.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 53

MỘNG HỒI TRẬN – 3

Trên bậc thang xuống núi, khi Nhan Chân dẫn Đông Đình Quân đi gặp Phù Thánh, hắn bỗng cảm giác được gì đó, quay đầu nhìn lại.

“Nhan đạo quân, nhanh lên nào!” Đông Đình Quân thúc giục, Nhan Chân thu hồi tầm mắt, không tự giác nhíu mày.

Một người một rùa tìm được Phù Thánh, chẳng bao lâu sau mới phát hiện Kiều Tâm Viên thế mà cũng đã nhập trận.

“Tiểu Kiều cũng vào trận rồi, chuyện này làm sao bây giờ!” Đông Đình Quân vốn đã sốt ruột bảy phần, giờ thành mười phần. Hạ Hầu Ngọc không ra được thì thôi đi, nhưng Kiều Tâm Viên phải ra được chứ!

Phản ứng của Phù Thánh cũng y hệt hắn.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 52

MỘNG HỒI TRẬN – 3

Lực hút này giống như bị cuốn vào trong một cái máy giặt vậy, Kiều Tâm Viên bị quăng quật đến tê dại cả người, đầu óc quay cuồng, nàng “bịch” một cái rơi xuống đất, lăn ba vòng, đụng phải một cái cây mới dừng lại: “A, đau…”

Nàng ôm đầu, sao cứ nhất định phải là đầu tiếp đất trước thế nhỉ?

Kiều Tâm Viên từ từ mở mắt, tầm nhìn mờ ảo, đập vào mắt là những tán cây xanh biếc cao chọc trời dưới nền trời xanh thẳm, cây này nối tiếp cây kia, trải dài đến tận cuối tầm mắt.

Kiều Tâm Viên chống tay ngồi dậy, có chút mơ màng, chợt nàng nhìn bàn tay mình đang chống trên mặt đất.

Hửm? Chuyện gì thế này?

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 51

MỘNG HỒI TRẬN – 1

Hạ Hầu Ngọc niệm chú xong lại khôi phục dáng vẻ vân đạm phong khinh, hỏi nàng: “Người của Tứ Phương Thành muốn tìm nàng sao? Có phải là phủ thành chủ không?”

“Ừm,” Kiều Tâm Viên gật đầu, “Nhưng bây giờ ta không cần sợ bọn họ nữa!” Nếu là hơn một năm trước nàng chắc chắn sẽ sợ Ngu Hành Chi, sợ Phệ Cốt Ngư ăn thịt người trong nhà hắn, nhưng bây giờ nàng đã khác xưa. Tuy bản thân chưa chắc đã đánh gục được Ngu Hành Chi, nhưng cũng tuyệt đối không dễ dàng bị bắt đi.

Hạ Hầu Ngọc “ồ” một tiếng, cũng cảm thấy chuyện này không thể xảy ra. Hắn lấy từ ngực áo ra một lá phù, đập lên bàn: “Đúng rồi, phù nàng đưa cho ta trước đó đây, hai lá Sưu Thần Nhập Mộng Phù, giờ chỉ còn lại một lá. Loại phùnafy nàng nói lúc quan trọng sống chết có thể cứu ta một mạng.”

“Phù cháy hết một lá rồi sao? Vậy huynh có nằm mơ không?” Nàng vẫn chưa rõ cơ chế kích hoạt của Sưu Thần Nhập Mộng Phù, chỉ biết lúc nguy cấp lá phù này chỉ cần cháy lên là có thể cứu mạng.

Hạ Hầu Ngọc: “Có mơ…”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 50

ĐẢO BÀN LĂNG – 3

Tứ Phương Thành, phủ thành chủ.

Ngu Hành Chi được phụ thân dẫn về nhà, uống thuốc xong dần dần tỉnh táo lại. Hắn mở mắt, lờ mờ nhìn thấy khuôn mặt của Ngu Phong. Người phụ thân này cực kỳ yêu thương hắn, có lẽ vì Ngu Hành Chi vừa sinh ra đã mất mẹ, lại mang độc từ trong bụng mẹ, bị y tu phán đoán không sống quá mười bảy tuổi.

Sau khi đến Hạc Cốc cầu cứu thần y Lâm Hàm, Lâm Hàm nói: “Độc trên người công tử, thần tiên cũng khó cứu. Trên đời này… có lẽ chỉ có nàng ấy mới giải được.”

Ngu Phong khẩn cầu thần y, bằng mọi giá phải mời được vị nữ thần y trong miệng y chữ trị cho Ngu Hành Chi.

Mấy ngày sau nữ thần y đến, liên tục sắc thuốc ba ngày. Ngày đầu tiên, Ngu Hành Chi uống thuốc xong rất đau đớn, thuốc này chẳng có tác dụng gì. Ngày thứ hai, bệnh tình ngược lại còn nặng thêm, đêm đến tiểu Tử Hành không ngủ được, sốt cao không lui, khuôn mặt vừa trúng độc vừa sốt, đỏ đỏ đen đen một mảng, hắn nhìn nhầm người, mơ mơ màng màng gọi Bạch Nhược: “Nương… là người đến đón con sao?”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 49

THẦN Y CỐC – 3

Tia lửa bắn tung tóe khiến con rối có tốc độ cực nhanh cũng không kịp thu thế, lao thẳng theo Tỏa Hồn Đăng vào trong Kiếm Chủng mà hắn vừa dùng kiếm mở ra! Kiếm quang nhanh chóng khép lại! Nhốt chặt con rối vào bên trong.

Thế gian trở lại tĩnh lặng.

Giữa sự im lặng như tờ, chỉ nghe thấy Ngu Hành Chi hai mắt đỏ ngầu gào lên một tiếng khàn đặc: “Không ——!!”

Con vẹt bay tới điên cuồng tát vào mặt hắn: “Cút! Cút khỏi Hạc Cốc chiu~”

Rồi dưới con mắt của bao người, đạo bào màu đen trên người Hạ Hầu Ngọc như vỡ vụn, hắn như một chiếc lá nhẹ tênh, từ giữa không trung rơi xuống.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 48

THẦN Y CỐC – 2

Trải nghiệm khi sử dụng đôi mắt này chẳng hề dễ chịu chút nào.

Hạ Hầu Ngọc bị ép phải xem rất nhiều chuyện mà hắn lười để tâm. Sau khi muội muội của Bạch Nhược hóa hình thành người, Hồ Điệp phu nhân ít khi qua lại với nàng ta, nhưng Mặc Điệp của Phiên Tiên Cung vẫn thường xuyên báo tin về, nói rằng Bạch Nhược dẫn muội muội đi khắp thiên hạ hành nghề y, cứu giúp thế nhân. Chỉ tiếc nàng ta y thuật cao minh, nhưng muội muội lại là một người câm, không biết nói, dường như cũng chẳng hiểu tình cảm gì, ngây ngây ngô ngô, lúc nào cũng nắm chặt tay tỷ tỷ không buông, người ngoài trêu chọc tiểu cô nương không cười cũng chẳng khóc.

Thế là vào mười một năm trước, Bạch Nhược có ý định đưa muội muội về quy ẩn sơn lâm, không màng thế sự. Việc giả chết của nàng ta là nhờ Hồ Điệp phu nhân ra tay giúp đỡ, một cái xác giả được làm giống y như thật bị vứt bên bờ sông Sương Ảnh rồi bị người ta cướp đi.

Hạ Hầu Ngọc dùng giác quan của Hồ Điệp phu nhân, phát hiện trong vũng máu trên mặt đất có một mảnh vải màu đen huyền.

Màu đen huyền này khác với màu đen thông thường, nó ánh lên chút sắc đỏ, bên trên còn thêu hoa văn chỉ vàng tinh xảo, không phải thứ người thường dùng được.

Đọc
error: