Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 47

THẦN Y CỐC – 1

Người từng trải như Phù Thành cũng trợn tròn rớt cả tròng mắt. Một lúc sau ông mới bình tĩnh nhặt mắt lên lắp lại, đặt người giấy xuống đất rồi lặng lẽ rời đi, không làm phiền quá trình ngộ đạo của Kiều Tâm Viên.

Chuyện này quả thực quá sức tưởng tượng, nhất thời ông vẫn chưa nghĩ thông. Nha đầu này… là loại thiên phú yêu nghiệt gì đây? Không, đây có thể không phải là thiên phú nữa, chẳng lẽ tiểu cô nương có huyết mạch Thần tộc thượng cổ nào đó? Ví dụ như Nhược Thủy tộc, bộ tộc này ẩn thế đã lâu, chỉ có chút ghi chép trong một vài điển tịch. Tương truyền, vạn năm trước đây là bộ tộc hầu hạ Long Quân.

Nghĩ lại thì nha đầu này rất có khả năng là người sở hữu huyết mạch thượng cổ như vậy.

Thiên phú dị bẩm thế này, đừng nói là để một con rùa nhỏ dạy, cho dù để lợn dạy cũng có thể thành tài.

Phù Thánh đỡ con mắt của mình rời đi. Khi Kiều Tâm Viên tỉnh lại liền nhìn thấy bên cạnh có một người giấy nhỏ đang ngồi trên đất. Người giấy nhỏ to hơn bàn tay nàng một chút, trong tay còn ôm một tờ giấy.

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 46

ĐẢO BÀN LĂNG – 2

Đảo Bàn Lăng là nơi biệt lập với trần thế, nằm cách xa đất liền, ban ngày dài đằng đẵng, ban đêm lại rất ngắn.

Ngoài Tích Cốc Đan các đệ tử trên đảo quanh năm còn ra khơi đánh cá, cá và các loại rong biển trở thành món ăn thường gặp nhất trên bàn ăn của đệ tử Bàn Lăng Cung. Mặc dù chủng loại cá khá phong phú, nhưng ăn đi ăn lại cũng chỉ có một mùi vị, Kiều Tâm Viên đành phải hạ thấp ham muốn ăn uống của mình xuống mức tối thiểu, chọn dùng Tích Cốc Đan cho nhanh gọn nhất, ăn một viên có thể no bụng mười lăm ngày.

Mấy ngày bế quan đột phá này cũng vậy. Khi mở mắt ra, nàng ngửi thấy mùi hương cỏ cây thoang thoảng rõ rệt, nhắm mắt lại lần nữa, mùi gỗ, đá trong phòng, mùi hoa tú cầu trước cửa, mùi thạch xương bồ, mùi lá trúc, tất cả các mùi hương ùa tới, men theo cầu thang đá hẹp và cao vút đi lên, xuyên qua từng cánh cửa gỗ chạm khắc hoa văn rồng cổ kính, cho đến khi gặp phải một rào chắn——

Cùng lúc đó, chạm phải ánh mắt của Phù Thánh đang ngồi đả tọa trên bồ đoàn.

Cảm giác trong khoảnh khắc này vô cùng nhanh và rõ ràng, Kiều Tâm Viên kinh ngạc mở mắt, vừa rồi là…?

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 45

ĐẢO BÀN LĂNG – 1

“Mấy lá phù này đều là hàng tồn của ta đấy.” Kiều Tâm Viên đưa một xấp phù cho Hạ Hầu Ngọc, “Phải luôn mang theo bên người nhé.”

“Biết rồi.” Hạ Hầu Ngọc cũng chẳng biết nói gì, thấy nàng nghiêm túc dặn dò, môi hắn mím chặt thành một đường thẳng.

“Còn nữa là…” Nàng nghĩ ngợi một lát rồi ghé sát tai hắn, tóc mai cọ vào cổ Hạ Hầu Ngọc.

“Hửm?” Hạ Hầu Ngọc còn tưởng nàng định nói chuyện gì riêng tư, ai ngờ nàng lại bảo: “Hồn phách trong Đèn Tỏa Hồn hẳn là Tiên hồn, Hồ Điệp phu nhân nói với ta đấy. Bà ấy bảo Tiên hồn này có tác rất lớn, nếu để người khác biết đang ở trong tay huynh chắc chắn sẽ đến cướp! Cho nên… huynh nhất định phải cẩn thận.”

“…Ồ.” Hóa ra là chuyện này, Hạ Hầu Ngọc rũ mắt, “Nàng không còn gì khác để nói sao.”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 44

TỬ VÂN THÀNH – 14

Kiều Tâm Viên bị hắn nắm tay, nàng bỗng đoán ra điều gì đó: “Ta không rút, đây là châm gì, ta không…”

“Không có gì, đây là cực hình của Mật Sơn, nàng giúp ta rút ra ta sẽ khôi phục thực lực. Bọn chúng chỉ sợ ta thôi…” Giọng Hạ Hầu Ngọc gần như dịu dàng, trong mắt ánh lên tình cảm phức tạp mà chính hắn cũng không hiểu được, “Nàng đừng sợ ta, ta sẽ không làm hại nàng.”

“Ta không sợ huynh, ta biết huynh sẽ không hại ta, nhưng mà… huynh lừa ta sao, cây châm này…” Kiều Tâm Viên chạm vào, mắt rưng rưng, “Thật sự chỉ là, chỉ là để huynh khôi phục thực lực thôi sao.”

“Ừ, nàng biết ta là ai rồi.” Hạ Hầu Ngọc nắm tay nàng, từ từ dùng sức. Kiều Tâm Viên kháng cự: “Ta không muốn…”

Tuy nhiên đã muộn, Hạ Hầu Ngọc điều khiển tay Kiều Tâm Viên rút cây châm kia ra gần một nửa. Kiều Tâm Viên dùng sức hất tay ra: “Không!”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 43

TỬ VÂN THÀNH – 13

Hạ Hầu Ngọc nghe thấy tiếng động lập tức đạp cửa xông vào, chỉ thấy một đám người áo đen Phiên Tiên Cung đang vây quanh Kiều Tâm Viên toàn thân đầy máu, trên đất còn có một cái xác thối rữa thành bùn gần như thành nước. Đồng tử hắn co rụt lại, phản ứng đầu tiên là kéo Kiều Tâm Viên đang ngồi dưới đất dậy, ngón tay quệt qua vết máu trên mặt nàng: “Nhiều máu thế này, cô bị thương sao?!”

Đông Đình Quân: “Tiểu Kiều cô nương, chuyện gì thế này?!”

Nàng lắc đầu, nắm chặt lấy cánh tay Hạ Hầu Ngọc, gần như đứng không vững.

Kiều Tâm Viên cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Bên ngoài, Doãn Chiếu Tinh và Phù Thánh cũng sải bước đi vào: “Hồ Điệp phu nhân bị ám sát?”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 42

TỬ VÂN THÀNH – 12

Mặc dù Hạ Hầu Ngọc sống chết không nhận nhưng Doãn Chiếu Tinh cơ bản đã xác nhận thân phận của hắn.

Hắn một là không nhận mình là sư thúc, hai là không nhận mình là Giang Thiên Ngộ, nhưng lại dùng thân xác của Giang Thiên Ngộ.

“Sư thúc, Ngộ nhi nó… có phải đã chết rồi không?”

Hạ Hầu Ngọc rốt cuộc là làm chuyện chột dạ, tuy nói trên lưng đã đeo rất nhiều nồi đen, thật giả lẫn lộn, thêm một cái cũng chẳng sao, nhưng… Hạ Hầu Ngọc liếc nhìn biểu cảm trên mặt lão đầu này, cảm thấy khó hiểu.

Tại sao ông ta lại quỳ xuống? Chẳng phải nên xông lên chém hắn một đao rồi gọi Tử Vân Thú ra phán xử hắn sao?

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 41

TỬ VÂN THÀNH – 11

“Bẩm, bẩm chưởng môn, kiếm pháp là Kiếm Tôn dạy con.” Đệ tử họ Ngô run rẩy, chưa từng thấy chưởng môn bộc lộ cảm xúc lớn như vậy.

Sau khi Doãn Chiếu Tinh trở thành chưởng môn đã trở thành Đại kiếm sư có địa vị siêu nhiên độc nhất vô nhị trong thiên hạ, ở Mật Sơn, người duy nhất có thể khiến các đệ tử gọi một tiếng “Kiếm Tôn” chỉ có đệ tử thân truyền của ông – Giang Thiên Ngộ.

“Ngộ nhi?” Đồng tử ông co lại, “Là chuyện khi nào?”

“Khoảng… bảy ngày trước.”

“Người đang ở đâu?”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 40

TỬ VÂN THÀNH – 10

Phù Thánh rốt cuộc cũng là người từng trải, hai mắt đảo quanh trong chốc lát sau đó giả vờ điềm nhiên gật đầu với Đông Đình Quân: “Hân hạnh.”

Dù sao cũng là đồng đạo, Đông Đình Quân dùng vuốt rùa chắp tay làm lễ một cách chẳng giống ai: “Ngưỡng mộ đã lâu.”

Khóe miệng Phù Thánh giật giật không dễ nhận thấy, trong lòng đã nắm chắc phần thắng, ổn rồi. Ông trịnh trọng giao cuốn phù thư cho Kiều Tâm Viên: “Đã như vậy, Kiều nha đầu con hãy cùng đồng môn về trước đi.” Sau đó ông đưa cho nàng một chiếc chuông truyền âm bằng ngọc: “Suy nghĩ kỹ rồi thì dùng vật này liên lạc với ta.”

Kiều Tâm Viên nghiêng đầu nhìn Hạ Hầu Ngọc, Tiểu Mộng và cả Đông Đình Quân, vội vàng trả lại cuốn phù thư cho Phù Thánh: “Không được, Thánh sư, vật này quá quý giá! Là bí mật không truyền ra ngoài, đưa cho con không thích hợp.”

“Coi như là đổi lấy Sưu Thần Nhập Mộng Phù của con đi, Kiều nha đầu, con không biết lá phù này đại diện cho điều gì đâu. Lão phu đã nghiên cứu nhiều năm không có kết quả, nó vốn đã thành tâm bệnh của lão phu. Dùng một cuốn phù thư của Bàn Lăng Cung ta để đổi, là lão phu chiếm hời của con rồi! Hôm nay con nhất định phải nhận lấy.”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 39

TỬ VÂN THÀNH – 9

“Câu hỏi đầu tiên: Binh phổ tam quyển kiều biên thụ (Ba quyển sách binh pháp được trao bên cầu), hãy đối câu dưới. Mời các vị viết vào sách cuộn.”

Câu đầu tiên này cũng không khó, cả trong lẫn ngoài sân đều nghe thấy đề bài, rất nhanh đã thấy một đám người cúi đầu viết câu đối. Ngay cả Hạ Hầu Ngọc cũng có thể đối đáp trôi chảy: “Kiếm pháp bách thiên ngạn thượng diễn (Kiếm pháp trăm bài được diễn trên bờ)!”

Không tính là xuất sắc, nhưng cũng coi như chỉnh tề.

“Câu hỏi thứ hai: Bách ức Tu Di Sơn, đại thiên thế giới Như Lai tiếu (Trăm ức núi Tu Di, đại thiên thế giới Như Lai cười).”

Hạ Hầu Ngọc đặt bút viết: “Tam thiên phật pháp lộ, bất nhị pháp môn vạn quỷ khốc (Ba ngàn con đường phật pháp, pháp môn bất nhị vạn quỷ khóc).”

Đọc

Kiếm Tu Trong Thiên Hạ Đều “Đen” Như Nhau – Chương 38

TỬ VÂN THÀNH – 8

Thực đơn của Phong Mãn Lâu không có món “Cò trắng hầm tươi”, nhưng Nhan Chân với năng lực “tiền muôn bạc biển” vẫn cho người đi bắt mấy con về nấu. Hạ Hầu Ngọc cuối cùng cũng thấy hắn thuận mắt hơn đôi chút.

Kiều Tâm Viên là người có tính cách xuôi theo dòng nước, thường thì người bên cạnh làm gì nàng sẽ làm theo cái đó. Đông Đình Quân và Hạ Hầu Ngọc muốn ăn cò hầm, nàng liền cũng muốn tham gia. Nói cách khác, tính tình nàng hòa đồng, đi đến đâu cũng sống được.

Ăn no xong Kiều Tâm Viên yên lặng ngồi một bên nhìn mọi người. Ánh nến nhảy múa trong đáy mắt cong cong của nàng, mấy ngày đầu khi mới xuyên không đến, Kiều Tâm Viên còn tưởng tu chân giới là nơi ăn thịt người không nhả xương, đầy rẫy biến thái. Đến hôm nay, thế gian này vẫn là thế gian tràn đầy thiện niệm mà nàng quen thuộc.

“Tiểu Kiều cô nương sao lại ngủ rồi? Cô nương ấy có uống rượu đâu.”

Tiểu Mộng nói: “Mệt quá đấy, đều tại ngươi cả.” Nó dùng vuốt hồ ly chỉ vào Hạ Hầu Ngọc, “Một ngày bắt người ta luyện công tám canh giờ.”

Đọc
error: