THẦN Y CỐC – 1
Người từng trải như Phù Thành cũng trợn tròn rớt cả tròng mắt. Một lúc sau ông mới bình tĩnh nhặt mắt lên lắp lại, đặt người giấy xuống đất rồi lặng lẽ rời đi, không làm phiền quá trình ngộ đạo của Kiều Tâm Viên.
Chuyện này quả thực quá sức tưởng tượng, nhất thời ông vẫn chưa nghĩ thông. Nha đầu này… là loại thiên phú yêu nghiệt gì đây? Không, đây có thể không phải là thiên phú nữa, chẳng lẽ tiểu cô nương có huyết mạch Thần tộc thượng cổ nào đó? Ví dụ như Nhược Thủy tộc, bộ tộc này ẩn thế đã lâu, chỉ có chút ghi chép trong một vài điển tịch. Tương truyền, vạn năm trước đây là bộ tộc hầu hạ Long Quân.
Nghĩ lại thì nha đầu này rất có khả năng là người sở hữu huyết mạch thượng cổ như vậy.
Thiên phú dị bẩm thế này, đừng nói là để một con rùa nhỏ dạy, cho dù để lợn dạy cũng có thể thành tài.
Phù Thánh đỡ con mắt của mình rời đi. Khi Kiều Tâm Viên tỉnh lại liền nhìn thấy bên cạnh có một người giấy nhỏ đang ngồi trên đất. Người giấy nhỏ to hơn bàn tay nàng một chút, trong tay còn ôm một tờ giấy.
Đọc
