Author: admin

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 53

VỰC SÂU VÔ TẬN

Bản thể của Mê Tâm Phi Trùng là một con phi trùng nửa trong suốt, không có lực công kích, đuôi của nó sẽ tản ra một loại chất lỏng có mùi bùn tanh nhẹ có thể mê hoặc nhân tâm, tu sĩ trúng phải loại chất lỏng này sẽ nhìn thấy một tướng mạo giả của bản thân cùng với tâm cảnh, sau đó sẽ bị mê hoặc tâm thần.

Một khi tu sĩ bị mê hoặc, sa vào ảo cảnh mà nó thiết hạ thì Mê Tâm Phi Trùng sẽ lấy thân thể của tu sĩ làm chất dinh dưỡng, sinh ra vô số ấu trùng.

Loại phi trùng nửa trong suốt này tuy không có lực công kích nhưng chỉ cần có tu sĩ tâm đạo không vững mà gặp phải chúng nó thì sẽ cực kỳ dễ xuất hiện vấn đề.

Tương truyền, vào thời kỳ ở trước Thần Vẫn kỳ, các đại tông môn thích dùng Mê Tâm Phi Trùng để thí luyện đệ tử, cách một đoạn thời gian sẽ tiến hành thí luyện một lần, nếu có đệ tử nào không thể thông qua thì sẽ bị bỏ mặc để Mê Tâm Phi Trùng rút hết chất dinh dưỡng đến chết.

Con Mê Tâm Phi Trùng đối diện với Diệp Tố cả đời này chưa bao giờ trải qua chuyện đáng sợ như vậy, nó chưa bao giờ trong một thời gian ngắn mà phải biến ra nhiều tu sĩ cùng với……những thứ lung tung rối loạn nhiều không đếm xuể như thế……

Đến cuối cùng, chất lỏng mê huyễn ở đuôi của Mê Tâm Phi Trùng cạn kiệt, không có cách nào khác ngoài tự sát để kết thúc quá trình biến hình địa ngục này, trực tiếp vỡ ra trước mặt Diệp Tố.

Trong nháy mắt nó vỡ ra thì Diệp Tố liền tỉnh lại khỏi ảo cảnh, nàng quay đầu nhìn chung quanh thì phát hiện bọn họ vẫn còn đang đứng trong thông đạo đi vào Hoang Thành, trước mặt mỗi người đều có một con Mê Tâm Phi Trùng nửa trong suốt đang bay lơ lửng.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 53

TÁN ĐỒNG

Bà tử nhất thời không trả lời câu hỏi của Đông Li tiên sinh.

Làng trên xóm dưới của Trần gia thôn rất hòa thuận vui vẻ, đặc biệt là những hài tử quây xung quanh bà muốn thử nhận biết dược liệu khi bà vừa đến, trên mặt tụi nhỏ tràn đầy mong đợi, tuy rằng bà chỉ ở Trần gia thôn một thời gian ngắn nhưng cảm nhận rõ ràng được sự hàm hậu của thôn dân nơi đây.

Đi vào trong thôn khiến bà bỗng nhớ tới Tây Bắc năm đó khi vẫn còn dưới quyền cai trị của Quảng Dương Vương, trước mắt cũng hiện ra bóng dáng của Quảng Dương Vương cùng Quảng Dương Vương Phi năm nào, nhất thời cảm thấy thật chua xót.

Tạ đại tiểu thư cũng là một người thông minh, nàng biết rõ dẫn thôn dân đi thu dược sẽ không thể cạnh tranh lại được dược thương nên nàng mới cố gắng bào chế Hoàng Tinh, nhưng cũng không biết là Tạ đại tiểu thư định đem Hoàng Tinh đã qua bào chế bán đi đâu?

Bà rất muốn biết, Tạ đại tiểu thư đến tột cùng sẽ có thể dẫn dắt Trần gia thôn đi được đến bước nào?

Hứa Đinh Chân thu hồi suy nghĩ, quay đầu nhìn Đông Li tiên sinh: “Thôn đó không có vấn đề gì, tiên sinh có thể an tâm.” Nói xong bà nhấc chân đi về chỗ ở của mình, đó là một sân viện sát vách với sân của Đông Li tiên sinh.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 52

NGƯỜI CŨNG RẤT TỐT

Bóng người mỗi lúc một gần Tạ Lương Thần hơn nhưng nàng vẫn như cũ không nhúc nhích.

Rốt cuộc người nọ dừng lại, ngồi xổm xuống, thêm củi vào trong bếp lò.

Thanh âm củi cháy bép bép vang lên trong không gian yên tĩnh, nhiệt khí cũng bốc lên nhiều hơn, hơi nóng dừng trên chóp mũi của thiếu nữ, đọng thành từng giọt mồ hôi.

Thiếu nữ theo bản năng muốn giơ tay lên quệt mồ hôi, cánh tay vừa động nàng cũng mở mắt bừng tỉnh, cuống quýt nhìn vào trong nồi.

Thấy nồi to vẫn đang được hơi nước bao phủ thiếu nữ liền nhẹ nhàng thở ra, nhưng ngay lập tức nàng cũng phát hiện cách đó không xa có một bóng người đang ngồi.

Tạ Lương Thần hoảng sợ vội đứng phắt dậy, nhìn kĩ thì ra là bà bà đến ở nhờ nhà nàng lúc chiều, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm nói: “Bà bà, sao ngài lại tới đây?”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 52

MÊ TÂM PHI TRÙNG

Hoang Thành bí cảnh sắp mở ra, vô số tu sĩ từ khắp các nơi của Phù Thế đại lục đổ về, một lòng muốn mạo hiểm mong tìm được pháp bảo, bí kiếp hoặc những đồ vật quý hiếm để gia tăng cảnh giới.

“Huynh có nghe nói gì chưa, Băng Dương bí cảnh ở phía tây đột nhiên mở ra trước thời hạn, ngay ngày hôm qua đã mở ra.”

“Băng Dương bí cảnh? Aiz, sớm biết vậy ta đã chạy tới đó rồi.”

“Ta thì ngược lại, ta thấy Hoang Thành bí cảnh không tồi, tuy rằng vào mười chết chín nhưng có áp chế đối với cảnh giới, chỉ có tu sĩ Kim Đan kỳ cùng Nguyên Anh kỳ mới có thể tiến vào.”

“Đúng vậy, Băng Dương bí cảnh không có áp chế cảnh giới, đại lão Hợp Thể kỳ cũng có thể vào được, đã sớm trở thành nơi thí luyện chuyên chúc của đệ tử Côn Luân Phái và Vạn Phật Tông, mấy tiểu tông tiểu môn như chúng ta có đi vào đi nữa sợ là ngay cả một ngụm canh cũng không húp được.”

Sáng sớm ngày hôm nay dưới lầu khách điếm liền náo nhiệt hẳn lên, ngay cả ở dãy khách phòng phía sau cũng có thể nghe thấy được âm thanh nghị luận ồn ào của các tu sĩ.

Diệp Tố xuống lầu gọi một bình trà, ngồi trong một góc nghe bọn họ nói chuyện.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 51

DỊCH HÌNH PHÙ

Sau khi Minh Lưu Sa, Tây Ngọc cùng với Hạ Nhĩ rời đi, sáu người còn lại đều ở lại khách điếm vừa làm việc riêng vừa đợi bí cảnh mở ra.

Bởi vì Quy Tông Thành là thành của phù tu, kiếm tu không có nhiều nên mấy kiếm tu trong đoàn người không có chỗ để luyện kiếm, cuối cùng Lữ Cửu dứt khoát mời ba người Từ Trình Ngọc ra hậu viện của khách điếm để sửa kiếm thuật cho mình.

Nói là sửa kiếm thuật còn không bằng nói là giao lưu.

Lữ Cửu là một kiếm tu “ba không” xuất thân từ một nơi thâm sơn cùng cốc, không sư phụ, không tông môn, không tài nguyên, có thể đi đến được hiện tại kiếm thuật của nàng không thể nói là tốt nhưng chắc chắn là thực dụng nhất, mỗi chiêu đều rất nhanh, mỗi chiêu đều là sát chiêu lấy mạng.

Nếu không ra được sát chiêu trong tích tắc thì người chết chính là nàng.

Có đôi khi Lữ Cửu ra chiêu mà ngay đến Từ Trình Ngọc đều phải tiếp chiêu cẩn thận.

Bọn họ là thân truyền đệ tử Ngô Kiếm Phái, trên người lúc nào cũng có các loại pháp bảo, không cần lo lắng chuyện sinh tử nên có vài chiêu thức nhìn thì đẹp nhưng không quá thực dụng khi chiến đấu.

“Đang nhìn gì đó?” Diệp Tố vào phòng Du Phục Thời, khó có dịp thấy được hắn đang không ngủ mà ngược lại đang đứng ở bên cửa sổ, nàng cũng bước tới nhìn theo tầm mắt của tiểu sư đệ.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 51

CÓ NGƯỜI TỚI

Sau khi Trần gia thôn nổi danh thì thường có thôn dân tìm đến bán dược liệu.

“Dược liệu này có thu không?”

“Thu với gia bao nhiêu?”

Là hai câu hỏi mà Tạ Lương Thần nghe được nhiều nhất.

Sau khi lượng dược liệu cung cho giấy phường nhiều lên, trong tay Tạ Lương Thần cũng đã tích cóp được một khoảng vốn nhỏ, thế nên nàng đã thương lượng với Trần Vịnh Thắng, bắt đầu thu mua một ít dược liệu thường thấy ở phương bắc.

Ví dụ như Sài Hồ, Thông Khí.

Các thôn dân cũng lục tục học nhận biết những dược liệu này.

Các cụ lớn tuổi trong thôn không học được mau như mấy đứa nhỏ, mấy nhóc choai choai tay chân lanh lẹ, lại thường xuyên chạy tới chạy lui trong núi gặp được dược liệu tương tự đều sẽ về hỏi lại nên vài lần như vậy liền có thể nhận biết được rõ ràng.

Ngay cả mấy tiểu hài tử như Hắc Đản, có Trần Tử Canh bên cạnh chỉ điểm, mấy nhóc cũng học được thất thất bát bát.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 50

LINH PHỦ TÀNG HẢI (LINH PHỦ CHỨA BIỂN)

Hòa tan trong thức hải?

Diệp Tố nghe xong thì nghệch ra một lúc lâu, mãi cho đến khi Vu thủ vệ liên lạc lại bằng truyền tin ngọc điệp.

Nàng mở ngọc điệp ra, trên đó liền xuất hiện gương mặt của Vu thủ vệ.

Vu Phong Hải nhìn Diệp Tố, mở miệng ra câu đầu tiên chính là: “Trong sách từng ghi lại, thiên thức giả trời sinh, linh phủ tàng hải, không có Kim Đan, nghịch đại đạo, nhiều lôi kiếp.”

Cảnh giới phải càng lên cao lôi kiếp mới càng nhiều, vậy ý của Vu thủ vệ là về sau lôi kiếp của nàng sẽ nhiều hơn người cùng cảnh giới?

Diệp Tố hỏi: “Vu thủ vệ, đó là sách gì?”

“Tạp thư, ta đọc qua thật lâu trước kia, đã lạc đâu mất rồi.” Vu Phong Hải tiếp tục nói, “Tự cổ chí kim, trong lịch sử tu chân giới chỉ ghi nhận ba vị thiên thức giả, trong đó có một vị khi đến Nguyên Anh kỳ đã bị lôi kiếp đánh chết, một vị khác chết ở Hóa Thần kỳ, chỉ có một vị đạt đến cảnh giới Đại Thừa hậu kỳ, cách độ kiếp chỉ còn một bước.”

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 50

CÓ BUỒN CÓ VUI

Nghe quản sự đề cập đến Tô Hoài Thanh Tô đại thái thái nhíu mày.

Tô Hoài Thanh tuy là trưởng tử của bà nhưng từ nhỏ lại lớn lên bên người Tô lão thái gia, tính tình cũng vì thấy không ít thì nhiều bị Tô lão thái gia ảnh hưởng.

Hôn sự với Tạ gia lần này Hoài Thanh cứ khăng khăng nghe theo an bài của lão thái gia, nếu không nhờ bà đi Tạ gia một chuyến thì sợ là con nhóc Tạ Lương Thần đó vẫn sẽ còn đeo bám Hoài Thanh không buông.

Sau khi Tạ Lương THần viết thư từ hôn thì bà cũng không dám giấu diếm, nhanh chóng cho người đưa thư đến tay lão thái gia, nghĩ là chờ sau khi mở xong hiệu thuốc ở Trấn Châu bà sẽ về Tô gia, cho dù lão thái gia có thể tức giận vì chuyện từ hôn này có bà quạt gió thêm củi nhưng đợi đến lúc bà trở về thì hẳn là cũng nguôi giân phân nửa rồi, lão thái gia nhất định sẽ không vì một người khác họ mà làm khó bà.

Ngoài ý muốn là tin tức của lão thái gia còn chưa tới thì tin của Hoài Thanh lại tới trước.

“Thư đâu?” Tô đại thái thái vươn tay ra.

Quản sự khom người dâng thư lên cửa sổ xe ngựa.

Đập vào mắt của Tô đại thái thái là chữ viết nho nhã của Tô Hoài Thanh, mỗi khi nhìn thấy chữ của nhi tử thì giống như có thể nhìn thấy bộ dáng tuấn mỹ của hắn. Nhưng Tô đại thái thái càng đọc thư thì mày càng cau lại, tràn đầy tức giận.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 49

KIM ĐAN KỲ

Những nơi mà ánh mắt nàng lướt qua được đều chỉ là một mảnh hắc ám, Diệp Tố giơ tay lên triệu ra linh hỏa, muốn chiếu sáng không gian xung quanh, nhưng mà hắc ám dường như có thể cắn nuốt ánh sáng.

Linh hỏa chỉ mới xuất hiện một lát, còn chưa kịp chiếu sáng thì đã bị hắc ám chung quanh hấp thu.

Diệp Tố đứng trong bóng tối suy nghĩ thật lâu, cuối cùng giơ tay ra điều động linh lực trong linh phủ, phóng thích ra ở đầu ngón tay, chiếu theo nét bút của phù chú xuất hiện đầu tiên cố gắng vẽ lại.

Không biết vì sao trong bóng tối này rất khó để phóng ra linh lực, đặc biệt là khi vẽ phù, Diệp Tố cảm nhận được rõ ràng cảm giác rít sáp dưới đầu ngón tay.

Vẽ được nửa chừng thì nét bị đứng lại do linh lực bị ma sát không thể đi tiếp, phù chú không thành, phải vẽ lại từ đầu.

Càng là như vậy Diệp Tố càng muốn vẽ nó ra tới.

Trong giới này linh lực xác thật không dễ phóng xuất, vẽ phù khó khăn nhưng lại có một chỗ tốt là Diệp Tố không bị phản phệ giống lần trước vẽ Định Thân Phù.

Trong bóng tôi Diệp Tố đã không còn khái niệm về thời gian, trong đầu chỉ còn lại một ý niệm: Vẽ nên đạo phù chú này.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 48

XÉ SÁCH

1 vạn thượng phẩm linh thạch.

Cho dù bán hết mấy người Diệp Tố cũng không được giá này.

Thêm vào tốc độ của nhân viên buổi đấu giá của Ngư Hương Các cực kỳ mau, trong chốc lát đã mang tàn quyển phù thư vào gian ghế lô, chờ bọn họ lấy ra 1 vạn thượng phẩm linh thạch.

Nhân viên buổi đấu giá cảm thấy loại người vung tiền như rác này hiếm khi gặp phải, phải nhanh cái chân trước khi có gì ngoài ý muốn xảy ra.

Bầu không khí trong ghế lô lúc này trầm mặc một cách quỷ dị, không một ai lên tiếng.

Diệp Tố rũ mắt, đang cố gắng khống chế cảm xúc của bản thân, những người còn lại thì quay đầu chỗ khác, giả vờ như không quen biết Du Phục Thời.

“Xin hỏi……” Nhân viên buổi đấu giá nhìn mọi người trong gian ghế lô hành động quái dị thì không nhịn được hỏi, “Xin hỏi vị nào sẽ trả tiền”

Minh Lưu Sa cùng Tây Ngọc tức khắc nhất trí đồng lòng chỉ về Du Phục Thời đang ngồi đằng kia, đồng thanh đáp: “Hắn!”

Hạ Nhĩ thấy thế cũng vội vàng giơ một ngón tay chỉ về Du Phục Thời.

Đọc
error: