CÓ BUỒN CÓ VUI
Nghe quản sự đề cập đến Tô Hoài Thanh Tô đại thái thái nhíu mày.
Tô Hoài Thanh tuy là trưởng tử của bà nhưng từ nhỏ lại lớn lên bên người Tô lão thái gia, tính tình cũng vì thấy không ít thì nhiều bị Tô lão thái gia ảnh hưởng.
Hôn sự với Tạ gia lần này Hoài Thanh cứ khăng khăng nghe theo an bài của lão thái gia, nếu không nhờ bà đi Tạ gia một chuyến thì sợ là con nhóc Tạ Lương Thần đó vẫn sẽ còn đeo bám Hoài Thanh không buông.
Sau khi Tạ Lương THần viết thư từ hôn thì bà cũng không dám giấu diếm, nhanh chóng cho người đưa thư đến tay lão thái gia, nghĩ là chờ sau khi mở xong hiệu thuốc ở Trấn Châu bà sẽ về Tô gia, cho dù lão thái gia có thể tức giận vì chuyện từ hôn này có bà quạt gió thêm củi nhưng đợi đến lúc bà trở về thì hẳn là cũng nguôi giân phân nửa rồi, lão thái gia nhất định sẽ không vì một người khác họ mà làm khó bà.
Ngoài ý muốn là tin tức của lão thái gia còn chưa tới thì tin của Hoài Thanh lại tới trước.
“Thư đâu?” Tô đại thái thái vươn tay ra.
Quản sự khom người dâng thư lên cửa sổ xe ngựa.
Đập vào mắt của Tô đại thái thái là chữ viết nho nhã của Tô Hoài Thanh, mỗi khi nhìn thấy chữ của nhi tử thì giống như có thể nhìn thấy bộ dáng tuấn mỹ của hắn. Nhưng Tô đại thái thái càng đọc thư thì mày càng cau lại, tràn đầy tức giận.
Đọc
