Author: admin

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 36

SÚNG BẮN PHÙ

Tập Đông Thành, ngày 1 tháng 1.

Tiểu bí cảnh chính thức mở ra, đoàn người Diệp Tố bước qua lối vào, ba người Từ Trình Ngọc đi ở phía sau, quan sát xung quanh, nếu không phải tình huống nguy cấp họ sẽ không ra tay.

“Nơi có linh khí nồng đậm nhất là mắt cảnh.” Trước khi tiến vào bí cảnh Từ Trình Ngọc đã giải thích cho mấy người Diệp Tố, “Tất nhiên cũng vì vậy nên mắt cảnh chính là nơi thường xuất hiện các pháp khí, bí kỹ tốt nhất, đây đồng thời cũng là nơi nguy hiểm nhất trong bí cảnh.”

“Chúng ta thẳng tiến đến mắt cảnh.” Diệp Tố nói.

Mục tiêu vào bí cảnh đều tập trung ở mắt cảnh thì tất nhiên phải dùng tốc độ nhanh nhất để chạy đến đó, chẳng qua mắt cảnh không dễ tìm, thậm chí có khi còn di chuyển liên tục.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 35

THIẾT ĐẦU CÔNG

Dựa vào tin tức có được, phía đông của Đồ Thủ Thành có một tiểu bí cảnh sẽ mở ra trong tháng này.

Đoàn người Diệp Tố không ngừng gia tăng tốc độ, rốt cuộc đuổi đến kịp tòa tiểu thành Tập Đông, nơi gần chỗ bí cảnh sắp mở ra, bên trong thành đã có rất nhiều tu sĩ đến từ trước, không ít tu sĩ là một mình một ngựa nhưng kết bạn đồng hành như bọn họ cũng không phải là hiếm.

Tuy nhiên khi nhóm của Diệp Tố vào thành thì có không ít tu sĩ âm thầm chú ý.

Trong thành nhỏ Tập Đông này tu sĩ Kim Đan kỳ không có nhiều lắm thế mà đoàn người của bọn họ lại có đến ba Kim Đan kỳ kiếm tu, ai nấy cũng đều than thầm trong lòng một tiếng.

“Loại tiểu bí cảnh như thế này bình thường chúng ta sẽ không tham gia.” Từ Trình Ngọc ngồi xuống nói với Diệp Tố, “Đệ tử Ngô Kiếm Phái có thể rèn luyện trên Thí Luyện Trường của tông môn, hoặc là do sư huynh sư tỷ như chúng ta mang theo xuống núi làm nhiệm vụ, mãi cho đến khi tiến vào Kim Đan kỳ mới bắt đầu tham gia một ít bí cảnh. Chu Vân và Tòng Thu không bao lâu trước kia mới từ bí cảnh ra tới.”

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 44

ĂN DẠY

Tạ nhị lão thái gia giật mình vội ngẩng đầu nhìn Tống Tiện, chỉ thấy Tống Tiện biểu tình uy nghiêm, sắc mặt không tốt.

“Lão chính là tộc trưởng của Tạ thị.” Tạ nhị lão thái gia tuy rằng thấp thỏm trong lòng nhưng trước mặt tộc nhân không thể thất thố, ông cung kính hành lễ với Tống Tiện, không biết tại sao Tống Tiện lại gọi bọn họ.

Chẳng lẽ là bởi vì vụ án của Tạ Thiệu Sơn?

Theo lý mà nói vụ án này đã giao cho huyện nha Trấn Châu, với thân phận của Tống Tiện đáng lẽ sẽ không quan tâm đến bọn họ mới đúng.

Chỉ trong một chốc thời gian nhưng trong lòng Tạ nhị lão thái gia đã cân nhắc không ít chuyện.

Tống Tiện nói: “Có phải ông nên rời khỏi chức tộc trưởng này rồi hay không?”

Tạ nhị lão thái gia lòng liền trầm xuống, thầm nhủ không hay rồi.

Thanh âm lạnh băng lại một lần nữa vang lên: “Nếu trong tay có tộc quyền, nên đảm đương được sự vụ trong tộc, nhưng ông lại dung túng tộc nhân bá chiếm ruộng đất, ức hiếp bé gái mồ côi, việc này vốn dĩ phải do tông tộc đứng ra quản lí, nhưng chính là do tộc trưởng ông dung túng, nháo đến nông nỗi như hiện tại.”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 34

XUẤT PHÁT

Từ Trình Ngọc có ấn tượng rất sâu với Diệp đạo hữu ngự kiếm quải người lần trước, khi nghe nói người Thiên Cơ Môn đến đây thì liền tò mò đi nhìn xem thử, kết quả vừa vào đến viện thì liền thấy ngay Diệp Tố, theo bản năng hô một tiếng.

Diệp Tố ngẩng đầu thấy hắn, hiển nhiên cũng nhận ra là ai: “Từ đạo hữu, đã lâu không gặp.”

“Thì ra cô chính là đồ đệ mà Tân trưởng lão muốn thu nhận.” Từ Trình Ngọc nhớ tới tốc độ ngự kiếm của Diệp Tố lần trước, cuối cùng cũng hiểu được vì sao Tân trưởng lão muốn thu một đệ tử của một môn phái luyện khí làm đồ đệ, chắc hẳn là vì thiên phí căn cốt của Diệp đạo hữu rất tốt.

“Ta?” Diệp Tố đầu tiên là kinh ngạc, sau đó mới phản ứng lại nói, “Không phải ta, ta không biết dùng kiếm.”

Từ Trình Ngọc: “?”

Tốc độ ngự kiếm của Diệp đạo hữu rất nhanh, hơn nữa dưới thân kiếm còn treo ba người, nhìn thế nào cũng đều không giống người không biết dùng kiếm.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 33

CHUNG NAM PHONG

Luyện kiếm?

Tân Thẩm Chi vừa nghe thấy luyện kiếm thì tức khắc thở dài một hơi nhẹ nhõm, luyện khí thì ông không rành, nhưng luyện kiếm thì đúng là nghề của ông.

Là một kiếm tu, đa phần thời gian mỗi ngày của ông là ôm kiếm chém lung tung khắp nơi, mỗi lần chém thì đối phương đều là kiếm tu hơn trăm năm linh lực, Tân Thẩm Chi tương đối tự tin với kiếm thuật của bản thân, nhìn khắp toàn bộ Ngô Kiếm Phái không có mấy người có thể so được với ông.

“Các ngươi xem cho kỹ!” Tân Thẩm Chi lập tức rút ra Lãnh Tuyền Kiếm của mình, thân kiếm màu xanh lam như suối phun băng ngọc, tản ra lam quang thanh lãnh.

Rõ ràng là một thanh kiếm thẳng tắp, nhưng nằm trong tay ông lại như du long di chuyển, mỗi đường kiếm dứt khoát đi qua đều lưu lại ngân quang.

Tốc độ của Tân Thẩm Chi cực nhanh, mọi người ngồi trong viện chỉ nhìn thấy được bóng kiếm dày đặc, cùng với tiếng xé gió không ngừng.

—— kiếm tra vào vỏ.

Những người khác vẫn còn đắm chìm trong kiếm thuật của Tân Thẩm Chi, chỉ có mỗi Diệp Tố lỗ tai động đậy, đuôi mắt phát hiện thấy gì đó, tay chống lên bàn, khởi động linh thực tạo thành một cái chuông ụp xuống nhóm người.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 43

CÓ NGƯỜI VUI MỪNG

Nghe được lời Trình Ngạn Chiêu nói, Tống Tiện liền nhíu mày.

Trình Ngạn Chiêu lập tức rụt rụt cổ giống như đã nói sai rồi: “Không không, là ta nói sai rồi.”

Tống Tiện biết Trình Ngạn Chiêu sẽ không nói lời gì hay nên cũng lười để ý đến hắn.

Trình Ngạn Chiêu lại nói tiếp: “Mà tính ra không phải lần đầu tiên, là lần thứ hai rồi.”

Nếu lần ở trên biển lúc Tống Tiện còn nhỏ thật là Tạ Lương Thần cứu hắn thì lần này chính là lần thứ hai.

Tống Tiện vốn không muốn phản ứng lại nhưng vẫn nhịn không được mà liếc Trình Ngạn Chiêu một cái, Trình Ngạn Chiêu cũng phối hợp run rẩy một chút nhưng trong mắt lại không có nửa điểm sợ hãi.

Tống Tiện không lưu tình mà nói: “Năm đó đáng lẽ ta liền không nên đến Trình gia dưỡng thương.”

Trình Ngạn Chiêu cười nói: “Ghét bỏ quen biết ta? Chưa gì mà đã có mới nới cũ rồi?”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 32

UYỆN KIẾM

Trừ các vị phi thăng thành tiên thì ở tu chân giới cảnh giới cao nhất chính là Độ Kiếp kỳ, mặc dù ở hai phái tứ tông cũng có vài vị nhưng những đại năng này sẽ ở trong tông môn trường kỳ bế quan, rất ít khi xuất hiện.

Từ Đại Thừa kỳ bước vào Độ Kiếp kỳ thường sẽ bị tâm ma quấy nhiễu, dễ dàng tiến giai thất bại.

Vô Cực Đan có thể bài trừ tâm ma, giúp tăng thêm phần đảm bảo tiến giai thành công cho tu sĩ Đại Thừa kỳ. Đối với bất kỳ tông môn nào đi chăng nữa thì thêm một đại năng Độ Kiếp kỳ chính là tăng thêm một tầng thực lực cho tông môn.

Đó chính là điểm giá trị nhất của Vô Cực Đan.

Hai yêu cầu mà Diệp Tố đề ra đối với tông chủ Ngô Kiếm Phái và các đại trưởng lão mà nói thì nhỏ bé không đáng gì, theo bọn họ thấy đây như là Diệp Tố tới để tặng không Vô Cực Đan.

Cùng ngày, nhóm Diệp Tố được an bài nghỉ ngơi ở viện dành cho khách quý.

“Linh khí ở đây còn nồng đậm hơn ở Phá Nguyên Môn.” Tây Ngọc ngửa mặt lên trời duỗi hai tay, hít một hơi thật sâu: “Cho muội ở đây năm, mười năm thì không cần tu luyện cũng có thể đột phá.”

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 42

CHE CHỞ HUYNH

Trong nháy mắt khi Tống Khải Chính đứng dậy, Tạ Lương Thần liền biến sắc, sợ hãi lui về sau hai bước.

Trần Tử Canh cảm giác được Tạ Lương Thần khác thường, theo bản năng hô lên: “A tỷ.”

Tống Khải Chính vẫn còn chưa lên tiếng nhưng khí thế dường như đã bị đôi tỷ đệ này dập tắt không ít, không những không còn vẻ uy hiếp như thường ngày mà hành động đột ngột của ông ta còn khiến cho Lý Hữu cảm thấy hoài nghi.

Tống Khải Chính lỡ mất thời cơ thích hợp để lên tiếng, khi ông còn đang chần chừ thì nghe Lý Hữu hỏi tiếp: “Trừ những dược liệu ngươi vẽ ở đây thì ngươi còn biết những loại khác không?”

Tạ Lương Thần gật đầu: “Đại nhân có thể mang dân nữ đến hiệu thuốc để dân nữ phân biệt dược liệu trước mặt mọi người.”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 31

ỊNH TÔNG ĐỆ TỬ

Ở phía bên kia đường có một thiếu niên đang đứng, mặc một bộ đạo bào màu đen giống hệt đạo bào của nhóm Diệp Tố, một đầu tóc dài được buộc lên gọn gàng bằng một sợi dây thô màu xanh, ở giữa có cài một cây trâm gỗ, phục sức tuy đơn sơ nhưng không giấu được một thân tuyệt diễm.

Du Phục Thời vốn dĩ đang đi ở phía sau Diệp Tố, buồn chán dẫm dẫm lên bóng của nàng, nhưng vừa nghe Minh Lưu Sa nói hai chữ “Dịch Huyền” thì liền giương mắt lên nhìn người đứng ở đối diện.

Người đó chính là Dịch Huyền?

Bộ dáng…… cũng miễn cưỡng coi được.

Tầm mắt Du Phục Thời lại quay lại trên người Diệp Tố đứng phía trước, nhớ tới cái gì đó, hơi nghiêng đầu nói với Dịch Huyền: “Diệp Tố nói ngươi xấu.”

Diệp Tố: “?”

Dịch Huyền nhíu mày nhìn Diệp Tố, hiển nhiên không hiểu đây là ý gì, chờ nàng giải thích.

Diệp Tố quay đầu nhìn Du Phục Thời, bất đắc dĩ nói: “Đừng có nói không thành có.” Bình thường không chịu nói chuyện, vừa mở miệng thì lại quăng bom.

“Thì tỷ nói ta đẹp hơn hắn mà.” Du Phục Thời nhìn thoáng qua mấy người Minh Lưu Sa, “Bọn họ cũng đều nghe thấy.”

Diệp Tố: “……” Tiểu thất học hôm nay còn biết suy diễn hàm ý của câu nói nữa đấy.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 30

PHI KÍNH GIÁP

Diệp Tố cúi đầu nhìn thì thấy Du Phục Thời đã đeo Vụ Sát Hoa lên tay, vòng tay hình rắn thuần đen ẩn ẩn ánh kim đeo trên cổ tay thanh lãnh thon gọn của hắn, trắng đen đan xen, sự tương phản này ngoài ý muốn lại mang đến vẻ thu hút không thôi.

Du Phục Thời nằm sấp trên bàn, ngón tay khảy khảy chiếc vòng trên cổ tay, hiển nhiên là đang cảm thấy rất hứng thú.

Nhưng nào ngờ giây tiếp theo đại sư tỷ đã cự tuyệt một cách vô tình: “Không được.”

Du Phục Thời vừa nâng mắt thì thấy Diệp Tố đã khom lưng nắm lấy cổ tay của hắn, cưỡng chế lấy Vụ Sát Hoa xuống.

“……”

Hắn có vẻ chưa bao giờ bị cự tuyệt nên ngây ra trong chốc lát, chờ phản ứng lại thì Diệp Tố đã lấy lại túi Càn Khôn thả Vụ Sát Hoa vào đó.

Tây Ngọc thấy ánh mắt tiểu sư đệ lộ ra vẻ không thể tin được thì nhịn không được lên tiếng: “Đó là pháp khí mà đại sư tỷ thích nhất, tiểu sư đệ nghĩ cũng không cần nghĩ.”

Đại sư tỷ thường không để ý quá nhiều đồ vật, tùy tay sẽ cho các sư đệ sư muội, nhưng nếu đồ vật đó là thứ tỷ ấy thích thì tuyệt đối sẽ không cho bất kì ai.

Đọc
error: