Author: admin

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 23

NỢ ĐÀO HOA

Kinh thành nói nhỏ không nhỏ, muốn tra một người cũng không phải là việc đơn giản.

Tuy nhiên Phạm Thành hiện giờ thị thiếp thông phòng đều đã bị phân phát, lại không dám đi dạo hoa lâu, cả ngày la cà cũng chỉ tóm gọn trong vài nơi mà thôi. Vì thế không mất bao lâu, việc ám muội với Hòa Yến trước kia đã bị vạch trần trước mặt Đường Oanh.

“Có lý nào như thế!” Đường Oanh đặt mạnh chén trà trong tay xuống bàn, “Lúc ta và hắn nghị thân hắn đã có tư tình với nữ nhân kia, này rõ ràng là chẳng để ta vào mắt! Ta đã sớm nói với phụ thân và ca ca, người này không đáng tin mà, hiện tại một lời thành sấm, ngược lại khiến ta không còn chút mặt mũi nào.”

“Xin phu nhân bớt giận,” nha hoàn nói: “Thiếu gia hiện tại còn không dám mang ả kia vào phủ, có thể thấy là vẫn có điều cố kỵ. Hẳn là hồ ly tinh kia mê hoặc nhân tâm mới khiến thiếu gia phạm sai lầm. Hiện giờ phu nhân và thiếu gia mới thành hôn không bao lâu, đừng vì những việc này mà sinh ra khúc mắc, khiến người khác chỉ trích phu nhân ghen tị.”

“Vậy ngươi nói ta phải làm sao đây?” Đường Oanh tức giận đùng đùng.

“Không bằng xuống tay từ nữ nhân đó, chỉ là nữ nhi của một giáo úy giữ cửa thành mà thôi, còn không phải tùy ý phu nhân nhào nặn hay sao……”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 22

TƯ TÌNH

Mười mấy ngày kế tiếp, gió êm sóng lặng.

Nóc nhà đã được sửa, chăn mền cũng đã được thay mới. Hòa Yến lại đi tìm cho Hòa Vân Sinh một gã sai vặt, thường ngày có thể hỗ trợ Hòa Vân Sinh xách đồ và chạy việc vặt, Thanh Mai ở nhà cũng có người để nói chuyện.

Hòa Vân Sinh nộp quà nhập học cho tiên sinh, mỗi ngày bắt đầu đi học, trong nhà chỉ còn lại một mình Hòa Yến. Hòa Tuy cũng không thường ở nhà, chỉ có mỗi Thanh Mai, thế nên Hòa Yến có thể quang minh chính đại ở trong sân luyện kiếm……khụ, luyện bằng một nhánh cây nàng nhặt được.

Tuy thân thủ, kỹ xảo của nàng đã khắc sâu vào tâm trí thế nhưng thân thể này thật sự, rất, rất yếu đuối. Chỉ cần vấp nhẹ thì đã có ngay vết bầm tím rõ ràng. Hơn nữa sức lực cũng không lớn, tuy rằng dưới sự luyện tập của Hòa Yến đã tốt hơn rất nhiều nhưng so với nàng trước kia thì vẫn kém quá xa.

Sức lực thế này lên chiến trường thật là không được. Hòa Yến thở dài trong lòng, buông nhánh cây xuống.

“Cô nương, cô nương,” Thanh Mai chạy chậm tiến vào, “Bên ngoài lại có người mang đồ tới.”

Hòa Yến nhíu mày: “Sao lại tới nữa?”

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 104

CÓ CHỊU THIỆT KHÔNG

Tạ Lương Thần đứng yên dưới mái hiên, Tống Tiện bước nhanh đi tới.

Thường An đứng canh ở gần đó, hai người nói chuyện sẽ không bị ai nghe thấy.

Tạ Lương Thần biết Tống Tiện muốn hỏi chuyện liên quan đến răng gỗ, nàng cũng không biết nên trả lời làm sao, lại không ngờ tới sau khi Tống Tiện đi đến trước mặt thì trầm giọng hỏi: “Có chịu thiệt không?”

Tạ Lương Thần trong lúc nhất thời sửng sốt, sau một lát mới hiểu ý của Tống Tiện hỏi là bọn họ có bị Vương Kiệm đả thương, bị lừa gạt hay bị gì khác không.

“Không có,” Tạ Lương Thần nói, “Rất thuận lời, chúng ta còn chưa phải ra tay Lý đại nhân đã tới.” Ngay cả cung săn của nàng cũng chưa phải đụng đến.

Tống Tiện đã lên tiếng hỏi thăm, nếu nàng không hỏi lại thì thật có chút thất lễ.

Tạ Lương Thần nói: “Bên phía đại gia thuận lợi chứ?”

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 103

HỐI HẬN

Tống Khải Chính không ngờ đến Lý Hữu sẽ hỏi như vậy.

Ông và Tống Tiện là cha con, lại nháo đến nông nỗi như hiện tại, mấy năm qua bọn rốt cuộc đã trải qua những gì? Tống Khải Chính không muốn nói rõ ràng một hai với người ngoài.

Nhưng giờ phút này, ông lại hoảng hốt nhớ tới bộ dáng lúc còn nhỏ của Tống Tiện, mi thanh mục tú, đặc biết thích cười, rất được mọi người yêu thích, mỗi lần ông từ bên ngoài trở về Tống Tiện đều sẽ dang hai tay lao tới, hai bàn tay nhỏ nhắn mềm mại ôm chặt lấy chân ông, khi ông bận rộn trong thư phòng Tống Tiện luôn tìm mọi cách lẻn vào, có lần Tống Tiện cứ thế ôm chân ông ngủ thiếp đi mất.

Tống Tiện thích gọi ông là “cha” mà không phải “phụ thân”, tiểu hài tử thích ăn cơm với ông, thích đưa ông ra cửa rồi lại luôn có mặt nghênh đón mỗi khi ông về nhà.

Ông từng hỏi Tống Tiện, có thích cưỡi ngựa bắn cung hay không, Tống Tiện luôn lắc đầu, thanh âm non nớt trả lời: “Con không muốn đi ra ngoài đánh giặc, như thế sẽ không gặp được tổ mẫu, con chỉ muốn ở nhà thôi.”

Khuôn măt Tống Tiện thoạt nhìn trông giống người nhà họ Tống, nhưng nhìn kỹ hơn thì sẽ thấy đường nét của nó cực kỳ giống mẫu thân mình, tính tình cũng giống, không thích bôn ba bên ngoài, không muốn rời xa gia đình, đó vốn dĩ là bộ dáng mà ông yêu thích, chỉ là về sau ông lại chinh chiến bên ngoài nhiều hơn, trong lòng phụ nhân kia cũng đã không còn có ông nữa.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 102

CHẤT VẤN

Vinh phu nhân đợi đến khi trời tối, đang tựa vào đầu giường mơ màng sắp ngủ thì chợt nghe thanh âm ồn ào truyền đến.

Bà mở to mắt liền nhìn thấy quản sự và Tống Dụ cùng bước vào phòng.

“Có chuyện gì?” Không đợi Tống Dụ mở miệng Vinh phu nhân đã vội vã hỏi.

Bà muốn biết ngay lập tức tình hình hiện tại như thế nào, Tống Tiện có bị bắt hay chưa.

Tống Dụ đi tới trước mặt bà, Vinh phu nhân nhìn thấy biểu tình hoảng loạn trên mặt hắn, lòng không khỏi trầm xuống.

“Mẫu thân,” Tống Dụ hồn phách lên mây, hai gối mềm nhũn quỳ xuống trước mặt Vinh phu nhân, “Người mau cứu tam đệ đi, tam đệ đã bị Tống Tiện bắt đi rồi.”

Giống như một tiếng sấm nổ tung trong đầu, Vinh phu nhân lảo đảo thiếu chút nữa ngã xuống lại trên giường.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 101

NGƯỜI LẠ

Vẻ mặt của Tống Mân không thể tin nổi, chỉ đến khi thân tín bên người Tống Khải Chính đè hai vai của hắn xuống lúc này hắn mới phục hồi tinh thần giãy giụa.

Tống Dụ lúc này cũng như vừa tỉnh mộng, vội vàng xoay người ngăn cản.

“Phụ thân,” Tống Dụ nói, “Người đây là muốn làm gì?”

Hai mắt phủ kín tơ máu của Tống Khải Chính nghiêm nghị nhìn Tống Dụ: “Ngươi cũng muốn cùng vào ngục với nó?”

Tống Dụ đầu tiên là ngẩn ra, tuy nhiên rất nhanh sau đó lại vẫn muốn cứu Tống Mân, bị mấy gia tướng kéo giữ lại.

Đến khi hai tay bị trói chặt, lúc này Tống Mân mới thật sự tin là Tống Khải Chính muốn giao hắn cho triều đình.

BIểu tình Tống Mân hoảng loạn, hắn nhìn Tống Tiện mỗi lúc một tới gần, lại nhìn sang Tống Khải Chính mặt trầm như nước.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 100

KHÔNG CỨU ĐƯỢC

Tống Khải Chính không thể tin được, ông bước tới vài bước túm Thường Sơn từ trên mặt đất, muốn thẩm vấn Thường Sơn có phải bị Tống Tiện sai sử hay không.

Tống Khải Chính và Thường Sơn đối diện trong chốc lát, nhưng ông lại không mở miệng. Bộ dáng của Thường Sợ không giống đang nói dối, ông mơ hồ nhớ là sau khi Tống Mân trở về Tống gia từ khu mỏ, Thường Sơn có rời đi mấy ngày.

Nghĩ đến đay, Tống Khải Chính bỗng nhiên cảm thấy phẫn nộ lẫn sợ hãi, ông vô lực buông tay ra, ném Thường Sơn trở lại dưới đất.

Một lúc lâu sau Tống Khải Chính mới bình tĩnh lại từ những đả kích liên tiếp, ông quay đầu tìm Kiều phó tướng, lúc ấy người nói Tống TIện trộm vận chuyển ngựa qua sông Cự Mã chính là Kiều phó tướng.

Ánh mắt Tống Khải Chính lướt qua các thủ hạ đi theo, vốn dĩ Kiều phó tướng luôn theo sát phía sau ông nay lại không biết đã đi đâu.

“Phụ thân,” sắc mặt Tống Dụ tái nhợt, cũng chỉ vừa mới lấy lại tinh thần, “Đây……hẳn không phải là sự thật đâu? Tam đệ sẽ không làm ra chuyện như vậy.”

Tống Khải Chính không trả lời Tống Dụ mà ngược lại hỏi: “Kiều phó tướng đâu?”

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 99

PHẾ VẬT

“Ai cũng không được phép lui.”

Tống Mân thấy hết thảy mà mình khổ tâm mưu tính sắp thất bại trong gang tấc, hắn gân cổ quát lớn: “Đại kỳ của Điện Tiền Tư là giả, các ngươi đừng bị Tống Tiện lừa, đừng quên ai đang đóng giữ Định Châu.”

“Là ai đang đóng giữ? Ngươi sao?”

Một thanh âm lãnh đạm truyền đến, như gió tuyết lạnh lẽo, khiến Tống Mân không khỏi run rẩy.

Nhân mã Tống Mân dẫn theo tản ra, khiến hắn nhìn thấy Tống Tiện đang ngồi trên lưng ngựa ở đối diện.

Bàn tay đang nắm trường đao của Tống Mân không khỏi siết chặt, cánh tay duỗi thẳng, dường như sắp phải đối mặt với cuộc chiến sinh tử bất cứ lúc nào.

Cách đó không xa, trường thương của Tống Tiện vẫn như cũ đặt trên lưng ngựa, trên người hắn chỉ là bộ quan phục thường ngày, ngay cả nhuyễn giáp cũng không mặc, trông không khác gì với bộ dáng hằng ngày đến phủ nha.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 98

SỢ HÃI

Tống Tiện đi tróc nã phản tặc?

Khi nghe lời này điều đầu tiên Tống Khải Chính nghĩ đến chính là Tống Tiện mượn lí do này để đánh đòn phủ đầu.

Tuy nhiên rất nhanh sau đó Tống Khải Chính lại có cân nhắc khác, ông ngẩng đầu nhìn về phía các binh sĩ đang canh gác trên tường thành Trấn Châu, ngoại trừ tướng sĩ trong quân doanh còn có nha dịch của phủ nha, ông nhớ rõ thuộc hạ báo lại rằng tri huyện Trấn Châu cùng phó tướng dưới trướng hắn đã đi bắt tang, nếu vậy vì sao tri huyện Trấn Châu lại đóng cửa thành?

Chuyện này có điểm kỳ quặc, Tống Khải Chính do dự giữa việc vào thành và việc mang binh đuổi theo Tống Tiện.

Tri huyện Trấn Châu trước giờ cũng không có công tích gì, làm việc thường thường không xuất sắc, nên hẳn là sẽ chẳng thể làm ra được chuyện gì.

Cuối cùng Tống Khải Chính lựa chọn đuổi theo Tống Tiện.

Nếu thành Trấn Châu có vấn đề thì tám phần mười cũng là do Tống Tiện bày bố, bắt được Tống Tiện thì mọi chuyện tự nhiên cũng sẽ được giải quyết.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 21

Trên đường trở về, Hòa Vân Sinh vẫn luôn quan sát sắc mặt của Hòa Yến.

“Tỷ sẽ không lui tới với tên họ Phạm nữa đúng không?” Cậu liên tục xác nhận đi, xác nhận lại.

“Ta đảm bảo với đệ, vĩnh viễn không lui tới với hắn.” Hòa Yến nói: “Được chưa?”

Hòa Vân Sinh thấy thái độ của nàng kiên định, lúc này mới thoáng yên tâm.

Hòa Vân Sinh rốt cuộc không biết làm sao, dong dài cả một đường, so với ma ma còn giống ma ma hơn.

“Ta không phải là không tin tỷ, nhưng thật sự là tên họ Phạm quá giảo hoạt, miệng đầy lời dối trá.” Hòa Vân Sinh vẫn không ngừng miệng, “Nam nhân như vậy có cái gì tốt, ban đầu tỷ coi trọng hắn thật là mắt bị mù. Đệ nói nhé, Phong Vân tướng quân mới chân chính là người đáng giá ngưỡng mộ……”

Hòa Yến đang nghe Hòa Vân Sinh nói chuyện, vào tai này ra tai kia, nghe đến đây thì dừng lại, đánh gãy cậu thao thao bất tuyệt, “Chuyện này có liên quan gì với Tiêu Giác?”

Đọc
error: