Author: admin

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 29

TÒNG QUÂN

“Tên đó đã chạy về hướng này, đuổi theo!” Hộ vệ dẫn đầu nói với quân giữ thành vừa chạy đến.

Quân giữ thành có nhân mã sung túc, chạy theo hướng mà hắn vừa chỉ. Các hộ vệ khác của Phạm Thành nhìn về phía hộ vệ dẫn đầu, có người run giọng hỏi: “Công tử đã chết, chúng ta phải làm gì bây giờ?”

Thân là hộ vệ mà lại không bảo vệ tốt Phạm Thành, Phạm gia nhất định sẽ truy cứu trách nhiệm của bọn họ, nhẹ thì phạt thật nặng, nặng thì……bị giận cá chém thớt bỏ mạng.

“Rốt cuộc là ai giết công tử?” Một người khác hỏi.

“Ta đã giao thủ với kẻ đó”, thân thủ cực tốt,” hộ vệ dẫn đầu siết chặt nắm tay, “Ta không phải đối thủ của hắn.”

“Là nhắm vào công tử mà tới sao? Trời ơi, đến tột cùng là kẻ nào?”

Ai mà biết được? Phạm Thành làm ra nhiều chuyện ác như vậy, kẻ đó nếu muốn mạng của hắn thì hiển nhiên đã ôm hận từ lâu. Các cô nương từng bị Phạm Thành đạp hư cũng có cha mẹ huynh đệ, có lẽ là đến báo thù cho thân nhân, hoặc cũng có thể là vì nguyên nhân khác. Người đã chết, phải bắt được hung thủ hết thảy chân tướng sẽ sáng tỏ.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 28

ĐÊM MƯA

Mưa bụi trong đêm tối dường như cũng hóa màu đen.

Mặt nước và bầu trời như nối tiếp, sắc trời đêm nặng nề, đèn trên thuyền chài lúc sáng lúc tối, phảng phất như là u hồn đến từ bờ đối diện. Một tiếng đàn cuối cùng tan đi, màn đêm trở nên phá lệ yên tĩnh.

Nhưng vào ngay lúc này, một tiếng nữ tử thét chói tai vang lên, xé rách màn đêm dài.

“Giết, giết người rồi___”

Cách thuyền hoa xa xa có vài con thuyền nhỏ đang tụm lại, các hộ vệ đang ngồi cùng nhau chờ tín hiệu của Phạm Thành, đột nhiên nghe thấy tiếng gào thê lương đều không hẹn mà cùng giật mình.

“Có chuyện gì? Đều đã lâu như vậy sao vẫn còn ầm ĩ như thế?” Hộ vệ dẫn đầu hỏi.

“Công tử vẫn còn chưa phát tín hiệu, hay là chờ thêm một chút đi.” Một hộ vệ khác nói.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 27

DẪN DẮT RỜI ĐI

Hắn đã chết.

Hòa Vân Sinh ngơ ngác nhìn về phía trước mặt.

Miệng vết thương của Phạm Thành vẫn còn đang chảy máu, một dao kia đâm gọn vào trong bụng hắn. Hòa Vân Sinh cảm thấy cổ họng mình khô khốc, một lát sau cậu rốt cuộc mở miệng, thanh âm vẫn run rẩy nhưng mang theo quyết tâm thấy chết không sờn.

Cậu nói: “Đệ sẽ đi nha môn đầu thú, người là do đệ giết.”

Cậu đứng lên, ngơ ngác đi về phía trước, mới đi được hai bước liền bị người giữ chặt lại, suýt chút nữa ngã nhào.

Hòa Yến hỏi: “Đệ đi đầu thú cái gì?”

“Hắn đã chết, đệ đền mạng.” Hòa Vân Sinh nghẹn ngào đáp, “Thiên kinh địa nghĩa.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 26

VẬN MỆNH NGOÀI Ý MUỐN

“Vân Sinh?” Hòa Yến suýt chút nữa cho rằng mình hoa mắt, nàng nhìn kĩ lại, thật sự là Hòa Vân Sinh.

Hòa Vân Sinh đã chạy tới trước mặt nàng, bảo hộ nàng ở sau lưng, một tay vung ra đẩy Phạm Thành ra xa.

“Ngươi, ngươi làm sao lên được đây?” Sau khi khó khăn đứng vững lại, Phạm Thành chỉ vào Hòa Vân Sinh lắp bắp la to, trong mắt tràn đầy không thể tin được.

“Tất nhiên là bơi lên!” Hòa Vân Sinh nói.

Cậu mới vừa từ trong sông leo lên thuyền, toàn thân ướt đẫm, vừa dứt lời liền ngồi xổm xuống giúp Hòa Yến tháo dây thừng trói ở chân.

“Làm sao đệ biết ta ở đây?”

“Đệ sợ họ Phạm dây dưa với tỷ nên đã sớm bảo Song Khánh trở về canh chừng, nào ngờ đúng lúc nhìn thấy tỷ bị người gọi đi.” Song Khánh chính là gã sai vặt mà Hòa Yến tìm cho Hòa Vân Sinh, bình thường sẽ đi theo cậu đến học quán.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 25

DÂY DƯA

Thuyền nhỏ khẽ lắc lư trên sông, đêm nay không trăng, chỉ có vài ngôi sao lác đác, mặt sông phản chiếu ánh đèn trên bờ, lờ mờ có thể thấy được bóng dáng của mình trên mặt nước.

Hộ vệ chèo thuyền nhỏ tiến về phía chiếc thuyền được trang trí hoa lệ ở giữa sông.

Hòa Yến rũ đầu im lặng. Hộ vệ nhịn không được quay đầu lại nhìn, hắn thấy tiểu cô nương ngồi ở cuối thuyền, lưng thẳng tắp, hai tay bị dây thừng trói ở sau lưng, không hề nhúc nhích. Dường như cảm nhận được ánh mắt của hắn, nàng ngẩng đầu nhìn hắn một cái, hộ vệ lập tức rùng mình, mái chèo trong tay suýt chút nữa rơi xuống sông.

Một cái liếc mắt kia thật sự rất lạnh lẽo. Hắn không biết phải hình dung cảm giác đó như thế nào, giống như là một người chết đờ đẫn nhìn hắn, tiếng sóng trên sông như ẩn như hiện lại càng khiến cô nương ta trông như bao trùm bởi quỷ khí dày đặc.

Thật sự quá kỳ quái. Trong lòng hộ vệ sợ hãi không thôi, nàng ta không nói lời nào, cũng không hỏi cái gì, cực kỳ an tĩnh. Nữ tử bình thường lúc này hẳn cũng là nên dò hỏi một hai câu mới đúng? Nhưng Hòa Yến lại không như vậy, nàng ta giống như một con rối, trầm lặng đến độ không giống như là người sống.

Sóng nước trong đêm lấp loáng, như một vòng xoáy, đưa suy nghĩ của nàng trở về ngày đó nàng bị người của Hạ Uyển Như nhấn đầu dìm chết trong hồ nước.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 24

CỨU NGƯỜI

“Phu nhân có vẻ đã hiểu lầm rồi.” Hòa Yến trầm ngâm một lúc mới mở miệng.

Nàng không lên tiếng còn đỡ, vừa lên tiếng Đường Oanh tức khắc kích động, chỉ vào mũi nàng mắng: “Hiểu lầm? Trước khi ta vào cửa ngươi và Phạm Thành đã trộm có đầu đuôi, đợi sau khi hắn và ta thành thân các người vẫn còn dây dưa không rõ, làm ngoại thất thì rất vui sao? Ta thấy ngươi đúng là tật xấu khó bỏ, còn dám mơ ước vị trí chủ mẫu Phạm gia có đúng không!”.

Hòa Yến đau đầu.

Vị phu nhân này thật là không nói đạo lý, nhìn qua nhan sắc cũng là hoa dung nguyệt mạo, yểu điệu lòng người, vì sao lại nói chuyện khó nghe như vậy. Nàng nghiêm mặt nói: “Phu nhân cứ hỏi thăm rõ ràng sẽ rõ, ta và Phạm công tử lúc trước xác thực có quen biết, tuy nhiên từ sau khi phu nhân vào cửa ta không hề đi tìm Phạm công tử nữa.”

“Ngươi nói bậy, nếu ngươi không đi tìm hắn, vì sao hắn lại tặng đồ cho ngươi?”

“Ta cũng vì thế mà rất là đau đầu, nếu phu nhân có thể khuyên giải Phạm công tử đừng làm như thế nữa dân nữ thật sự cảm kích vô cùng.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 23

NỢ ĐÀO HOA

Kinh thành nói nhỏ không nhỏ, muốn tra một người cũng không phải là việc đơn giản.

Tuy nhiên Phạm Thành hiện giờ thị thiếp thông phòng đều đã bị phân phát, lại không dám đi dạo hoa lâu, cả ngày la cà cũng chỉ tóm gọn trong vài nơi mà thôi. Vì thế không mất bao lâu, việc ám muội với Hòa Yến trước kia đã bị vạch trần trước mặt Đường Oanh.

“Có lý nào như thế!” Đường Oanh đặt mạnh chén trà trong tay xuống bàn, “Lúc ta và hắn nghị thân hắn đã có tư tình với nữ nhân kia, này rõ ràng là chẳng để ta vào mắt! Ta đã sớm nói với phụ thân và ca ca, người này không đáng tin mà, hiện tại một lời thành sấm, ngược lại khiến ta không còn chút mặt mũi nào.”

“Xin phu nhân bớt giận,” nha hoàn nói: “Thiếu gia hiện tại còn không dám mang ả kia vào phủ, có thể thấy là vẫn có điều cố kỵ. Hẳn là hồ ly tinh kia mê hoặc nhân tâm mới khiến thiếu gia phạm sai lầm. Hiện giờ phu nhân và thiếu gia mới thành hôn không bao lâu, đừng vì những việc này mà sinh ra khúc mắc, khiến người khác chỉ trích phu nhân ghen tị.”

“Vậy ngươi nói ta phải làm sao đây?” Đường Oanh tức giận đùng đùng.

“Không bằng xuống tay từ nữ nhân đó, chỉ là nữ nhi của một giáo úy giữ cửa thành mà thôi, còn không phải tùy ý phu nhân nhào nặn hay sao……”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 22

TƯ TÌNH

Mười mấy ngày kế tiếp, gió êm sóng lặng.

Nóc nhà đã được sửa, chăn mền cũng đã được thay mới. Hòa Yến lại đi tìm cho Hòa Vân Sinh một gã sai vặt, thường ngày có thể hỗ trợ Hòa Vân Sinh xách đồ và chạy việc vặt, Thanh Mai ở nhà cũng có người để nói chuyện.

Hòa Vân Sinh nộp quà nhập học cho tiên sinh, mỗi ngày bắt đầu đi học, trong nhà chỉ còn lại một mình Hòa Yến. Hòa Tuy cũng không thường ở nhà, chỉ có mỗi Thanh Mai, thế nên Hòa Yến có thể quang minh chính đại ở trong sân luyện kiếm……khụ, luyện bằng một nhánh cây nàng nhặt được.

Tuy thân thủ, kỹ xảo của nàng đã khắc sâu vào tâm trí thế nhưng thân thể này thật sự, rất, rất yếu đuối. Chỉ cần vấp nhẹ thì đã có ngay vết bầm tím rõ ràng. Hơn nữa sức lực cũng không lớn, tuy rằng dưới sự luyện tập của Hòa Yến đã tốt hơn rất nhiều nhưng so với nàng trước kia thì vẫn kém quá xa.

Sức lực thế này lên chiến trường thật là không được. Hòa Yến thở dài trong lòng, buông nhánh cây xuống.

“Cô nương, cô nương,” Thanh Mai chạy chậm tiến vào, “Bên ngoài lại có người mang đồ tới.”

Hòa Yến nhíu mày: “Sao lại tới nữa?”

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 104

CÓ CHỊU THIỆT KHÔNG

Tạ Lương Thần đứng yên dưới mái hiên, Tống Tiện bước nhanh đi tới.

Thường An đứng canh ở gần đó, hai người nói chuyện sẽ không bị ai nghe thấy.

Tạ Lương Thần biết Tống Tiện muốn hỏi chuyện liên quan đến răng gỗ, nàng cũng không biết nên trả lời làm sao, lại không ngờ tới sau khi Tống Tiện đi đến trước mặt thì trầm giọng hỏi: “Có chịu thiệt không?”

Tạ Lương Thần trong lúc nhất thời sửng sốt, sau một lát mới hiểu ý của Tống Tiện hỏi là bọn họ có bị Vương Kiệm đả thương, bị lừa gạt hay bị gì khác không.

“Không có,” Tạ Lương Thần nói, “Rất thuận lời, chúng ta còn chưa phải ra tay Lý đại nhân đã tới.” Ngay cả cung săn của nàng cũng chưa phải đụng đến.

Tống Tiện đã lên tiếng hỏi thăm, nếu nàng không hỏi lại thì thật có chút thất lễ.

Tạ Lương Thần nói: “Bên phía đại gia thuận lợi chứ?”

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 103

HỐI HẬN

Tống Khải Chính không ngờ đến Lý Hữu sẽ hỏi như vậy.

Ông và Tống Tiện là cha con, lại nháo đến nông nỗi như hiện tại, mấy năm qua bọn rốt cuộc đã trải qua những gì? Tống Khải Chính không muốn nói rõ ràng một hai với người ngoài.

Nhưng giờ phút này, ông lại hoảng hốt nhớ tới bộ dáng lúc còn nhỏ của Tống Tiện, mi thanh mục tú, đặc biết thích cười, rất được mọi người yêu thích, mỗi lần ông từ bên ngoài trở về Tống Tiện đều sẽ dang hai tay lao tới, hai bàn tay nhỏ nhắn mềm mại ôm chặt lấy chân ông, khi ông bận rộn trong thư phòng Tống Tiện luôn tìm mọi cách lẻn vào, có lần Tống Tiện cứ thế ôm chân ông ngủ thiếp đi mất.

Tống Tiện thích gọi ông là “cha” mà không phải “phụ thân”, tiểu hài tử thích ăn cơm với ông, thích đưa ông ra cửa rồi lại luôn có mặt nghênh đón mỗi khi ông về nhà.

Ông từng hỏi Tống Tiện, có thích cưỡi ngựa bắn cung hay không, Tống Tiện luôn lắc đầu, thanh âm non nớt trả lời: “Con không muốn đi ra ngoài đánh giặc, như thế sẽ không gặp được tổ mẫu, con chỉ muốn ở nhà thôi.”

Khuôn măt Tống Tiện thoạt nhìn trông giống người nhà họ Tống, nhưng nhìn kỹ hơn thì sẽ thấy đường nét của nó cực kỳ giống mẫu thân mình, tính tình cũng giống, không thích bôn ba bên ngoài, không muốn rời xa gia đình, đó vốn dĩ là bộ dáng mà ông yêu thích, chỉ là về sau ông lại chinh chiến bên ngoài nhiều hơn, trong lòng phụ nhân kia cũng đã không còn có ông nữa.

Đọc
error: