ĐẾN LƯƠNG CHÂU
Lộ trình từ kinh thành đến Lương Châu mất hơn hai tháng, đường không hề dễ đi, gặp núi mở đường gặp nước dựng cầu, chờ đến khi thật sự đến Lương Châu thì mọi người đều đã sức cùng lực kiệt, ai nấy cũng đều gầy đi rất nhiều. Khi Hòa Yến ngồi bên bờ hồ múc nước uống, nhìn chính mình phản chiếu trên mặt nước, làn da của Hòa đại tiểu thư vốn mềm mãi trắng nõn, trải qua hơn hai tháng phơi nắng, phơi gió trên đường thì hiện tại không cần dùng tro bôi lên mặt thì làn da cũng đã rám sạm đi.
Nếu lúc này Hòa đại tiểu chân chính trở về nhất định sẽ muốn bóp chết nàng, suy nghĩ này đột nhiên nảy ra trong đầu, Hòa Yến cảm thấy rất buồn cười liền cười rộ lên.
“A Hòa ca có chuyện gì mà cười vui vẻ như vậy?” Tiểu Mạch hỏi.
Hồng Sơn liếc nhìn sang Hòa Yến đang ngồi xổm bên hồ, tỏ vẻ hiểu rõ nói: “Đi nửa ngày nữa, trước khi trời tối là sẽ có thể đến Lương Châu rồi, ngày tháng gian khổ sắp kết thúc, có thể không vui sao?”
“Cũng đúng.” Tiểu Mạch đồng ý hai tay hai chân, cậu quay sang hỏi Thạch Đầu: “Đại ca, huynh cũng vui đúng không?”
Thạch Đầu ít lời cũng gật gật đầu.
Đọc
