Author: admin

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 33

ĐẾN LƯƠNG CHÂU

Lộ trình từ kinh thành đến Lương Châu mất hơn hai tháng, đường không hề dễ đi, gặp núi mở đường gặp nước dựng cầu, chờ đến khi thật sự đến Lương Châu thì mọi người đều đã sức cùng lực kiệt, ai nấy cũng đều gầy đi rất nhiều. Khi Hòa Yến ngồi bên bờ hồ múc nước uống, nhìn chính mình phản chiếu trên mặt nước, làn da của Hòa đại tiểu thư vốn mềm mãi trắng nõn, trải qua hơn hai tháng phơi nắng, phơi gió trên đường thì hiện tại không cần dùng tro bôi lên mặt thì làn da cũng đã rám sạm đi.

Nếu lúc này Hòa đại tiểu chân chính trở về nhất định sẽ muốn bóp chết nàng, suy nghĩ này đột nhiên nảy ra trong đầu, Hòa Yến cảm thấy rất buồn cười liền cười rộ lên.

“A Hòa ca có chuyện gì mà cười vui vẻ như vậy?” Tiểu Mạch hỏi.

Hồng Sơn liếc nhìn sang Hòa Yến đang ngồi xổm bên hồ, tỏ vẻ hiểu rõ nói: “Đi nửa ngày nữa, trước khi trời tối là sẽ có thể đến Lương Châu rồi, ngày tháng gian khổ sắp kết thúc, có thể không vui sao?”

“Cũng đúng.” Tiểu Mạch đồng ý hai tay hai chân, cậu quay sang hỏi Thạch Đầu: “Đại ca, huynh cũng vui đúng không?”

Thạch Đầu ít lời cũng gật gật đầu.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 32

TRÊN ĐƯỜNG ĐẾN LƯƠNG CHÂU

Mấy ngày nay, tuy bề ngoài kinh thành yên bình nhưng mạch nước ngầm trong triều lại sôi sục. Mùa xuân cuối cùng cũng kết thúc, sau khi lập hạ, những cơn mưa liên tục kéo đến, trút xuống như vô cùng vô tận, cả tòa thành như chìm trong làn mưa và bụi nước.

Đô đốc Hữu quân Tiêu Hoài Cẩn tự mình thỉnh lệnh làm chỉ huy sứ dẫn tân binh đến Lương Châu Vệ. Tiêu Hoài Cẩn vừa đi, thế cục trong triều lại có biến hóa, đảng thái tử mặt mày đều giãn ra, chỉ thiếu không trực tiếp viết hai chữ “vui vẻ” lên mặt.

Việc trong triều các bá tánh bình thường cũng không tiếp xúc đến, vẫn như cũ ngày ngày quay mòng với sinh hoạt củi gạo mắm muối. Vụ án mạng của thiếu gia Phạm gia trước đó vài ngày đến nay vẫn chưa tìm được hung thủ. Phạm gia truy lùng hung thủ ở khắp nơi mà không thành liền quay sang trút hết lửa giận lên người Phạm đại nãi nãi. Ai ngờ nhà mẹ đẻ Thừa Vụ Lang của Phạm đại nãi nãi cũng không phải đèn cạn dầu, chờ vừa qua đầu thất của Phạm Thành liền buộc Phạm lão gia viết thư phóng thê. Đường Oanh hiện tại đang lúc phương hoa chính mậu*, nhưng vừa vào cửa không bao lâu trượng phu đã chết, Đường gia há có thể để nàng thủ tiết khi còn trẻ như vậy, tất nhiên phải tính toán cho ngày sau của nàng. Nàng và Phạm Thành lại không có nhi nữ, Phạm gia cũng không thể làm khó dễ.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 31

CÔNG TỬ TIÊU GIA

Mùa xuân đã gần qua, ngay cả mưa cũng đều bắt đầu mang theo cái nóng của mùa hè.

Ngày cuối cùng của đợt trưng binh kết thúc, lều dài để điền công văn bên ngoài trường ngựa cũng đã được dỡ ra, thay bằng vô số lều nhỏ. Các tân binh từ biệt người nhà xong đều đã tập hợp, chỉ đợi qua hết đêm nay, sáng sớm ngày mai sẽ khởi hành đi Lương Châu.

Lều cực kỳ nhỏ, miễn cưỡng vài người chen vào. Hòa Yến và Hồng Sơn ngồi gần nhau, Hồng Sơn lãnh được một chiếc lều to hơn một chút, vì hai người cũng không có nhiều hành lý nên ngồi cũng khá rộng rãi. Từ đêm qua đến tối nay Hòa Yến đã ngây người trong này cả một ngày.

Ở đây sẽ phát màn thầu, mỗi bữa cho hai cái, chờ đến khi đến Lương Châu, dàn xếp xong sẽ phát nhiều hơn một chút. Còn lại thì cũng không có gì, chỉ có đi nhà xí có chút bất tiện, Hòa Yến phải chờ đến đêm khuya, xung quanh không còn ai mới có thể trộm đi một chuyến.

Nàng mới vừa bước ra từ nhà xí, đi đến trước lều của mình, vừa vén lều lên liền thấy bên trong có nhiều thêm hai người. Hồng Sơn đang nói chuyện với bọn họ, nghe thấy động tĩnh hai người liền quay đầu lại nhìn.

Hẳn là một đôi huynh đệ, tướng mạo có chút tương tự, đen đen gầy gầy, tuấn tú rắn rỏi, tuổi cũng không lớn, người lớn tuổi hơn khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, người nhỏ tuổi hơn thoạt nhìn ngang tuổi với Hòa Vân Sinh. Người lớn tuổi hơn hẳn là ca ca, trầm mặc ít lời, nhỏ tuổi hơn là đệ đệ, nhìn thấy Hòa Yến liền nở một nụ cười thân thiết hỏi: “Vị ca ca này là……”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 30

CỞI QUẦN ÁO RA

Công văn trưng binh điền rất nhanh, chữ viết của Hòa Yến không tệ, vị đại hạn mặt đỏ nhìn nhìn nói: “Ngươi biết chữ?”

“Có học qua một chút.” Hòa Yến khiêm tốn trả lời.

Tòng quân phần nhiều là nam tử sức dài vai rộng, ít có người biết chứ, thái độ của đại hán mặt đỏ với nàng cũng nhu hòa hơn một chút: “Ngươi đi lều đằng sau kiểm tra tuyển chọn, nếu thông qua thì lãnh một phần công văn, đóng dấu xác nhận xong thì ngươi chính thức nhập quân tịch.”

Hòa Yến cảm tạ rồi đi ra lều phía sau.

Lều này nằm gần trại ngựa hơn, diện tích cũng lớn, Hòa Yến vén màn lên bước vào, bên trong có một người đang đứng, một người đang ngồi, một nam tử mập mạp đang ngồi trên ghế xếp, vừa mang giày vừa cười tủm tỉm hỏi người đang đứng: “Thế nào, thân thể của ta rắn chắc chứ hả?”

Hòa Yến chỉ vờ như không nhìn thấy, mắt nhìn thẳng bước vào lều, người mập mạp kia nhìn thấy nàng ngược lại kinh ngạc hỏi: “Người gầy yếu thế này cũng có thể tòng quân sao?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 29

TÒNG QUÂN

“Tên đó đã chạy về hướng này, đuổi theo!” Hộ vệ dẫn đầu nói với quân giữ thành vừa chạy đến.

Quân giữ thành có nhân mã sung túc, chạy theo hướng mà hắn vừa chỉ. Các hộ vệ khác của Phạm Thành nhìn về phía hộ vệ dẫn đầu, có người run giọng hỏi: “Công tử đã chết, chúng ta phải làm gì bây giờ?”

Thân là hộ vệ mà lại không bảo vệ tốt Phạm Thành, Phạm gia nhất định sẽ truy cứu trách nhiệm của bọn họ, nhẹ thì phạt thật nặng, nặng thì……bị giận cá chém thớt bỏ mạng.

“Rốt cuộc là ai giết công tử?” Một người khác hỏi.

“Ta đã giao thủ với kẻ đó”, thân thủ cực tốt,” hộ vệ dẫn đầu siết chặt nắm tay, “Ta không phải đối thủ của hắn.”

“Là nhắm vào công tử mà tới sao? Trời ơi, đến tột cùng là kẻ nào?”

Ai mà biết được? Phạm Thành làm ra nhiều chuyện ác như vậy, kẻ đó nếu muốn mạng của hắn thì hiển nhiên đã ôm hận từ lâu. Các cô nương từng bị Phạm Thành đạp hư cũng có cha mẹ huynh đệ, có lẽ là đến báo thù cho thân nhân, hoặc cũng có thể là vì nguyên nhân khác. Người đã chết, phải bắt được hung thủ hết thảy chân tướng sẽ sáng tỏ.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 28

ĐÊM MƯA

Mưa bụi trong đêm tối dường như cũng hóa màu đen.

Mặt nước và bầu trời như nối tiếp, sắc trời đêm nặng nề, đèn trên thuyền chài lúc sáng lúc tối, phảng phất như là u hồn đến từ bờ đối diện. Một tiếng đàn cuối cùng tan đi, màn đêm trở nên phá lệ yên tĩnh.

Nhưng vào ngay lúc này, một tiếng nữ tử thét chói tai vang lên, xé rách màn đêm dài.

“Giết, giết người rồi___”

Cách thuyền hoa xa xa có vài con thuyền nhỏ đang tụm lại, các hộ vệ đang ngồi cùng nhau chờ tín hiệu của Phạm Thành, đột nhiên nghe thấy tiếng gào thê lương đều không hẹn mà cùng giật mình.

“Có chuyện gì? Đều đã lâu như vậy sao vẫn còn ầm ĩ như thế?” Hộ vệ dẫn đầu hỏi.

“Công tử vẫn còn chưa phát tín hiệu, hay là chờ thêm một chút đi.” Một hộ vệ khác nói.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 27

DẪN DẮT RỜI ĐI

Hắn đã chết.

Hòa Vân Sinh ngơ ngác nhìn về phía trước mặt.

Miệng vết thương của Phạm Thành vẫn còn đang chảy máu, một dao kia đâm gọn vào trong bụng hắn. Hòa Vân Sinh cảm thấy cổ họng mình khô khốc, một lát sau cậu rốt cuộc mở miệng, thanh âm vẫn run rẩy nhưng mang theo quyết tâm thấy chết không sờn.

Cậu nói: “Đệ sẽ đi nha môn đầu thú, người là do đệ giết.”

Cậu đứng lên, ngơ ngác đi về phía trước, mới đi được hai bước liền bị người giữ chặt lại, suýt chút nữa ngã nhào.

Hòa Yến hỏi: “Đệ đi đầu thú cái gì?”

“Hắn đã chết, đệ đền mạng.” Hòa Vân Sinh nghẹn ngào đáp, “Thiên kinh địa nghĩa.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 26

VẬN MỆNH NGOÀI Ý MUỐN

“Vân Sinh?” Hòa Yến suýt chút nữa cho rằng mình hoa mắt, nàng nhìn kĩ lại, thật sự là Hòa Vân Sinh.

Hòa Vân Sinh đã chạy tới trước mặt nàng, bảo hộ nàng ở sau lưng, một tay vung ra đẩy Phạm Thành ra xa.

“Ngươi, ngươi làm sao lên được đây?” Sau khi khó khăn đứng vững lại, Phạm Thành chỉ vào Hòa Vân Sinh lắp bắp la to, trong mắt tràn đầy không thể tin được.

“Tất nhiên là bơi lên!” Hòa Vân Sinh nói.

Cậu mới vừa từ trong sông leo lên thuyền, toàn thân ướt đẫm, vừa dứt lời liền ngồi xổm xuống giúp Hòa Yến tháo dây thừng trói ở chân.

“Làm sao đệ biết ta ở đây?”

“Đệ sợ họ Phạm dây dưa với tỷ nên đã sớm bảo Song Khánh trở về canh chừng, nào ngờ đúng lúc nhìn thấy tỷ bị người gọi đi.” Song Khánh chính là gã sai vặt mà Hòa Yến tìm cho Hòa Vân Sinh, bình thường sẽ đi theo cậu đến học quán.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 25

DÂY DƯA

Thuyền nhỏ khẽ lắc lư trên sông, đêm nay không trăng, chỉ có vài ngôi sao lác đác, mặt sông phản chiếu ánh đèn trên bờ, lờ mờ có thể thấy được bóng dáng của mình trên mặt nước.

Hộ vệ chèo thuyền nhỏ tiến về phía chiếc thuyền được trang trí hoa lệ ở giữa sông.

Hòa Yến rũ đầu im lặng. Hộ vệ nhịn không được quay đầu lại nhìn, hắn thấy tiểu cô nương ngồi ở cuối thuyền, lưng thẳng tắp, hai tay bị dây thừng trói ở sau lưng, không hề nhúc nhích. Dường như cảm nhận được ánh mắt của hắn, nàng ngẩng đầu nhìn hắn một cái, hộ vệ lập tức rùng mình, mái chèo trong tay suýt chút nữa rơi xuống sông.

Một cái liếc mắt kia thật sự rất lạnh lẽo. Hắn không biết phải hình dung cảm giác đó như thế nào, giống như là một người chết đờ đẫn nhìn hắn, tiếng sóng trên sông như ẩn như hiện lại càng khiến cô nương ta trông như bao trùm bởi quỷ khí dày đặc.

Thật sự quá kỳ quái. Trong lòng hộ vệ sợ hãi không thôi, nàng ta không nói lời nào, cũng không hỏi cái gì, cực kỳ an tĩnh. Nữ tử bình thường lúc này hẳn cũng là nên dò hỏi một hai câu mới đúng? Nhưng Hòa Yến lại không như vậy, nàng ta giống như một con rối, trầm lặng đến độ không giống như là người sống.

Sóng nước trong đêm lấp loáng, như một vòng xoáy, đưa suy nghĩ của nàng trở về ngày đó nàng bị người của Hạ Uyển Như nhấn đầu dìm chết trong hồ nước.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 24

CỨU NGƯỜI

“Phu nhân có vẻ đã hiểu lầm rồi.” Hòa Yến trầm ngâm một lúc mới mở miệng.

Nàng không lên tiếng còn đỡ, vừa lên tiếng Đường Oanh tức khắc kích động, chỉ vào mũi nàng mắng: “Hiểu lầm? Trước khi ta vào cửa ngươi và Phạm Thành đã trộm có đầu đuôi, đợi sau khi hắn và ta thành thân các người vẫn còn dây dưa không rõ, làm ngoại thất thì rất vui sao? Ta thấy ngươi đúng là tật xấu khó bỏ, còn dám mơ ước vị trí chủ mẫu Phạm gia có đúng không!”.

Hòa Yến đau đầu.

Vị phu nhân này thật là không nói đạo lý, nhìn qua nhan sắc cũng là hoa dung nguyệt mạo, yểu điệu lòng người, vì sao lại nói chuyện khó nghe như vậy. Nàng nghiêm mặt nói: “Phu nhân cứ hỏi thăm rõ ràng sẽ rõ, ta và Phạm công tử lúc trước xác thực có quen biết, tuy nhiên từ sau khi phu nhân vào cửa ta không hề đi tìm Phạm công tử nữa.”

“Ngươi nói bậy, nếu ngươi không đi tìm hắn, vì sao hắn lại tặng đồ cho ngươi?”

“Ta cũng vì thế mà rất là đau đầu, nếu phu nhân có thể khuyên giải Phạm công tử đừng làm như thế nữa dân nữ thật sự cảm kích vô cùng.”

Đọc
error: