BIỆT Ý
Nước mắt của tiểu cô nương như giọt sương mỏng manh, lăn dài xuống, trong khoảnh khắc lại như bỏng rát thấu tim.
Nghĩ kỹ lại, đây là lần đầu tiên Tiêu Giác nhìn thấy Hòa Yến khóc.
Hắn sững người trong chốc lát, trong lòng thầm nghĩ, dù sao cũng là cô nương gia, ngày thường dù có lợi hại thế nào nhưng lần đầu ra chiến trường, cảnh tượng huyết nhục bay tứ tung dù sao cũng quá đáng sợ. Nhưng mà…… lần trước khi nàng đối đầu với Nhật Đạt Mộc Tử, phản ứng tựa hồ không kịch liệt như hiện tại.
Nghĩ tới đây Tiêu Giác cuối cùng cũng nhíu mày, dịu giọng an ủi: “Đã không sao rồi, đừng khóc nữa.”
Hắn nghiêng đầu nhìn chung quanh, quân Ô Thác chỉ còn lại tàn binh bại tướng đang giãy chết, người của Thôi Việt Chi bên kia cũng đã đuổi tới, những chuyện còn lại không còn đáng ngại.
“Đô đốc!” Phi Nô chạy đến, nhìn thấy Hòa Yến cũng sững người trong giây lát.
Đọc
