Author: admin

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 133

CẦM NGHỆ

Cuộc trò chuyện của Nhan Mẫn Nhi và Nhan phu nhân bị một nữ tử mặc váy xanh ngồi gần đó nghe thấy, nữ tử này trông nhỏ tuổi hơn Nhan Mẫn Nhi một chút, dáng vẻ thanh tú mảnh mai, nàng hỏi: “Nghe nói phu nhân của Kiều công tử là tài nữ nổi danh ở Hồ Châu, không biết dung mạo như thế nào?”

Nhan Mẫn Nhi nở nụ cười đầy ẩn ý: “Dẫu có là tài nữ nổi danh cũng không thể sánh bằng A Tú của chúng ta ở Tế Dương được.”

Lăng Tú là ái nữ của Lăng Điển nghi trong phủ vương gia. Năm tuổi đã biết làm thơ, bảy tuổi danh tiếng lan khắp Tế Dương, cầm kỳ thi họa đều tinh thông. Nàng còn có vẻ đẹp yếu đuối mong manh, giữa thành Tế Dương nơi phần lớn nữ tử đều rực rỡ mạnh mẽ thì quả thật gần như là đóa hoa độc nhất vô nhị. Nay nghe nói có một tài nữ từ Hồ Châu tới, trong lòng liền dấy lên ý so bì.

Một thiếu nữ khác nghe vậy liền che miệng cười nhạo: “A Tú cần gì so sánh với phu nhân của một thương nhân, chẳng phải là tự hạ thấp thân phận sao? Biết đâu cái danh tài nữ ấy chỉ là thêu dệt nên, chẳng qua để sơn son thếp vàng lên người mà thôi.”

Lăng Tú cũng mỉm cười: đáp “Nếu Kiều công tử thực sự ở lại Tế Dương thì sau này sẽ không còn là thương nhân nữa.”

“Thương nhân thì vẫn là thương nhân thôi, mùi tiền bạc đã thấm vào cốt tủy, không phải thay bộ y phục là che giấu được.” Ngữ khí của Nhan Mẫn Nhi đầy vẻ khinh miệt. “Làm thế nào cũng không thể bước chân vào chốn cao nhã.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 132

GIA YẾN

“Vậy ngươi có muốn thử không?”

Khoảng cách gần đến không thể gần hơn nữa.

Hòa Yến đầu tiên là giật mình, sau đó sững sờ cả người. Khi ánh mắt nàng chạm vào đôi mắt sâu thẳm như nước hồ thu của hắn thì hai má lập tức đỏ bừng. Nàng muốn lùi lại, nhưng bờ vai đã bị giữ chặt, không thể động đậy, chỉ có thể ngửa đầu lên từ trong lòng hắn, lắp bắp cự tuyệt:”……Thử cái gì?”

“Đã xem nhiều như vậy, không muốn thử sao?” Hắn nhướng mày, cúi đầu sát lại gần, ánh mắt dừng trên môi nàng, khiến tim Hòa Yến đập dồn dập như trống trận.

Ngũ quan của nam nhân này so với thời niên thiếu rực rỡ tuấn tú thì nay lại thêm phần sắc sảo hào hùng, toát ra vẻ lạnh lùng phóng túng. Người như hắn, lúc bình thường thì thanh thanh đạm đạm như một loài hoa cao lãnh, nhưng khi lười biếng nhếch môi, ngay cả ánh mắt cũng trở nên nóng rực, khiến người khác rung động không thể chống cự.

Hòa Yến đáp: “Không muốn.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 131

HỒNG TRANG

Huyên náo một hồi, cuối cùng cũng vẽ xong chân mày.

Hòa Yến giật lấy chì kẻ mày từ tay hắn nói: “Được rồi, được rồi, ngài có thể đi rồi!”

Tiêu Giác nhướng mày: “Không soi gương nhìn thử sao?”

“Đợi chút ta thay y phục xong rồi xem luôn là được!” Hòa Yến cảm thấy người này mà còn ngồi đây mặt nàng e rằng sẽ mãi nóng ran, nên để hắn ra ngoài càng nhanh càng tốt. Nàng đẩy đẩy kéo kéo, cuối cùng cũng ép được hắn ra ngoài. Vừa mở cửa liền thấy Thúy Kiều và Hồng Kiều đứng ngay bên ngoài làm nàng giật nảy mình. Hòa Yến hỏi: “Hai muội đứng đây làm gì?”

Thúy Kiều bối rối đáp: “Nô tỳ mang điểm tâm tới, nhưng thấy thiếu gia đang…… vẽ mày cho thiếu phu nhân, không dám quấy rầy nên đành đứng bên ngoài chờ.”

Hòa Yến: “……”

Tiêu Giác lại chẳng có chút lúng túng nào, chỉ nhàn nhạt nói: “Nàng cứ từ từ thay y phục, ta đi tìm Lâm quản gia.”

Hai nha hoàn đi theo Hòa Yến vào phòng. Hồng Kiều đi sau lưng nàng, ánh mắt đầy ngưỡng mộ: “Thiếu gia đối với thiếu phu nhân thật tốt.”

Hòa Yến: “Hả?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 130

VẼ MÀY

Nam tử trẻ tuổi dáng người cao ráo, thẳng tắp như tùng, khoác trên mình bộ trường bào màu xanh thẫm, vừa quý khí lại ưu nhã. Đôi mắt hắn đen như màn đêm, ánh lên từng tia lạnh lẽo, nhưng khóe môi lại hơi nhếch lên, mang theo nét chế giễu hờ hững.

Một tiếng “Phu nhân” trầm thấp như rượu ngon, khiến những người ở đây như mê như say.
Hòa Yến cũng không ngoại lệ, chỉ cảm thấy nơi bị hơi thở của hắn lướt qua chợt cứng đờ, nhất thời không thốt nên lời.

Nhan đại tiểu thư cắn môi nhìn Tiêu Giác, trong lòng nửa là kinh diễm nửa là đố kỵ Một nam nhân phong hoa tuyệt đại như vậy lại có gia thất rồi? Mà người hắn cưới lại lại là kẻ quê mùa kia? Dựa vào đâu chứ!

Thấy Hòa Yến không nói gì, Tiêu Giác nhướng mày, giọng nói càng thêm ôn hòa: “Nàng ta bắt nạt nàng?”

Hòa Yến giật mình hoàn hồn, còn chưa kịp lên tiếng thì Nhan đại tiểu thư đã nhanh hơn một bước.: “Vị công tử này, tiểu nữ không có bắt nạt ai cả. Chỉ là trùng hợp cùng vị…… cô nương này chọn trúng cùng một bộ y phục mà thôi.”

Lúc nói chuyện với Tiêu Giác, Nhan đại tiểu thư không hề có dáng vẻ hùng hổ dọa người như ban nãy mà ngược lại, dịu dàng như biến thành một người khác vậy, ánh mắt si mê dán chặt trên người hắn không rời đi nửa phần.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 129

PHU NHÂN

Từ Lương Châu xuất phát đến thành Tế Dương, ra roi thúc ngựa cũng phải mất gần một tháng.

Sau Tết, mùa xuân vừa chớm, đoàn người một đường xuôi nam. Càng đến gần Tế Dương thời tiết càng ấm áp. Đến khi sắp tới nơi, hai bên đường đã nở đầy hoa dại, chim én chao lượn ngậm bùn xây tổ, báo hiệu mùa xuân thực sự đã về.

Ngoài cổng thành Tế Dương, Xích Ô đánh xe ngựa chạy tới nói: “Thiếu gia, đây là cỗ xe ngựa tốt nhất có thể mua được ở quanh đây.”

Xe ngựa trông rất sang trọng, bốn phía bọc lụa màu xanh lông công tinh xảo, bên trong treo màn sa trắng khẽ lay động theo gió, không gian rộng rãi thoải mái. Cưỡi ngựa nhiều ngày liên tục Hòa Yến đã mệt mỏi rã rời, bây giờ có thể ngồi xe thư thả một chút, nàng rất hài lòng. Chỉ có điều Lâm Song Hạc vẫn chưa ưng ý lắm: “Chỉ thế này thôi sao? Ở Sóc Kinh ta nhìn cũng chẳng buồn nhìn. Gỗ này cũng quá tầm thường rồi, chẳng phải ta đã bảo chọn xe đắt nhất sao?”

Xích Ô đáp: “Đây đã là xe đắt nhất rồi.”

Hòa Yến liếc nhìn Lâm Song Hạc, trong lòng thở dài. Bao nhiêu năm qua rồi vị thiếu gia này vẫn giữ nguyên tác phong hưởng lạc không chút thay đổi. Ngoài ra nàng thật sự không hiểu nổi, Tiêu Giác đến Tế Dương làm việc vì sao lại dẫn theo Lâm Song Hạc? Chẳng phải tự tìm thêm rắc rối cho mình sao?

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 128

PHU THÊ GIẢ

“Cô thích ta không?”

Giọng hắn dường như có lực câu hồn, khiến Hòa Yến bị định thân tại chỗ không thể nhúc nhích, vô thức nuốt khan.

Tiêu Giác hơi nhíu mày: “Hòa Yến?”

“Ta……” Hòa Yến theo phản xạ cuộn chặt ngón tay, đầu ngón tay bấm vào lòng bàn tay.

Bình thường hắn mang vẻ lười biếng chẳng có gì đáng sợ, nhưng khi bất ngờ áp sát, ngay cả hơi thở cũng trở nên nguy hiểm lạ thường. Hắn nhướng mày, khóe môi cong cong, gần như mê hoặc mà hỏi lại: “Cô thích ta không?”

“Không…… không thích.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 127

THÍCH TA KHÔNG?

Ánh trăng dịu dàng phủ một lớp bạc trên ngàn dặm mặt sông, thấm vào vạt áo người. Ánh sáng trong vắt xuyên qua kẽ hở giữa những tán cây, tựa như lớp tuyết còn sót lại chưa kịp tan.

Hòa Yến nghiêng đầu nhìn người đối diện.

Đôi mắt của nam tử trẻ tuổi tựa như nước hồ thu, không cần điểm tô cũng đã rung động lòng người. Đường nét trên khuôn mặt hắn sắc sảo, vừa anh khí lại phóng khoáng quyện lười, khóe môi thấp thoáng một nụ cười nhàn nhạt, trong nháy mắt khiến nàng nhớ lại đêm đó trên ngôi chùa trên núi.

Thì ra là hắn. Trong đầu nàng bỗng cảm thấy mơ hồ, xen lẫn hoang mang.

Khi ấy đến cuối cùng nàng vẫn không biết đối phương là ai.

Nàng chỉ nhớ mình được dẫn vào một căn phòng trong chùa, một nữ tử có giọng nói dịu dàng đã chăm sóc nàng, giúp nàng rửa mặt chải tóc, sau đó đưa nàng trở lại trước mặt Hứa Chi Hằng.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 126

ÁNH TRĂNG (HẠ)

Hòa Yến trước đây chưa bao giờ nghĩ rằng, nhân sinh này lại có lúc khó khăn đến vậy, khó đến mức một bước đi về phía trước cũng không thể nhấc nổi.

Đã lâu rồi nàng không nhìn thấy ánh trăng.

Từ sau khi mắt nàng không còn nhìn thấy, nàng sống một cách mơ mơ hồ hồ. Hứa Chi Hằng an ủi nàng, nói rằng sẽ ở bên cạnh nàng mãi mãi, Hòa Yến cũng cười mà đáp “được.” Nhưng dù có tỏ ra bình tĩnh đến đâu, trong lòng nàng vẫn là một mảnh mờ mịt và sợ hãi. Cả đời nàng đã đối mặt với rất nhiều khốn cảnh, đa phần những lúc đó chỉ dựa vào một hơi thở mà đứng dậy, tự nhủ với mình rằng chỉ cần vượt qua một bước này là được. Cứ thế, không biết tự bao giờ, khi ngoảnh đầu nhìn lại, nàng đã vượt qua biết bao chặng đường.

Chỉ có một bước hiện tại này, nàng không thể bước qua, cũng không biết phải bước thế nào.

Không còn là Phi Hồng tướng quân mà đã trở thành Hứa đại nãi nãi, Hòa Yến giờ đây cũng chỉ là một nữ tử bình thường. Một nữ tử bình thường đột nhiên bị mù hai mắt, tuy rằng phu quân vẫn đối xử tốt với nàng, nhưng sự tốt đẹp ấy tựa như trăng trong gương, hoa trong nước, đẹp nhưng hư ảo. Nàng không cảm nhận được.

Tối Thất Tịch, nàng ngồi trong phủ đến tận khuya cũng không đợi được Hứa Chi Hằng trở về. Vốn tưởng rằng hắn có việc trong triều, đến hôm sau mới biết, đêm qua hắn cùng Hạ Uyển Như đi dạo hội chùa. Nàng lần mò ngồi xuống bên cửa sổ, lặng lẽ nghe bọn thị nữ bên ngoài tán gẫu.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 125

ÁNH TRĂNG (THƯỢNG)

Trung thu năm Khánh Nguyên thứ sáu mươi hai là một trong những tiết Trung thu lạnh nhất của Đại Ngụy.

Từ sáng sớm trời đã đổ mưa không ngớt, mây đen vần vũ che kín bầu trời, có vẻ như sẽ mưa suốt cả ngày không ngơi nghỉ.

Dãy núi Liên Tuyết sừng sững với những đỉnh núi chập chùng, như đang tranh nhau vươn cao khoe vẻ kỳ vĩ. Vì mưa lớn, sương mù giăng phủ bốn bề, đường núi lầy lội vì thế càng trở nên khó đi hơn.

Một chiếc xe ngựa chậm rãi lăn bánh trên con đường núi quanh co.

Dù đường lên núi Liên Tuyết gập ghềnh khó đi, nơi này quanh năm vẫn tấp nập người đến viếng thăm, bởi trên núi có một ngôi chùa linh thiêng tên là chùa Ngọc Hoa. Hương khói ở chùa Ngọc Hoa lúc nào cũng thịnh vượng, tương truyền những ai đến đây bái Phật đều có thể cầu gì được nấy. Lời đồn có thể có phần khoa trương, nhưng chùa Ngọc Hoa tồn tại đến nay cũng đã hơn trăm năm, là một ngôi chùa cổ thực thụ. Các quan lại quyền quý ở Sóc Kinh mỗi khi đến dịp lễ tết đều sẽ đến đây tụng kinh cầu phúc, cầu cho người nhà an khang hòa thuận vui vẻ, vạn sự như ý.

Rèm xe ngựa bị vén lên, Tiêu gia đại thiếu phu nhân Bạch Dung Vi nhìn ra bên ngoài một chút, nhẹ giọng nói: “Sắp tới rồi, không đến một nén nhang nữa là sẽ đến chùa Ngọc Hoa.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 124

ÔN NHU

Sau khi ăn cơm trưa xong, các binh sĩ đều tìm chỗ ấm áp để chợp mắt trong chốc lát.

Tiêu Giác đang ở Diễn Võ Trường nói chuyện với phó tổng binh, phân phó các hạng mục huấn luyện hàng ngày trong tháng tới. Lâm Song Hạc đi tới, từ xa đã huơ huơ quạt về phía trước, ý chỉ muốn nói chuyện riêng với hắn.

Tiêu Giác dặn dò xong liền đi về phía Lâm Song Hạc, vừa đi vừa không kiên nhẫn nói: “Không phải ngươi đã đến y quán hỗ trợ rồi sao?”

Lâm Song Hạc cả ngày nhàn rỗi, gần đây trời lạnh, Thẩm Mộ Tuyết dùng nồi lớn nấu thuốc giúp xua hàn giữ ấm rồi phân phát cho mọi người. Vì nhân lực không đủ nên Lâm Song Hạc đã xung phong đi giúp đỡ, nhưng hắn vốn là người xem trọng phong thái công tử, ngại binh sĩ Lương Châu Vệ không tắm rửa, lôi thôi lại có mùi lạ, nên chỉ giúp được hai ngày sau đó có đánh chết cũng không làm nữa.

“Ta vốn định đi, nhưng giữa đường gặp người. Có khách đến Lương Châu Vệ.” Hắn nói.

Tiêu Giác: “Là ai?”

Đọc
error: