CẦM NGHỆ
Cuộc trò chuyện của Nhan Mẫn Nhi và Nhan phu nhân bị một nữ tử mặc váy xanh ngồi gần đó nghe thấy, nữ tử này trông nhỏ tuổi hơn Nhan Mẫn Nhi một chút, dáng vẻ thanh tú mảnh mai, nàng hỏi: “Nghe nói phu nhân của Kiều công tử là tài nữ nổi danh ở Hồ Châu, không biết dung mạo như thế nào?”
Nhan Mẫn Nhi nở nụ cười đầy ẩn ý: “Dẫu có là tài nữ nổi danh cũng không thể sánh bằng A Tú của chúng ta ở Tế Dương được.”
Lăng Tú là ái nữ của Lăng Điển nghi trong phủ vương gia. Năm tuổi đã biết làm thơ, bảy tuổi danh tiếng lan khắp Tế Dương, cầm kỳ thi họa đều tinh thông. Nàng còn có vẻ đẹp yếu đuối mong manh, giữa thành Tế Dương nơi phần lớn nữ tử đều rực rỡ mạnh mẽ thì quả thật gần như là đóa hoa độc nhất vô nhị. Nay nghe nói có một tài nữ từ Hồ Châu tới, trong lòng liền dấy lên ý so bì.
Một thiếu nữ khác nghe vậy liền che miệng cười nhạo: “A Tú cần gì so sánh với phu nhân của một thương nhân, chẳng phải là tự hạ thấp thân phận sao? Biết đâu cái danh tài nữ ấy chỉ là thêu dệt nên, chẳng qua để sơn son thếp vàng lên người mà thôi.”
Lăng Tú cũng mỉm cười: đáp “Nếu Kiều công tử thực sự ở lại Tế Dương thì sau này sẽ không còn là thương nhân nữa.”
“Thương nhân thì vẫn là thương nhân thôi, mùi tiền bạc đã thấm vào cốt tủy, không phải thay bộ y phục là che giấu được.” Ngữ khí của Nhan Mẫn Nhi đầy vẻ khinh miệt. “Làm thế nào cũng không thể bước chân vào chốn cao nhã.”
Đọc
