CÁ LỚN NUỐT CÁ BÉ
“Ta nói, cái bánh bao trong tay ngươi, là của ta.” Nàng lặp lại.
Lời còn chưa dứt, người nọ đã ngửa đầu cười to, thanh âm khàn khàn nói: “Tiểu tử, ngươi đừng tự tìm phiền toái.”
“Ta chỉ muốn lấy về đồ của mình.”
Đối phương nhìn nàng, thiếu niên trước mắt thập phần gầy yếu, kính trang màu đỏ đậm thống nhất của tân binh mặc trên người hắn lại trông có vẻ quá khổ, vóc người của hắn cũng thấp bé hơn nam tử bình thường, đứng ở đây giống như một hài tử chưa trưởng thành.
Một hài tử lại dám đối nghịch với hắn, giống như một chú chó con không biết trời cao đất dày mà sủa với một con sói, ngoại trừ buồn cười ra không còn gì khác.
“Đồ của ngươi?” Mặt sẹo khinh thường giơ lên cái bánh bao thịt trong tay, không đợi Hòa Yến phản ứng thì hắn đã ném bánh vào trong miệng. Vốn cái bánh bao cũng chẳng lớn là bao, hắn nhai hai ba cái đã sạch sẽ, giống như một dã thú bắt được con mồi không chờ được mà ăn ngấu nghiến. Sau khi ăn xong hắn nhìn về phía Hòa Yến đầy khiêu khích, nở nụ cười quái dị nói: “Của ngươi? Ai có thể làm chứng? Ngươi làm gì được ta?”
Bánh bao cũng đã chui vào bụng hắn, Hòa Yến cũng không thể mổ bụng hắn mà lấy ra. Đối phương nói xong câu đó thì vui vẻ nhìn bộ dáng bó tay không thể làm gì của Hòa Yến, hắn cầm chén cháo trong tay còn lại, tiếp tục nghênh ngang đi về phía trước.
“Ta có thể làm gì ngươi à?” Hòa Yến lẩm bẩm, chỉ trong giây lát, nàng nở một nụ cười tươi, xoay người, sải bước đi nhanh theo sau tên mặt sẹo, hắn đang cúi đầu uống cháo trong chén, Hòa Yến đá ra một chân, đầu gối của hắn liền khuỵu xuống, hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa quỳ xuống tại chỗ, hắn lảo đảo vài bước mới có thể ổn định thân thể. Nhưng bát cháo trên tay lại đổ hết ra đất, một chút cũng không còn. Hắn nhìn thấy vậy thì giận dữ quay phắt đầu lại, nhìn thấy đầu sỏ là Hòa Yến thì nghiến răng nói: “Ngươi!”
Đọc
