TIÊN NHÂN DƯỚI ÁNH TRĂNG
Bóng đêm bao trùm bốn phía, trong hẻm nhỏ không có một ai, chỉ thỉnh thoảng có mèo hoang nhẹ nhàng nhảy qua, tiếng kêu khe khẽ mềm mại như lan xa trong đêm xuân kinh thành.
Thiếu niên ôm chặt ngực áo căng đầy đồ vật, nhẹ nhàng quỷ dị đi nhanh qua con hẻm.
Thất phu vô tội hoài bích có tội, nàng thắng nhiều bạc ở Nhạc Thông Trang như vậy, khó tránh khỏi sẽ chọc giận người khác. Nếu đi theo đường lớn bị người khác theo dõi, để lộ Hòa gia thì chắc chắn sẽ mất nhiều hơn được, nàng không muốn mang đến thêm phiền toái cho Hòa gia.
Tuy nhiên……càng sợ cái gì thì lại càng gặp cái đó, Hòa Yến dừng bước chân.
Cuối hẻm nhỏ dẫn sang một con đường khác, bởi vì bên này không náo nhiệt như đầu Nhạc Thông Trang bên kia nên chỉ chủ yếu chỉ có các cửa hàng và tửu quán nhỏ, giờ phút này cũng đã sớm cửa đóng then cài, cả con phố đen nhánh, một người cũng không có. Chỉ có ánh trắng rơi trên mặt đất, chiếu lên một chút ánh sáng.
Hòa Yến quay đầu nhìn lại, sau đó ngồi xổm xuống nhặt mấy viên đá trên đường, nàng trầm ngâm một lát chợt đột nhiên xoay người ném mấy viên đá về phía sau.
Đọc
