Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 9

PHÁP KHÍ SƠ TUYỂN

Thời gian sơ tuyển pháp khi của Phá Nguyên Môn ngày càng gần, số lượng tán tu luyện khí sư chạy đến Định Hải thành cũng ngày một nhiều, khiến cho toàn bộ Định Hải thành trở nên vô cùng náo nhiệt.

Đến ngày kỳ sơ tuyển mở ra, nhóm Diệp Tố chạy vào thành đến điểm tập kết của Phá Nguyên Môn, vừa bước vào thành đã thấy toàn người là người chen chúc nhau. Còn chưa đến được gần con phố có điểm tập kết thì nhóm của Diệp Tố đã không còn chen vào được nữa.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 29

ĂN NO

Trong phòng một lúc lâu sau vẫn không có thanh âm nào phát ra.

Trần lão thái thái mờ mịt nhìn Trần Tử Canh bên cạnh, nếu trong phòng không có ai bà thật sự sẽ hỏi là: Tôn nhi à, con mau nói tổ mẫu nghe, Tống tướng quân nói những lời đó là có ý gì?

Trần Vịnh Thắng nắm chặt bàn tay, ông thật sự là bị làm cho kinh hãi, ý của Tống tướng quân là, muốn dành ra mười ngày để bọn họ đi thu mua dược liệu? Ông nhìn Tống Tiện ngồi ngay thẳng trước mắt mình vẫn cảm thấy đây không phải là sự thật.

Còn với cậu nhóc Trần Tử Canh, trước đây khi có việc gì không hiểu cậu nhóc sẽ chỉ để trong lòng ra sức tự mình suy nghĩ, nhưng hiện tại a tỷ đã trở lại, cậu theo bản năng liền nhìn sang a tỷ.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 8

VỤ SÁT HOA

Bốn người vẫn ở trong ngôi miếu đổ nát ngoài thành, hằng ngày luyện chế pháp khí, lúc trước ở Thiên Cơ Môn tài liệu thiếu thốn, các đệ tử mất mấy tháng mới có thể tích cóp được một loại, cả năm trời cũng chỉ có thể luyện chế một, hai lần, điều này cũng giúp họ hình thành thói quen hạ thấp xác suất sai lầm xuống mức thấp nhất có thể, vì một lần thất bại sẽ phải chờ một, hai năm sau mới có thể luyện được.

Hiện tại mỗi lần đều có thể mua đủ tài liệu nên mọi người đều liều mạng cố gắng luyện chế.

Minh Lưu Sa, Tây Ngọc và Hạ Nhĩ trong khoảng thời gian này không ngừng luyện khí, vậy mà đều đã ẩn ẩn đạt được Luyện Khí viên mãn, chỉ còn kém một bước là có thể Trúc Cơ.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 7

TIỂU MÔN TIỂU PHÁI

Trung niên nam nhân mặt gầy nhìn đống phù vừa bán đã hết veo sắc mặt càng lúc càng khó coi, lão không những không lấy được một trăm trung phẩm linh thạch mà ngược lại còn tiêu mất mười trung phẩm linh thạch mua một lá phù dùng vào chuyện không đâu.

Giỏ tre múc nước công dã tràng.

Trung niên nam nhân mặt gầy đột nhiên cất cao giọng hô: “Tật Tốc Phù không giới hạn cảnh giới mà chỉ bán giá mười trung phẩm linh thạch, lại có nhiều hàng để bán như vậy. Ta khuyên các vị một câu, tốt nhất đừng mua, ai cũng không biết phù này lấy từ đâu ra, không chừng mấy ngày sau lại bị phù sư môn nào đó phát lệnh truy nã.”

“Có phải lão ta đang nói chúng ta trộm phù từ phù sư môn nào đó đúng không?” Hạ Nhĩ quay đầu hỏi đại sư tỷ.

Đọc

Những việc mình làm liên quan đến tiếng Hàn ngoài biên phiên dịch_P.1

Mình từng du học ở Hàn từ năm 2014 và tốt nghiệp về nước vào năm 2019, dưới đây mình chia sẻ lại một số công việc mà mình làm từ sau khi về Việt Nam,  “có sử dụng tiếng Hàn”  nhưng không phải là biên phiên dịch để các bạn có thể tham khảo và mở rộng khả năng tìm các công việc phù hợp với kĩ năng tiếng Hàn

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 28

CHỐNG LƯNG

Tống Tiện mang theo lương thực mà triều đình ban thưởng tiến vào Trần gia thôn.

Chàng đã đến Trần gia thôn hai lần, lần đầu là khi quân Liêu quấy nhiễu biên cương, chàng mang binh thủ thành đi qua thôn này, lúc ấy đang trong thời kì chiến loạn, bên ngoài thôn có dựng các công trình công sự phòng ngự, thôn dân cầm gậy gỗ canh giữ chung quanh thôn.

Lí chính của Trần gia thôn là người từng ra chiến trường nên quen thuộc với chiến sự, dẫn dắt thôn dân chuẩn bị chống quân Liêu.

Lần thứ hai là khi Tạ Lương Thần trở về thôn, Tống Tiện dẫn người âm thầm vào thôn tra xét.

Không nghĩ đến nhanh như vậy chàng đã đến nơi này lần thứ ba.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 6

TẬT TỐC PHÙ

Mấy sư tỷ đệ ở trong cửa hàng xem chưa đến thời gian một chén trà đã đi ra.

“Đại sư tỷ, tỷ có thấy kiện pháp khí mà họ đặt trên giá bên phải không? Kỹ thuật khắc hoa văn kém thật sự luôn.” Tây Ngọc khó hiểu, “Vậy mà lại hét giá một nghìn trung phẩm linh thạch, còn là bảo bối trận tiệm của bọn họ nữa chứ?”

“Đó là phong văn.” Diệp Tố nói, “Thêm phong văn lên thân đao xác thực sẽ giúp khi ra chiêu linh lực có thể bùng nổ sát thương lớn hơn.”

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 27

CÓ CHỦ Ý

Tiền thu được từ bán dược thảo kì thật không được bao nhiêu, tổng cộng hơn bảy trăm văn.

Nhưng đối với người Trần gia thôn mà nói thì cũng đã rất nhiều, rốt cuộc chỉ mất có hai ngày công hái thuốc.

Trần lão thái thái cầm túi tiền, cười tươi nói: “Đã sớm nói với mọi người rồi, Thần nha đầu nhà chúng ta rất có bản lĩnh.

Bằng không với mấy thứ cây cỏ này, cho dù chúng có mọc ở trước cửa nhà chúng ta thì chúng ta cũng không biết có thể hái đi bán, mà tính cho là biết có thể hái đi bán đi nữa cũng chưa chắc tìm được mối tốt như giấy phường đúng không?”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 5

DƯỚI KIẾM TREO NGƯỜI

Giữa không trung, Diệp Tố đứng trên thân kiếm chỉ huy kiếm lảo đảo bay về phía trước, thân kiếm có móc ba sợi xích sắt, treo lủng lẳng ba sư đệ muội.

Sau khi nỗ lực không ngừng, sau vô số lần đâm núi té vực, nàng rốt cuộc nắm giữ được bí quyết để ngự kiếm phi hành, chẳng qua ba người còn lại do chưa Trúc Cơ nên không thể đứng vững trên kiếm nên sau khi cả nhóm hội ý đã quyết định để Tây Ngọc nung thanh đao ra lấy huyền thiết luyện thành ba sợi xích sắt, móc lên thân kiếm.

Cuối cùng Diệp Tố đứng trên thân kiếm điều khiển ngự kiếm phi hành, ba sư đệ muội ngồi lủng lẳng được nàng tải đi, trở thành một hình ảnh “vượt tải trọng” kì ba có một không hai.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 4

NGỰ KIẾM PHI HÀNH

Diệp Tố trở lại đại viện, đặt đồ mà sư phụ đưa cho lên bàn tròn. Dịch Huyền không tham gia nên một mình tự đi luyện tập ngự kiếm, hắn đối với mấy thứ này cũng không có hứng thú.

Bốn người cũng đã sớm quen tiểu sư đệ không tham gia hoạt động tập thể của bọn họ, tất cả ngồi quây quanh bàn tròn, mặt mày nghiêm túc nhìn những đồ vật ở giữa bàn.

“Cây đao này tuy rằng không ra gì nhưng nếu nung chảy ra có thể lấy được không ít linh thiết.” Tây Ngọc nói xong thì kéo thanh đao trên bàn về phía mình.

Đọc
error: