Author: admin

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 107

CHU ĐÁO

Hứa Đinh Chân cẩn thận nghĩ nghĩ nói: “Để ta xem vết thương cũ đó cho tướng quân.”

Tống Tiện đồng ý, nhưng lại chậm chạp không động thủ cởi áo.

Trong phòng đột nhiên an tĩnh xuống, Tạ Lương Thần lúc này mới lấy lại tinh thần từ suy nghĩ, nhận ra Hứa tiên sinh phải xem vết thương cho Tống Tiện nàng liền đứng lên đi ra ngoài, còn thong thả đưa tay đóng cửa.

Tống Tiện nhìn theo bóng lưng rời đi của nàng khóe miệng thiếu chút nữa là nhếch lên, hắn còn tưởng nàng muốn ở lại.

Khi vừa trở lại, nàng hình như đã nói tương lai sẽ học y để trở thành người có ích cho hắn, xem ra chỉ là nói chiếu lệ mà thôi.

Sau khi Tống Tiện cởi áo, Hứa Đinh Chân liền nhìn thấy một vết sẹo dữ tợn trên vai Tống Tiện.

Hứa Đinh Chân nỏi: “Bị thương thế nào?”

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 106

ẤM ÁP

Sau khi Tống Tiện ngồi xuống thì ngẩng đầu nhìn mọi người Trần gia thôn vẫn còn đang đứng.

Trần lão thái thái vì muốn giữ lễ nghĩa chu toàn mà đứng ở một bên tươi cười, Trần Vịnh Thắng, Trần Vịnh Nghĩa và mấy hài tử thì đứng xa hơn một chút.

“Lão thái thái,” Tống Tiện nhìn về phía Trần lão thái thái, “Mời ngài ngồi.”

Lúc trước cũng đã từng ngồi ăn cơm với Tống Tiện nên khi nghe lời này Trần lão thái thái cũng không khách khí nữa.

Tống Tiện lại nhìn sang nhóm người Trần Vịnh Thắng, Trần Vịnh Thắng lúc này mới cười nói với mọi người: “Đều ngồi đi!”

Một bàn dài không phân biệt già trẻ, cứ thể mọi người đều ngồi cùng nhau.

Tạ Lương Thần vừa rồi còn lo lắng Tống Tiện không thích ồn ào, nhìn ánh mắt của hắn giãn ra, trong lòng nàng mới yên tâm hơn, hôm nay tâm tình của Tống tướng quân hẳn là không tệ, vẫn chưa làm mặt lạnh, nếu không mấy đứa nhóc Hắc Đản sợ là cho dù thèm cơm canh trên bàn cũng sẽ không dám ngồi xuống gần Tống Tiện.

Tống Tiện chú ý đên Hứa Đinh Chân ngồi bên người Trần lão thái thái.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 105

CÙNG NHAU

Mọi người Trần gia thôn hôm nay rất vui mừng, mỗi nhà đều lục tục nổi lên khói bếp.

Trần lão thái thái đi dọc theo đường nhỏ trong thôn, nhìn từng làn khói bay lên trên mái nhà mà trong lòng cảm thấy ấm áp.

Cảnh tượng này đã lâu bà không được thấy, mấy năm chiến loạn trước kia, ngay cả nằm mơ cũng mơ thấy được nhóm lửa bếp, để tất cả mọi người có thể ăn no. Đối với bọn họ mà nói được no bụng là một việc rất khó khăn.

Mặc dù triều đình có phát gạo thóc nhưng mọi người vẫn cất đi không dám ăn, sợ có bữa nay không có bữa mai, phải tính toán cho ngày sau.

Hiện tại mọi người đã dám ăn cơm gạo trắng.

Trần lão thái thái giơ tay lau đi khóe mắt ẩm ướt, rầm rì rầm rì cũng không biết chính mình đang nói cái gì, nhưng tóm lại chắc chắn là những lời tốt đẹp, ngay cả người đã khuất cũng được bà báo tin một lượt, bà thật sự hận không thể hô to với lão thiên gia hai câu, nhìn xem chúng tôi đang sống rất tốt.

“Đại nương, tới nhà chúng ta ăn cơm đi! Hôm nay ăn cơm gạo trắng.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 60

UYÊN ƯƠNG ĐAO

Trước kệ binh khí trên đài cao của Diễn Võ Trường, Hòa Yến đang nghiêm túc suy nghĩ.

Trước đây nàng không dùng đao nhiều nên có chút bất tiện. Đao trên kệ binh khí phần lớn đều là đao lá liễu hoặc đại hoàn đao, những loại này không quá thuận tay với nàng. Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Hòa Yến duỗi tay cầm lấy một thanh tiểu đao ở tầng thấp nhất.

Các tân binh bên dưới dõi theo động tác của nàng thấy thế thì đều sửng sốt.

Có người không hiểu lên tiếng hỏi: “Thanh đao này sao lai nhỏ như vậy? Còn không dài bằng cánh tay một người nữa.”

Giang Giao kiến thức rộng rãi, nghe thế liền giải thích: “Đây là uyên ương đao, không phải một thanh, là một đôi.”

Uyên ương đao đúng là không lớn, chỉ dài khoảng đến cẳng tay của một người, hai thanh đao được đựng trong cùng một vỏ đao, có thể dễ dàng cất giấu trong tay áo hoặc trong giày ủng. Lưỡi đao dày rộng, chỉ được mài bén vài tấc ở đoạn mũi đao, giúp tiện lợi trong việc đỡ đòn và phản kích.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 59

SO ĐAO

Một ngày này, tên tuổi Hòa Yến lại nổi bần bật.

Trên đường trở về Hòa Yến còn gặp được Vương Bá đang đứng trong đám đông. Hắn vốn đến để xem Hòa Yến và Giang Giao tỷ thí trường thương, xem xong rồi đang định rời di, không khéo bị Hòa Yến nhìn thấy, Hòa Yến đứng từ xa lớn tiếng chào hỏi: “Vương huynh!”

Dưới cái nhìn chăm chú của đám đông, mặt Vương Bá tối sầm, căng da đầu gọi một tiếng lão đại, giọng nhỏ như muỗi kêu, vừa gọi xong liền quay phắt đầu đi mất, giống như có người đuổi theo phía sau vậy.

“A Hòa ca, huynh thật là lợi hại.” Tiểu Mạch hâm mộ nói.

“Về sau chuyện như vậy sẽ càng ngày càng nhiều, đệ phải làm quen đi.” Hòa Yến vừa nhón chân xoa đầu Tiểu Mạch vừa nói, Hồng Sơn thấy thế thì cười phụt một tiếng, “Còn làm lão đại của người ta nữa, đệ trước tiên cao lên một chút đi.”

Hòa Yến nhún vai, mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, việc cao lên này nàng không cưỡng cầu được.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 58

LÔI CHỦ HÒA YẾN

Dưới đài, các tân binh đều ngửa đầu há hốc mồm nhìn chằm chằm Hòa Yến.

Mười mấy chiêu ban đầu diễn ra trong thời gian quá ngắn, bọn họ khó nhìn ra được ai chiếm thế thượng phong, nhưng vừa rồi không cần ai phải giải thích gì thêm, Hòa Yến bức Giang Giao lui đến rìa võ đài, thiếu chút nữa ngã xuống, Giang Giao đã thua.

Thiếu niên này, không ngờ lại thắng một trận.

“A Hòa ca thật lợi hại,” Tiểu Mạch lẩm bẩm, “Càng ngày càng lợi hại.”

Hồng Sơn gãi gãi đầu, “Tiểu tử này vậy mà trước nay không nói chúng ta biết hắn có một tay thương thuật tốt thế.”

“Hắn không phải mới bắt đầu luyện thương.” Thạch Đầu trầm mặc một lúc lâu đột nhiên lên tiếng, “Cho nên tên kia đánh không lại hắn.”

“Nhưng mà cũng không đúng lắm,” Hồng Sơn cảm thấy kỳ quái, “A Hòa là thiếu gia của gia đình sa sút, gia đình giàu có như bọn họ chẳng lẽ bình thường ở nhà đều luyện cung tiễn, thương thuật sao?”

Đọc

Trùng sinh chi nữ tướng tinh – Chương 57

CHƯ KHÍ CHI VƯƠNG*

*Vua của các loại vũ phí

Đài cao của Diễn Võ Trường thường ngày là nơi tổng giáo đầu đứng nói chuyện, mặt đài rộng lớn, trống trải bốn phía, đúng là nơi lý tưởng để luận võ.

Các tân binh đứng vây quanh bên dưới, nhìn hai người đang đứng trên đài lúc này.

Giang Giao đã đi lấy trường thương của mình, thân hình hắn cường tráng cao lớn, trông thập phần oai hùng, hẳn là do từ nhỏ đã tập võ nên trông rắn rỏi hơn các tân binh khác, mặt mũi nghiêm nghị khiến người khác sinh ra cảm giác ở bên cạnh hắn sẽ rất an tâm.

Hòa Yến đứng đối diện với Giang Giao. So với hắn thì Hòa Yến trông như một thiếu niên choai choai chưa phát dục, vừa lùn vừa gầy, tuy nhiên ngũ quan lại thanh tú. Qua mấy tháng huấn luyện, phơi cả ngày từ sáng tới chiều cũng chỉ khiến hắn ta sạm đi một chút, so với tân binh chung quanh vẫn rất trắng. Hòa Yến đứng đó trông không giống một tân binh mà lại trông như một tiểu thiếu gia của gia đình giàu có, văn nhã lịch sự, tuấn tú đáng yêu.

Giang Giao dựng thẳng trường thương gõ xuống sàn một tiếng cốp vang dội, “Ngươi lên trước đi.”

Còn rất săn sóc, Hòa Yến cười nói: “Vậy ta đây không khách khí.” Nàng xoay trường thương ngang trước người, ánh mắt vừa khẽ nhúc nhích thân mình liền xông về phía trước.

Sắc mặt Giang Giao thay đổi, ngay lập tức tiến lên tiếp chiêu.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 56

SO TRƯỜNG THƯƠNG

“Được chứ?”

Ta thấy không được, Lương Bình nghĩ trong lòng, đang định trả lời thì lại có người nói: “Này, hỏi Lương giáo đầu làm gì, trực tiếp đi hỏi Hòa Yến đi! Tiểu tử đó tự có cân nhắc, nguyện ý thì tỉ thí, không muốn thì thôi, như thế không phải đơn giản sao?”

“Nói có lý.” Đỗ Mậu gật đầu, nói với Giang Giao: “Ngươi trực tiếp đi hỏi Hòa Yến đi. Tuy nhiên, “ ông dừng một chút, dặn dò, “Có thể tỉ thí, tuy nhiên, đến điểm thì dừng, không thể đả thương người.”

Đỗ Mậu đều đã nói đến mức này, Lương Bình cũng không tiện ngăn cản nữa, chỉ có thể trơ mắt nhìn Giang Giao đi về phía Hòa Yến.

Giang Giao đi tới trước đội tân binh của Lương giáo đầu, liếc mắt liền có thể nhìn thấy Hòa Yến đang múa thương. Không phải vì nàng quá mức bắt mắt mà đơn giản là vì dáng người của nàng so với nhóm tráng hán chung quanh quá mức nhỏ bé, rất thu hút ánh mắt người khác khi nhìn tới. Giang Giao không hề lập tức tiến tới mà chỉ đứng yên tại chỗ lẳng lặng nhìn Hòa Yến. Hòa Yến không đánh thương pháp quá phức tạp, chỉ là đơn giản thu vào, đâm ra, thế nhưng mặc dù là những chiêu thức cơ bản nhất như thế hắn cũng luyện rất nghiêm túc, không một chút lười biếng.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 55

GIANG GIAO

Tháng ngày mùa hè ở Lương Châu Vệ vừa dài vừa gian nan, mỗi ngày đều phải vùi đầu huấn luyện, khô khan nhạt nhẽo. Từng ngày cứ thế trôi qua, sau tiểu thử rồi đến đại thử, đại thử qua đi không bao lâu liền lập thu.

*Tiểu thử, đại thử, lập thu: là ba trong số 24 tiết khí theo âm lịch  

Huấn luyện dưới cái nắng gay gắt nhanh chóng luyện ra sức chịu đực tuyệt hảo và quyết tâm cho các tân binh. Mỗi tháng ngoại trừ sáng sớm vác nặng chạy bộ cùng luyện cung tiễn thì còn phải luyện roi, đao, bộ pháp, trận pháp, trường thương, cưỡi ngựa bắn cung. Cưỡi ngựa bắn cung luyện ít hơn một chút vì số lượng ngựa của Lương Châu Vệ có hạn.

“A Hòa ca, bánh của huynh.” Tiểu Mạch đưa lương khô cho Hòa Yến.

Chiếc bánh tròn đã được nướng qua trên lửa than, xốp giòn thơm lừng. Cắn một miếng, ngay cả vụn bánh cũng nóng giòn, Hòa Yến cắn hai cái, sau đó lại uống một ngụm nước to, lúc này chiếc bụng rỗng tức khắc cảm thấy ấm lên, thoải mái không nói nên lời.

Hồng Sơn nhìn chằm chằm Hòa Yến, ngạc nhiên nói: “A Hòa, ta cảm thấy không đúng lắm, đệ nói xem mỗi ngày đệ ăn giống như chúng ta, thỉnh thoảng còn được cho thêm phần ăn, vậy mà sao đệ vẫn gầy, vẫn……nhỏ như vậy?” Hắn cứng rắn nuốt từ “lùn” xuống.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 54

CỬU KỲ DOANH

Hòa Yến tuy không thể kết bái với Tiêu Giác nhưng lại bị cháu ngoại của Tiêu Giác quấn lấy muốn kết bái với nàng.

Trình Lí Tố lôi kéo Hòa Yến tới phòng của hắn trong Vệ Sở, phòng này tất nhiên khác với phòng chung của các tân binh, là một gian phòng đơn. Tuy rằng không được trang trí quý giá sang trọng nhưng so với nơi ở của các tân binh thì thật sự là tốt hơn rất nhiều.

Trong phòng còn có đốt hương, hương liệu được đặt trong một lư hương tinh xảo hình tiên nga sống động. Thấy Hòa Yến nhìn chằm chằm lư hương, Trình Lí Tố liền giải thích: “Đây là đồ tốt ta mang tới từ kinh thành, nhưng cữu cữu không cho ta đốt hương ở đây, ta trộm đốt đấy, huynh đừng nói cho cữu ấy đấy nhé.”

Rất giống một tiểu hài tử lén trưởng bối làm chuyện xấu.

Hòa Yến thầm nghĩ, đừng nói là Tiêu Giác, đổi lại là nàng thì nàng cũng không cho đốt. Giữa mùa hè, trời nóng như đổ lửa mà đốt hương, còn không phải tự huân bản thân váng đầu sao.

Đọc
error: