THOA THUỐC
Sau khi qua đỉnh núi, đường xuống núi trở nên dễ đi hơn.
Tiêu Giác thúc ngựa chạy nhanh hơn, không biết từ lúc nào Hòa Yến ngủ mất, cũng không biết qua bao lâu đột nhiên có người vỗ vai, gọi tên nàng: “Hòa Yến!”
Nàng mở mắt ra, thấy Lương giáo đầu đang đứng ngay trước mắt, bản thân nàng thì đang dựa vào Tiêu Giác ngủ gà ngủ gật, mặt bên trong ống tay áo của hắn có một vết ẩm ướt, không biết có phải là nước miếng của nàng hay không.
Hòa Yến quẹt quẹt miệng, lên tiếng: “Xin……”
Lời còn chưa nói xong người nọ đã dứt khoát lưu loát xuống ngựa, hại nàng suýt chút nữa bật người ngã nhào. Tiêu Giác nói với Lương Bình: “Giao cho ngươi.” Sau đó chẳng thèm liếc nhìn Hòa Yến một cái, cứ thế đi mất.
Hòa Yến: “……”
Đọc
