ĐA TẠ
Hai con tuấn mã phi nước đại thoăn thoắt, bốn chân như đạp gió mà chạy, vọt về phía trước như tia chớp, hướng thẳng về điểm cuối.
Hòa Yến và Mã Đại Mai sóng vai mà chạy không phân rõ được trước sau, cứ thế này thì thật sự khó mà đoán được ai sẽ về đích trước.
Lương Bình và Đỗ Mậu đã bỏ cuộc, bọn họ tự biết thuật cưỡi ngựa của mình không bằng hai người trước mặt nên cũng không cố gắng đuổi theo, chỉ cho ngựa đủng đỉnh đi bộ về, dù sao những gì Thẩm tổng giáo đầu yêu cầu bọn họ cũng đã làm xong.
Đêm qua Thẩm tổng giáo đầu gọi ba người bọn họ ra, muốn bọn họ hôm nay tỉ thí cưỡi ngựa bắn cung với Hòa Yến. Ngay từ đầu Lương Bình và Đỗ Mậu đều từ chối, bọn họ cũng không phải tân binh, phân cao thấp với Hòa Yến làm gì. Nào ngờ tổng giáo đầu một hai bắt bọn họ phải làm cho bằng được, không những vậy còn muốn bọn họ ở trên đường đua ra sức tạo phiền toái cho Hòa Yến hết mức có thể, đừng để Hòa Yến thắng.
Trong lòng Lương Bình cảm thấy khó chịu, muốn bọn ông tỉ thí với Hòa Yến nhưng lại phải không được để Hòa Yến thắng, đây không phải là rắp tâm bất công từ đầu rồi ư? Ba giáo đầu tỉ thí với một tân binh vốn dĩ là khi dễ người, lại còn muốn ba người bắt tay đối phó Hòa Yến, quả thật là khi dễ người đến cực điểm.
Ai ngờ rằng người tính không bằng trời tính, không nói ba người thế nào, chí ít hiện tại ông và Đỗ Mậu đã không thể khi dễ được Hòa Yến, ngược lại còn bị tiểu tử đó khi dễ. May mắn là các tân binh khác không thấy được, nếu không mặt già này phải trốn vào đâu đây?
Đọc
