Author: admin

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 64

ĐA TẠ

Hai con tuấn mã phi nước đại thoăn thoắt, bốn chân như đạp gió mà chạy, vọt về phía trước như tia chớp, hướng thẳng về điểm cuối.

Hòa Yến và Mã Đại Mai sóng vai mà chạy không phân rõ được trước sau, cứ thế này thì thật sự khó mà đoán được ai sẽ về đích trước.

Lương Bình và Đỗ Mậu đã bỏ cuộc, bọn họ tự biết thuật cưỡi ngựa của mình không bằng hai người trước mặt nên cũng không cố gắng đuổi theo, chỉ cho ngựa đủng đỉnh đi bộ về, dù sao những gì Thẩm tổng giáo đầu yêu cầu bọn họ cũng đã làm xong.

Đêm qua Thẩm tổng giáo đầu gọi ba người bọn họ ra, muốn bọn họ hôm nay tỉ thí cưỡi ngựa bắn cung với Hòa Yến. Ngay từ đầu Lương Bình và Đỗ Mậu đều từ chối, bọn họ cũng không phải tân binh, phân cao thấp với Hòa Yến làm gì. Nào ngờ tổng giáo đầu một hai bắt bọn họ phải làm cho bằng được, không những vậy còn muốn bọn họ ở trên đường đua ra sức tạo phiền toái cho Hòa Yến hết mức có thể, đừng để Hòa Yến thắng.

Trong lòng Lương Bình cảm thấy khó chịu, muốn bọn ông tỉ thí với Hòa Yến nhưng lại phải không được để Hòa Yến thắng, đây không phải là rắp tâm bất công từ đầu rồi ư? Ba giáo đầu tỉ thí với một tân binh vốn dĩ là khi dễ người, lại còn muốn ba người bắt tay đối phó Hòa Yến, quả thật là khi dễ người đến cực điểm.

Ai ngờ rằng người tính không bằng trời tính, không nói ba người thế nào, chí ít hiện tại ông và Đỗ Mậu đã không thể khi dễ được Hòa Yến, ngược lại còn bị tiểu tử đó khi dễ. May mắn là các tân binh khác không thấy được, nếu không mặt già này phải trốn vào đâu đây?

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 63

ĐỀU ĐỪNG HÒNG BẮN TÊN

“Lương giáo đầu, ngài còn chưa nói rõ sẽ tỉ thí cưỡi ngựa bắn cung như thế nào?” Hòa Yến quay đầu nhìn Lương Bình ở bên cạnh, “Là so ai bắn được nhiều con mồi nhất, hay là so ai đến cuối trại nuôi ngựa trước?”

Lương Bình còn chưa mở miệng Mã Đại Mai đã giành nói trước: “Thiếu niên lang, thời gian đặt ra là một nén nhang, bốn người chạy một vòng về đây, đây là điểm xuất phát cũng là điểm đích. Ở khúc quanh đằng trước có bia cỏ, vũ tiễn của bốn người chúng ta màu sắc khác nhau, đến khúc quanh thì bắn tên, ai bắn xong mũi tên rồi trở về đây trước nhất thì người đó thắng.”

Hòa Yến nghe xong thì gật đầu nói: “Được.”

Lương Bình nhịn không được nhìn nàng một cái, từ mà tên nhóc này nói nhiều nhất chính là “Được.” Bất luận là Vương Bá, Giang Giao hay là Hoàng Hùng, thậm chí hiện tại đối với nhóm giáo đầu bọn họ vẫn là một chữ “Được”. Không biết lúc nào hắn mới sẽ nói “Không được.”

“Vậy thì bắt đầu đi.” Đỗ Mậu kéo dây cương, phía sau có người thổi một tiếng tù và, bốn con ngựa như mũi tên rời dây cung, trong chớp mắt liền phi vụt về phía trước hơn mười mét, chỉ để lại bụi mù cuồn cuộn.

Con ngựa mà Hòa Yến đang cưỡi so với con ngựa mà Hòa Tuy phải cưỡi trong giáo trường kinh thành lúc trước thì ngoan hơn nhiều, hẳn là đã được chuyên gia thuần hóa qua. Nàng chỉ cần điều khiển một chút ngựa liền có thể hiểu ngay mệnh lệnh. Hòa Yến cũng chú ý ba người còn lại, thuật cưỡi ngựa của Lương Bình và Đỗ Mậu tuy không tệ nhưng còn xa mới bì được với lão nhân Mã Đại Mai cười đầy nếp nhăn kia. Thuật ngự mã của Mã Đại Mai so với nàng không phân cao thấp, có lẽ thậm chí còn cao hơn một bậc, chỉ là không biểu hiện ra ngoài.

Trong lúc nàng quan sát ba giáo đầu thì ba người bọn họ cũng đang quan sát nàng. Đỗ Mậu liếc nhìn sang một cái nhưng lại ngạc nhiên trợn to mắt đến độ sắp rơi cả tròng ra ngoài. Hòa Yến thế mà lại không cần roi ngựa?

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 62

TỔ ĐỘI ĐÁ QUÁN

Một ngày này Hòa Yến bị các tân binh muốn giao hảo với nàng vây quanh tới nửa đêm, không biết nàng đã phải đồng ý dạy đao pháp cho bao nhiêu người, mãi đến đêm khuya mới có thể lên giường. Hôm nay đã quá muộn, nàng không định lẻn ra Diễn Võ Trường tập luyện nữa.

Tiểu Mạch nằm đối diện với nàng, một tay gối ra sau đầu, hai mắt sáng lấp lánh nhìn nàng nói: “A Hòa ca thật uy phong!”

“Đệ nói xem, “Hòa Yến trầm ngâm trong chốc lát hỏi: “Hôm nay khi ta tỉ thí đao pháp với Hoàng đại thúc, Tiêu đô đốc rốt cuộc có xem hết không?”

Nàng vẫn còn đang nghĩ chuyện Tiêu Giác lúc sáng, đao pháp của nàng tinh diệu như thế, vậy mà Tiêu Giác không xem xong cứ thế đi rồi? Chẳng phải một phen tâm tư của nàng thành công cốc sao, hay là do Tiêu Giác cảm thấy đao thuật của nàng bình thường, không đáng để ý?

“Hả?” Tiểu Mạch không nghĩ tới Hòa Yến sẽ hỏi chuyện này, cậu nhóc nỗ lực nhớ lại, nói: “Đô đốc tới trong chốc lát sau đó liền đi rồi, tuy nhiên đoạn cuối quá khẩn trương, mọi người ai nấy cũng chỉ tập trung xem huynh, không thấy Đô đốc rời đi lúc nào, ngài ấy hẳn là……xem hết rồi mới đi?”

Hòa Yến rầu rĩ trở mình.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 61

BINH BẤT YẾM TRÁ

Lưỡi đao sắc bén ở ngay trước mắt, tựa hồ mang theo huyết khí. Một màn ngàn cân treo sợi tóc khiến mọi người dưới đài không khỏi trợn mắt kinh hô.

Lương Bình nhịn không được buột miệng thốt lên: “Cẩn thận!”

Đao thuật và thương thuật không giống nhau. Tỷ thí trường thương nguy hiểm hơn tỷ thí cung tiễn nhưng tỷ thí đao thuật lại còn nguy hiểm gấp nhiều lần trường thương. Không cẩn thận sẽ đổ máu, huống hồ sức lực của Hoàng Hùng quá lớn, một khi không thu được đao nhất định sẽ xảy ra chuyện.

Tiểu tử này, ngày thường tùy tiện cũng thôi đi, thời điểm như thế này làm sao có thể phân tâm? Lương Bình nôn nóng trong lòng, phân tâm khi so đao chính là tối kỵ!

Hoàng Hùng bắt lấy cơ hội này lập tức nghiêng người chém tới, tuy nhiên lúc này đây, khi hắn chắc chắn rằng Hòa Yến không thể nào tránh thoát, sẽ bị đao kề vào cổ thì thiếu niên lại đột nhiên ngẩng đầu lên, nở một nụ cười giảo hoạt.

Không xong, Hoàng Hùng thầm nghĩ có biến, muốn thu tay lại nhưng ngay sau đó đao trên tay trái của Hòa Yến đã đè xuống trường đao của hắn, trong khi đao bên tay phải không biết từ khi nào đã vòng ra phía sau đầu hắn. Hoàng Hùng hoảng loạn hạ thấp người tránh đi thì lại thấy thiếu niên cười tươi hơn nữa, hai tay nhanh như chớp hợp lại, uyên ương đao hợp thành đơn đao, chém thẳng xuống đầu Hoàng Hùng, Hoàng Hùng theo bản năng giơ tay lên chắn nhưng đã chậm một bước.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 109

ĐỔI CÁCH KHÁC

Tống Dụ đứng ở bên ngoài nha thự chờ Tống Tiện, hắn hiện tại tuy rằng là một giáo úy nhưng không có thực chức, trong tay cũng không có công văn, cứ thế bị mấy tên nha sai cỏn con chặn ở ngoài cửa.

Tống Dụ hạ quyết tâm muốn gặp Tống Tiện một lần, bất luận là vì cầu tình cho Tống Mân hay thỉnh Tống Tiện hỗ trợ, chỉ cần có một chút cơ hội le lói hắn cũng phải thử.

Làm phiền nha sai thông truyền hai lần thế nhưng Tống Tiện lại không có bất kỳ hồi âm nào.

Hắn chờ đến nửa đêm trời hạ tuyết, lúc này bị người bên cạnh cưỡng chế nâng về phủ.

Trong nha thự, Thường An hâm nóng một chén trà tam thất cho Tống Tiện theo lời dặn của Tạ đại tiểu thư, hắn còn cho một ít nước đường mía vào trà.

Trà được đặt trên bàn, đã được hâm tới hâm lui hai lần, Tống Tiện mãi vùi đầu vào chính vụ không để ý thấy.

Trong phòng rất an tĩnh, ngay cả Trình Ngạn Chiêu đang ngồi xem công văn ở đối diện cũng không nói chuyện.

Bọn họ đều biết Tống Tiện lúc làm việc không thích bị người khác quấy rầy.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 108

HẸN

“Lão thái thái không cần tiễn.” Thường An tiến đến ngăn Trần lão thái thái và Trần Tử Canh.

Tạ Lương Thần nhân cơ hội đi nhanh vài bước, giống như không cẩn thận đi đến trước mặt Tống Tiện.

Thanh âm của Tống Tiện truyền đến: “Dược thiện ngươi làm lần trước tổ mẫu của ta rất thích, gần đây thân mình của người không khỏe, không muốn ăn cơm, nếu có thời gian thì ngươi nói với Thường Duyệt một tiếng, đến phủ làm chút dược thiện.”

Khó có khi Tống Tiện lại dùng ngữ khí mềm mỏng “nếu có thời gian” thế này.

Tạ Lương Thần đáp: “Sáng ngày mai ta sẽ đến.”

Tống Tiện gật đầu.

Mọi người đi tới cửa thôn, thuộc hạ của Thường An dắt ngựa tới.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 107

CHU ĐÁO

Hứa Đinh Chân cẩn thận nghĩ nghĩ nói: “Để ta xem vết thương cũ đó cho tướng quân.”

Tống Tiện đồng ý, nhưng lại chậm chạp không động thủ cởi áo.

Trong phòng đột nhiên an tĩnh xuống, Tạ Lương Thần lúc này mới lấy lại tinh thần từ suy nghĩ, nhận ra Hứa tiên sinh phải xem vết thương cho Tống Tiện nàng liền đứng lên đi ra ngoài, còn thong thả đưa tay đóng cửa.

Tống Tiện nhìn theo bóng lưng rời đi của nàng khóe miệng thiếu chút nữa là nhếch lên, hắn còn tưởng nàng muốn ở lại.

Khi vừa trở lại, nàng hình như đã nói tương lai sẽ học y để trở thành người có ích cho hắn, xem ra chỉ là nói chiếu lệ mà thôi.

Sau khi Tống Tiện cởi áo, Hứa Đinh Chân liền nhìn thấy một vết sẹo dữ tợn trên vai Tống Tiện.

Hứa Đinh Chân nỏi: “Bị thương thế nào?”

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 106

ẤM ÁP

Sau khi Tống Tiện ngồi xuống thì ngẩng đầu nhìn mọi người Trần gia thôn vẫn còn đang đứng.

Trần lão thái thái vì muốn giữ lễ nghĩa chu toàn mà đứng ở một bên tươi cười, Trần Vịnh Thắng, Trần Vịnh Nghĩa và mấy hài tử thì đứng xa hơn một chút.

“Lão thái thái,” Tống Tiện nhìn về phía Trần lão thái thái, “Mời ngài ngồi.”

Lúc trước cũng đã từng ngồi ăn cơm với Tống Tiện nên khi nghe lời này Trần lão thái thái cũng không khách khí nữa.

Tống Tiện lại nhìn sang nhóm người Trần Vịnh Thắng, Trần Vịnh Thắng lúc này mới cười nói với mọi người: “Đều ngồi đi!”

Một bàn dài không phân biệt già trẻ, cứ thể mọi người đều ngồi cùng nhau.

Tạ Lương Thần vừa rồi còn lo lắng Tống Tiện không thích ồn ào, nhìn ánh mắt của hắn giãn ra, trong lòng nàng mới yên tâm hơn, hôm nay tâm tình của Tống tướng quân hẳn là không tệ, vẫn chưa làm mặt lạnh, nếu không mấy đứa nhóc Hắc Đản sợ là cho dù thèm cơm canh trên bàn cũng sẽ không dám ngồi xuống gần Tống Tiện.

Tống Tiện chú ý đên Hứa Đinh Chân ngồi bên người Trần lão thái thái.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 105

CÙNG NHAU

Mọi người Trần gia thôn hôm nay rất vui mừng, mỗi nhà đều lục tục nổi lên khói bếp.

Trần lão thái thái đi dọc theo đường nhỏ trong thôn, nhìn từng làn khói bay lên trên mái nhà mà trong lòng cảm thấy ấm áp.

Cảnh tượng này đã lâu bà không được thấy, mấy năm chiến loạn trước kia, ngay cả nằm mơ cũng mơ thấy được nhóm lửa bếp, để tất cả mọi người có thể ăn no. Đối với bọn họ mà nói được no bụng là một việc rất khó khăn.

Mặc dù triều đình có phát gạo thóc nhưng mọi người vẫn cất đi không dám ăn, sợ có bữa nay không có bữa mai, phải tính toán cho ngày sau.

Hiện tại mọi người đã dám ăn cơm gạo trắng.

Trần lão thái thái giơ tay lau đi khóe mắt ẩm ướt, rầm rì rầm rì cũng không biết chính mình đang nói cái gì, nhưng tóm lại chắc chắn là những lời tốt đẹp, ngay cả người đã khuất cũng được bà báo tin một lượt, bà thật sự hận không thể hô to với lão thiên gia hai câu, nhìn xem chúng tôi đang sống rất tốt.

“Đại nương, tới nhà chúng ta ăn cơm đi! Hôm nay ăn cơm gạo trắng.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 60

UYÊN ƯƠNG ĐAO

Trước kệ binh khí trên đài cao của Diễn Võ Trường, Hòa Yến đang nghiêm túc suy nghĩ.

Trước đây nàng không dùng đao nhiều nên có chút bất tiện. Đao trên kệ binh khí phần lớn đều là đao lá liễu hoặc đại hoàn đao, những loại này không quá thuận tay với nàng. Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Hòa Yến duỗi tay cầm lấy một thanh tiểu đao ở tầng thấp nhất.

Các tân binh bên dưới dõi theo động tác của nàng thấy thế thì đều sửng sốt.

Có người không hiểu lên tiếng hỏi: “Thanh đao này sao lai nhỏ như vậy? Còn không dài bằng cánh tay một người nữa.”

Giang Giao kiến thức rộng rãi, nghe thế liền giải thích: “Đây là uyên ương đao, không phải một thanh, là một đôi.”

Uyên ương đao đúng là không lớn, chỉ dài khoảng đến cẳng tay của một người, hai thanh đao được đựng trong cùng một vỏ đao, có thể dễ dàng cất giấu trong tay áo hoặc trong giày ủng. Lưỡi đao dày rộng, chỉ được mài bén vài tấc ở đoạn mũi đao, giúp tiện lợi trong việc đỡ đòn và phản kích.

Đọc
error: