Author: admin

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 93

VIÊN BẢO TRẤN

Hòa Yến cùng Tống Đào Đào đi dạo mãi đến khi trời sập tối mới quay trở về khách điếm.

Trên đường có một người bán kẹo hồ lô, trên người rơm cao cao cắm những xâu kẹo đỏ rực, nhìn thôi đã cảm thấy ngọt. Hòa Yến móc ra mấy đồng xu cuối cùng, mua mấy xâu từ người bán rong, nàng đưa cho Tống Đào Đào xâu lớn nhất: “Đói rồi đúng không? Ăn tạm chút kẹo hồ lô lót bụng trước, đợi về khách điếm chúng ta sẽ ăn ngon hơn.”

Ông trời còn thương nàng, dọc đường đi nàng cứ nhẩm tính nếu Tống Đào Đào muốn vào tửu lâu ăn cái gì đó, nàng lại không có đủ tiền thì phải làm sao bây giờ? Cũng may có lẽ do buổi sáng đã ăn quá no, tiểu cô nương lại bắt bẻ, nên suốt một đường không muốn ăn cái gì, chỉ ngồi xuống uống vài chén trà, ăn hai khối bánh, chỉ tốn vài đồng tiền mà thôi.

Tống Đào Đào nhận lấy xâu kẹo hồ lô, nhìn Hòa Yến nói: “Hôm nay ngươi vất vả rồi,” tiểu cô nương dừng một chút mới nói tiếp: “Thật ra thành Lương Châu căn bản chẳng có gì để đi dạo, hàng hóa cũng bình thường, nếu không phải vì trốn Tiêu nhị công tử thì ta cũng sẽ không để ngươi đi cùng ta đến muộn thế này.”

“Hả?” Hòa Yến cũng tự mình cầm một xâu kẹo hồ lô, nàng cắn một miếng, quả sơn tra chua chua, lớp đường phủ bên ngoài lại ngọt thanh, quyện với nhau tạo thành vị chua chua ngọt ngọt rất ngon miệng. Hòa Yến cảm khái đã rất lâu rồi không ăn món ăn của trẻ con thế này. Nàng hỏi: “Sao vậy? Cô nương không thích Tiêu Đô đốc sao?”

“Cũng không phải không thích, chỉ là… có chút sợ.” Tiểu cô nương bĩu môi, “Giống như đứng trước mặt ngài ấy, ai cũng sẽ trở nên rất tự ti.”

Hòa Yến nghe vậy thì bật cười, tự ti? Tống Đào Đào như vậy có lẽ là vì tuổi còn quá nhỏ. Hòa Yến cười nói: “Nhưng ngài ấy dung mạo tuấn tú, lại lợi hại, tiểu cô nương không phải đều thích như thế sao?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 92

VỊ HÔN THÊ CỦA AI

Năm Hòa Yến mười bốn tuổi nàng nhập học tại Hiền Xương Quán, mười lăm tuổi đầu quân cho Phủ Việt Quân, khi nàng tòng quân vội vội vàng vàng không ai biết cả, các sư bảo trong Hiền Xương Quán khi biết chuyện đều hoảng sợ. Sau này khi nàng trở lại kinh thành, đã lập được công huân, được ban ngự tứ, thế nên lí do vì sao nàng lại đầu quân Hòa gia cũng không truy cứu nữa.

Bây giờ ngẫm lại, nếu lúc ấy nàng không lập được công, chỉ là một tiểu binh bình thường, trải qua mấy năm lang bạt kỳ hồ rồi trở lại Hòa gia, chưa chắc đã có kết quả như hiện tại.

Hòa Yến vẫn nhớ Tống Đào Đào.

Khi nàng mười bốn tuổi, Hòa Yến mang danh nghĩa của Hòa Như Phi vào học ở Hiền Xương Quán. Tư chất của nàng bình thường, lại là một cô nương, thật sự không thể so được với các thiếu niên khác trong Hiền Xương Quán. Hòa Nguyên Thịnh dần dần cũng nhìn ra điều đó, nhưng ông ta cũng không trách mắng nàng. Hòa Yến cho rằng cuộc sống sẽ cứ tiếp tục yên bình như thế.

Cho đến ngày hôm đó.

Mỗi tháng Hiền Xương Quán có hai ngày để các học sinh về nhà. Nhưng lúc đó lại đang vào mùa mưa, nước mưa đã làm sập tấm biển trước cổng học quán. Các sư bảo đã cho học sinh về nhà sớm một ngày, ba ngày sau hẳn quay lại trường.

Hòa Yến vội vàng trở về, cũng không ai biết. Nàng trước thay y phục rồi đi tìm Hòa Nguyên Thịnh. Mỗi tháng khi về Hòa gia Hòa Nguyên Thịnh đều hỏi nàng một vài câu như ở Hiền Xương Quán như thế nào. Những câu hỏi xa cách, gần như là giám thị ấy không hề khiến Hòa Yến cảm thấy ấm áp. Mỗi lần nói chuyện với Hòa Nguyên Thịnh nàng kỳ thật luôn có chút căng thẳng.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 91

CÁO TRẠNG

“Ngươi cứ thử xem.”

Trên lầu nhất thời yên tĩnh không một tiếng động.

Một lúc sau, Hòa Yến khôi phục tinh thần, cao giọng hô: “Cữu cữu!”

Đây là cữu cữu của tiểu tử này? Tôn Lăng đánh giá thanh niên trước mặt. Hắn thấy nam tử trẻ tuổi này tướng mạo tuấn mỹ, cử chỉ ưu nhã, trong lòng không khỏi sinh ra đố kỵ. Vì trên mặt hắn có một vết bớt lớn, biết mình xấu xí, nên hắn đặc biệt căm ghét những người có bề ngoài xinh đẹp. Trong phủ của hắn tiểu thiếp vô số, bên ngoài lại thường xuyên lăng nhục nữ tử nhà lành. Đây không phải hoàn toàn vì hắn háo sắc, hắn cướp về tay cũng chẳng bao giờ sủng ái hay chiều chuộng. Những mỹ nhân rơi vào tay hắn thường gặp kết cục rất bi thảm. Những gì Tôn Lăng hắn không có, nhìn thấy người khác có thì chỉ muốn phá hủy.

Nam tử trước mặt diện mạo thật sự quá xuất chúng, đừng nói là Lương Châu, chỉ sợ ở toàn bộ Đại Ngụy cũng có thể được xếp là đệ nhất đệ nhị.

“Cữu cữu!” Hòa Yến nhảy dựng lên, nhanh như chớp chạy đến sau lưng Tiêu Giác, chỉ lộ ra mỗi cái đầu, giơ tay run run chỉ về phía Tôn Lăng, “Tên này, khi dễ ta!”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 90

CỮU CỮU CỦA TA

Ngựa phi nhanh trong màn đêm tĩnh lặng, không biết qua bao lâu, Hòa Yến kéo dây cương dừng lại.

Nơi này là một khu chợ đã vắng bóng người, các tiểu thương đã sớm về nhà. Cô nương cương liệt từ lúc lên ngựa đã run rẩy không ngừng, lúc này có vẻ dược lực đã dịu bớt, tuy người nàng vẫn còn mềm oặt, không có chút sức lực nhưng đã có thể mở miệng nói: “Thả ta ra.”

Hòa Yến đỡ nàng xuống ngựa, để nàng ngồi trước cửa một tiệm bán đậu phụ.

Vừa rồi tình thế cấp bách, nàng cũng chưa kịp nhìn kỹ xem cô nương này trông như thế nào. Lúc này, dưới ánh đèn lồng yếu ớt treo dưới mái hiên của tiệm đậu phụ, Hòa Yến mới nhìn rõ cô nương này quả thật rất xinh đẹp. Dịu dàng thướt tha, trắng trắng mềm mềm, đường nét tinh xảo, chỉ là má hơi phúng phính, trông có chút trẻ con, chắc hẳn tuổi cũng không lớn, cùng lắm là ngang với Trình Lí Tố.

Chỉ là, một tiểu cô nương thế này nhưng lại bị người của Vạn Hoa Các trang điểm lòe loẹt, cho mặc sa y mỏng manh không thích hợp, khiến nàng lạnh đến nỗi run lẩy bẩy.

Vừa ngồi xuống, cô nương liền rụt người về phía sau, vẻ mặt cảnh giác nhìn Hòa Yến: “Ngươi là ai?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 89

CỨU HỒNG TRẦN

Sau khi ăn xong, Hòa Yến đỡ lan can lên lầu.

Thức ăn tất nhiên rất ngon, nhưng phải ăn sạch sẽ hết từng hạt cơm, dù có là sơn hào hải vị đi nữa đến cuối cùng cũng khó mà nuốt nổi. Khó khăn lắm mới ăn xong, tuy giành được quyền ăn cơm vào ngày mai nhưng lại bị Tiêu nhị công tử liếc mắt một cái, nhẹ nhàng cười nhạo một câu: “Quả nhiên bụng dạ rộng rãi.”

Nếu không phải chính hắn nói rằng không được lãng phí thì nàng có thể trước bao ánh mắt nhìn chằm chằm mà làm thùng cơm như thế này sao? Những thực khách khác đều nhìn nàng với ánh mắt kỳ quặc, Hòa Yến cảm thấy mất mặt không thôi.

Nàng ăn quá no, thực sự không muốn nhiều lời thêm với Tiêu Giác, bèn tự mình theo tiểu nhị đi lên lầu. Phi Nô không đi theo, nàng cũng lười quản, vừa vào phòng liền nằm xuống giường.

Thật là, no đến mức đi không nổi nữa.

Đệm chăn dưới thân mềm mại thoải mái, Hòa Yến nhịn không được mà lăn một vòng trên giường, đúng là có tiền thật tốt, ra cửa cũng được hưởng thụ thế này. Phòng của Tiêu Giác ở ngay cách vách, nàng áp tai vào tường, muốn nghe xem Tiêu Giác đang làm gì bên kia, nhưng không biết có phải do tường quá dày hay không mà nàng chẳng nghe được gì cả.

Nghe một lúc, Hòa Yến liền ngủ thiếp đi.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 88

OAN GIA ĐỒNG HÀNH

Đột nhiên nhận được lời đồng ý, Trình Lí Tố không dám tin vào tai mình. Hắn bắt Hòa Yến lặp đi lặp lại mấy lần, thậm chí chỉ tay lên trời thề thốt một phen mới tin là nàng thực sự muốn giúp hắn.

Trình Lí Tố rót một ly trà cho Hòa Yến, hai tay dâng lên: “Đại ca tốt của ta, huynh thật đúng là cứu mạng của ta rồi! Ngày sau nếu có chuyện gì cần đến ta, dù là lên núi đao xuống biển lửa, máu chảy đầu rơi, tiểu đệ cũng không chối từ!”

Hòa Yến vừa định mở miệng, hắn lại lập tức nói tiếp: “Ta biết, nguyện vọng của đại ca chính là tiến vào Cửu Kỳ Doanh dựng công lập nghiệp, huynh yên tâm, chờ sau khi xong chuyện này, ta mỗi ngày đều sẽ nói tốt về đại ca trước mặt cữu cữu, dù có phải chép sách hằng ngày ta cũng sẽ giúp đại ta làm xong việc này thỏa đáng!”

“……Ta muốn nói là,” Hòa Yến ngăn lại sự hưng phấn của tiểu tử này, “Việc ta thay ngươi đi dự tiệc, ta đồng ý, nhưng ngươi còn phải thuyết phục cữu cữu ngươi mới được.”

Tiêu Quyết là người dễ dàng đồng ý như vậy sao? Huống chi chuyện này nghe ra còn khó tin như thế.

“Huynh cứ yên tâm,” Trình Lí Tố vui mừng ghé sát lại nói: “Trước đó ta đã nói qua với cữu cữu, cữu cữu đồng ý rồi ta mới dám tới tìm huynh.”

“Tiêu Giác đồng ý rồi?” Hòa Yến sững sốt.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 87

LẠI LÀ THẾ THÂN

Ngày thứ hai sau Trung Thu là một ngày mưa. Khi Hòa Yến thức dậy những người khác vẫn còn đang nằm ngủ ngon lành, có lẽ do say rượu đêm qua còn chưa tỉnh. Tuy nhiên bên ngoài đã vang lên tiếng hiệu lệnh chạy bộ, mặc dù là ngày mua cũng phải thao luyện. Nàng liền lập tức ngồi dậy, lần lượt đánh thức mọi người trong phòng.

“Đầu đệ choáng quá,” Tiểu Mạch còn nhỏ tuổi, chịu không nổi cảm giác say rượu đến mức này, cảm thấy vẫn còn mệt mỏi, “A Hòa ca, huynh đang làm gì thế?”

Hòa Yến đưa túi nước cho cậu: “Nhanh uống vài ngụm đi rồi rửa mặt, đến giờ chạy bộ rồi.”

Tiểu Mạch nhận lấy túi nước uống ừng ực từng ngụm lớn, Hồng Sơn thấy thế cười nói: “Tiểu Mạch, đệ và ca ca của đệ phải luyện thêm nhiều, chút tửu lượng thế này làm sao mà được? Còn không bằng A Hòa ca của đệ.”

Tiểu Mạch nhìn sang Hòa Yến hỏi: “A Hòa ca, tửu lượng của huynh tốt như vậy à?”

“Cũng tàm tạm thôi.” Hòa Yến đáp qua loa. Nàng hiện tại không cảm thấy đau đầu, ngược lại còn thần thanh khí sảng, chỉ là đã quên mất rốt cuộc mình về phòng lúc nào. Chỉ nhớ rằng mình ngồi trước đống lửa uống rượu với Hoàng Hùng, uống nhiều hơn vài chén, hình như còn mở cả vò Thập Bát Tiên……Đúng rồi, Thập Bát Tiên đâu?

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 86

NGƯƠI CÓ THÍCH TA KHÔNG

Trăng bạc sương rơi, núi non quang đãng. Ánh lửa trại phản chiếu mùi rượu thơm, phong nhã nhưng cũng hào sảng. Các tân binh cúi đầu uống rượu ăn thịt, ngẩng đầu trò chuyện ngắm trăng, tạo nên cảnh sắc độc đáo chỉ có riêng ở Lương Châu Vệ.

Tàn lửa bay theo gió thu khiến người lo lắng liệu có bắt vào quần áo của mình không. Nhưng chỉ trong chốc lát tàn lửa liền nguội thành tro than, hòa cùng những tiếng nức nỡ khe khẽ gần đó.

Tiểu Mạch sụt sịt nói: “Đệ đều đã quên mất phụ mẫu đệ trông như thế nào……”

“Ta còn thảm hơn,” Vương Bá mặt vô biểu tình nói: “Ta từ lúc sinh ra đã chưa từng gặp phụ mẫu của mình.”

Hòa Yến: “……” Nàng cầm chén rượu rót vào miệng một ngụm lớn, muốn để bản thân bình tĩnh lại.

Vốn là vì an ủi nàng nên mọi người mới lấy chuyện không may của mình ra để so sánh, nhưng cuối cùng lại thành ra đua nhau xem ai thảm hơn. Thế là xong, trong khi các tân binh khác đều cười nói vui vẻ, chỉ có chỗ này của bọn họ là một mảnh u ám, gió thảm mưa sầu.

Nhìn Tiểu Mạch và Vương Bá gục đầu khóc rống, lại nhìn sang Giang Giao, Giang thiếu chủ đôi mắt đỏ hoe một mình không ngừng nốc rượu, Hòa Yến không biết nói gì, thôi vậy, cũng không biết ai đang an ủi ai.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 114

KHÔNG CẦN SỢ

Tống Tiện chỉ cảm thấy cơn đau rõ ràng đến không ngờ.

Mũi cay xè, đến độ muốn chảy nước mắt.

Hắn ở trên chiến trường đã từng chịu không ít thương tích, nhưng chưa lần nào lại khiến hắn đột ngột nhớ lại một cách rõ nét như vậy.

Phảng phất như vết thương này không chỉ ở trên cơ thể, mà là ở trong lòng. Điều này khiến hắn cảm thấy rất kinh ngạc, như thể không kịp chống đỡ, rất mất mặt.

Trước khi Tống Tiện kịp định thần lại, cơ thể hắn lại một lần nữa theo thói quen mà phản kích.

Hắn sẽ không để người khác đánh trúng mình trong tình huống như vậy, đặc biệt là đánh thẳng vào mặt.

Tống Tiện vươn tay nắm lấy nắm đấm đang vung tới, nếu đổi lại là người khác có lẽ hắn sẽ ngay lập tức vặn ngược cánh tay người nọ, nhưng cảm giác nắm đấm đó nhỏ nhắn mềm mại khiến hắn giật mình nhận ra, liền thay đổi từ vặn thành kéo, rồi nhanh chóng buông tay.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 113

KHOẢNG CÁCH

Tạ Lương Thần thu dọn đồ đạc và đi ra khỏi phòng dệt, vừa ra tới cửa liền nhìn thấy Điền Hủy Trân dẫn theo người đi tới.

Điền Hủy Trân cười nói: “Ta nghe Trần a thúc nói mọi người muốn mua lông dê, vừa lúc nhà ta có quen một thương đội, bọn họ vừa thu một ít da lông từ Bá Châu, lông dê không được tốt như của nhà họ Vương nhưng được cái giá rẻ, nên ta đã bảo người mang đến một ít cho muội xem thử.”

Vừa nói Điền Hủy Trân vừa ra hiệu cho tiểu nhị mang lông dê vào phòng dệt.

Điền Hủy Trân là một người tinh tế, nàng hiểu rõ Trần gia thôn hiện tại cần loại lông dê như thế nào, không cần quá tốt, chỉ cần có thể giữ ấm là được.

Tạ Lương Thần xem qua lông dê và quyết định mua năm mươi cân từ đoàn thương nhân đó.

Điền Hủy Trần nhìn sổ sách trong tay Tạ Lương Thần, lúc trước nàng nghĩ phụ thân duy trì một thương đội đã rất không dễ dàng, nhưng so với việc Tạ Lương Thần phải gánh vác cả Trần gia thôn thì thật không tính là gì, nghĩ như thế, nàng cảm thấy xử lý những sự vụ hằng ngày trong nhà cũng không còn mệt nữa.

Đọc
error: