Author: admin

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 103

NỮ NHÂN YÊU DẤU CỦA ĐÔ ĐỐC

Hai mươi ba thi thể không có người thân đến nhận cuối cùng được xử lý theo như lời của Tiêu Giác, an táng ở đồi Thừa Phong bên ngoài thành Lương Châu. Đừng trên đồi Thừa Phong nhìn xuống, thung lũng được mây mù bao phủ, tựa như chốn tiên cảnh.

Quan tài đều là loại tốt nhất, dùng chính số bạc trong kho bạc của Tôn phủ. Mấy năm nay Tôn gia vơ vét vô số của cải, còn dựng hẳn một nhà kho chỉ để chứa vàng bạc trân bảo.

Vì không biết được tên họ lai lịch của hai mươi ba người này, nên ngay cả dòng chữ trên bia mộ cũng không thể viết được. Hai mươi ba tấm bia không tên, hai mươi ba cô nương trẻ tuổi mãi mãi yên nghỉ tại đây. Nếu sau khi chết các nàng biết được có thể ngồi ở đây nhìn ngắm cảnh sắc bốn mùa luân chuyển, khi các nàng đầu thai nhất định sẽ như lời Tiêu Giác nói vậy, tự do thuận gió, tiếu ngạo núi sông.

Hòa Yến và Tống Đào Đào đứng cách đó không xa, bên cạnh là Xích Ô, nhìn những người dân đang ngồi đốt tiền giấy. Đến lúc hạ táng Tiêu Giác cũng chưa từng xuất hiện. Những bá tánh đốt tiền giấy ở đây phần nhiều là đến tìm người thân bị mất tích nhưng cuối cùng lại không tìm được. Dù sao trong số những cô nương mà Tôn Lăng hại chết có rất nhiều người thậm chí không được toàn thây, bị vứt ra bãi tha ma bị lang sói cắn xé.

Một bà lão tóc bạc phơ đang đốt tiền giấy trong chậu sắt, bà đã già đến mức không còn tự đi nổi, suốt dọc đường núi lên đây là tôn tử của bà cõng bà lên. Tôn nữ của bà bốn năm trước đã bị Tôn Lăng bắt đi, từ đó chưa từng gặp lại nữa, hiện tại trong số những thi thể trong viện của Tôn gia cũng không tìm thấy tung tích của tôn nữ của bà.

Bà lão run rẩy nói: “Ta đốt tiền giấy cho những cô nương này, về sau nếu có người hảo tâm gặp được Đại Nữu cũng sẽ đốt tiền giấy cho Đại Nữu… Cô nương à, đi bình an nhé…”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 102

THỪA PHONG

Trong sân viện hoang tàn, dưới lớp đất là vô số bộ xương trắng.

Tống Đào Đào không dám nhìn nữa, quay mặt sang chỗ khác, trong lòng vừa sợ hãi vừa giận dữ.

Thi thể cuối cùng được đưa ra, cả sân không còn chỗ nào để đặt chân. Dù là binh sĩ của quận Hạ Lăng đã gặp qua vô số cảnh tượng thảm khốc nhưng khi nhìn thấy tình cảnh trước mắt này cũng nhịn không được mà rùng mình.

“Đây… chuyện này…” Viên Bảo Trấn cũng nói không nên lời.

“Viên Ngự sử muốn nói gì?” Tiêu Giác chậm rãi, “Hay là nói trong lòng ngự sử, đây vẫn là một hiểu lầm?”

“Đã như thế này làm sao còn là hiểu lầm?” Không đợi Viên Bảo Trấn mở miệng, Hòa Yến đã giành trước một bước nói: “Đây chính là phủ đệ của Tôn tri huyện, nếu nói là có người giấu giếm Tôn ti huyện chôn xác nữ tử ở đây thì một hai thi thể còn có thể hiểu, nhưng hơn chục thi thể, thậm chí đến cả trăm thi thể như vậy mà vẫn nói không biết gì, cũng không khó hiểu tại sao lại có thích khách lẫn vào đây. Cửa lớn của Tôn gia chẳng lẽ là làm bằng giấy? Gia đinh hộ vệ của Tôn tri huyện đều là người điếc người mù hay sao?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 101

HỒNG NHAN XƯƠNG KHÔ

Bầu không khí trong phòng thoáng chốc đông cứng như băng.

Vốn là hình ảnh khiến người ta mặt đỏ tim đập, thế nhưng khi người trước mắt mở miệng sự ái muội liền bay biến, chỉ còn lại sự quẫn bách và nguy hiểm khi bị nhìn thấu.

Hòa Yến nhanh chóng lấy lại tinh thần nhìn Tiêu Giác. Vẻ “khẩn trương sợ hãi” đặc trưng của thiếu niên Trình Lí Tố rút đi, lộ ra nụ cười như thường ngày, nói: “Gọi thế nào cũng được, Đô đốc vui vẻ là được.”

“Nữ nhi của giáo úy cửa thành Hòa Tuy thế mà lại tòng quân.” Hắn cười như không cười nhìn chằm chằm vào hai mắt Hòa Yến, “Lá gan của Hòa đại tiểu thư thật không nhỏ.”

Người này……Tâm tư của Hòa Yến chợt động, cả tên Hòa Tuy cũng đã biết, rõ ràng là đã âm thầm điều tra nàng từ trước chứ không phải nàng ở Tôn phủ bị lộ tẩy. Từ Sóc Kinh đến đây, dù là ngựa phi nước đại hay bồ câu đưa thư cũng phải mất hơn một tháng, Tiêu Giác hẳn đã bắt đầu nghi ngờ nàng từ lâu? Nhưng vì sao chứ?

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 100

THÂN PHẬN NỮ NHI

Đây là một gương mặt xa lạ mà Đinh Nhất chưa từng gặp qua, cũng không có dấu vết dịch dung.

Trước khi đến Tôn phủ Viên Bảo Trấn đã từng nói qua, đến cùng với Tiêu Giác là cháu trai của hắn, tiểu thiếu gia phủ Hữu Tư Trực Lang, “phế vật công tử” nổi danh Sóc Kinh. Viên Bảo Trấn chỉ thuận miệng nhắc tới mà thôi, cũng không nói kỹ càng, dù sao khi đó không ai trong bọn họ có thể dự đoán được, chính tên “phế vật công tử” nhìn như không có bất kỳ uy hiếp gì này sẽ lại làm đảo lộn cả ván cờ.

Hắn không phải là Trình Lí Tố thật sự, tiểu thiếu gia kim tôn ngọc quý được nuôi dưỡng trong Sóc Kinh sẽ không có đôi mắt sắc bén như thế.

Hắn là ai? Là thủ hạ mà Tiêu Giác sắp đặt? Nhưng nếu là thủ hạ của Tiêu Giác, vì sao lại nhìn hắn với ánh mắt như vậy? Như thể bọn họ từng có thâm thù đại hận.

Nhìn thiếu niên trước mặt, Đinh Nhất nói: “Ngươi ở đây giả thần giả quỷ?”

Hòa Yến khẽ cười: “Ngươi sợ rồi sao?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 99

NGƯƠI LÀ AI

Bên ngoài nhà xí đã có một vòng nha hoàn đứng vây quanh. Nha hoàn dẫn đầu sốt ruột nói: “Trình công tử, Trình công tử, người không sao chứ? Để bọn nô tỳ tiến vào giúp được không?

Đáp lại là giọng tức giận hổn hển của thiếu niên: “Không! Không được vào! Tất cả đứng bên ngoài cho ta.”

Các nha hoàn hai mặt nhìn nhau, cũng đúng, vị tiểu công tử đến từ Sóc Kinh này ngày thường nhìn phong quang đĩnh đạc, hiện tại lại bị ngã vào hố xí, tất nhiên là thập phần chật vật, không muốn bị người khác nhìn thấy hình ảnh bản thân quẫn bách như thế. Tuy nhiên bọn họ cũng không thể cứ thế mà bỏ mặc!

Các nha hoàn gấp đến độ muốn bứt trụi tóc.

Hòa Yến đứng trong phòng bên, không tiếng động thở dài.

Thật ra phủ đệ Tôn gia chú trọng bày trí hoa lệ, phòng xí cũng rất sạch sẽ. Nàng làm ra chuyện như vậy cũng chỉ là vì để giải quyết viên hương cầu mà Đinh Nhất đã đeo lên người nàng.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 98

THĂM DÒ MỘT LẦN NỮA

“Cữu cữu? Là cữu cữu sao?” Hòa Yến tỏ vẻ ngạc nhiên, giống như người mù sờ voi, giang hai tay huơ loạn xung quanh, “Cữu cữu ở đâu vậy?”

Tiêu Giác lạnh lùng nhìn nàng diễn trò, châm chọc nói: “Ngươi không phải có thể bịt mắt bắn tên, nghe âm thanh để xác định vị trí sao? Thế nào, không nghe ra được ta ở đâu à?”

Động tác của Hòa Yến đột ngột ngừng lại, một lúc sau nàng ngượng ngùng cười nói: “Ta chỉ là sợ cữu cữu cảm thấy xấu hổ. Cữu cữu, cữu đang tắm sao?”

Thiếu niên trợn tròn mắt, hai mắt nhìn thẳng về phía trước không chớp lấy một cái, dù lúc này đã phủ thêm quần áo nhưng Tiêu Giác vẫn cảm thấy cả người không được tự nhiên.

“Vừa rồi ngươi đã đi đâu?” Hắn hỏi.

“Đi nhà xí, Phi Nô đại ca ra ngoài rồi, ta cũng không tin được hạ nhân ở đây, nên tự mình mò mẫm đi ra ngoài thả lỏng một chút. Cữu cữu, sao hôm nay cữu lại về sớm vậy?” Hòa Yến hỏi: “Phi Nô đại ca vẫn còn chưa trở lại sao?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 97

HI LỄ CHỚ NHÌN

Hòa Yến không lập tức ngồi dậy, chỉ ôm đầu rên rỉ, nhưng trong lòng lại đang nghĩ về chuyện khác.

Viên Bảo Trấn quả thật là đến để thử nàng, một là thăm dò nàng làm sao lại phát hiện chén rượu kia có vấn đề, hai là xem thử nàng có thật sự bị mù hay không. Người này tâm tư kín đáo, còn sai Đinh Nhất đặt một cái ghế ở giữa đường, cố ý xem phản ứng của nàng. Nếu Hòa Yến lộ ra bất kỳ động tác nào không đúng, e rằng đôi chủ tớ này sẽ lập tức nảy sinh ý định khác.

Thính lực của nàng siêu quần, sớm đã nghe thấy động tác của Đinh Nhất, cũng biết Viên Bảo Trấn vẫn chưa rời khỏi phòng, nên mới cố ý phối hợp bọn họ diễn kịch, diễn ra thứ mà Viên Bảo Trấn muốn thấy. Nhưng Viên Bảo Trấn đang thử nàng, nàng làm sao lại không phải cũng nhân lúc này mà thử ông ta?

Rõ ràng quan hệ không hề đơn giản, nhưng lại cố tình nói chỉ là quen biết. Nếu chỉ là quen biết thì gã sai vặt Đinh Nhất của Hòa Như Phi cũng sẽ không đi theo ông ta đến đây. Chén rượu kia cũng quả thật có vấn đề, nhưng điều khiến Hòa Yến khó hiểu nhất là trong chuyện này Hòa Như Phi rốt cuộc đóng vai trò gì. Là hắn và Viên Bảo Trấn hợp mưu muốn hãm hại Tiêu GIác, hay căn bản Hòa Như Phi chính là chủ mưu, hoặc có thể là bọn họ đều đang làm việc cho người khác?

Tiếp theo nàng phải theo dõi Đinh Nhất, làm rõ xem rốt cuộc hai người này muốn làm cái gì.

Bên ngoài không còn tiếng động, tiếng rên rỉ “ai da ai da” của Hòa Yến càng lớn hơn, lúc này sau lưng Hòa Yến lại có một giọng nói vang lên, là Phi Nô, hắn hỏi: “Ngươi làm sao đấy?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 96

THĂM DÒ

Ban đêm, một loạt quan binh đứng bao vây ngoài đại môn của Tôn phủ, điều động quan binh để bảo vệ nhà mình vốn không hợp tình hợp lý, chỉ là hiện tại Tôn Tường Phúc như chim sợ cành cong, trông gà hóa cuốc, nên cũng bất chấp hết thảy. Tất cả hạ nhân trong phủ đều bị kiểm tra kỹ càng, tạm thời không phát hiện điểm nào đáng ngờ.

Đô đốc Hữu quân Tiêu Giác và Ngự sử giám sát Viên Bảo Trấn đều đang ở trong phủ. Tôn Tường Phúc cũng đã nhận thấy được mạch nước ngầm ẩn dưới vẻ ngoài bình tĩnh của hai vị này. Ông ta ngồi trong phòng, thở dài phiền muộn, trong lúc đó Tôn Lăng đã từ miệng bọn hạ nhân biết được ngọn nguồn mọi việc: “Cha, sao cha vẫn còn lo lắng chuyện này?”

Tôn Tường Phúc tức giận không thôi: “Nếu không phải tại ngươi nhiều chuyện, đưa mấy nữ nhân đó về phủ thì làm sao sẽ có những chuyện này!”

“Cha, con đưa bọn họ về phủ là để tự mình dùng, không phải để người đưa ra chiêu đãi khách nhân.” Tôn Lăng không phục, trợn mắt nói: “Hiện tại xảy ra phiền toái, sao có thể trách con được? Bọn nữ nhân đó cũng thật vô dụng, đã muốn hành thích thì một lần thành công đi, đằng này lại cứ như vậy chịu chết, cũng không biết là mang lợi cho ai?”

Lời còn chưa dứt Tôn Lăng đã bị Tôn Tường Phúc lao tới bịt miệng, ông ta nhìn quanh quất xung quanh rồi gằn giọng mắng: “Ngươi chán sống rồi à mà lại nói những lời này!”

“Con cũng đâu nói sai,” Tôn Lăng ghé sát lại, thì thầm: “Cha, có phải người cũng không thích tên Tiêu Giác đó đúng không?”

Tôn Tường Phúc không nói gì, đây là chuyện ông ta có thích hay không thích Tiêu Giác sao? So với việc ông ta có thích Tiêu Giác hay không thì ông ta hẳn là nên lo lắng liệu Tiêu Giác có thích ông ta không mới đúng.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 95

BỊ TẬP KÍCH

“Đừng uống!”

Thanh âm của nàng như một thanh lợi kiếm, ẩn chứa sự thê lương như máu, bất chợt cắt ngang buổi yến hội đang hòa thuận vui vẻ.

Đúng lúc này biến cố xảy ra.

Ánh Nguyệt đang đứng bên cạnh Tiêu Giác, trong tay cầm bình rượu, nàng ta vừa mới rót rượu xong chưa kịp thu tay lại. Lời của Hòa Yến vừa dứt, như thể là một tín hiệu, trong nháy mắt dưới bình rượu hiện ra một con dao sắc lạnh, không chút do dự đâm thẳng về phía Tiêu Giác.

Nam tử trẻ tuổi thần sức bình tĩnh, không thấy nửa phần kinh hoảng, chén ngọc trong tay bay thẳng về phía trước, va chạm với dao găm giữa không trung, vỡ tan thành từng mảnh, đồng thời chặn lại mũi dao đang lao tới.

Chỉ trong chớp mắt, tiếng gió nổi lên bốn phía. Những nữ tử mỹ mạo vừa ca múa lúc nãy vẫn chưa lui ra hết, lúc này bọn họ chia làm hai bên trái phải xông về phía Tiêu Giác, rõ ràng là một âm mưu ám sát đã được lên kế hoạch tỉ mỉ.

“Cữu cữu!” Hòa Yến hô lên, lại thấy thanh niên vỗ tay xuống bàn, trường kiếm rơi vào trong tay, hắn bị hơn mười người bao vây, chỉ lạnh giọng ra lệnh: “Trốn xa ra!”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 94

YẾN VÔ HẢO YẾN

Tôn phủ nằm ở trung tâm phía tây thành Lương Châu, chung quanh cách phố thị không xa nhưng cũng không quá ồn ào. Bốn bề trạch viện được xây dựng vừa lớn lại tinh xảo. Tiêu Giác không thích ngồi xe ngựa nên hai người cưỡi ngựa đến đó. Phi Nô không đi theo, không biết là ở nơi nào. Hắn không đi cùng Xích Ô để bảo vệ Tống Đào Đào, cũng không đi theo Tiêu Giác đến dự tiệc, Hòa Yến đoán rằng hẳn là đã đi làm việc cho Tiêu Giác.

Không có Phi Nô, một đường đồng hành chỉ có Hòa Yến và Tiêu Giác, thường ngày tuy rằng Phi nô ít lời nhưng khi Hòa Yến nói chuyện với hắn ít nhất hắn cũng đáp lời vài câu. Hiện tại một mình nàng ở cùng với Tiêu Giác, Hòa Yến bất giác cảm thấy căng thẳng. May mắn là bọn họ cưỡi ngựa lên đường nên cũng không cần phải nói chuyện, sau thời gian khoảng ba nén hương cuối cùng đã đến trước cửa Tôn phủ.

Gã sai vặt ở cửa Tôn phủ nhìn thấy hai người bọn họ, hẳn là đã được Tôn Tường Phúc dặn dò qua nên rất niềm nở tiếp đón nói: “Vị này hẳn là Tiêu Đô đốc? Còn vị này là Trình công tử? Lão gia đã đợi hai vị ở tiền sảnh.” Hắn nhận lấy ngựa của Tiêu Giác và Hòa Yến, đồng thời dặn dò một tỳ nữ khác bên cạnh: “Ánh Nguyệt, dẫn Tiêu Đô đốc và Trình công tử vào trong đi.”

Tỳ nữ tên Ánh Nguyệt này vô cùng mỹ mạo, hiện tại vốn đã là tháng chín, đêm thu đã bắt đầu se lạnh vậy mà nàng ta chỉ mặt một lớp sa y mỏng manh, nếu nói là không mặc gì thì trên người nàng ta rõ ràng có một lớp vải, nhưng nếu nói có mặc thì như thế này che được cái gì? Hòa Yến suýt không kiềm được mà phủ một kiện ngoại bào cho nàng ta. Các hán tử trong binh doanh đã từng nói, lúc trẻ hay cởi trần về già sẽ khó tránh khỏi đau nhức xương khớp. Hà tất phải như thế chứ?

Ánh Nguyệt lên tiếng, giọng nói ngọt ngào như hoàng anh xuất cốc, “Đô đốc, xin mời theo nô tỳ.” Vừa nói đôi mắt đa tình của nàng ta cũng nhìn chằm chằm Tiêu Giác, dịu dàng đến nỗi có thể tích thành nước.

Hòa Yến dù có là một ngốc tử thì cũng nhìn ra được tỳ nữ này đã nhìn trúng Tiêu Giác. Thôi vậy, trên đời này cô nương bình thường như Tống Đào Đào cũng không có nhiều, thế nhân đa phần đều là tục nhân, mà gương mặt kia của Tiêu Giác lại rất có thể khiến người khác mê mẩn, cô nương thích hắn nhiều không kể xiết, Hòa Yến sớm đã đoán ra.

Đọc
error: