Author: admin

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 112

NGƯỜI ĐƯỢC CHỌN

Khi Tạ Lương Thần được đưa về Trần gia thôn, Trần Tử Canh cũng vừa mới tan học rời khỏi viện của Đông Li tiên sinh.

Sau khi Trần Tử Canh đi rồi, Lý Hữu tự mình pha một ấm trà, vào thư phòng nói chuyện với tiên sinh.

Trong phòng đặt một chậu than, Đông Li tiên sinh ngồi tựa vào trên ghế, nâng tách trà lên uống một ngụm, nước trà thoang thoảng mùi trần bì.

Trong lòng Đông Li tiên sinh cảm thấy ấm áp, hôm nay Tử Canh mang đến thịt chưng mà a tỷ của cậu nhóc làm, sợ ông ăn xong bụng có thể khó chịu nên cố ý mang thêm trà trần bì.

Tất cả những thứ này đều do Tạ đại tiểu thư tự tay làm, có thể thấy tâm tư tiểu cô nương rất tinh tế.

Đông Li tiên sinh nhìn Lý Hữu: “Tuy bắt được người nhưng để tìm ra gian tế và nhãn tuyến của người Liêu không dễ, hơn nữa trong chuyện này, chỉ sợ không chỉ có người Liêu.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 85

SO AI THẢM HƠN

Chim nhạn xẹt qua bầu trời thu trong vắt, hoa quế tỏa hương thơm ngát, cái nóng mùa hè cuối cùng cũng dần tan đi, chỉ còn lại sương thu se lạnh.

Sáng sớm, Hòa Yến vừa thức dậy, Tiểu Mạch liền đưa cho nàng một quả lê: “Đệ hái ở trong rừng bên cạnh Diễn Võ Trường, đã rửa sạch rồi, huynh ăn thử đi.”

Hòa Yến vừa mới rửa mặt xong, nàng nhận lấy cắn một miếng, chua đến mức muốn rụng răng. Thấy nàng nhăn mặt vì chua, Tiểu Mạch ngượng ngùng gãi đầu: “Lê dại trong rừng còn chưa chín hẳn, đợi thêm thời gian nữa chắc sẽ ngọt hơn. Hiện tại đã là mùa thu, trong núi rừng có rất nhiều quả dại, mỗi ngày sau khi thao luyện xong chúng ta có thể trộm hái vài quả. Loại lê chua này lấy đường ngâm một chút, làm món tuyết lê đường phen, ăn ngon lắm!”

Đứa trẻ này suốt ngày chỉ nghĩ đến ăn, Hòa Yến nói: “Ở đây làm gì có đường.”

Tiểu Mạch ngẩn ra một lúc, dường như lúc này mới nhận ra, có chút thất vọng nói: “Cũng đúng.”

“Cũng chưa chắc,” Hồng Sơn đứng nhìn họ nói chuyện, nghe vậy xen vào: “Hôm nay không phải là ngày luận công sao? A Hòa và Thạch Đầu lần trước cướp cờ được đệ nhất, hôm nay nói không chừng trong phần thưởng sẽ có đường. Có khi còn có nhiều thứ ngon khác, lúc ấy còn thèm tuyết lê đường phèn sao!”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 84

PHÁ TRẬN

Một lúc sau, Vương Bá rốt cuộc nhịn không được mà mở miệng: “Ngươi nói trận gì đấy……là cái gì?”

“Hành quân lập trận, tướng lãnh phải biết cách dùng binh bố trận. Trận pháp của nhà binh vốn được phỏng theo và biến đổi từ thuật kỳ môn độn giáp,” Hòa Yến đáp, “Nói ra thì rất dài, nhưng trận pháp trước mắt này……”

“Thế nào?” Thạch Đầu hỏi.

“Không phải là binh trận, chỉ là một trận bát quái thông thường mà thôi.” Hòa Yến đáp.

Nàng thật sự không hiểu vì sao ở đây lại đột nhiên có một trận pháp. Lúc lên núi không có thứ này, mấy người Vương Tiểu Hàm cũng không gặp phải, xem là chuẩn bị riêng cho bọn họ, hoặc là nói chuẩn bị cho nàng, nhưng rốt cuộc là vì sao chứ?

“Vậy ngươi……có thể đi ra ngoài được không?” Giang Giao nhìn chằm chằm nàng hỏi.

“Tất nhiên”

Nghe vậy Hoàng Hùng cũng kinh ngạc: “Ngay cả cái này ngươi cũng biết sao?”

Hòa Yến khẽ mỉm cười: “Chỉ hiểu sơ mà thôi”

Khi nàng nói “hiểu sơ”, thường có nghĩa là nàng “rất thông thạo”. Mọi người không còn lời nào để nói. Hòa Yến biết khắp nơi trên núi đều có giám sát viên ẩn nấp quan sát tình hình của bọn họ, giờ phút này lời nói và hành động của nàng đều đang bị những ánh mắt trong bóng tối dõi theo sát sao. Tuyệt đối không thể biểu hiện là bản thân “không được”.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 111

ƯỚC ĐỊNH

Tạ Lương Thần cảm nhận được ánh mắt của Tống Tiện nên ngẩng đầu lên, muốn nhìn xem Tống chủ nợ có phân phó gì khác không.

“Con nhìn đi, gương mặt như thế,” Tống lão thái thái nói, “ai nhìn vào có thể ăn cơm nổi cơ chứ?”

Câu nói này của Tống lão thái thái thật hợp cảnh hợp tình, khiến Tạ Lương Thần suýt chút nữa bật cười. May mắn nàng là người tâm chí kiên định, sẽ không để cảm xúc hiện rõ trên mặt.

Tống Tiện thấy nàng vẻ mặt thản nhiên cúi đầu xuống lần nữa, nhưng trong ánh mắt tưởng chừng như không có biểu hiện gì đặc biệt ấy rõ ràng ẩn chứa một chút ý cười.

Tống lão thái thái quay đầu dặn dò quản gia: “Chuẩn bị bữa ăn cho đại gia ở phòng ngoài.”

Tống Tiện nhìn nàng biểu tình thản nhiên một lần nữa cúi đầu, nhưng trên gương mặt tưởng như nhìn không ra chút manh mối nào lại rõ ràng ẩn chứa một chút ý cười.

Tống lão thái thái quay đầu dặn dò quản sự mụ mụ: “Chuẩn bị thức ăn cho đại gia ở gian ngoài đi.”

Nói xong Tống lão thái thái nhìn về phía Tạ Lương Thần: “Để nó ra gian ngoài, cháu ở trong phòng ăn cơm với ta, được không?”

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 110

CƯỜI KHÔNG NGỪNG

Tống Tiện đứng ở trong sân, quản sự mụ mụ nhìn thấy vậy định vào trong bẩm báo thì lại bị hắn duỗi tay ngăn lại.

Tiếng nói chuyện ở trong phòng vẫn đang tiếp tục.

Tống Tiện không nhớ rõ đã bao lâu rồi chưa nghe tổ mẫu nói chuyện hào hứng như vậy, giọng nói cũng có tinh thần hơn thường ngày. Hắn không muốn bất cứ chuyện gì quấy nhiễu bầu không khí trong phòng lúc này.

Tống lão thái thái và Tạ Lương Thần đang nói chuyện vui vẻ, không để ý đến động tĩnh bên ngoài.

Tống lão thái thái vừa ăn hết một chén nhựa cóc hầm sữa bò ngọt ngào trước mặt. Bà vốn không thèm ăn, nhưng nghe kể về quá trình hái thuốc và bán thuốc của Trần gia thôn, bà không nỡ lãng phí thứ đồ tốt như vậy.

Tống lão thái thái nhìn Tạ Lương Thần: “Còn chuyện gì thú vị nữa không?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 83

TRẬN PHÁP

“Ta có chút tức giận rồi.”

Lời này vừa nói ra, mấy người Vương Bá đều không hẹn mà cùng nhìn về phía Hòa Yến.

Thạch Đầu ở cùng với Hòa Yến lâu nhất, hắn biết Hòa Yến là một người có tính tình rất tốt. Dù lúc trước Vương Bá đoạt bánh bao thịt của nàng thì nàng cũng chỉ bảo vệ thức ăn của mình, chưa từng nghiêm túc nói ra lời tức giận như vậy.

Hiện tại con khỉ này không biết từ đâu đến, thế mà lại chọc cho Hòa Yến nổi lửa.

Lôi Hậu cười khẩy một tiếng, “Hòa huynh, đao kiếm không có mắt, chớ giận cá chém thớt.”

“Vậy người phải đả thương được ta mới được.” Hòa Yến cũng cười, nàng tung người về sau một cái liền đến sau lưng Lôi Hậu, roi chín đốt như một con rắn dài, nhẹ nhàng vụt qua, Lôi Hậu nghiêng mình né tránh nhưng roi lại như có mắt, không để hắn thoát đi mà ngược lại nhanh như chớp sượt qua má hắn, chỉ trong thoáng chốc trên mặt Lôi Hậu nhiều thêm một vệt đỏ.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 82

LÔI HẬU

Đoàn người đi xuống núi.

Thiếu niên này dường như chưa bao giờ biết thế nào là khiêm tốn, tuy tự tin nhưng lại không kiêu ngạo, lúc nào cũng có vẻ đã tính sẵn trong lòng. Nhưng hắn thật sự đúng là có năng lực khiến mọi người tin phục, ít nhất cho đến hiện tại, hắn vẫn tính là nói được làm được.

Sáu lá cờ đều được Giang Giang cất kỹ trong ngực áo, sau khi đi được vài canh giờ, đã cách đỉnh núi rất xa, khi sắp đến sườn núi Hòa Yến đột niên dừng bước, chỉ nói: “Nghỉ ngơi ở đây một chút đi.”

Mọi người liền ngồi xuống tại chỗ, Hòa Yến lại leo lên cây quan sát khắp nơi. Vương Bá hỏi: “Ngươi làm gì đó?”

“Dẫm đĩa.” Hòa Yến đáp.

“Đánh cướp đều thành thạo như vậy còn dẫm đĩa gì nữa.” Vương Bá hừ cười một tiếng, “Ngươi cố ý giả vờ đúng không.”

Hòa Yến quan sát một vòng chung quanh sau đó mới leo xuống, ngồi trên một tảng đá nói: “Đây hẳn là trạm cuối cùng, nếu chúng ta dùng diệu kế thì phải một kích ăn luôn, nếu không với sáu lá cờ thì chưa chắc có thể được đệ nhất.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 81

ĐÁNH CƯỚP

“Đánh cướp?” Giang Giao lắp bắp, “Cướp, cướp cái gì?”

“Chúng ta đã tới đây trước, thiên thời địa lợi nhân hòa, không đánh cướp há chẳng phải cô phụ ý trời?” Nàng gọi Vương Bá: “Vương huynh, bây giờ làm lại nghề cũ của huynh, còn nhớ quy củ hay không?”

Vương Bá có chút tức giận lại có chút tự đắc nói: “Ta tất nhiên là biết!”

“Vậy huynh đi trước dẫm mâm đi.”

“Dẫm mâm có nghĩa là gì?” Giang Giao không hiểu.

“Cái này ta biết,” Hoàng Hùng giải thích cho hắn: “Là tiếng lóng của phường lục lâm, ý chỉ thăm dò khu vực xung quanh.”

Vương Bá hừ một tiếng, nói với Hòa Yến: “Ngươi còn biết ngôn ngữ trong nghề nữa à.”

“Ta chỉ biết một câu này.” Hòa Yến nói: “Chư vị nếu không có ý kiến nào khác thì để ta sắp xếp một chút nhé, thế nào?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 80

CƯỚP CỜ

Thời gian bảy ngày tiếp theo cũng đã đủ để vết thương trên đùi Hòa Yến khỏi hẳn, tuy rằng vết thương trên cánh tay vẫn còn chưa lành nhưng chỉ cần không kéo cung luyện thương thì cũng không ảnh hưởng sinh hoạt thường nhật.

Sau bảy ngày chờ đợi, ngày cướp cờ cuối cùng cũng đến.

Đêm trước khởi tranh, Lương Bình đến gặp Hòa Yến, hỏi thân thể của nàng như thế nào, Hòa Yến sợ ông không cho mình tham dự cướp cờ nên vội nói: “Rất tốt, cực kỳ tốt, phi thường tốt. Lương giáo đầu có muốn so thử hai chiêu với ta không?”

Lương Bình nhớ đến lần trước tỉ thí cưỡi ngựa bắn cung với Hòa Yến thì không nhịn được mà ho nhẹ một tiếng nói: “Không cần, ngươi không sao là được, ngày mai cùng đi lên núi đi.”

Đợi sau khi ông đi khỏi, Hòa Yến thiếu chút nữa nhịn không được mà nhảy cẫng lên hoan hô.

Hồng Sơn cười nói: “Cuối cùng cũng đạt được điều mong ước rồi nhé.”

“Không biết cướp cờ rốt cuộc là như thế nào,” Tiểu Mạch khẩn cầu Hòa Yến, “A Hòa ca sau khi xuống núi phải kể lại từng câu từng chữ cho mọi người đấy.”.

“Đại ca của đệ không phải cũng sẽ lên núi sao? Sao chỉ hỏi mỗi A Hòa?” Hồng Sơn nói.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 79

THIẾU NIÊN

Năm đó Tiêu Giác dẫn theo Nam Phủ binh đến Kinh Châu, tuy rằng thế nhân đều biết Tiêu nhị công tử văn võ trác tuyệt nhưng dù sao cũng chỉ là thiếu niên, khó có thể đảm đương được trọng trách. Triệu Nặc là Tiết độ sứ Kinh Châu, háo sắc tham tài, không học vấn không nghề nghiệp. Khi Tiêu Giác mới đến Kinh Châu hắn không hề để Tiêu Giác vào mắt. Thường xuyên khinh thường vui đùa, thập phần vô lễ. Như thế cũng thôi đi, khi Tiêu Giác dẫn quân ra chiến trường, Triệu Nặc ở hậu phương lại tham sống sợ chết, chỉ huy sai lầm, chậm trễ quân cơ khiến cho rất nhiều binh sĩ vô tội bỏ mạng. Tiêu Giác thấy hắn càn rỡ như thế thì ra lệnh bắt hắn trói lại.

Phụ thân của Triệu Nặc là Hộ Bộ Thượng Thư, bản thân hắn đã ở Kinh Châu nhiều năm, tất nhiên có vô số người cầu tình cho hắn, trong số những người tới không thiếu các quan lớn quý tộc, vừa đe dọa vừa dụ dỗ, chỉ là khinh Tiêu Giác còn nhỏ tuổi, ở đây lại thân cô thế cô.

“Hắn chính là Tiết độ sứ Kinh Châu, cha hắn lại là Hộ Bộ thượng thư, trong triều có biết bao người đều giao hảo với Triệu gia, ngươi đắc tội hắn ngày sau nhất định một bước cũng khó đi!”

Tiêu Giác không dao động, chỉ khinh miệt cười nói: “Chỉ có cha là thượng thư mà đã càn rỡ như thế, cho dù bản thân hắn có là tể tướng thì bổn soái cũng trảm không tha.”

Ba ngày sau, Tiêu Giác dẫn binh bao vây phủ đệ của Triệu Nặc, áp giải Triệu Nặc đến trước linh đường của các binh sĩ tử trận, chém đầu.

“Thật ra Triệu gia và Tiêu gia, Trình gia tính là có chút quan hệ họ hàng xa,” Trình Lí Tố nhớ lại: “Tên Triệu Nặc đó theo lý thuyết vẫn có thể gọi là thân thích với chúng ta. Nương của ta lúc đó còn tự mình viết một phong thư cầu cữu cữu châm chước một hai, làm việc gì cũng phải để lại một con đường.”

Đọc
error: