NGƯỜI THƯƠNG CÁCH TRỞ NÚI SÔNG
Cỏ xuân xanh ngắt, điểm xuyết vài đóa hoa dại, ong bướm rối rít bay lượn, tiếng đàn du dương trong trẻo dần lan tỏa trên mặt nước.
Giữa cảnh đao kiếm hỗn loạn lại có người gảy đàn, thật sự khiến người khác chú ý. Bạch y kiếm khách lặng lẽ ngồi đó, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên dây đàn, tiếng đàn tuôn trào, vẫn là khúc <> quen thuộc.
Thật ra ông biết đàn rất nhiều khúc, nhưng bao năm nay ông gảy nhiều nhất vẫn là khúc nhạc này. Trận pháp chung quanh đã được bố trí xong, ẩn trong tiếng đàn là khả năng mê hoặc lòng người. Khi quân Ô Thác tới đây sẽ bị trận pháp che mắt, khó mà tìm thấy lối vào. Ông có thể giúp nhóm người Thôi Việt Chi kéo dài thêm chút thời gian, chờ cơn gió đông muộn của trời cao.
Thuyền của quân Ô Thác dần áp sát vào bờ, binh sĩ trên thuyền ào ào đổ bộ, khí thế hung hãn. Liễu Bất Vong vẫn ngồi yên, như thể đang tọa thiền ở núi Tê Vân thuở trước, bình tâm tĩnh khí, không vội không hoảng. Vân Cơ đạo trưởng dù ngoài miệng không nói lời gì khen ngợi nhưng lại luôn phá lệ khoan dung với ông. Mọi người vẫn nói, trong bảy sư huynh đệ trên núi năm ấy, ông là người ưu tú nhất, ai nấy đều cười đùa rằng một ngày nào đó ông sẽ làm rạng danh sư môn.
Nhưng…… ông đã sớm bị trục xuất khỏi sư môn.
Tiếng đàn nơi tay đột nhiên khựng lại, dường như bị thứ gì quấy nhiễu, gảy lệch một nhịp, khiến Liễu Bất Vong hơi thất thần.
Like this:
Like Loading...
Đọc