THÀNH TỨ PHƯƠNG – 5
Ngu Hành Chi: “Kiều cô nương quá ngây thơ rồi.”
Ma tu đã đánh đến tận cửa, còn đứng ngoài Tứ Phương Thành buông lời hung ác đòi phủ thành chủ giao ra thiếu phu nhân tương lai, trong thành còn bao nhiêu bách tính như vậy, làm sao có thể không nghênh chiến? Cho dù là vì mặt mũi thì cũng phải vác đao vác thương ra đánh vài hiệp.
Ngu Hành Chi sợ nàng bỏ trốn theo Phong Lẫm, cũng sợ thám tử của Ma tu lẻn vào phủ bắt nàng đi, bèn túm lấy tay nàng, lôi nàng về phòng: “Nàng trốn ở đây, yên tâm, ta sẽ bảo vệ nàng chu toàn, sẽ không để kẻ xấu bắt nàng đi.”
Phi! Không biết xấu hổ! Khóe miệng nàng giật giật: “Thiếu thành chủ……ngươi có từng nghĩ, ngươi cũng chẳng phải người tốt lành gì không.”
Ngu Hành Chi cũng không có tâm trí phản bác: “Ta không nói đùa, Phong Lẫm không phải kẻ dễ chung đụng, nàng tưởng hắn sẽ đối xử tốt với nàng như ta sao? Không, hắn sẽ dùng thân xác nàng làm một ngọn đèn trường minh, để nhan sắc của nàng mãi mãi bầu bạn bên hắn.”
Đọc
