HỒNG TRANG
Huyên náo một hồi, cuối cùng cũng vẽ xong chân mày.
Hòa Yến giật lấy chì kẻ mày từ tay hắn nói: “Được rồi, được rồi, ngài có thể đi rồi!”
Tiêu Giác nhướng mày: “Không soi gương nhìn thử sao?”
“Đợi chút ta thay y phục xong rồi xem luôn là được!” Hòa Yến cảm thấy người này mà còn ngồi đây mặt nàng e rằng sẽ mãi nóng ran, nên để hắn ra ngoài càng nhanh càng tốt. Nàng đẩy đẩy kéo kéo, cuối cùng cũng ép được hắn ra ngoài. Vừa mở cửa liền thấy Thúy Kiều và Hồng Kiều đứng ngay bên ngoài làm nàng giật nảy mình. Hòa Yến hỏi: “Hai muội đứng đây làm gì?”
Thúy Kiều bối rối đáp: “Nô tỳ mang điểm tâm tới, nhưng thấy thiếu gia đang…… vẽ mày cho thiếu phu nhân, không dám quấy rầy nên đành đứng bên ngoài chờ.”
Hòa Yến: “……”
Tiêu Giác lại chẳng có chút lúng túng nào, chỉ nhàn nhạt nói: “Nàng cứ từ từ thay y phục, ta đi tìm Lâm quản gia.”
Hai nha hoàn đi theo Hòa Yến vào phòng. Hồng Kiều đi sau lưng nàng, ánh mắt đầy ngưỡng mộ: “Thiếu gia đối với thiếu phu nhân thật tốt.”
Hòa Yến: “Hả?”
Đọc