THỪA PHONG
Trong sân viện hoang tàn, dưới lớp đất là vô số bộ xương trắng.
Tống Đào Đào không dám nhìn nữa, quay mặt sang chỗ khác, trong lòng vừa sợ hãi vừa giận dữ.
Thi thể cuối cùng được đưa ra, cả sân không còn chỗ nào để đặt chân. Dù là binh sĩ của quận Hạ Lăng đã gặp qua vô số cảnh tượng thảm khốc nhưng khi nhìn thấy tình cảnh trước mắt này cũng nhịn không được mà rùng mình.
“Đây… chuyện này…” Viên Bảo Trấn cũng nói không nên lời.
“Viên Ngự sử muốn nói gì?” Tiêu Giác chậm rãi, “Hay là nói trong lòng ngự sử, đây vẫn là một hiểu lầm?”
“Đã như thế này làm sao còn là hiểu lầm?” Không đợi Viên Bảo Trấn mở miệng, Hòa Yến đã giành trước một bước nói: “Đây chính là phủ đệ của Tôn tri huyện, nếu nói là có người giấu giếm Tôn ti huyện chôn xác nữ tử ở đây thì một hai thi thể còn có thể hiểu, nhưng hơn chục thi thể, thậm chí đến cả trăm thi thể như vậy mà vẫn nói không biết gì, cũng không khó hiểu tại sao lại có thích khách lẫn vào đây. Cửa lớn của Tôn gia chẳng lẽ là làm bằng giấy? Gia đinh hộ vệ của Tôn tri huyện đều là người điếc người mù hay sao?”
Đọc
