Author: admin

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 41

SẤM SÉT

Tống Mân mắt thấy Tạ Lương Thần đưa gói đồ trong tay cho Lý Hữu, hắn tuy rằng không biết bên trong là thứ gì nhưng trong lòng lại đột nhiên dâng lên dự cảm chẳng lành, rất muốn lập tức tiến lên ngăn cản.

Chỉ là với tình hình trước mắt hắn chỉ đành nhịn xuống ngồi yên quan sát.

Lý Hữu mở ra bao vải thấy bên trong là một xấp giấy, ông cầm tờ đầu tiên lên xem thì thấy trên đó vẽ một gốc cây cỏ.

Bên cạnh gốc cây cỏ có vài hàng chữ nhỏ thanh tú: Khế Đằng, thường bắt gặp ở khu triền núi hoặc ngoài bìa rừng, cuống lá màu nâu có lông nhỏ, cây già thì không có lông……

Chất lỏng ép ra từ cây có thể làm thuốc kết giấy, ngoài ra Khế Đằng còn có tác dụng thanh nhiệt, lợi tiểu, lưu thông máu huyết, tiêu sưng.

Chữ viết trên giấy giống với chữ viết trên tờ lời khai mà Tống Mân trình cho ông, hiển nhiên là từ tay cùng một người viết ra, chẳng qua là chữ trên bức họa thì hợp quy tắc, tinh tế, còn chữ trên tờ khai thì có vẻ qua loa, hoảng loạn, có thể nhìn ra được tâm tình của người viết khi ấy.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 29

GÔ KIẾM PHÁI

Bách Thanh Bảng ngoại trừ bình chọn và xếp hạng thực lực thì còn đóng vai trò là đầu mối liên hệ then chốt giữa tu sĩ cùng với luyện khí sư, là trung gian giúp gửi lời mời luyện khí, cung cấp con đường giao lưu cho hai bên.

Cho đến hiện tại nhóm Diệp Tố vẫn không nhận được lời mời nào nên có thể nói trước mắt Bách Thanh Bảng đối với bọn họ không có tác dụng gì.

Chuyện này cũng không ngoài ý muốn của Diệp Tố, hoặc có thể nói từ khi đưa pháp khí đi bình chọn thì nàng đã có dự đoán trước, chỉ là không biết “nhận thức chung” này lực áp chế sâu đến cỡ nào.

“Ngoài Bách Thanh Bảng thì Toàn huynh còn biết con đường nào có thể cung cấp cơ hội luyện khí cho luyện khí sư không?” Nàng hỏi thăm Toàn Gia Anh, “Con đường nào có thể cung cấp tài liệu và linh thạch ấy.”

“Một ít tông môn sẽ mời chào các luyện khí sư, cung cấp cho họ tài liệu và linh thạch.” Toàn Gia Anh nhìn mấy người Diệp Tố, “Nếu các ngươi muốn đi con đường đó, trừ phi……các ngươi thoát ly Thiên Cơ Môn.”

“Không đời nào có chuyện đó.” Tây Ngọc dẫn đầu cự tuyệt.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 40

KHÔNG LÀM ĐƯỢC

Hai nhóm người trong viện giương cung bạt kiếm, nếu người bình thường nhìn đến cảnh tượng như vậy sẽ khó tránh khỏi sợ hãi.

Nhưng Trần Tử Canh sau khi thấy Tạ Lương Thần thì những nguy hiểm đó đã bị cậu vứt ra sau đầu, trong mắt cậu chỉ còn có a tỷ.

Nhìn thấy Trần Tử Canh lao về phía Tạ Lương Thần, Tống Tiện lại nhớ tới cảnh lúc Tạ Lương Thần ám sát Quý Viễn.

Cả người nàng nhuộm đỏ máu tươi nhưng vẫn cắn răng chống đỡ mà gắt gao nhìn chằm chằm Quý Viễn, cho đến khi xác nhận là Quý Viễn đã chết.

Trước khi chết nàng vẫn còn giơ tay gọi a đệ của nàng.

Tống Tiện bỗng nhiên lý giải vì sao nàng sẽ không màng tất cả mà đi giết Quý Viễn báo thù, bởi vì a đệ của nàng cũng một lòng vì nàng.

Tống Tiện chưa từng cảm thấy Tạ Lương Thần làm không đúng, ngược lại hắn còn rất thưởng thức tính tình và dũng khí của nàng.

Chỉ có điều hắn lại bị chuyện kì dị của nàng liên lụy đến.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 28

HỒ LY TINH

Lời này vừa thốt ra thì mọi người trong sân đều ngây ngẩn cả người.

Toàn Gia Anh không biết Dịch Huyền là ai, hắn mờ mịt nhìn người trong phòng, khí chất của người nọ không hề hòa hợp với Thiên Cơ Môn, và cũng không biết vì sao từ trong mắt của đối phương hắn lại cảm nhận được sự ghét bỏ.

“Hắn là thân truyền đệ tử của Phá Nguyên Môn, Toàn Gia Anh.” Diệp Tố nhìn Du Phục Thời đứng trong phòng cách đó không xa giải thích: “Không phải Dịch Huyền.”

Không phải? Vậy…… cũng đều xấu như nhau.

Du Phục Thời nghe vậy thì cũng mất đi hứng thú, ánh mắt dời đi không nhìn Toàn Gia Anh nữa, phảng phất như vừa rồi cái gì cũng chưa nói.

“Dịch Huyền là ai?” Toàn Gia Anh nhìn bọn họ, có chút tò mò hỏi.

“Là tiền tiểu sư đệ.” Hạ Nhĩ giải thích, “Hắn ra ngoài rèn luyện còn chưa về.”

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 39

NGƯỜI CỦA TA

Tống Khải Chính đã sớm biết tính nết của trưởng tử nhưng lúc này sắc mặt cũng không khỏi khó coi.

Vừa vào cửa liền lập tức đòi ngươi, có đem ông để vào mắt sao?

Tống Khải Chính không nói lời nào, Vinh phu nhân bên cạnh lại nhỏ giọng lên tiếng đầy vẻ cẩn thận: “Tiện ca nhi, con vừa trở về, có gì thì cứ từ từ nói với phụ thân, đều là người một nhà, có chuyện gì nói rõ với nhau là tốt rồi.”

Tống Tiện không để ý đến Vinh phu nhân, thanh âm lãnh đạm nói với Tống Khải CHính: “Giao người cho ta, chỉ cần nàng không có việc gì ta cũng sẽ không liên lụy người vô tội.”

Không liên lụy người vô tội, ý là sẽ không mượn cô hội này làm lớn chuyện, nhưng những ai liên quan tuyệt cũng không bỏ qua.

Sắc mặt Tống Khải Chính càng thêm thâm trầm, Vinh phu nhân bên cạnh cũng bị dọa, mím chặt môi không dám mở miệng.

Phụ tử hai người cứ giương cung bạt kiếm như vậy, rốt cuộc Tống Tiện phân phó thân tín: “Đi tìm người.”

Ba chữ vừa nói xong Thường An đứng chờ bên ngoài lập tức nhận lệnh xoay người đi thi hành.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 27

LỜI MỜI

Toàn Gia Anh đứng dưới chân núi Thiên Cơ Môn, ngửa đầu nhìn đại môn cổ xưa dày nặng, mặc dù đã vạn năm qua đi, vẫn như cũ có thể nhìn ra được nét huy hoàng của năm nào.

Tổng thể đại môn cao ba trượng, phần mái của cổng được lợp bằng ngói bạch ngọc, hai đầu có tượng diều hâu đối đầu với đại long, trên biển tên có cắm hai thanh kiếm, bao quanh ba chữ to “Thiên Cơ Môn”, từng chữ thanh thế như cuồng phong.

Điều duy nhất không hoàn mỹ chính là đại môn đã mất đi linh khí dễ chịu, ẩn ẩn lộ ra hơi thở hôi bại.

Đây là lần đầu tiên Toàn Gia Anh đến Thiên Cơ Môn, trong quá khứ hắn chỉ nghe đến cái tên này từ những trò cười trong miệng người khác, hiện tại hắn cũng không biết vì sao bản thân lại đến đây.

Nửa tháng trước, một ngày trước khi gửi pháp khí đi bình chọn lên Bách Thanh Bảng, Toàn Gia Anh đã lâm thời quyết định thêm một loại phong văn đã được tu bổ lên trên thân đao.

Lúc ấy vài vị trưởng lão khuyên can hắn không nên loạn thêm phong văn, một khi xuất hiện sai lầm cả kiện pháp khí sẽ bị hủy hoại. Nếu luyện chế lại một lần nữa nhất định sẽ bỏ lỡ kỳ bình chọn lần này của Bách Thanh Bảng.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 38

TRƯỚC ĐÁNH THẨM SAU

Một ngụm ác khí của Tạ Thiệu Sơn rốt cuộc có chỗ trút ra, lão không để ý đến người Trần gia thôn nữa mà vội vàng đi nghênh đón Lý Hữu.

Người đi đằng trước nhất trong nhóm người đang đi tới thì có một người là tri huyện Trấn châu, một người khác nhìn phẩm cấp quan phục thì chính là Lý Hữu đại nhận từ kinh thành tới.

Tạ Thiệu Sơn tiến về phía trước hành lễ: “Lý đại nhân, tri huyện đại nhân.”

Lý Hữu chỉ gật đầu mà không nói gì với Tạ Thiệu Sơn, ông dẫn đầu đi thẳng vào sân của Tạ gia.

Tri huyện Trấn Châu khi đi ngang qua Tạ Thiệu Sơn thì trầm giọng nói: “Chốc nữa khi Lý Hữu đại nhân hỏi chuyện thì ngươi nhớ phải nói rõ ràng mọi chuyện mà ngươi biết cho đại nhân.”

Tạ Thiệu Sơn nhận được ám chỉ liền vui như mở cờ trong bụng, hẳn đây là an bài của Tống gia, muốn hắn trước mặt Lý Hữu đại nhân an tâm lớn mật nói mọi chuyện mà hắn biết.

Tạ Thiệu Sơn thấp giọng trả lời: “Đại nhân yên tâm.”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 26

THIÊN CƠ LỆNH

Một ngày này Cửu Huyền Phong chú định không an tĩnh.

Khi Hạ Nhĩ tỉnh lại thì trời bên ngoài cũng đã tối, hắn mở to mắt, một lúc lâu sau thì buồn bã nói: “Thì ra là nằm mơ.”

Trong giọng nói mang theo ba phần mất mát bảy phần tự giễu.

“Nằm mơ cái gì?” Diệp Tố đứng ở bên cạnh hỏi.

“?!”

Hạ Nhĩ như bị kinh hách, xoay người nhảy dựng đứng lên, lúc này hắn mới phát hiện vừa rồi mình đang nằm trên sàn trong Nghị Sự Điện, hơn nữa bên cạnh còn có nhị sư huynh cùng tam sư tỷ đang nằm chỉnh chỉnh tề tề, nhìn lên trên điện thì thấy sư phụ đang ngồi che ngực.

“Được rồi.” Diệp Tố đá đá Minh Lưu Sa cùng Tây Ngọc trên mặt đất, “Đứng dậy nói chuyện.”

Nàng bảo Minh Lưu Sa cõng Hạ Nhĩ lại đây, còn Tây Ngọc cứ đi trước mọi người gặp nhau ở Nghị Sự Điện, kết quả vừa lấy Tử Lê Anh Mộc ra, nói ai cũng có một phần thì toàn bộ kích động xỉu la liệt trên sàn điện.

—— thật quá khoa trương rồi.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 37

ĐỘNG DUNG Hộ vệ bên người Lý Hữu đuổi theo sát phía sau, duỗi tay muốn lôi Trần Tử Canh ra. Lý Hữu vội giơ tay ngăn cản, đứa nhỏ này ông đã gặp qua ở giấy phường, là người Trần gia thôn. Đôi mắt Trần Tử Canh đỏ hoe, hai cánh tay ôm chặt lấy ông, dường như sợ rằng chỉ cần hơi buông lỏng thì Lý Hữu ông sẽ mọc cánh bay mất vậy. Lý Hữu thấp giọng hỏi: “Hài tử, a tỷ của con bị làm sao?” Thanh âm trầm thấp của Lý Hữu mang theo vài phần thân hòa, làm cho nước mắt của Trần Tử Canh vốn dĩ chỉ rưng rưng nay lập tức trào ra, miệng cậu nhóc hé mở nhưng lại không phát ra âm thanh, dường như không biết nói nên lời như thế nào. “Con buông ta ra trước đã,” Lý Hữu trấn an nói, “Chúng ta vào trong từ từ

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 25

ĐẶT CƯỢC

Muốn đề tên lên Bách Thanh Bảng thì trước tiên phải nộp 500 trung phẩm linh thạch phí bình chọn, đối với những luyện khí sư có đủ thực lực để lên Bách Thanh Bảng thì số linh thạch này chỉ nhỏ như cái móng tay.

Rốt cuộc thì việc bình chọn ra pháp khí cũng yêu cầu một lượng nhân lực cùng vật lực nhất định, chỉ riêng thí luyện thạch thì mỗi năm cũng đã hao phí kinh người.

Đồng thời khoản phí này cũng là vì phòng ngừa một nhóm các luyện khí sư cảnh giới thấp suốt ngày cứ nộp lên mấy pháp khí loạn thất bát tao đến đây với ý đồ mong một lần nào đó may mắn có thể tiến vào Bách Thanh Bảng.

500 trung phẩm linh thạch cỏn con nhưng đối với mấy người Diệp Tố mà nói lại là một số tiền khổng lồ. Huống hồ bọn họ có đến bốn người, nếu đều đưa pháp khí của cả bốn đi bình chọn thì cần đến hai ngàn trung phẩm linh thạch.

Số linh thạch mà Diệp Tố kiếm được ở Định Hải Thành nhiều hơn hai ngàn nhưng phần lớn đã đưa về Thiên Cơ Môn để chưởng môn sư phụ chia cho các sư đệ sư muội khác, hiện tại trong tay chỉ còn hơn một ngàn trung phẩm linh thạch mà thôi, vẫn còn thiếu một chút.

Đọc
error: