Author: admin

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 113

Y GIẢ

“Tiêu Hoài Cẩn?” Nhật Đạt Mộc Tử nhìn người trước mặt, ánh mắt khó lường.

“Phi Nô.”

Phi Nô xuất hiện sau lưng Tiêu Giác, Tiêu Giác giao Hòa Yến cho hắn: “Đưa bọn họ xuống dưới.”

Phi Nô đỡ Hòa Yến. Tống Đào Đào cũng nhanh chóng đứng dậy tập tễnh theo sau. Khi hai người xuống đến bên dưới Diễn Võ Đài, đám đông nhanh chóng ùa tới vây quanh.

Phi Nô hỏi Hòa Yến: “Còn chịu đựng được không?”

Hòa Yến gật gật đầu.

“Trước ngồi xuống đây đi,” Phi Nô dìu nàng đến dưới tàng cây, để nàng tựa lưng vào thân cây, “Đại phu sẽ lập tức đến ngay.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 112

TRỞ VỀ

Mọi người bên dưới cũng không thấy rõ Hòa Yến và Ba Chúc rốt cuộc đã phân thắng bại như thế nào. Chỉ thấy hai người vật lộn với nhau, Ba Chúc đánh Hòa Yến một chưởng, còn Hòa Yến dùng ám khí nào đó đâm vào cổ họng Ba Chúc.

Thủ đoạn tuy không tính là quang minh lỗi lạc, nhưng cuối cùng cũng đã chiến thắng.

“Hòa đại ca thật lợi hại!” Trình Lí Tố dẫn đầu hô lên: “Đánh hay lắm! Đánh hay lắm!”

“Ngươi câm miệng đi!” Tống Đào Đào ở bên cạnh quát hắn.

Trình Lí Tố không phục: “Ta cổ vũ cho đại ca của ta thì có sao chứ?”

“Giờ chưa phải lúc để yên tâm.” Tống Đào Đào lắc đầu, nữ hài tử dù sao cũng tỉ mỉ hơn nam hài tử, tiểu cô nương nhận ra sắc mặt Hòa Yến hơi tái nhợt hơn vừa rồi, trong lòng không khỏi lo lắng, nghĩ rằng Hòa Yến có thể đã bị thương. Nhưng Hòa Yến mặc xiêm y màu đen nên cũng nhìn không ra rốt cuộc bị thương ở đâu.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 111

NGƯỜI TIẾP THEO

Trên đài cao của Diễn Võ Đài , đao thủy long của Vệ Hoàn và rìu đá của Ngõa Lạt đang giằng co với nhau.

Một bên là tân binh Trung Nguyên trẻ tuổi chất phác của Tiên Phong Doanh, một bên là một tên Tây Khương hung tàn bạo ngược, tay già đời trên chiến trường. Dù dao thuật của Vệ Hoàn có xuất chúng nhưng kinh nghiệm thực chiến của hắn vẫn còn non nớt. Huống chi, đối thủ lại còn là một lực sĩ có sức mạnh nhấc ngàn cân.

So với sự linh hoạt của Vệ Hoàng, rìu đá của Ngõa Lạt vừa lớn vừa nặng, những cú bổ tưởng như không có quy tắc lại cực kỳ uy lực. Rìu đá cồng kềnh, sức của hắn lại lớn, mỗi khi Vệ Hoàn tránh né, rìu đá nện xuống sàn đấu, ngay cả đá lót cũng bị bổ nứt toát.

Thể lực của Vệ Hoàn dần không theo kịp nữa.

Hắn vốn tuổi còn nhỏ, thân hình lại không cường tráng bằng Ngõa Lạt. Đối mặt với những cú chém liên tục dữ dội ấy rốt cuộc không thể chống đỡ được bao lâu. Ngoài việc để lại một vết thương nhỏ trên mặt Ngõa Lạt thì ngay cả đến gần đối phương Vệ Hoàn cũng không làm được — đối phương còn mặc áo giáp!

Đây vốn dĩ là một trận chiến không công bằng, vết thương trên người Vệ Hoàn mỗi lúc một nhiều, trong khi Ngõa Lạt lại có vẻ không muốn lấy mạng hắn. Mỗi khi có cơ hội hạ sát, Ngõa Lạt lại nghiêng rìu lệch đi một hai phân, không bổ trúng chỗ hiểm, nhưng lại khiến Vệ Hoàn thương tích chất chồng.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 110

KINH BIẾN

Hòa Yến đã ngây người trong địa lao hai ngày.

Hai ngày này, ngoại trừ Thẩm Hãn có ghé qua một lần, ngoài ra không còn ai khác. Dù Thẩm Hãn có đến ông cũng không đề cập gì đến tình hình bên ngoài với nàng, hẳn là tạm thời còn chưa có chuyện gì xảy ra. Nhưng càng như vậy Hòa Yến càng cảm thấy không ổn. Đáng tiếc chính là địa lao của Lương Châu Vệ kiên cố như bàn thạch, nàng khó tìm được cách nào để trốn thoát. Tống Đào Đào và Trình Lí Tố có vẻ đã bị quản thúc, hai ngày nay cũng không thấy bóng dáng của bọn họ.

Ăn ngủ thô sơ đối với Hòa Yến không phải là điều gì quá khó chịu đựng. Điều đáng sợ nhất lúc này là nguy cơ vô hình đang dần dần ập đến theo từng chút thời gian trôi qua.

Đáng tiếc cho đến hiện tại vẫn chưa ai phát hiện ra.

Nửa đêm bắt đầu có tuyết rơi.

Bông tuyết lớn như lông ngỗng, từng mảnh bay lượn, rơi xuống trên người, áo bông cũng không ngăn được cái lạnh thấu xương. Hai lính gác đứng trên tháp canh, lạnh đến mức không nhịn được mà xoa hai tay vào nhau, hà hơi vào lòng bàn tay. Lập tức, một làn hơi trắng thoáng qua trước mắt, rồi lại rất nhanh tan biến.

Lương Châu Vệ chìm trong tĩnh lặng, Vệ Sở mùa đông không náo nhiệt như mùa hè, không có những tân binh đi tắm đêm ở sông Ngũ Lộc, cũng không có tiếng ve kêu inh ỏi, chỉ có cái lạnh từ tuyết tan thấm vào đất.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 109

ĐỊA LAO

“Người không phải do ta giết.” Hòa Yến đứng dậy, đối mặt với bọn họ nói.

Tên tân binh vừa rồi phát hiện ra Hòa Yến đầu tiên sợ hãi chỉ vào nàng, hét lên: “Không phải ngươi thì là ai?”

“Buổi tối ta đến Diễn Võ Trường để luyện cung nỏ, vô tình thấy có người cưỡi ngựa đi về hướng núi Bạch Nguyệt. Tình huống lúc ấy nguy cấp nên ta đã tự mình đuổi theo. Sau khi giao thủ với hắn một phen, hắn bỏ chạy. Trước khi chạy hắn đã ném huynh đệ này xuống. Khi ta cứu được người thì hắn đã chết rồi,”

“Vậy thanh loan đao này của ngươi từ đâu mà ra?” Thẩm Hãn trầm giọng hỏi.

“Là của đối phương. Lúc đó hắn cũng ném đao sang đây.”

“Hắn bị điên sao? Tự ném vũ khí của mình đi? Trước khi nói dối ngươi có thể động động não của mình một chút không?” Đỗ Mậu không tin nổi thốt lên.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 108

Trong lòng cất giấu nhiều chuyện nên buổi tối Hòa Yến cũng ngủ không yên giấc, sáng hôm sau trời còn chưa sáng nàng đã giật mình tỉnh lại. Sau khi buổi huấn luyện sáng kết thúc nàng liền đi tìm Hồng Sơn nói chuyện.

Hồng Sơn nói: “Hôm qua ta và Thạch Đầu thay phiên canh hắn cả đêm, không phát hiện có gì bất thường.”

Hòa Yến nhìn về phía Thạch Đầu, Thạch Đầu gật đầu với nàng.

“Suốt đêm không có động tĩnh gì?”

“Không, ngủ còn sâu hơn chúng ta.” Hồng Sơn nghi ngờ nhìn Hòa Yến: “Chắc là đệ là nghĩ nhiều rồi, tên Hồ Nguyên Trung này chỉ là một thợ săn bình thường, ta thấy cách hắn nói chuyện cũng không có gì đáng ngờ. Nhà nghèo đến như vậy, trông còn khá đáng thương.”

“A Hòa ca, hắn rốt cuộc có chỗ nào không đúng mà huynh lại hoài nghi hắn?” Tiểu Mạch tò mò hỏi.

Có gì không đúng ư? Thật ra nói cho cùng, cũng chỉ là vùng cổ tay gần ngón cái và ngón trỏ có mẩn đỏ, không thể coi là điểm đáng ngờ gì lớn. Chỉ là đúng lúc lại trùng hợp với thời điểm Tiêu Giác ra ngoài, khiến nàng cứ cảm thấy có gì đó không ổn.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 107

Vào đông, thời tiết lạnh buốt. Mùa đông ở Lương Châu lạnh hơn cả kinh thành, ban ngày còn đỡ, khi huấn luyện cũng có thể làm ấm người, nhưng khi đêm xuống cái lạnh như thấm vào tận xương, đống củi đốt trong chậu cũng chẳng thấm vào đâu.

Số binh sĩ ra sông Ngũ Lộc tắm cũng ít đi rất nhiều, ai nấy đều tự giác đi nấu nước ấm để tắm. Hòa Yến cũng vậy, chớp mắt mà Tiêu Giác đã đi hơn nửa tháng.

Nàng ước chừng thời gian này có lẽ Tiêu Giác đã đến Chương Đài. Nhưng các giáo đầu ngày thường cũng không nhắc đến chuyện này nên Hòa Yến cũng chẳng biết tình hình ở Chương Đài ra sao. Mỗi ngày nàng vẫn như thường lệ tập luyện cùng các tân binh, nhưng do vết thương còn chưa hoàn toàn hồi phục nên vẫn chưa thể làm theo lời Tiêu Giác mà “huấn luyện gấp ba mỗi ngày”.

Hôm nay, Hòa Yến và các tân binh tập trận pháp ở Diễn Võ Trường, khi chạng vạng buổi tập kết thúc, Hòa Yến và mấy người Hồng Sơn trò chuyện.

Hồng Sơn xoa xoa tay, hà hơi vào lòng bàn tay: “A Hòa, đệ có cảm thấy mấy ngày nay thật sự quá lạnh không?”

“Cũng không đến nỗi.” Hòa Yến nói. Khi còn ở Phủ Việt quân, nàng đã từng phải thủy chiến vào mùa đông, doanh trại đóng ngay cạnh bờ sông, đêm xuống gió rít căm căm nhưng lại không thể đốt lửa. Các binh lính phải nằm chen nhau để sưởi ấm, đó mới thật sự là lạnh thấu trời đất.

“Vẫn là người trẻ tuổi như các đệ chịu lạnh giỏi.” Hồng Sơn cảm thán vài câu, sau đó lại nhìn về hướng núi Bạch Nguyệt, “Lương Châu sao ngày nào cũng có tuyết rơi, vừa rơi là kéo dài cả một đêm.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 106

ĐÔNG TUYẾT

Đêm hôm đó, vì Hòa Yến cả người ướt sũng nên khi trở về phòng nàng lại múc nước tắm gội lại một lần nữa, thay một bộ y phục khô ráo khác mới cảm thấy dễ chịu hơn. Áo choàng của Tiêu Giác cũng đã bị nàng làm ướt, nên Hòa Yến đi tìm Thẩm Mộ Tuyết xin một ít dược liệu dùng để giặt đồ, giặt nó sạch sẽ. Nàng giăng một sợi dây thừng lên nhánh cây bên ngoài cửa sổ sau đó phơi nó lên, dự định sau khi khô sẽ trả lại cho hắn.

Dù quá trình có chút lăn lộn nhưng lòng tốt của các giáo đầu Lương Châu Vệ cũng không hoàn toàn uổng phí. Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, Hòa Yến cảm thấy toàn thân ấm áp sảng khoái.

Thường nghe nói suối nước nóng có thể chữa bệnh, đúng là không phải nói bừa.

Nàng nhanh chóng rời giường rửa mặt chải đầu, đến nơi cũng vừa kịp buổi chạy sáng sớm. Lúc ăn cơm sáng, nàng nhìn thấy người Tiên Phong Danh đang luyện bước đội hình ở Diễn Võ Trường.

Lôi Hậu đứng ở hàng đầu tiên, phương diện ăn ở mặc của Tiên Phong Doanh và các tân bình thông thường đã có sự khác biệt rõ rệt. Tân binh bình thường chỉ có hại kiện kính trang, một bộ màu đỏ một bộ màu đen, xuân hè mặc áo đơn, thu đông thì bên trong lớp áo có lót một lớp bông mỏng. Trang phục đơn giản, ngoại trừ đai lưng ra thì không có thêm trang trí nào khác, đường may cũng không vừa người. Người nhỏ thì phải xắn tay áo, tạng người cao to hơi béo như Hồng Sơn thì xiêm y căng chặt, trông như thể có thể bung ra bất cứ lúc nào.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 105

SUỐI NƯỚC NÓNG

Diễn Võ Trường đang yên đang lành lại vì sự xuất hiện của Tống Đào Đào và Trình Lí Tố mà loạn cào cào. Đầu Hòa Yến như muốn phình to ra, dưới ánh nhìn trừng trừng của Lương Bình, nàng khuyên can mãi mới khuyên được hai người Tống Đào Đào rời di. Người thì đi rồi, nhưng lại để nàng ở lại một mình đối diện với vô số ánh mắt khác nhau của mọi người.

Hồng Sơn huých vào cánh tay Hòa Yến, khẽ hỏi: “Đó là… vị hôn thê của Trình tiểu công tử sao?”

Hòa Yến gật đầu.

Hồng Sơn nhìn nàng với ánh mắt có chút phức tạp lại bội phục nói: “A Hòa, là ta đánh giá thấp đệ rồi.”

Hòa Yến: “… Huynh chớ có nghĩ nhiều.”

Nhưng hiển nhiên không chỉ có riêng Hồng Sơn nghĩ như vậy. Sau khi buổi thao luyện kết thúc, chúng tiểu binh liền lập tức ùa tới vây lấy nàng, mồm năm miệng mười hỏi nàng rốt cuộc có quan hệ gì với Tống Đào Đào. Có người còn chua lòm nói: “Vậy ta đây xin chúc mừng Hòa công tử trước, xem ra không bao lâu nữa Lương Châu Vệ chúng ta sẽ ra một vị rể hiền của Tống đại nhân rồi. Xin hỏi Hòa công tử định khi nào sẽ mời chúng ta ăn kẹo mừng đây”

Hòa Yến nói: “Đừng nói linh tinh! Thanh danh của cô nương há là để các ngươi buông lời bôi nhọ?”

“Có gì đâu chứ?” Người nọ không thèm để ý nói: “Ta thấy Tống nhị tiểu thư rất vừa lòng với ngươi.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 104

SỐNG CHUNG

Vì phải chiếu cố Tống Đào Đào nên xe ngựa đi khá chậm, mất nhiều thời gian hơn so với lúc đi. Chờ khi đến Lương Châu Vệ trời đã ngả chạng vạng.

Đoàn người Thẩm Hãn đã sớm chờ bên đường cái ngoài Vệ Sở. Khi xe ngựa dừng lại, Thẩm Hãn thấy Tiêu Giác xuống xe mới thở phào nhẹ nhõm.

Lần này đi thành Lương Châu bọn họ không hề nhận được tin tức Tiêu Giác làm gì ở đó. Mấy ngày qua tim của ông vẫn luôn treo lơ lửng, sợ tình huống có biến. Hiện tại xem ra mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa. Thẩm Hãn đang định lên tiếng thì nghe thấy Lương Bình đứng bên cạnh nói: “Đây……Đây sao lại còn có một cô nương?”

Cô nương? Ông nhìn lại thì thấy từ trên chiếc xe ngựa trước mặt, một tiểu cô nương mười lăm, mười sáu tuổi mặc một thân váy hồng phấn nhảy xuống. Tiểu cô nương lả lướt đáng yêu, hoa dung nguyệt mạo.

Nhìn sang Hòa Yến bên cạnh, thần sắc uể oải ngáp một cái, dáng vẻ không mấy tinh thần. Thẩm Hãn thầm kinh hãi trong lòng, Đô đốc lần này đi Lương Châu lại mang về một cô nương, đây là quyết định cắt đứt rõ ràng với Hòa Yến?

Nhưng làm như vậy trước mặt Hòa Yến thật không khỏi quá mức vô tình.

Thẩm Hãn đang suy nghĩ thì lại nghe thấy từ phía sau truyền đến giọng vui sướng của thiếu niên: “Cữu cữu, đại ca, cuối cùng mọi người cũng về rồi!”

Người vừa nhảy tới như con thỏ đúng là Trình Lí Tố, đi bên cạnh hắn là y nữ Thẩm Mộ Tuyết một thân bạch y, thanh lệ thoát tục. Trình Lí Tố bước tới, đầu tiên là bất mãn với Thẩm Hãn: “Thẩm giáo đầu, cữu cữu trở về sao lại không báo với ta một tiếng? Nếu không phải ta tự nghe ngóng được chẳng phải đã bỏ lỡ không thể đón gió tẩy trần cho cữu cữu sao?”

Đọc
error: