GIA YẾN
“Vậy ngươi có muốn thử không?”
Khoảng cách gần đến không thể gần hơn nữa.
Hòa Yến đầu tiên là giật mình, sau đó sững sờ cả người. Khi ánh mắt nàng chạm vào đôi mắt sâu thẳm như nước hồ thu của hắn thì hai má lập tức đỏ bừng. Nàng muốn lùi lại, nhưng bờ vai đã bị giữ chặt, không thể động đậy, chỉ có thể ngửa đầu lên từ trong lòng hắn, lắp bắp cự tuyệt:”……Thử cái gì?”
“Đã xem nhiều như vậy, không muốn thử sao?” Hắn nhướng mày, cúi đầu sát lại gần, ánh mắt dừng trên môi nàng, khiến tim Hòa Yến đập dồn dập như trống trận.
Ngũ quan của nam nhân này so với thời niên thiếu rực rỡ tuấn tú thì nay lại thêm phần sắc sảo hào hùng, toát ra vẻ lạnh lùng phóng túng. Người như hắn, lúc bình thường thì thanh thanh đạm đạm như một loài hoa cao lãnh, nhưng khi lười biếng nhếch môi, ngay cả ánh mắt cũng trở nên nóng rực, khiến người khác rung động không thể chống cự.
Hòa Yến đáp: “Không muốn.”
Đọc
