Author: admin

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 19

LUYỆN HÓA TÀI LIỆU

Thí Luyện Trường to như vậy nhưng dường như lại có ranh giới rõ ràng, bên trái là một trăm luyện khí sư ăn mặc đủ màu đủ kiểu, còn bên phải lại là nội môn đệ tử của Phá Nguyên Môn mặc đạo bào màu xanh đồng nhất.

Các tán tu đang lén đồn nhau rằng lần tỷ thí này trong số nội môn đệ tử có con trai độc nhất của trưởng môn nên mới lâm thời thay đổi tài liệu.

Bất quá chuyện này cũng không ảnh hưởng gì đến Diệp Tố, đều là tài liệu luyện tập miễn phí, nàng không kén chọn.

Tuy rằng trên đài cao chưởng môn Phá Nguyên Môn ngồi vị trí chính giữa nhưng trận tỷ thí luyện chế pháp khí này vẫn như cũ do Dung Sơ Thu chủ trì.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 31

BÁN TRƯỚC RỒI ĐÁNH

Tạ Lương Thần nhìn qua bên cạnh Tạ nhị lão gia thì thấy ông ta còn dẫn theo hai quản sự.

Hai quản sự này là người Tạ nhị lão gia thập phần tin dùng, hai người bọn hắn đang không ngừng lén lút đánh giá bốn phía.

Trong lòng Tạ Lương Thần cũng đã nhìn ra được ít nhiều, hưng sư động chúng như vậy sợ là đến đây không chỉ nhắm vào mỗi mình nàng.

Tạ gia nhị phòng một lòng muốn mưu lợi, muốn trả giá ít nhưng thu lợi nhiều, nếu chỉ là bởi vì chuyện nàng dẫn người Trần gia thôn đi bán dược liệu thì ông ta có thể trước tiên đến hỏi thăm một hai, đằng này lại có chuẩn bị mà đến, hiển nhiên là đã hiểu rõ tình hình của bọn họ bên này rồi.

Nhất định là có ai đó đã nói gì với Tạ nhị lão gia.

“Thần tỷ nhi.” Tạ Thiệu Sơn nhìn thấy Tạ Lương Thần thì

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 30

SO ĐO

Mặt của Tống Mân tràn đầy lửa giận nhưng bất quá hắn cũng không mở miệng nói thêm gì mà lại tiến lên phía trước giúp Tống Dụ uống thuôc.

Tống Mân càng không nói gì càng khiến Vinh phu nhân sốt ruột hơn, tuy nhiên bà ta cũng không thể thúc giục Tống Mân nên đành phải ngồi ở một bên nhìn hai nhi tử.

Tướng mạo của Tống Dụ cùng Tống Mân khá giống Tống Khải Chính, lông mày đen rậm, đôi mắt to có thần, mười phần anh khí.

Gương mặt của Tống Tiện lại giống nương của hắn nhiều hơn, nhiều thêm vài phần nho nhã.

Cằm của Tống Mân hơi bạnh, tính tình cũng sang sảng thẳng thắn, cười rộ lên rất khiến cho người ta cảm thấy thân thiết.

Hai nhi tử đều là thịt trên đầu quả tim của bà, tri kỷ lại hiểu chuyện. Nhưng mà hiện tại hai người bọn họ một thì ốm yếu nằm trên giường, một thì mặt mày tối tăm, đầy vẻ phẫn nộ.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 18

VÔ CỰC ĐAN

Trong phòng im lặng không một tiếng động thế nhưng Toàn Gia Anh lại cảm thấy ba chữ nọ vẫn còn quanh quẩn bên tai.

Thiên Cơ Môn?

Là môn phái dựa vào tống tiền mà nổi tiếng toàn bộ tu chân giới đó?

Toàn Gia Anh nhịn không được hỏi: “Các ngươi tới đây tống tiền hả?”

“Toàn huynh, xem ra huynh đối với chúng ta có chút hiểu lầm rồi.” Diệp Tố thay đổi xưng hô, kéo gần khoảng cách hai bên, chân thành nói, “Chúng ta chỉ là muốn tới đây giao lưu học tập mà thôi, sớm nghe danh Toàn huynh……”

“Là, tinh, anh, Bách, Thanh, Bảng.” Ở thời khắc mấu chốt đại sư tỷ lại bị bí lời, Minh Lưu Sa liền chậm rì rì bổ sung.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 17

THIÊN CƠ MÔN

Loại chuyện này làm thế nào có thể nói với ngữ khí bâng quơ nhẹ nhàng như thế? Nhất định là đang làm ra vẻ!

Phá Nguyên Môn trưởng lão cùng các đệ tử nội môn trên đài nhìn chằm chằm Diệp Tố với vẻ mặt không thể nào tin nổi, kết quả là nàng vậy mà lại thật sự trước mặt mọi người mà nhắm hai mắt lại.

Kiêu ngạo, thật sự là quá kiêu ngạo mà!

Nhưng mà cũng không có ai quy định trong lúc sơ thí không được đột phá cảnh giới, nhóm trưởng lão cũng chỉ đành bấm bụng đồng ý, ánh mắt thường thường sẽ dừng trên người Diệp Tố đang đả tọa, đặc biệt là Trương trưởng lão, ông trừng mắt nhìn nàng chằm chằm tưởng như sắp rớt tròng mắt ra ngoài.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 16

SƠ THÍ

Phá Nguyên Môn có quy mô không nhỏ, ở ngoài cùng là một Thí Luyện Trường cực lớn, trông về phía xa là những tòa kiến trúc tụ lại với nhau như từng cụm mây, lại gần mới nhìn rõ là rất nhiều cung điện với các phòng mái cao, chỉ nhìn mỗi kiến trúc bên ngoài đã thấy khí thế bất phàm.

Dư quang của Toàn Gia Anh vẫn luôn dõi theo Diệp Tố, đối phương đang thấp giọng nói gì đó với người bên cạnh, đó chính là người đã luyện chế ra Vụ Sát Hoa?

Không quá giống với trong tưởng tượng của hắn.

“Đại sư tỷ, linh khí của Phá Nguyên Môn thật dồi dào!” Hạ Nhĩ hạ giọng kích động nói, “Không thua kém gì với tiểu bí cảnh kia.”

“Phải nhân khoảng thời gian này cố gắng tu luyện thật tốt.” Diệp Tố gật đầu “Trong tông môn không có nguy hiểm, có thể an tâm hấp thụ linh khí.”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 15

ĐUA KIẾM

Ba tháng trước dị tượng xuất hiện ở bí cảnh cũng không gây ra được chú ý gì ở Định Hải thành, nhiều nhất là ngay trong ngày hôm đó việc toàn bộ các tu sĩ bị đá ra ngoài bị mọi người trà dư tửu hậu bàn luận quá vài câu, ngoài ra chẳng còn gì khác.

Thậm chí còn không náo nhiệt bằng ngày hôm nay Phá Nguyên Môn công bố danh sách các luyện khí sư thông qua sơ tuyển.

“Gia Anh?” Dung Sơ Thu nhìn người bước đến bên cạnh, “Hôm nay sao con lại có thời gian rảnh mà ra đây?”

Từ sau ngày nhìn thấy Vụ Sát Hoa thì Toàn Gia Anh liền không hề rời khỏi tông môn lấy nửa bước, suốt ba tháng ròng luôn ở trong Luyện Khí Thất tu luyện.

Toàn Gia Anh đứng trên bậc thang của Phá Nguyên Môn nhìn xuống đám người đông nghịt ở phía dưới: “Con muốn gặp người đó.”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 14

TU SĨ NGHÈO

Tất cả mọi người đều không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết trong nháy mắt họ bị quăng ra ngoài, mắt to trừng mắt nhỏ với đám người đứng chờ bên ngoài bí cảnh.

“Sao lại thế này?”

“Tại sao chúng ta lại ra được đây?”

Các tu sĩ loạn thành một đoàn, sôi nổi châu đầu ghé tai thảo luận.

“Bí cảnh này có chút dị, mở ra trước thời gian nên hẳn là cũng kết thúc trước thời gian.”

“Nhưng ta không hề nhìn thấy lối ra của nó.”

“Ta cũng vậy.”

“Nghe nói có bí cảnh nếu định cảnh chi bảo bị người lấy đi rồi thì sẽ tự động ném tu sĩ ra ngoài.”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 13

LẬP KHẾ

Diệp Tố hai tay cầm lấy phù, lặng yên không một tiếng động hướng lên đài cao nhất, vòng ra sau lưng mấy tên kiếm tu, tuy bọn chúng đang bận đối phó Vô Âm Tông nhưng muốn đồng thời làm chúng cùng trúng chiêu cũng không phải chuyện dễ dàng.

Thế nên Diệp Tố lựa chọn ngự kiếm tiến lên, dùng tay rải phù, cái gì có thể không nhiều nhưng phù thì nàng không thiếu.

Quả nhiên, mặc dù có Vô Âm Tông hấp dẫn phần lớn lực chú ý của đám kiếm tu nhưng sau khi nàng ném phù ra lập tức liền có người phản ứng lại, quay đầu chém một nhát Mê Ngủ Phù liền rách làm đôi.

Bất quá phù được rải đầy trời, mấy tên kiếm tu đó còn phải đối phó với công kích từ Vô Âm Tông, không có cách nào chém được hết phù trong không trung. Chỉ cần có một lá phù dính lên người chúng thì liền có hiệu quả ngay tức khắc.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 12

LUYỆN KHÍ NGHIỆP LỚN

Lục bào nữ kiếm tu tên là Lữ Cửu, là một tán tu không môn không phái, tuổi chừng 30, cảnh giới đang ở Trúc Cơ trung kỳ. Tuy rằng về mặt tuổi tác lớn hơn bọn họ nhưng ở tu chân giới này tu sĩ dưới trăm tuổi thì đều được xem là người trẻ tuổi.

Sau khi hai bên quyết định hợp tác, Diệp Tố cùng sư đệ sư muội vây quanh Xích Bọ Ngựa, “bình phẩm” nó từ đầu đến đuôi.

“Chi trước đã hoàn toàn xích hóa, mặt trên có răng cưa sắc bén, ở cuối răng cưa còn có móc câu nhỏ.” Tây Ngọc khom lưng gõ gõ chi trước của Xích Bọ Ngựa, “Thích hợp dùng để luyện đao.”

“Đáng tiếc là đầu đã bị kiếm đâm thủng, bằng không lấy nó để luyện chế giáp hộ thân cũng không tồi.” Hạ Nhĩ đi vòng sang bên cạnh, nâng lên cánh trước của Xích Bọ Ngựa, “Lớp cánh trong vừa mỏng vừa nhẹ, màu dần về đuôi cánh cũng đỏ tím dần, có thể dùng để luyện chế lưới săn.”

Đọc
error: