Author: admin

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 102

CHẤT VẤN

Vinh phu nhân đợi đến khi trời tối, đang tựa vào đầu giường mơ màng sắp ngủ thì chợt nghe thanh âm ồn ào truyền đến.

Bà mở to mắt liền nhìn thấy quản sự và Tống Dụ cùng bước vào phòng.

“Có chuyện gì?” Không đợi Tống Dụ mở miệng Vinh phu nhân đã vội vã hỏi.

Bà muốn biết ngay lập tức tình hình hiện tại như thế nào, Tống Tiện có bị bắt hay chưa.

Tống Dụ đi tới trước mặt bà, Vinh phu nhân nhìn thấy biểu tình hoảng loạn trên mặt hắn, lòng không khỏi trầm xuống.

“Mẫu thân,” Tống Dụ hồn phách lên mây, hai gối mềm nhũn quỳ xuống trước mặt Vinh phu nhân, “Người mau cứu tam đệ đi, tam đệ đã bị Tống Tiện bắt đi rồi.”

Giống như một tiếng sấm nổ tung trong đầu, Vinh phu nhân lảo đảo thiếu chút nữa ngã xuống lại trên giường.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 101

NGƯỜI LẠ

Vẻ mặt của Tống Mân không thể tin nổi, chỉ đến khi thân tín bên người Tống Khải Chính đè hai vai của hắn xuống lúc này hắn mới phục hồi tinh thần giãy giụa.

Tống Dụ lúc này cũng như vừa tỉnh mộng, vội vàng xoay người ngăn cản.

“Phụ thân,” Tống Dụ nói, “Người đây là muốn làm gì?”

Hai mắt phủ kín tơ máu của Tống Khải Chính nghiêm nghị nhìn Tống Dụ: “Ngươi cũng muốn cùng vào ngục với nó?”

Tống Dụ đầu tiên là ngẩn ra, tuy nhiên rất nhanh sau đó lại vẫn muốn cứu Tống Mân, bị mấy gia tướng kéo giữ lại.

Đến khi hai tay bị trói chặt, lúc này Tống Mân mới thật sự tin là Tống Khải Chính muốn giao hắn cho triều đình.

BIểu tình Tống Mân hoảng loạn, hắn nhìn Tống Tiện mỗi lúc một tới gần, lại nhìn sang Tống Khải Chính mặt trầm như nước.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 100

KHÔNG CỨU ĐƯỢC

Tống Khải Chính không thể tin được, ông bước tới vài bước túm Thường Sơn từ trên mặt đất, muốn thẩm vấn Thường Sơn có phải bị Tống Tiện sai sử hay không.

Tống Khải Chính và Thường Sơn đối diện trong chốc lát, nhưng ông lại không mở miệng. Bộ dáng của Thường Sợ không giống đang nói dối, ông mơ hồ nhớ là sau khi Tống Mân trở về Tống gia từ khu mỏ, Thường Sơn có rời đi mấy ngày.

Nghĩ đến đay, Tống Khải Chính bỗng nhiên cảm thấy phẫn nộ lẫn sợ hãi, ông vô lực buông tay ra, ném Thường Sơn trở lại dưới đất.

Một lúc lâu sau Tống Khải Chính mới bình tĩnh lại từ những đả kích liên tiếp, ông quay đầu tìm Kiều phó tướng, lúc ấy người nói Tống TIện trộm vận chuyển ngựa qua sông Cự Mã chính là Kiều phó tướng.

Ánh mắt Tống Khải Chính lướt qua các thủ hạ đi theo, vốn dĩ Kiều phó tướng luôn theo sát phía sau ông nay lại không biết đã đi đâu.

“Phụ thân,” sắc mặt Tống Dụ tái nhợt, cũng chỉ vừa mới lấy lại tinh thần, “Đây……hẳn không phải là sự thật đâu? Tam đệ sẽ không làm ra chuyện như vậy.”

Tống Khải Chính không trả lời Tống Dụ mà ngược lại hỏi: “Kiều phó tướng đâu?”

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 99

PHẾ VẬT

“Ai cũng không được phép lui.”

Tống Mân thấy hết thảy mà mình khổ tâm mưu tính sắp thất bại trong gang tấc, hắn gân cổ quát lớn: “Đại kỳ của Điện Tiền Tư là giả, các ngươi đừng bị Tống Tiện lừa, đừng quên ai đang đóng giữ Định Châu.”

“Là ai đang đóng giữ? Ngươi sao?”

Một thanh âm lãnh đạm truyền đến, như gió tuyết lạnh lẽo, khiến Tống Mân không khỏi run rẩy.

Nhân mã Tống Mân dẫn theo tản ra, khiến hắn nhìn thấy Tống Tiện đang ngồi trên lưng ngựa ở đối diện.

Bàn tay đang nắm trường đao của Tống Mân không khỏi siết chặt, cánh tay duỗi thẳng, dường như sắp phải đối mặt với cuộc chiến sinh tử bất cứ lúc nào.

Cách đó không xa, trường thương của Tống Tiện vẫn như cũ đặt trên lưng ngựa, trên người hắn chỉ là bộ quan phục thường ngày, ngay cả nhuyễn giáp cũng không mặc, trông không khác gì với bộ dáng hằng ngày đến phủ nha.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 98

SỢ HÃI

Tống Tiện đi tróc nã phản tặc?

Khi nghe lời này điều đầu tiên Tống Khải Chính nghĩ đến chính là Tống Tiện mượn lí do này để đánh đòn phủ đầu.

Tuy nhiên rất nhanh sau đó Tống Khải Chính lại có cân nhắc khác, ông ngẩng đầu nhìn về phía các binh sĩ đang canh gác trên tường thành Trấn Châu, ngoại trừ tướng sĩ trong quân doanh còn có nha dịch của phủ nha, ông nhớ rõ thuộc hạ báo lại rằng tri huyện Trấn Châu cùng phó tướng dưới trướng hắn đã đi bắt tang, nếu vậy vì sao tri huyện Trấn Châu lại đóng cửa thành?

Chuyện này có điểm kỳ quặc, Tống Khải Chính do dự giữa việc vào thành và việc mang binh đuổi theo Tống Tiện.

Tri huyện Trấn Châu trước giờ cũng không có công tích gì, làm việc thường thường không xuất sắc, nên hẳn là sẽ chẳng thể làm ra được chuyện gì.

Cuối cùng Tống Khải Chính lựa chọn đuổi theo Tống Tiện.

Nếu thành Trấn Châu có vấn đề thì tám phần mười cũng là do Tống Tiện bày bố, bắt được Tống Tiện thì mọi chuyện tự nhiên cũng sẽ được giải quyết.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 21

Trên đường trở về, Hòa Vân Sinh vẫn luôn quan sát sắc mặt của Hòa Yến.

“Tỷ sẽ không lui tới với tên họ Phạm nữa đúng không?” Cậu liên tục xác nhận đi, xác nhận lại.

“Ta đảm bảo với đệ, vĩnh viễn không lui tới với hắn.” Hòa Yến nói: “Được chưa?”

Hòa Vân Sinh thấy thái độ của nàng kiên định, lúc này mới thoáng yên tâm.

Hòa Vân Sinh rốt cuộc không biết làm sao, dong dài cả một đường, so với ma ma còn giống ma ma hơn.

“Ta không phải là không tin tỷ, nhưng thật sự là tên họ Phạm quá giảo hoạt, miệng đầy lời dối trá.” Hòa Vân Sinh vẫn không ngừng miệng, “Nam nhân như vậy có cái gì tốt, ban đầu tỷ coi trọng hắn thật là mắt bị mù. Đệ nói nhé, Phong Vân tướng quân mới chân chính là người đáng giá ngưỡng mộ……”

Hòa Yến đang nghe Hòa Vân Sinh nói chuyện, vào tai này ra tai kia, nghe đến đây thì dừng lại, đánh gãy cậu thao thao bất tuyệt, “Chuyện này có liên quan gì với Tiêu Giác?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 20

KHÔNG GẶP

Hòa Vân Sinh đứng che trước người Hòa Yến.

Phạm Thành có chút kinh ngạc.

Hắn biết đôi tỷ đệ Hòa Yến và Hòa Vân Sinh này từ trước đến nay cảm tình không hề tốt. Quen biết Hòa Yến lâu như vậy, cơ hồ chưa từng thấy qua lúc nào nàng ta đồng thời xuất hiện cùng Hòa Vân Sinh. Cho dù tính là ngẫu nhiên bắt gặp hai người thì cũng là đang cãi nhau.

Nhưng nhìn bộ dáng của Hòa Vân Sinh ở trước mắt này lại không giống đang cãi nhau mà ngược lại đang che chở Hòa Yến. Trong thời gian qua có chuyện gì hắn không biết đã xảy ra ư?

Hắn lại đảo mắt nhìn về phía Hòa Yến, thiếu nữ nhìn hắn chằm chằm, đôi mắt trong trẻo, hoàn toàn bình tĩnh lại không có một chút tình ý nào, nhìn không ra có chút nào là chưa dứt tơ tình với hắn.

Phạm Thành lại tiến lên một bước, có chút quan tâm nôn nóng hỏi: “Ta nghe nói trước đó vài ngày nàng bị bệnh nặng một hồi, không biết thân thể đã đỡ hơn chưa……Hay là ta sai người mua chút đồ bổ đưa đến nhà cho nàng nhé? Nàng thích cái gì? Ta thấy nàng có vẻ đã gầy đi rồi, ta thật sự không yên tâm.”

Tên này mặt mũi tạm được, ăn mặc phú quý, nói năng lại tha thiết như thế, nếu Hòa đại cô nương thật sự ở đây thì chỉ sợ đã sớm bị hắn làm cảm động rồi.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 19

KẺ PHỤ LÒNG

Ngày hôm sau trời đổ mưa.

Hòa Yến để Hòa Vân Sinh cầm một ít tiền đi mời thợ đến để tu sửa nóc nhà rách nát, mùa xuân đã gần qua, mùa hè sắp đến. Mưa sẽ mỗi lúc một nhiều hơn, cả nhà họ Hòa cũng chỉ có gian phòng của nàng còn tính là hoàn chỉnh. Trong phòng của Hòa Tuy và Hòa Vân Sinh đều phải bày thau đồng để hứng nước mưa dột. Vào phòng hai người cứ ngỡ lọt vào tiệm bán thau.

Nóc nhà rất nhanh được sửa xong với ngói xanh kiên cố. Hòa Yến tiếp theo lại nghĩ đến việc thay chăn bông và gối trong phòng, chăn gối đã cũ đến mức có thể tuột ra bông.

Hòa Vân Sinh bước vào phòng nàng nói: “Hòa Yến, tỷ qua xem này!”

Hòa Yến còn chưa hiểu chuyện gì thì thấy Hòa Vân Sinh lấy ra một tờ giấy từ ngực áo, nói với nàng: “Hôm qua đệ đã viết ra tất cả các học quán tạm ổn trong kinh thành, hôm nay chúng ta đi xem đi?”

“Bây giờ?” Hòa Yến hỏi, “Đệ muốn ta cùng đi với đệ?”

Trên mặt Hòa Vân Sinh hiện lên vẻ quẫn bách vì bị nói toẹt ra, thẹn quá hóa giận quay người, “Đệ chỉ là báo một tiếng với tỷ thôi!”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 18

MỚI GẶP

Thế nhân luôn nói Phi Hồng tướng quân và Phong Vân tướng quân như nước với lửa, tranh đấu gay gắt. Nhưng thật ra Hòa Yến cảm thấy cũng không khoa trương như vậy.

Nhiều nhất cũng chỉ là vì đều đầu quân lúc niên thiếu, lập được công lớn, được ngự tứ thân phong khi còn trẻ nên mọi người mới thích gom hai người lại mà so sánh. Số khác đều chỉ là tin đồn, thêm mắm dặm muối rồi truyền tai nhau, tam sao thất bản thành những câu chuyện thật khiến người ta dở khóc dở cười.

Ít nhất là trong lòng Hòa Yến mười bốn tuổi tuyệt đối không hề có nửa điểm địch ý với vị tiểu thiếu gia của Tiêu gia này.

Khi đó nàng giả dạng nam tử đã nhiều năm, làm “Hòa Như Phi” thuận buồm xuôi gió. Chỉ có một điểm khó khăn đó là đến tuổi này thì nam hài tử nên đi học quán theo tiên sinh học văn luyện võ.

Nam tử và nữ tử khác nhau, nữ tử có thể mời tiên sinh vào trong phủ dạy dỗ, nam tử lại không thể như thế. Hòa gia vốn vẫn luôn thỉnh tiên sinh vào phủ, nhưng theo tuổi tác ngày một lớn, nếu truyền ra cũng không hay. Hòa gia dù sao cũng muốn giữ sĩ diện.

Vì thế dây dưa dây cà, cọ tới cọ lui, cuối cùng vào năm Hòa Yến mười bốn tuổi, đưa nàng vào Hiền Xương Quán.

Hiền Xương Quán là học quán nổi tiếng nhất kinh thành, người sáng lập từng là thái phó của đương kim bệ hạ khi người còn là thái tử. Học quán dạy lục nghệ, các tiên sinh đều là nhân tài kiệt xuất trong triều, người tới đây học tập đều là huân quý trong huân quý.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 17

CÙNG TRƯỜNG

Tay không đi giáo trường, lúc trở về trong tay lại nắm một con ngựa.

Cảm giác như tay không bắt sói vậy, Hòa Vân Sinh nghĩ đến đây thì trong lòng nhanh chóng thầm phun phì phì vài tiếng, đây làm sao có thể gọi là tay không bắt sói? Phải gọi là anh hùng trao tặng.

*空手套白狼: tay không bắt sói, ý chỉ bỏ ra sức lực ít nhưng nhận được nhiều

Chỉ là không ngờ Phong Vân tướng quân còn tuấn mỹ ưu nhã hơn so với lời đồn, đến lúc nào cậu mới có thể biến thành người như Tiêu nhị công tử đây chứ?

Hòa Tuy nhìn sang Hòa Vân Sinh, vẻ mặt của thiếu niên mơ màng, không biết tâm hồn đã bay đến tận đâu rồi, khó có khi nhìn thấy nhi tử có thần thái sáng láng như thế. Ông lại nhìn sang Hòa Yến, tuy rằng che mặt nhưng dường như lại có vẻ có tâm sự nặng nề.

Một nhi một nữ của ông hôm nay làm sao vậy! Trên đường về nhà chẳng nói chẳng rằng, mỗi người chỉ nghĩ ngợi chuyện của mình, Hòa Vân Sinh thì cũng thôi đi, còn có thể giải thích là vì chuyện Tiêu Hoài Cẩn tặng cho nó một con ngựa, nhưng vì sao Hòa Yến cũng trầm mặc theo? Tiêu Hoài Cẩn kia tuổi trẻ tài cao, tuấn mỹ oai hùng số một, số hai Đại Ngụy, chẳng lẽ nữ nhi nhà mình coi trọng người ta? Này phải làm sao mới được đây? Mới đi một tên Phạm công tử, lại tới một Tiêu đô đốc? Kinh thành có vô số Phạm công tử, nhưng cả Đại Ngụy lại chỉ có một Tiêu Hoài Cẩn mà thôi!

Đọc
error: