NỮ TƯỚNG
Năm Khánh Nguyên thứ 63 triều Đại Ngụy, trời tháng ba mùa xuân mưa phùn giăng lối, màu xanh mơn mởn trong thành bị bao phủ bởi làn sương khói mờ, làn mưa tí tách, tí tách thấm ướt đất đai.
Mái ngói tòa nhà của Hứa thị ở kinh thành được nước mưa tẩy sáng trong, hiện lên một tầng ánh sáng. Đây là ngói bán nguyệt được vận chuyển từ Vân Châu đến, nghe nói khi trời có trăng, ánh trăng chiếu lên mái nhà giống như có đom đóm tụ về, quá trình nung loại ngói này rất phức tạp, giá thành vì thế không hề rẻ, lợp cả một mái nhà như thế bằng cả mười mấy năm làm lụng vất vả của một gia đình bình thường.
Tuy nhiên nhà họ Hứa ở kinh thành buôn bán tơ lụa khắp cả nước, lợp mái ngói của một gian phòng thì cũng chỉ như chín trâu mất một sợi lông. Hứa đại nhân là thái phó của đương kim thái tử, có hai người con trai, trưởng tử Hứa Chí Hằng tài hoa xuất chúng, tuổi còn trẻ đã là hàn lâm học sĩ, được mọi người trong kinh khen ngợi không thôi. Hứa Chí Hằng đã có thê thất, năm mười tám tuổi hắn đã cưới Hòa Yến, đích nữ của nhị gia nhà võ tướng Hòa gia. Đích trưởng tử Hòa Như Phi của đại gia Hòa gia chính là Phi Hồng tướng quân được đương kim bệ hạ ngự phong, một văn một võ liên hôn, cũng xem như là môn đăng hộ đối.
“Phu nhân, người cần cái gì sao?” Nha hoàn Tiểu Điệp mặc một thân áo khoác mỏng, xinh xắn như kiều hoa, dâng lên một chén trà nóng, thanh thúy hỏi.
“Ta ra ngoài đi dạo một chút.” Hòa Yến đáp, sau đó bưng chén trà lên uống một hơi cạn sạch.
“Nhưng bên ngoài trời đang mưa……”
“Không sao, ta che dù.”
Like this:
Like Loading...
Đọc