Author: admin

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 123

TIN VUI

Mùa đông năm nay ở Lương Châu Vệ rét buốt. Một tháng thì đã có hơn nửa tháng trời đổ tuyết lớn, hoặc dù không có tuyết lớn thì cũng hiếm khi thấy được ánh mặt trời.

Củi và than đều thiếu thốn, may là sau khi tân tri huyện Lương Châu nhậm chức đã chủ động lấy ra một ít than từ kho của huyện nha gửi đến cho Vệ Sở, tỏ lòng muốn giao hảo với Đô đốc Hữu quân. Vị tân tri huyện này tuổi còn trẻ, gia cảnh cũng không có chỗ dựa, dáng vẻ thư sinh, văn nhược yếu ớt, nhưng cách làm việc lại rất lão luyện chu đáo.

Lâm Song Hạc rất hài lòng với vị tri huyện mới đến này.

Chớp mắt đã hai tháng trôi qua. Một năm cứ thế đã gần đến hồi kết, chẳng bao lâu nữa sẽ đến năm mới. Năm mới đến, một mùa xuân nữa lại đến. Các tân binh Lương Châu Vệ sẽ chính thức thoát khỏi mác “tân binh” và đón năm mới đầu tiên ở đây.

Trong phòng, Tiêu Giác đang nói chuyện với Xích Ô và Phi Nô. “Lại có thư từ thuộc địa của phiên vương gửi tới,” Xích Ô lấy ra phong thư từ trong ngực áo đưa cho Tiêu Giác: “Mỗi tháng một lá thư, đây là lá thứ hai.”

Việc Lôi Hậu bị bắt giam vào địa lao, ngoại trừ các giáo đầu, mấy người Xích Ô và Hòa Yến biết ra thì các tân binh Lương Châu Vệ đều không hề hay biết. Bọn họ chỉ nghĩ rằng Lôi Hậu đã làm đào binh trốn đi. Tiêu Giác ra lệnh cho Lôi Hậu tiếp tục thư từ qua lại với người tiếp ứng ở Tế Dương, giả vờ rằng bản thân đã trốn thoát khỏi Lương Châu Vệ và đang lẩn trốn khắp nơi tránh né truy binh, dò hỏi xem kế tiếp nên làm gì.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 122

TẾ DƯƠNG

Trên đường đi đến Diễn Võ Trường, Hòa Yễn vẫn còn nghĩ về những lời vừa rồi của Lâm Song Hạc.

Miếng hắc ngọc hình rắn trong tay lạnh như nước, cái lạnh vào mùa đông khiến đầu óc nàng thanh tỉnh thêm vài phần. Hôm qua sau khi uống say nàng đã cướp ngọc bội của Tiêu Giác, dám làm ra chuyện kinh thiên động địa như thế, xem ra sau này thực sự không thể tùy tiện uống rượu nữa.

Hòa Yến vừa đi vừa nghĩ, không biết từ lúc nào đã đến cạnh Diễn Võ Trường.

Trước mặt Tiêu Giác có một người đang đứng, mặc giáp đen của binh lính Nam Phủ Binh, cúi đầu không nói lời nào. Đợi khi đến gần hơn, nàng mới nghe thấy Tiêu Giác lạnh lùng nói: “Đây là trận mà ngươi lập?”

Người nọ hẳn là phó tổng binh của hắn, thủ lĩnh phụ trách thao luyện trận pháp cho Nam Phủ Binh, dáng vẻ cao lớn uy mãnh, nhưng ở trước mặt Tiêu Giác lại như một hài tử phạm sai, cúi đầu nói: “Thuộc hạ biết sai. Có lẽ do mọi người không thích ứng với mùa đông tuyết rơi ở Lương Châu……”

“Không thích ứng?” Tiêu nhị công tử liếc hắn một cái, hỏi lại: “Có phải cần ta dạy các ngươi làm sao để thích ứng không?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 121

KHEN THƯỞNG

“Con học thuộc rồi, cha.”

Tiêu Giác nhìn nàng không thể tin nổi: “Cô gọi ta là gì?”

Hòa Yến nhìn hắn chăm chú, ánh mắt trong trẻo, nghiêm túc đọc: *“Mục đích của sự học rộng cốt làm sáng cái Đức sáng của mình, cốt khiến cho người ta tự đổi mới, cốt khiến cho người ta dừng ở chỗ chí thiện…… Thời xưa kẻ muốn làm sáng cái đức sáng của mình trong thiên hạ, thì trước hết phải trị được nước mình……. Từ thiên tử cho đến kẻ thường dân, tất cả đều phải lấy sự tu thân làm gốc. Gốc đã loạn mà ngọn lại yên trị, thì không thể có được.”

* Đoạn này ẻm đọc đoạn trích từ “Đại học chi đạo” mà ẻm đã không thuộc được khi còn đi học ở Hiền Xương Quán, đã chú thích ở chương 114 nhé ^^

Lâm Song Hạc ban đầu là ngây ngẩn cả người, sau đó dần phản ứng lại, chỉ vào Hòa Yến hỏi Tiêu Giác: “Hòa muội muội của ta… uống say rồi à?”

Hắn vừa dứt lời thì Hòa Yến bỗng nhiên lao tới, bổ nhào vào ngực Tiêu Giác, ôm lấy eo hắn, suýt chút nữa ép hắn lui về sau hai bước. Nàng vùi mặt vào ngực hắn cọ cọ, lắp bắp nói: “Cha, con thuộc rồi, con tiến bộ rồi!”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh- Chương 120

SAY RƯỢU

Khi Hòa Yến nói chuyện với Sở Tử Lan, nàng không nhận ra Tiêu Giác và Lâm Song Hạc đang đứng sau một gốc cây cách đó không xa.

Lâm Song Hạc nhìn một lúc, ngạc nhiên nói: “Xem ra Hòa muội muội có quen biết Sở Tử Lan? Vậy tại sao hôm qua khi ta hỏi nàng lại nói là không biết?”

“Ngươi đã hỏi qua nàng?”

“Đúng vậy, ta còn hỏi nàng, nếu ngươi và Sở Tử Lan có xung đột, nàng sẽ đứng về phía ai?” Lâm Song Hạc phe phẩy quạt, cười nói: “Có muốn biết nàng đã trả lời thế nào không?”

Tiêu Giác: “Không muốn.”

“Ngươi sao lại thế này?” Lâm Song Hạc nói, “Ta nói cho ngươi biết, Hòa muội muội đã không chút suy nghĩ mà đáp rằng nàng không quen biết Sở Tử Lan, dĩ nhiên sẽ đứng ở phía ngươi. Nhưng mà,” hắn nhìn thoáng qua hai người đang nói chuyện ở đằng kia, nói tiếp, “nàng rõ ràng là có quen biết, tại sao lại nói là không biết?”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 119

BẰNG HỮU CŨ

Bên ngoài Vệ Sở có một đoàn người ngựa đang đứng.

Bên cạnh xe ngựa, gia nhân đang tất bật dỡ từng chiếc rương từ trên xe xuống. Tại đình nghỉ chân cạnh cổng Vệ Sở, có vài khách nhân đang ngồi uống trà.

Vừa bước qua cửa, đập vào mắt Tiêu Giác chính là Lương Bình đang cẩn thận rót trà cho khách.

“Sở Tứ công tử.” Người lên tiếng chào hỏi trước là Lâm Song Hạc. Hắn phe phẩy quạt xếp bước đến gần, nở nụ cười vui vẻ tựa như hắn mới chính là chủ nhân đang tiếp đón khách: “Không biết trà có hợp khẩu vị của công tử không?”

Sở Tử Lan đứng dậy, chắp tay với Tiêu Giác và Lâm Song Hạc: “Tiêu Đô đốc, Lâm công tử.” Hắn mỉm cười nói: “Trà Vân Vụ của Lương Châu Vệ vị trà thanh khiết, hậu vị lưu luyến, Đô đốc thật có lộc thưởng thức.”

Tiêu Giác tiện tay kéo một chiếc ghế ngồi xuống, nhìn Sở Tử Lan nhàn nhạt nói: “Chỉ là trà thô mà thôi, không cần khách khí.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 118

SỞ TỬ LAN

Sau cuộc tập kích của Nhật Đạt Mộc Tử, trên dưới Lương Châu Vệ bận rộn cả một đoạn thời gian.

Sau khi chôn cất và lập bia cho các tân binh tử trận, còn phải ký danh vào sổ quân tịch, đợi ngày sau khi trở về Sóc Kinh sẽ phát tiền trợ cấp mai táng cho gia đình của các tân binh này. Các tân binh hy sinh đều là lính gác, đa phần đều rất trẻ. Bọn họ mới đến Lương Châu Vệ chưa đầy một năm đã ngã xuống, những đồng đội sớm chiều ở chung cũng suy sụp tinh thần một thời gian.

Tuy nhiên dù buồn bã thế nào cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Đặc biệt sau sự việc lần này Lương Châu Vệ không còn an toàn như trước. Tiêu Giác ra lệnh cho Thẩm tổng giáo đầu huấn luyện bày trận mới. Một khi gặp phải kẻ địch, các tân binh phải học được cách bày cục bố trận mới có thể giết địch giành chiến thắng.

Tiêu Giác cũng không điều toàn bộ Nam Phủ Binh đến Lương Châu, khi từ Khánh Nam trở về hắn chỉ dẫn theo một vạn Nam Phủ Binh, còn Cửu Kỳ Doanh vẫn ở lại Khánh Nam, không đi theo. Hiện tại thành Lương Châu đã là tâm điểm chú mục, thật sự không thích hợp gây ra thêm náo động gì.

Nội dung huấn luyện hằng ngày của Nam Phủ Binh khác hẳn với Lương Châu Vệ, đúng như lời Tiêu Giác đã nói, thời gian và cường độ huấn luyện mỗi ngày của bọn họ gấp ba Lương Châu Vệ. Các tân binh Lương Châu mỗi khi nhìn thấy khí thế huấn lyện của Nam Phủ Binh đều không nhịn được cảm thán bội phục.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 117

THIẾU NIÊN (HẠ)

“Thần, cầu xin bệ hạ ân chuẩn, nguyện đích thân dẫn Nam Phủ Binh quay lại Minh Thủy, xuất chiến Nam Man.”

Ánh đèn khẽ lay động, bên ngoài không ngừng vang lên tiếng mưa rơi xuống đất rào rạt.

Thiếu niên vẫn quỳ gối trước điện không hề ngẩng đầu dậy. Một lúc lâu sau, Văn Tuyên Đế chậm rãi nói: “Ngươi có biết mình đang nói gì không?”

“Người Nam Man ức hiếp bá tánh Trung Nguyên ta, nay phụ thân đã tử trận, bầy sói chưa tan, thần nguyện kế thừa chí nguyện của phụ thân, tái chiến Nam Man, giành lại Minh Thủy.”

Văn Tuyên Đế không nói gì, nhưng Từ Kính Phủ lại lên tiếng trước, ông ta nói: “Tiêu nhị công tử, Quang Võ tướng quân đã mất, mặc dù lão thần hiểu được nỗi bi phẫn trong lòng ngươi lúc này, nhưng việc dẫn binh xuất chinh không phải chỉ là chuyện nói vài câu là được.”

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 116

THIẾU NIÊN (THƯỢNG)

“Khó trách năm đó đầu thất của phu thê Tiêu Trọng Võ còn chưa qua đã tranh quyền đoạt binh, khó trách một trận Trường Cốc ở thành Quắc nhấn chìm sáu vạn người mặt cũng không đổi sắc. Nói về vô tình, Đại Ngụy ai có thể qua được Tiêu Hoài Cẩn chứ?”

Địa lao thoáng chốc lặng ngắt như tờ.

Thẩm Hãn muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng. Nam nhân trẻ tuổi đưa lưng về phía tù nhân, bàn tay đặt bên người dần nắm lại thành quyền.

Tuy nhiên chỉ giây lát sau tay hắn lại chậm rãi thả lỏng. Tiêu Giác quay đầu lại, nhìn Lôi Hậu, hờ hững cười nói: “Xem ra ngươi biết rất rõ ta là dạng người gì, vậy thì càng phải suy nghĩ cho kỹ,” hắn bước ra ngoài, giọng điệu lãnh đạm, “Ta chưa từng cho ai cơ hội thứ hai.”

Khi đi đến cửa vừa lúc hắn chạm mặt hai người Hòa Yến và Lâm Song Hạc đang đi tới từ chỗ ngoặt, ánh mắt hắn thoáng ngừng lại nhưng cũng không dừng bước, cứ thế đi thẳng.

Thẩm Hãn sai người giam Lôi Hậu trở lại. Không biết có phải những lời vừa rồi của Tiêu Giác khiến Lôi Hậu tuyệt vọng hay không, chỉ nghe Lôi Hậu lớn tiếng cười thảm. Tiếng cười quanh quẩn trong địa lao lạnh lẽo, âm trầm lại thê lương.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 115

NGƯỜI VÔ TÌNH

Giải thích? Việc này phải giải thích như thế nào đây?

Tình thế lúc đó rất nguy cấp, sau khi bị giam vào địa lao Hòa Yến đã suy đoán rằng tám chín phần mười đối phương sẽ ra tay trong thời gian này, thế nên nàng đã nhờ Tống Đào Đào tìm giấy bút viết một phong thư cho Thẩm Hãn.

Trong thư nàng vẽ bản đồ của Lương Châu Vệ, Hòa Yến đã ở Lương Châu Vệ hơn nửa năm nên bản đồ được vẽ khá chi tiết. Nàng đoán rằng đối phương sẽ đổ bộ từ hướng sông Ngũ Lộc nên kiến nghị Thẩm Hãn điều một đội khoảng vài trăm đến một nghìn cung thủ ẩn nấp sâu trong rừng, đoạn từ sông Ngũ Lộc đến Lương Châu Vệ. Một khi nhân mã của đối phương vượt sông lên bờ tiến về Vệ Sở, bọn chúng sẽ rơi vào mai phục.

“Lúc ấy ta bị vu hãm giết người, bị tống vào địa lao.” Hòa Yến nghĩ nghĩ một lát, cuối cùng vẫn giải thích: “Tuy rằng không một ai tin ta, nhưng ta luôn cảm giác mưu đồ của đối phương không nhỏ. Đô đốc ngài lại không có ở đây, nếu vạn nhất có bất trắc xảy ra, Lương Châu Vệ sẽ rất nguy hiểm, thế nên ta đã vẽ bản đồ này, nhờ Tống cô nương giao cho Thẩm giáo đầu. Nhưng lúc ấy ta cũng không chắc Thẩm giáo đầu có làm theo lời ta nói hay không, chỉ là còn nước còn tát thôi.”

Tuy Thẩm Hãn ngoài mặt kiên quyết không tin, nhưng sự tình liên quan đến Lương Châu Vệ, cuối cùng ông vẫn cẩn trọng làm theo, cho người mai phục sâu trong rừng như lời Hòa Yến nói. Thế nên khi quân của Nhật Đạt Mộc Tử tiến về hướng Diễn Võ Trường liền trúng phải mai phục, bị đánh phủ đầu bên bờ sông, sĩ khí bị đánh tan.

Đọc

Trùng Sinh Chi Nữ Tướng Tinh – Chương 114

LÂM SONG HẠC

Một giấc này Hòa Yến ngủ rất lâu.

Thậm chí nàng còn mơ thấy một giấc mơ, trong mơ nàng đang đối đầu với Nhật Đạt Mộc Cơ, tên thống lĩnh hung tàn ấy bị nàng chĩa kiếm vào đầu, nhưng khi hắn đột nhiên ngẩng mặt lên thì lại là gương mặt của Hòa Như Phi.

Kiếm trong tay Hòa Yến “keng” một tiếng rơi xuống đất.

Nàng giật mình mở mắt, đập vào mắt là tấm rèm mềm mại, dưới thân là giường đệm ấm áp, cuối đầu nhìn lại nàng vẫn đang nằm ở trên giường, người vẫn an toàn.

Hòa Yến vẫn còn nhớ rõ trước khi ngất đi nàng vẫn còn đang ở Diễn Võ Trường, Tiêu Giác và Nhật Đạt Mộc Tử giao thủ, từ xa viện quân Nam Phủ Binh đã đến. Hiện giờ tình hình như thế nào rồi, mọi chuyện đã kết thúc rồi ư?

Nàng chống tay xuống giường từ từ ngồi dậy, nhưng vừa cử động thì vết thương ở eo lại bị kéo căng, đau đến mức nàng nhịn không được mà nhíu mày. Nàng dừng lại trong chốc lát mới tiếp tục vịn vào đầu giường ngồi lên.

Đọc
error: