TIN VUI
Mùa đông năm nay ở Lương Châu Vệ rét buốt. Một tháng thì đã có hơn nửa tháng trời đổ tuyết lớn, hoặc dù không có tuyết lớn thì cũng hiếm khi thấy được ánh mặt trời.
Củi và than đều thiếu thốn, may là sau khi tân tri huyện Lương Châu nhậm chức đã chủ động lấy ra một ít than từ kho của huyện nha gửi đến cho Vệ Sở, tỏ lòng muốn giao hảo với Đô đốc Hữu quân. Vị tân tri huyện này tuổi còn trẻ, gia cảnh cũng không có chỗ dựa, dáng vẻ thư sinh, văn nhược yếu ớt, nhưng cách làm việc lại rất lão luyện chu đáo.
Lâm Song Hạc rất hài lòng với vị tri huyện mới đến này.
Chớp mắt đã hai tháng trôi qua. Một năm cứ thế đã gần đến hồi kết, chẳng bao lâu nữa sẽ đến năm mới. Năm mới đến, một mùa xuân nữa lại đến. Các tân binh Lương Châu Vệ sẽ chính thức thoát khỏi mác “tân binh” và đón năm mới đầu tiên ở đây.
Trong phòng, Tiêu Giác đang nói chuyện với Xích Ô và Phi Nô. “Lại có thư từ thuộc địa của phiên vương gửi tới,” Xích Ô lấy ra phong thư từ trong ngực áo đưa cho Tiêu Giác: “Mỗi tháng một lá thư, đây là lá thứ hai.”
Việc Lôi Hậu bị bắt giam vào địa lao, ngoại trừ các giáo đầu, mấy người Xích Ô và Hòa Yến biết ra thì các tân binh Lương Châu Vệ đều không hề hay biết. Bọn họ chỉ nghĩ rằng Lôi Hậu đã làm đào binh trốn đi. Tiêu Giác ra lệnh cho Lôi Hậu tiếp tục thư từ qua lại với người tiếp ứng ở Tế Dương, giả vờ rằng bản thân đã trốn thoát khỏi Lương Châu Vệ và đang lẩn trốn khắp nơi tránh né truy binh, dò hỏi xem kế tiếp nên làm gì.
Đọc
