Tag: hi-ngo-luong-than

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 65

CHIA TIỀN

Hai mắt Trần lão thái thái nhìn các rương đầy say mê đến sắp hoa cả mắt, Điền Huệ Trân lại mở một cái rương khác ra.

Bên trong chứa đầy ắp các xâu tiền đồng được xếp gọn gàng đầy cả rương.

Trần lão thái thái theo bản năng duỗi tay sờ sờ eo của mình, nhiều tiền đồng như vậy cột vào trên eo không biết là cảm giác gì nhỉ? Nếu cứ như vậy nghênh ngang mà đi trên đường có thể bị người khác hâm mộ chết không thì Trần lão thái thái không biết, chứ mà bà biết rõ ràng một chuyện là nếu bà thật sự làm như vậy thì bà ngay lập tức sẽ biến thành một người vô cùng “quý trọng.”

Điền Huệ Trânnói: “Phụ thân của ta đã cố ý dặn dò đổi thành nhiều tiền đồng một chút, như vậy mọi người sẽ dễ dàng sử dụng hơn.”

Ngoại trừ tiền đồng thì số còn lại đổi thành một, hai thỏi bạc vụn.

Nhìn những rương to này, người Trần gia thôn tụ tập ở bên trong lẫn bên ngoài nhà trong lúc nhất thời thập phần an tĩnh, ánh mắt chuyển từ vui sướng sang đến có chút ngơ ngẩn, mờ mịt.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 64

ĐỀU LÀ TIỀN

Khi thương đội Điền gia trở về Trấn Châu, hai bên đường có không ít người đứng xem náo nhiệt.

Thương đội Điền gia vốn có tiếng ở Trấn Châu, nhưng sau vài lần xảy ra chuyện thì Điền Thừa Hữu đã bán đi không ít của cải ruộng đất, trong nhà lại không có nam đinh thừa kế, mọi người đều cho rằng Điền gia cứ vậy xong rồi, không nghĩ tới lần này Điền Thừa Hữu sẽ vận chuyển dược liệu của Trần gia thôn xuống phía nam.

Thương đội Điền gia tuy phong trần mệt mỏi nhưng vẻ mặt ai nấy cũng vui mừng phấn khởi, thời điểm họ vừa tiến vào thành thì không biết bao nhiêu người đều ghen tị đỏ mắt, tất nhiên cũng có người tức giận không nhịn được, xem Điền gia và Trần gia thôn như cái gai trong mắt.

Nếu Điền Thừa Hữu không liên thủ với Trần gia thôn thì dược thương làm sao sẽ rơi vào tình cảnh như hiện nay?

Tô đại thái thái tuy rằng đã sớm hỏi thăm ra ngọn nguồn nhưng trong lòng vẫn cứ ôm một hy vọng, mãi đến khi tận mắt nhìn thấy Điền đại tiểu thư dẫn theo gia đinh đi đến Trần gia thôn, lúc này chân bà đều nhũn cả ra, suýt chút nữa không đứng nổi.

Những gì bà hỏi được đều là thật.

Trần gia thôn vận chuyển dược liệu ra khỏi thành ngay dưới mí mắt của bà.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 63

KHÔNG GIỐNG NHAU

Đại Tề có không ít dược thương, nhưng một thôn bán dược thì vẫn là lần đầu tiên thấy.

Chỉ riêng nhìn số dược liệu trước mắt thì Tô Hoài Thanh có thể nhìn ra trong Trần gia thôn có người hiểu dược, hoặc là ít nhất có một người am hiểu về dược liệu đang giúp đỡ Trần gia thôn.

Hơn nữa người này còn giấu được tai mắt của rất nhiều dược thương, vượt trước bọn họ một bước vận chuyển dược ra khỏi Trấn Châu, có thể thấy được thập phần lợi hại, từ việc thu mua, xử lý dược liệu, đến việc thác hàng cho thương đội, những việc này phải là người hiểu biết rành rẽ về con đường mua bán dược liệu mới có thể sắp xếp được trơn tru như vậy.

Quản sự nói: “Đại gia, có cần phái người đi hỏi đại thái thái một chút không?”

Tô Hoài Thanh lắc đầu: “Không cần hỏi, ngươi đi nói với hiệu thuốc của chúng ta ở Đại Danh Phủ một tiếng, bảo bọn họ tận lực mua vào dược liệu của Trần gia thôn nhiều nhất có thể.”

Quản sự không hiểu lắm lời phân phó này của hắn: “Đại gia, không biết đây là vì sao?” Nếu để đại thái thái biết được chỉ sợ sẽ rất tức giận.

Tô Hoài Thanh nói: “Còn chậm nữa thì chỉ sợ sẽ không thu được dược tốt của năm nay, mùa đông sắp bắt đầu rồi, sẽ cần một lượng lớn dược liệu đến từ phương bắc như Hoàng Cầm, Sài Hồ, cứ cho là năm nay chúng ta không thu được lời từ việc thu dược nhưng cũng không thể làm cho hiệu thuốc thiếu dược.”

Trước mắt dược liệu tốt như vậy, giá thành rẻ, phẩm chất lại tốt, ai lại không muốn mua? Cho dù hiện tại Tô gia xốc lại tinh thần, cho xe chờ dược liệu đến ngay thì cũng khó mà vượt qua được dược liệu của Trần gia thôn, hơn nữa Tô Hoài Thanh hiểu rõ tính tình của mẫu thân, nếu bà ở Trấn Châu chậm chạp không có tin tức gì thì chính là đã có tính toán khác.

Bây giờ nếu hắn cho người đi hỏi tính toán của mẫu thân rồi sau đó mới ra kế sách ứng đối thì hết thảy đều đã muộn, tuy rằng hiện tại cũng xem như là đã muộn rồi, đã vào thế mất bò mới lo làm chuồng nhưng ít nhất vẫn có thể giảm thiểu được tổn thất.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 62

KHÔNG THỂ NGĂN CẢN

Trên mặt Tô đại thái thái lộ ra vẻ kinh ngạc.

“Ngươi đã tính đủ hết chưa?” Tô đại thái thái hỏi, “Bọn họ không phải còn bán không ít dược liệu cho tửu lầu sao?”

“Đã tính luôn phần tiền đó,” quản sự dâng trướng mục trong tay lên cho Tô đại thái thái xem, “Hoặc là có người ngầm cho tiền Trần gia thôn, hoặc là có nguyên nhân gì khác mà chúng ta không biết, chứ nếu không chỉ dựa vào sinh ý với giấy phường và tửu lầu thì họ không thể có đủ vốn mà thu mua nhiều dược như vậy.

Trần gia thôn thu dược cũng được một thời gian rồi, tin tức cũng đã truyền đến những thành trấn lân cận, hiện tại có cả một số thôn dân ở Định Châu cũng tới hỏi thăm về Trần gia thôn.”

Quản sự rốt cuộc không chờ nổi nữa, lúc này mới vội vã đến gặp Tô đại thái thái.

Năm trước phương bắc vẫn còn chiến sự mà số lượng dược bọn họ thu được còn nhiều hơn năm nay, hiện tại lại vừa mới mở hai hiệu thuốc mới, nếu dược liệu không bằng được như năm trước thì thật không biết phải ăn nói như thế nào.

Tô đại thái thái trầm ngâm suy nghĩ kế tiếp phải làm sao mới tốt.

Quản sự nhịn không được nói: “Bằng không chúng ta cũng thu dược giống với phương thức của Trần gia thôn, tuy rằng giá cao hơn một chút nhưng sẽ có thể thu được đủ số.”

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 61

KHỞI HÀNH

Tạ Lương Thần đã nấu xong cơm, cũng đã bẩm báo rõ ràng chuyện thương đội Điền gia với Tống Tiện, nàng vừa nghĩ đã đến lúc cáo từ rời đi thì không ngờ Tống Tiện đột nhiên lại bảo nàng vào bếp một lần nữa.

Tạ Lương Thần ngẩn người trong một chốc lát sau đó nói: “Tướng quân, dược thiện mà ta làm tuy có dược tính ôn hòa nhưng không phải người nào cũng nên dùng, đặc biệt là người có bệnh yếu người, cần phải trước chẩn mạch kỹ càng rồi mới quyết định, hoặc nếu cho người bình thường dùng thì cũng chỉ được ăn một lượng vừa phải.”

Ý của nàng là, nếu muốn cho Tống lão thái thái dùng thì nhất định phải thận trọng, vạn nhất không đúng bệnh thì tuy sẽ không ra vấn đề gì lớn nhưng cũng khó tránh khỏi lão thái thái sẽ cảm thấy không thoải mái.

Còn Tống Tiện tuy rằng tuổi trẻ tráng kiện nhưng ăn nhiều cũng không hẳn là tốt.

Tạ Lương Thần vừa dứt lời thì liền nghe thanh âm của Tống Tiện vang lên: “Tổ mẫu của ta khí huyết không đủ, thêm chứng phổi nhiệt nên hay ho khan, đầu bếp trong viện cũng làm dược thiện giống vậy cho người.”

Ngụ ý là đã cân nhắc cẩn thận, Tống Tiện hắn không phải là người lỗ mãng.

Một khi đã như vậy, Tạ Lương Thần cũng không còn lời nào để nói, bất quá nàng vẫn chưa nhấc chân vào bếp: “Vậy phải phiền tướng quân chờ thêm một lát, thịt dê đã hết rồi.”

Nàng nào biết được lại phải hầm một nồi nữa, số thịt dê mua đến chỉ đủ để làm một lần.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 60

ẤM ÁP

Hương thơm của thịt dê phiêu đãng khắp nơi trong viện tử.

Thường An đứng cách đó không xa trên mặt tuy không có biểu tình khác thường nào nhưng bụng lại thầm đánh trống rầm rì không thôi, trù nghệ của Tạ đại tiểu thư thật tốt, đặc biệt là món canh gà lần trước cực kỳ ngon, sau khi ăn xong tuy ngoài miệng bọn họ không nói gì nhưng trong lòng vẫn còn nhớ mãi.

Nếu không phải vì sợ quy củ nghiêm ngặt của đại gia thì Thường An thật sự muốn vào bếp xem một cái.

Đám người Thường An có thể nhịn được nhưng Trình Ngạn Chiêu trong phòng thì mũi, miệng đã dài hơn chân, toàn tâm toàn ý hướng về phía nhà bếp, hắn ngồi một chốc thì đầu óc cũng trôi theo hương thơm bay về nhà bếp, thế nên Tống Tiện nói gì với hắn hắn cũng không nghe vào.

Tống Tiện dứt lời một lúc lâu sau vẫn không thấy Trình Ngạn Chiêu trả lời, ngẩng đầu lên nhìn thì đập vào mắt là bộ dáng mất hồn mất vía nhấp nhổm không yên của Trình Ngạn Chiêu.

Tên này không phải ngày thường ăn uống cũng không tốt lắm sao? Hôm nay làm sao vậy?

“Ta đang nói chuyện với đệ đó.” Tống Tiện nâng cao giọng, biểu hiện rất là bất mãn.

Cơn giận sắp nổi lên của Tống Tiện kéo Trình Ngạn Chiêu từ hương thơm của đồ ăn trở về, chuyện quan trọng cũng đã bàn bạc xong, những chuyện còn lại cũng không gấp.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 59

CANH THỊT DÊ HẦM SA SÂM, ĐƯƠNG QUY

Bất luận là chuyện gì nếu có thể tiên phong đi trước một bước thì đều sẽ làm ít mà công to.

Huống chi là hàng hóa, càng mới mẻ thì bán buôn càng đắt hàng.

Điền Thừa Hữu bao năm dẫn theo thương đội tới lui các huyện phủ khắp nơi, vì có thể đến nơi sớm một ngày mà có đôi khi chạy nước rút muốn rớt nửa tánh mạng, đạo lý này làm sao ông lại không hiểu cơ chứ?

Nếu lời này nói ra bởi một lão thương nhân thì Điền Thừa Hữu cũng sẽ không kinh ngạc như vậy, nhưng trước mắt ông đây chỉ là một tiểu cô nương……

Điền Thừa Hữu không khỏi một lần nữa đánh giá Tạ đại tiểu thư, lần này Trần gia thôn bắt được sinh ý mua bán với giấy phường hẳn là không phải ngẫu nhiên may mắn mà được, Trần gia thôn xác thật có người hiểu rõ về việc mua bán.

Tạ Lương Thần nói: “Điền lão gia cũng biết, đây là lần thu mua dược liệu đầu tiên của Trần gia thôn chúng tôi, dược liệu thu mua vào thì dễ nhưng bán ra lại rất khó, đây là nan đề mà chúng tôi đang gặp phải, cũng giống với Điền lão gia vậy, thủ hạ trong thương đội của ngài trải qua chiến loạn đã tử thương không ít, việc duy trì kế sinh nhai cho cả đoàn hẳn cũng là nan đề của ngài, hiện tại mặc kệ là đối với ngài hay là đối với Trần gia thôn mà nói thì trước mắt cũng chỉ có hai con đường duy nhất, hoặc là chậm rãi tích cóp tiền vốn chờ đợi thời cơ, hoặc là nghĩ một con đường làm sinh ý khác.

Phương án tích góp tiền vốn dần dần nhìn có vẻ ổn thỏa nhưng hiện giờ có không ít thương nhân từ phương nam đang ngược lên phương bắc, sức người sức của trong tay bọn họ vượt xa so với chúng ta, chờ sau khi bọn họ đứng vững được gót chân ở phương bắc thì lúc đó chúng ta cũng chỉ có thể bị người kìm chế.”

Điền Thừa Hữu trầm ngâm cân nhắc, nếu trong tay không có tiền thì liền không làm sinh ý sao? Ông hiện giờ không thể đưa ra được một đại thương đội nhưng ông vẫn muốn đi một chuyến này, bởi vậy có thể thấy được ông không phải là người sẽ dễ dàng từ bỏ.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 58

HỢP TÁC

Nếu Điền lão gia đã nói vậy Tạ Lương Thần cũng không cưỡng cầu nữa.

Điền lão gia lại nhìn nhìn số nhựa cóc Tạ Lương Thần đã sơ chế tốt, chuẩn bị trở về gom góp tiền bạc rồi lại đến Trần gia thôn.

Đinh chưởng quầy mua mười cân Hoàng Tinh đã bào chế, tổng cộng năm lượng bạc.

Tạ Lương Thần cảm tạ Đinh chưởng quầy, Đinh chưởng quầy xua tay nói: “Các ngươi cũng không dễ dàng gì.”

Trước khi rời đi Đinh chưởng quầy hảo tâm đề điểm Tạ Lương Thần một chút: “Nếu dược liệu thu mua nhất thời nửa khắc không bán ra được thì không bằng trước cứ tạm thời dừng lại.” Mọi người Trần gia thôn ngàn vạn đừng cầm tiền bán Hoàng Tinh lại đập vào việc thu mua dược liệu.

Sau khi Đinh chưởng quầy cùng Điền lão gia rời khỏi, Trần lão thái thái cảm thấy bản thân như làm một giấc mộng, đống dược liệu đen sì đó của Thần nha đầu thế mà bán được đến năm lượng bạc.

Vậy là lời nói trước đó của Thần nha đầu không hề sai, dược liệu đó còn đáng giá hơn cả gà mái, Trần lão thái thái cảm thấy may mắn mình đã giết gà, nếu không không biết đã lãng phí bao nhiêu bạc rồi.

Bất quá khi suy nghĩ này lóe lên trong đầu, Trần lão thái thái lại vỗ một cái chát vào trên đùi, hối hận dậm chân huỳnh huỵch, bọn họ ăn cái gì không ăn, lại ăn thứ dược liệu đắt đỏ này.

Thần nha đầu vì sao lại càng lúc lại càng lăn lộn mấy thứ quý giá hơn vậy? Từ cơm gạo tẻ đến trứng gà, từ trứng gà đến gà mái, từ gà mái đến dược liệu.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 57

TÌM LẦM NGƯỜI

Tô đại thái thái không trả lời câu hỏi của Lâm nhị tiểu thư mà chỉ nở một nụ cười đầy thâm ý.

Lâm nhị tiểu thư ngầm hiểu, nhất thời thở dài một hơi nhẹ nhõm: “Cũng không biết những thôn dân đó nghĩ thế nào, cho rằng hiệu thuốc không thu thì họ có thể đem ra chợ bán được sao? Dược liệu cũng không phải là hàng hóa bình thường, có thể là có thầy thuốc lang thang nguyện ý mua nhưng đó thì được mấy người.”

Tô đại thái thái nghĩ một đằng nói một nẻo: “Ta cũng hy vọng bọn họ có thể bán được, dù sao việc thu mua dược này cũng không giống sinh ý làm với giấy phường.”

Trần gia thôn có thể bán được dược liệu cho giấy phường là vì có nha môn đáp ứng, bây giờ tự cho rằng sinh ý đó đã làm tốt lắm liền bắt đầu thu mua các dược liệu khác, chỉ có thể nói bọn họ không biết tự lượng sức mình.

Lâm nhị tiểu thư cười nói: “Cô mẫu thật là thiện tâm, biểu ca đúng là giống cô mẫu, rõ ràng là buôn bán mở hiệu thuốc vậy mà mỗi năm đều phát dược hành thiện.”

Lâm nhị tiểu thư khi nhắc đến Tô Hoài Thanh thì hai má liền đỏ ửng.

Tô đại thái thái nhìn thấy rõ ràng nhưng cũng không nói toạc, một nhà huynh tẩu thích Hoài Thanh cũng không phải chỉ mới ngày một ngày hai, bà cũng từng ngầm ám chỉ với lão thái gia, muốn gả chất nữ cho Hoài Thanh để thân càng thêm thân, thế mà lần nào nói đến chuyện này lão thái gia đều đề cập con bé mồ côi bị bọn buôn người bắt cóc của Tạ gia.

Hiện tại hôn ước của Tô gia và Tạ gia đã không còn, có lẽ có thể nhắc lại chuyện này, tuy rằng hiện tại ca ca chỉ là một tri huyện cỏn con nhưng quan hệ với Tiết Độ Sứ Hoành Hải không cạn, nhà mẹ đẻ của tẩu tẩu cũng giàu có, nhất định đủ sức vì Hoài Thanh dệt hoa trên gấm.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 56

KHÔNG SỢ

Trần Tử Canh nỗ lực nhớ lại những lời a tỷ đã nói qua lúc trước.

“Trong rừng có một đám cóc nhỏ……mọi người đều rất thích chúng.”

Trần Tử Canh trái lương tâm mà tán thành lời này, đúng, không xấu, đôi mắt lồi đó, cái mặt phình phình đó, không xấu tí nào.

Đinh chưởng quầy nhận lấy cóc phơi khô từ tay Trần Tử Canh, cóc được phơi rất vừa nắng, bẻ cóc ra thì lập tức thấy được nhựa cóc vàng ươm bên trong.

Đinh chưởng quầy cân nhắc một chút hỏi: “Cóc này các ngươi có bao nhiêu?”

Tạ Lương Thần nói: “Cóc đã phơi tốt không có nhiều lắm, nhưng chúng ta có thể đi bắt thêm.”

Thấy Đinh chưởng quầy hỏi như vậy quầy đôi mắt Trần Tử Canh không khỏi sáng rỡ lên, cóc nhỏ thật sự sắp biến thành tiền mà mọi người đều yêu thích rồi.

Tạ Lương Thần nói: “Chưởng quầy nếu muốn mua xin cứ đến trong thôn tìm ta, ngoài ra sẵn tiện cũng có thể xem hoàng tinh được phơi trong viện.”

Đinh chưởng quầy chần chờ một lát gật đầu: “Để ta suy nghĩ thêm.” Ông muốn trước tiên dùng số hoàng tinh này hầm một con gà, nếm thử hương vị thế nào sau đó lại vào thôn nhìn xem.

Đọc
error: