KHÔNG SỢ
Trần Tử Canh nỗ lực nhớ lại những lời a tỷ đã nói qua lúc trước.
“Trong rừng có một đám cóc nhỏ……mọi người đều rất thích chúng.”
Trần Tử Canh trái lương tâm mà tán thành lời này, đúng, không xấu, đôi mắt lồi đó, cái mặt phình phình đó, không xấu tí nào.
Đinh chưởng quầy nhận lấy cóc phơi khô từ tay Trần Tử Canh, cóc được phơi rất vừa nắng, bẻ cóc ra thì lập tức thấy được nhựa cóc vàng ươm bên trong.
Đinh chưởng quầy cân nhắc một chút hỏi: “Cóc này các ngươi có bao nhiêu?”
Tạ Lương Thần nói: “Cóc đã phơi tốt không có nhiều lắm, nhưng chúng ta có thể đi bắt thêm.”
Thấy Đinh chưởng quầy hỏi như vậy quầy đôi mắt Trần Tử Canh không khỏi sáng rỡ lên, cóc nhỏ thật sự sắp biến thành tiền mà mọi người đều yêu thích rồi.
Tạ Lương Thần nói: “Chưởng quầy nếu muốn mua xin cứ đến trong thôn tìm ta, ngoài ra sẵn tiện cũng có thể xem hoàng tinh được phơi trong viện.”
Đinh chưởng quầy chần chờ một lát gật đầu: “Để ta suy nghĩ thêm.” Ông muốn trước tiên dùng số hoàng tinh này hầm một con gà, nếm thử hương vị thế nào sau đó lại vào thôn nhìn xem.
Đọc
