Author: admin

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 55

CHÂN THÀNH

Thấy sắc mặt Thường An đột nhiên thay đổi, tiểu nhị đứng bên cạnh vội vàng nơm nớp lo sợ, là hắn đã hiểu sai ý của quý khách, cho dù bị ăn một trận mắng cũng không oan.

Thường An nói tiếp: “Chưởng quầy của ngươi có định gặp bọn họ không?”

Tiểu nhị mím môi cẩn thận đáp: “Chờ khi chưởng quầy hết bận hẳn là sẽ ra gặp.”

Tống Tiện ở bên cạnh nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại của Thường An và tiểu nhị nhưng hắn cũng không quá để bụng, đi thẳng lên lầu hai ngồi xuống, nhìn qua cửa sổ xem khung cảnh rộn ràng nhốn nháo ở bên ngoài.

Cách tửu lầu không xa ngoài kia hình như cũng có vài người đang đứng, nhưng do khoảng cách có chút xa nên không thấy thấy rõ khuôn mặt của bọn họ.

Ánh mắt của Tống Tiện dừng trên người bọn họ một chút, Thường Anh liền ngầm hiểu: “Thường Duyệt ở gần đây, thuộc hạ sẽ đi hỏi thăm một chút.”

Kỳ thật cũng không cần làm như vậy, Thường Duyệt thấy bọn họ đến tửu lâu, nếu thật sự có chuyện gì hắn đã tiến đến bẩm báo, thế nhưng không biết vì nguyên nhân gì Tống Tiện cũng không ngăn cản Thường An.

Hẳn là vì vẫn như cũ không yên tâm về Tạ Lương Thần.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 55

PHI MÃ THÚ

Xú Phù thật ra bản thân nó không phát ra mùi thối mà là lấy phù chú làm trung tâm, văn vẹo linh khí xung quanh nó, do đó làm cho tu sĩ hoặc yêu thú đứng trong vòng trăm mét rơi vào trạng thái “thối”, nếu nói về bản chất thì phù chú này thật ra giống với ảo thuật của thuật sư hơn là phù thuật, chẳng qua thuật sư không cần dùng vật dẫn trung gian như lá phù.

Công dụng của phù chú này cũng không kéo dài, có câu “Ở lâu nơi có mùi thối, dần sẽ không ngửi thấy thối nữa”, qua một thời gian dài, vô luận là hương vị gì thì tu sĩ hoặc yêu thú đều sẽ quen dần với nó.

Nhưng Xú Phù bất quá là thủ đoạn mà Diệp Tố dùng để che giấu một loại phù chú khác mà thôi.

Quả nhiên, rất nhanh có Thạch Dực phát hiện có điểm gì đó không đúng trên người đồng bạn, nó trừng mắt rít một tiếng dài, bay đến dùng chi trước xé Xú Phù.

Móc vuốt sắt bén của nó rạch rách Xú Phù dễ như trở bàn tay, trong nháy mắt hương vị liền tan đi một ít.

Con Thạch Dực này vỗ cách rít lên một tiếng, phát tín hiệu ra xung quanh, rất mau những con Thạch Dực khác cũng bắt đầu tìm kiếm phù chú trên người đồng bạn, học theo con đầu tiên xé rách Xù Phù.

Mùi thối trong Vực Sâu Vô Tận dần dần biến mất, Chu Vân đứng trong giỏ thấy thế nhắc nhở Diệp Tố: “Xú Phù đã mất hiệu lực rồi.”

Diệp Tố cười nói: “Bây giờ mới là bắt đầu.”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 54

XÚ PHÙ

Xung quanh Vực Sâu Vô Tận là nham thạch đen tuyền, nhóm người cứ một mực rơi xuống mãi nhưng vẫn không nhìn thấy đáy.

Bọn họ ở đây đã mất đi cảm giác về thời gian, nhưng vẫn như cũ cảnh giác cao độ trước bất kỳ nguy hiểm không rõ có thể ập từ xó nào ra tới.

Sau khi được Diệp Tố đồng ý, Trình Hoài An liền vẽ phù trận xung quanh giỏ dù.

Ngón trỏ của một bàn tay hắn dựng lên triệu hồi linh lực vẽ một đường dọc cũng một đường ngang sau đó thu ngón tay lại, ngón cái cùng ngón út đồng thời vẽ xuống hình thành phù trượng, cuối cùng lấy ba ngón tay trung gian quệt ba đường ngang như phong ấn linh lực vào đó.

Đồng thời, một bàn tay khác vẽ một vòng tròn ở phía trước, lại vẽ thêm vài vết nghiêng nghiêng.

Cuối cùng Trình Hoài An chụp hai tay lại, ngay sau đó một đạo phù chú phiếm xanh nhạt liền xuất hiện giữa không trung, đạo phù chú bay đến trước vòng tròn kim sắc được vẽ lúc nãy, khảm vào các vệt nghiêng nghiêng, hoàn mỹ đối xứng.

Màu xanh nhạt dần men theo các vệt nghiêng nhuộm vòng tròn kim sắc bên ngoài cũng thành màu xanh.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 54

TIẾP NHẬN

Tống Tiện vừa khom lưng muốn bế Tống lão thái thái lên giường đệm vừa nhanh chóng phân phó quản sự mụ mụ đi mời lang trung.

Lúc này Tống lão thái thái đã thanh tỉnh, xua xua tay: “Không cần, bệnh cũ mà thôi, hôm qua mới bắt mạch xong, cho dù hôm nay có gọi lang trung tới thì cũng không thể bốc toa thuốc khác ngay được.”

Tống lão thái thái biết trong nhà đã xảy ra chuyện, vẫn luôn muốn gọi Tống Tiện trở về trò chuyện, cuối cùng chờ được đến khi thân mình của bà tốt hơn một chút bèn gọi tôn nhi về, không ngờ sức khỏe bà lại như thế này, thấy tình hình trước mắt bà như vậy cũng không nằng nặc bảo Tống Tiện đi dạo trong vườn cùng mình nữa.

Tống lão thái thái ngồi nghỉ ngơi một chút, khi cảm thấy đỡ hơn lúc này bà mới gọi Tống Tiện đỡ bà dậy.

Tống Tiện cảm thấy tổ mẫu lại gầy đi nhiều.

Quản sự mụ mụ thấp giọng nói: “Lão thái thái gần đây ăn uống không tốt, đại gia phải khuyên ngài ấy ăn nhiều hơn một chút mới được.”

Tống lão thái thái ánh mắt trách cứ liếc nhìn quản sự mụ mụ một cái.

Quản sự mụ mụ rũ mắt không dám nói nữa.

Tống Tiện phân phó nói: “Đi chia thức ăn đi, ta bồi tổ mẫu dùng cơm.”

Tống lão thái thái vỗ vỗ mu bàn tay Tống Tiện: “Tổ mẫu không sao, cả ngày không làm gì tất nhiên lượng ăn cũng không nhiều bao nhiêu, con thì không thể như thế được.”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 53

VỰC SÂU VÔ TẬN

Bản thể của Mê Tâm Phi Trùng là một con phi trùng nửa trong suốt, không có lực công kích, đuôi của nó sẽ tản ra một loại chất lỏng có mùi bùn tanh nhẹ có thể mê hoặc nhân tâm, tu sĩ trúng phải loại chất lỏng này sẽ nhìn thấy một tướng mạo giả của bản thân cùng với tâm cảnh, sau đó sẽ bị mê hoặc tâm thần.

Một khi tu sĩ bị mê hoặc, sa vào ảo cảnh mà nó thiết hạ thì Mê Tâm Phi Trùng sẽ lấy thân thể của tu sĩ làm chất dinh dưỡng, sinh ra vô số ấu trùng.

Loại phi trùng nửa trong suốt này tuy không có lực công kích nhưng chỉ cần có tu sĩ tâm đạo không vững mà gặp phải chúng nó thì sẽ cực kỳ dễ xuất hiện vấn đề.

Tương truyền, vào thời kỳ ở trước Thần Vẫn kỳ, các đại tông môn thích dùng Mê Tâm Phi Trùng để thí luyện đệ tử, cách một đoạn thời gian sẽ tiến hành thí luyện một lần, nếu có đệ tử nào không thể thông qua thì sẽ bị bỏ mặc để Mê Tâm Phi Trùng rút hết chất dinh dưỡng đến chết.

Con Mê Tâm Phi Trùng đối diện với Diệp Tố cả đời này chưa bao giờ trải qua chuyện đáng sợ như vậy, nó chưa bao giờ trong một thời gian ngắn mà phải biến ra nhiều tu sĩ cùng với……những thứ lung tung rối loạn nhiều không đếm xuể như thế……

Đến cuối cùng, chất lỏng mê huyễn ở đuôi của Mê Tâm Phi Trùng cạn kiệt, không có cách nào khác ngoài tự sát để kết thúc quá trình biến hình địa ngục này, trực tiếp vỡ ra trước mặt Diệp Tố.

Trong nháy mắt nó vỡ ra thì Diệp Tố liền tỉnh lại khỏi ảo cảnh, nàng quay đầu nhìn chung quanh thì phát hiện bọn họ vẫn còn đang đứng trong thông đạo đi vào Hoang Thành, trước mặt mỗi người đều có một con Mê Tâm Phi Trùng nửa trong suốt đang bay lơ lửng.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 53

TÁN ĐỒNG

Bà tử nhất thời không trả lời câu hỏi của Đông Li tiên sinh.

Làng trên xóm dưới của Trần gia thôn rất hòa thuận vui vẻ, đặc biệt là những hài tử quây xung quanh bà muốn thử nhận biết dược liệu khi bà vừa đến, trên mặt tụi nhỏ tràn đầy mong đợi, tuy rằng bà chỉ ở Trần gia thôn một thời gian ngắn nhưng cảm nhận rõ ràng được sự hàm hậu của thôn dân nơi đây.

Đi vào trong thôn khiến bà bỗng nhớ tới Tây Bắc năm đó khi vẫn còn dưới quyền cai trị của Quảng Dương Vương, trước mắt cũng hiện ra bóng dáng của Quảng Dương Vương cùng Quảng Dương Vương Phi năm nào, nhất thời cảm thấy thật chua xót.

Tạ đại tiểu thư cũng là một người thông minh, nàng biết rõ dẫn thôn dân đi thu dược sẽ không thể cạnh tranh lại được dược thương nên nàng mới cố gắng bào chế Hoàng Tinh, nhưng cũng không biết là Tạ đại tiểu thư định đem Hoàng Tinh đã qua bào chế bán đi đâu?

Bà rất muốn biết, Tạ đại tiểu thư đến tột cùng sẽ có thể dẫn dắt Trần gia thôn đi được đến bước nào?

Hứa Đinh Chân thu hồi suy nghĩ, quay đầu nhìn Đông Li tiên sinh: “Thôn đó không có vấn đề gì, tiên sinh có thể an tâm.” Nói xong bà nhấc chân đi về chỗ ở của mình, đó là một sân viện sát vách với sân của Đông Li tiên sinh.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 52

NGƯỜI CŨNG RẤT TỐT

Bóng người mỗi lúc một gần Tạ Lương Thần hơn nhưng nàng vẫn như cũ không nhúc nhích.

Rốt cuộc người nọ dừng lại, ngồi xổm xuống, thêm củi vào trong bếp lò.

Thanh âm củi cháy bép bép vang lên trong không gian yên tĩnh, nhiệt khí cũng bốc lên nhiều hơn, hơi nóng dừng trên chóp mũi của thiếu nữ, đọng thành từng giọt mồ hôi.

Thiếu nữ theo bản năng muốn giơ tay lên quệt mồ hôi, cánh tay vừa động nàng cũng mở mắt bừng tỉnh, cuống quýt nhìn vào trong nồi.

Thấy nồi to vẫn đang được hơi nước bao phủ thiếu nữ liền nhẹ nhàng thở ra, nhưng ngay lập tức nàng cũng phát hiện cách đó không xa có một bóng người đang ngồi.

Tạ Lương Thần hoảng sợ vội đứng phắt dậy, nhìn kĩ thì ra là bà bà đến ở nhờ nhà nàng lúc chiều, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm nói: “Bà bà, sao ngài lại tới đây?”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 52

MÊ TÂM PHI TRÙNG

Hoang Thành bí cảnh sắp mở ra, vô số tu sĩ từ khắp các nơi của Phù Thế đại lục đổ về, một lòng muốn mạo hiểm mong tìm được pháp bảo, bí kiếp hoặc những đồ vật quý hiếm để gia tăng cảnh giới.

“Huynh có nghe nói gì chưa, Băng Dương bí cảnh ở phía tây đột nhiên mở ra trước thời hạn, ngay ngày hôm qua đã mở ra.”

“Băng Dương bí cảnh? Aiz, sớm biết vậy ta đã chạy tới đó rồi.”

“Ta thì ngược lại, ta thấy Hoang Thành bí cảnh không tồi, tuy rằng vào mười chết chín nhưng có áp chế đối với cảnh giới, chỉ có tu sĩ Kim Đan kỳ cùng Nguyên Anh kỳ mới có thể tiến vào.”

“Đúng vậy, Băng Dương bí cảnh không có áp chế cảnh giới, đại lão Hợp Thể kỳ cũng có thể vào được, đã sớm trở thành nơi thí luyện chuyên chúc của đệ tử Côn Luân Phái và Vạn Phật Tông, mấy tiểu tông tiểu môn như chúng ta có đi vào đi nữa sợ là ngay cả một ngụm canh cũng không húp được.”

Sáng sớm ngày hôm nay dưới lầu khách điếm liền náo nhiệt hẳn lên, ngay cả ở dãy khách phòng phía sau cũng có thể nghe thấy được âm thanh nghị luận ồn ào của các tu sĩ.

Diệp Tố xuống lầu gọi một bình trà, ngồi trong một góc nghe bọn họ nói chuyện.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 51

DỊCH HÌNH PHÙ

Sau khi Minh Lưu Sa, Tây Ngọc cùng với Hạ Nhĩ rời đi, sáu người còn lại đều ở lại khách điếm vừa làm việc riêng vừa đợi bí cảnh mở ra.

Bởi vì Quy Tông Thành là thành của phù tu, kiếm tu không có nhiều nên mấy kiếm tu trong đoàn người không có chỗ để luyện kiếm, cuối cùng Lữ Cửu dứt khoát mời ba người Từ Trình Ngọc ra hậu viện của khách điếm để sửa kiếm thuật cho mình.

Nói là sửa kiếm thuật còn không bằng nói là giao lưu.

Lữ Cửu là một kiếm tu “ba không” xuất thân từ một nơi thâm sơn cùng cốc, không sư phụ, không tông môn, không tài nguyên, có thể đi đến được hiện tại kiếm thuật của nàng không thể nói là tốt nhưng chắc chắn là thực dụng nhất, mỗi chiêu đều rất nhanh, mỗi chiêu đều là sát chiêu lấy mạng.

Nếu không ra được sát chiêu trong tích tắc thì người chết chính là nàng.

Có đôi khi Lữ Cửu ra chiêu mà ngay đến Từ Trình Ngọc đều phải tiếp chiêu cẩn thận.

Bọn họ là thân truyền đệ tử Ngô Kiếm Phái, trên người lúc nào cũng có các loại pháp bảo, không cần lo lắng chuyện sinh tử nên có vài chiêu thức nhìn thì đẹp nhưng không quá thực dụng khi chiến đấu.

“Đang nhìn gì đó?” Diệp Tố vào phòng Du Phục Thời, khó có dịp thấy được hắn đang không ngủ mà ngược lại đang đứng ở bên cửa sổ, nàng cũng bước tới nhìn theo tầm mắt của tiểu sư đệ.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 51

CÓ NGƯỜI TỚI

Sau khi Trần gia thôn nổi danh thì thường có thôn dân tìm đến bán dược liệu.

“Dược liệu này có thu không?”

“Thu với gia bao nhiêu?”

Là hai câu hỏi mà Tạ Lương Thần nghe được nhiều nhất.

Sau khi lượng dược liệu cung cho giấy phường nhiều lên, trong tay Tạ Lương Thần cũng đã tích cóp được một khoảng vốn nhỏ, thế nên nàng đã thương lượng với Trần Vịnh Thắng, bắt đầu thu mua một ít dược liệu thường thấy ở phương bắc.

Ví dụ như Sài Hồ, Thông Khí.

Các thôn dân cũng lục tục học nhận biết những dược liệu này.

Các cụ lớn tuổi trong thôn không học được mau như mấy đứa nhỏ, mấy nhóc choai choai tay chân lanh lẹ, lại thường xuyên chạy tới chạy lui trong núi gặp được dược liệu tương tự đều sẽ về hỏi lại nên vài lần như vậy liền có thể nhận biết được rõ ràng.

Ngay cả mấy tiểu hài tử như Hắc Đản, có Trần Tử Canh bên cạnh chỉ điểm, mấy nhóc cũng học được thất thất bát bát.

Đọc
error: