Author: admin

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 56

KHÔNG SỢ

Trần Tử Canh nỗ lực nhớ lại những lời a tỷ đã nói qua lúc trước.

“Trong rừng có một đám cóc nhỏ……mọi người đều rất thích chúng.”

Trần Tử Canh trái lương tâm mà tán thành lời này, đúng, không xấu, đôi mắt lồi đó, cái mặt phình phình đó, không xấu tí nào.

Đinh chưởng quầy nhận lấy cóc phơi khô từ tay Trần Tử Canh, cóc được phơi rất vừa nắng, bẻ cóc ra thì lập tức thấy được nhựa cóc vàng ươm bên trong.

Đinh chưởng quầy cân nhắc một chút hỏi: “Cóc này các ngươi có bao nhiêu?”

Tạ Lương Thần nói: “Cóc đã phơi tốt không có nhiều lắm, nhưng chúng ta có thể đi bắt thêm.”

Thấy Đinh chưởng quầy hỏi như vậy quầy đôi mắt Trần Tử Canh không khỏi sáng rỡ lên, cóc nhỏ thật sự sắp biến thành tiền mà mọi người đều yêu thích rồi.

Tạ Lương Thần nói: “Chưởng quầy nếu muốn mua xin cứ đến trong thôn tìm ta, ngoài ra sẵn tiện cũng có thể xem hoàng tinh được phơi trong viện.”

Đinh chưởng quầy chần chờ một lát gật đầu: “Để ta suy nghĩ thêm.” Ông muốn trước tiên dùng số hoàng tinh này hầm một con gà, nếm thử hương vị thế nào sau đó lại vào thôn nhìn xem.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 70

GÃY KIẾM

Bất luận là thân hình hay khuôn mặt Du Phục Thời đều quá mê hoặc nhân tâm, khó trách Tây Ngọc lại che mũi chạy trối chết, bất quá đại sư tỷ đã sớm nhìn quen.

“Ngủ mấy ngày rồi? Cũng nên dậy thôi.” Diệp Tố bình tĩnh đối nói với Du Phục Thời trong phòng.

Du Phục Thời miễn cưỡng nghe lời phàm nhân này nói, chậm rãi đứng lên, giơ tay nhấc chân đều mang theo vẻ lười biếng tản mạn.

Tầm mắt của Dịch Huyền xẹt qua Du Phục Thời, cuối cùng dừng trên mặt Diệp Tố, đại sư tỷ thế mà lại không có chút nào không vui, tựa hồ đối với việc đối phương không đáp lời là một việc rất thường tình.

Lúc còn ở Thiên Cơ Môn, Dịch Huyền chưa bao giờ dậy muộn một lần nào, hắn hiếu thắng, cũng không muốn nhận thua, thậm chí thời gian tu luyện của hắn nhiều lúc còn dài hơn cả Diệp Tố.

Dịch Huyền chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày nhiều ra thêm một tên tiểu sư đệ, đối phương không chỉ không tu luyện mà còn đúng lý hợp tình ngủ nướng, thế nhưng đại sư tỷ lại cũng mặc kệ không quản.

“Nếu đã là đệ tử Thiên Cơ Môn thì buổi sáng nên đúng giờ dậy tu luyện.” Dịch Huyền nhìn về phía Diệp Tố, có nề nếp nói. “Đại sư tỷ, trước kia chính tỷ đã nói như vậy.”

Diệp Tố: “Đệ ấy…… Phương pháp tu luyện của đệ ấy không giống người thường.”

Nàng có thể yêu cầu gì với một yêu thú đây?

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 69

TỬ KHÍ (Khí màu tím)

Giờ phút này Diệp Tố đứng ở chính giữa, hai bên là tiểu sư đệ cũ và mới, nội tâm nàng cảm thấy lời của tiểu sư đệ cũ rất chính xác, cứ mãi nắm tay Du Phục Thời xác thật có chút không hợp lẽ lắm.

Nàng đang định buông tay thì đột nhiên Du Phục Thời đứng bên phải xoay bàn tay nắm lấy tay nàng, nhìn vào trên không có vài người ngự kiếm bay qua: “Diệp Tố, hiện giờ chưa có tàu bay nhưng ở đây có thể ngự kiếm.”

Diệp Tố vừa rồi còn khoác lác khi nào có tiền sẽ làm tàu bay lớn cho tiểu sư đệ: “……Được, ta chở đệ đi lên.”

Vì thế Diệp Tố không dắt tay tiểu sư đệ mới nữa mà đổi thành Du Phục Thời đứng ở phía sau nắm quần áo của đại sư tỷ.

“Đại sư tỷ cũng đứng một ngày rồi, để ta ngự kiếm mang hắn đi lên.” Dịch Huyền duỗi tay định kéo Du Phục Thời xuống nhưng lại bị né tránh.

Du Phục Thời liếc mắt nhìn hắn, đứng ở sau lưng Diệp Tố, vẻ mặt chán ghét nói ra một câu: “Đồ xấu xí nhiều chuyện.”

“……” Tay Dịch Huyền nắm chặt kiếm, tựa hồ ngay sau đó sẽ lập tức rút kiếm ra bổ về phía Du Phục Thời.

“Đại sư tỷ, hai người về trước nghỉ ngơi đi.” Hạ Nhĩ tiến lên ngăn Dịch Huyền lại, phòng ngừa phát sinh tình huống đồng môn tương tàn.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 68

CƯNG CHIỀU

Phương thức di chuyển của tu chân giới khá đa dạng, có ngự kiếm, phi thú, quyển trục, Truyền Tống Trận, còn có một loại nữa đó chính là tàu bay.

Hai loại đầu tiên có độ tự do cao nhất, quyển trục và Truyền Tống Trận đều có điểm hạn chế đó chính là chỉ đến được điểm đến cố định, còn tàu bay thì……chỉ được dùng khi đại tông môn có hoạt động lớn, ví dụ như sau này khi tham gia tông môn đại bỉ, các tông môn sẽ phải đến Côn Luân, lúc đó nhất định tàu bay sẽ được sử dụng để chở tất cả các đệ tử qua đó để phô trương thanh thế của tông môn.

Đây là lần đầu tiên Diệp Tố đi Truyền Tống Trận, cảm giác rất là kỳ diệu.

Nếu so ra thì tốc độ của quyển trục cao hơn, có thể trực tiếp đưa người đến đích đến, Truyền Tống Trận thì chậm hơn thế nhiều.

Sau khi bọn họ trả linh thạch sẽ đứng vào trong Truyền Tống Trận, tu sĩ phụ trách vận hành Truyền Tống Trận đều có cảnh giới Hóa Thần kỳ trở lên, linh thạch chính là trả cho bọn họ.

Sau khi Truyền Tống Trận được khởi động, trên mặt đất sẽ dâng lên một luồng sáng, bao phủ lấy mọi người, bao gồm ba vị tu sĩ khởi trận.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 67

TĂNG LIỀN HAI GIAI

Ngắn ngủn có mấy ngày, lời đồn đãi Mộc Kỉ đại sư xuất thân từ Trảm Kim Tông truyền đi mỗi lúc một nghiêm trọng.

Phía Trảm Kim Tông không lên tiếng thừa nhận cũng không ra mặt phủ nhận, thái độ ái muội khiến cho người ngoài nhìn vào càng thêm tin tưởng Mộc Kỉ đại sư có quan hệ với Trảm Kim Tông.

Hoàng Nhị Tiền cũng không cách nào có thể dập được những tin đồn này, gương mặt hắn hiện trên truyền tin ngọc điệp đầy vẻ bực bội: “Có thể truyền khắp tu chân giới trong thời gian ngắn như vậy, ta không tin không có ai lén ở phía sau thúc đẩy.”

Hắn rõ ràng đã thả ra tin tức Mộc Kỉ đại sư không phải là người Trảm Kim Tông nhưng không một ai tin cả, còn nói là do Trảm Kim Tông cố ý nhờ tay hắn phủ nhận.

“Trảm Kim Tông muốn cọ thanh danh mà thôi.” Diệp Tố mặt vô biểu tình nói thẳng, nghĩ đến bọn họ có thể bắt tay với Toàn Điển Hành phong sát Thiên Cơ Môn thì liền biết không phải loại hiền lành gì.

“Môn phái lớn như thế mà lại làm ra chuyện không biết xấu hổ thế này.” Hoàng Nhị Tiền quả thực phẫn nộ tột đỉnh, “Mặt cũng không cần nữa rồi.”

Diệp Tố rũ mắt nhìn nhìn ngón tay của mình, đạm mạc nói: “Chắc là vì muốn tạo thanh thế cho ai đó.”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 66

“Thiên Đạo Chúc Nguyện mà thôi.” Diệp Tố cũng không quá để ý đến thứ có tính ngẫu nhiên thế này, có được nó cũng không đại biểu năng lực luyện khí của nàng tăng lên, “Bất quá hẳn là có thể bán được với giá tốt.”

Hoàng Nhị Tiền vẫn còn đang trong trạng thái khiếp sợ, trong tai không ngừng quanh quẩn “Thiên Đạo Chúc Nguyện mà thôi”, hắn trừng lớn đôi mắt nhìn Diệp Tố, gương mặt khô gầy đều kích động đến đỏ cả lên: “Cái gì mà thôi chứ! Cô có biết pháp khí được Thiên Đạo Chúc Nguyện đánh dấu có bao nhiêu đáng giá không, ta nói cho cô nghe, lần này nhất định phát tài rồi!”

“Chính mình luyện chế ra được pháp khí tốt mới là con đường ổn định, không nên ký thác hy vọng vào Thiên Đạo mờ mịt hư vô.” Diệp Tố nhàn nhạt nói, “Đến lúc đó phiền ngươi bán giá tốt một chút.”

“Đó là tất nhiên rồi.” Hoàng Nhị Tiền sắp cảm động đến rơi lệ, “Lúc trước ta còn hoài nghi cô, may mà ta đã đáp ứng sát nhập Văn Đông vào dưới trướng Thiên Cơ Môn.”

Nào là Hàn Tinh Bùn, nào là Thiên Đạo Chúc Nguyện pháp phí, hắn chọn theo đúng người rồi.

“Yên tâm, ta nhất định sẽ bán nó thật tốt!” Hoàng Nhị Tiền nhìn đôi tay của Diệp Tố nói, “Cô phải cẩn thận bảo vệ đôi tay này đấy, đây chính là đôi tay đã luyện chế ra pháp khí được Thiên Đạo Chúc Nguyện.”

Diệp Tố: “……”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 65

THIÊN ĐẠO CHÚC NGUYỆN

“Lần này Ngô Kiếm Phái Từ Trình Ngọc, Chu Vân cùng với Mã Tòng Thu đều không xuất hiện ở Băng Dương bí cảnh, nghe nói là đi Hoang Thành bí cảnh.”

“Hoang Thành bí cảnh? Không phải là bí cảnh đã sụp…… Chẳng lẽ bọn họ lấy được trấn cảnh chi bảo?”

“Không thể nào đâu, Từ Trình Ngọc đó đâu lợi hại đến thế.”

“Nhưng ta nghe nói hắn cũng đã là Nguyên Anh kỳ, lần tông môn đại bỉ này hắn có thể là một đối thủ mạnh của chúng ta đấy.”

“Nguyên Anh kỳ thì thế nào, ngươi cảm thấy có Nguyên Anh kỳ nào đánh thắng được Lục sư huynh của chúng ta sao?”

“Lục sư huynh.” Một người bên cạnh hô lên.

“Đúng không.” Người nói chuyện lúc nãy còn đang muốn tiếp tục nói nhưng đột nhiên lại thấy thần sắc của những người khác có gì đó không đúng, rốt cuộc chậm nửa nhịp quay đầu nhìn lại thì thấy Lục Trầm Hàn mặc bạch y từ phía sau đi tới.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 64

SÁT KHÍ

Hoàng Nhị Tiền không có tiền, thậm chí còn thiếu một đống nợ.

“Các ngươi ở Hoang Thành bí cảnh cũng bị cướp sao?” Khuôn mặt Hoàng Nhị Tiền trên truyền tin ngọc điệp nhăn nhó.

“Cũng? Ngươi bị cướp à?” Diệp Tố kinh ngạc, từ trước đến nay không phải Hoàng Nhị Tiền tiến vào bí cảnh chỉ chăm chăm nhân lúc người ta cháy nhà mà đi hôi của, hét giá lên trời thôi sao?

“Đừng nhắc nữa, cô có nghe nói qua Băng Dương bí cảnh không, ta đã đi vào đó.” Hoàng Nhị Tiền vươn ngón tay ra đếm đếm, “Côn Luân Phái, Ngô Kiếm Phái, Vạn Phật Tông, Hợp Hoan Tông, còn có Ngũ Hành Tông cùng Đan Tông, phàm là chỉ cần tông môn có chút danh tiếng đều phái đệ tử đi vào, còn chưa kể các môn phái nhỏ cùng với tán tu, cả cái bí cảnh chật ních.”

Diệp Tố gật đầu: “Cho nên ngươi vốn định vào đó đục nước béo cò, kết quả không kiếm được đồng nào còn bị đánh cướp.”

“……” Hoàng Nhị Tiền đau khổ trầm mặc.

Diệp Tố lại hỏi: “Ngươi bị ai đánh cướp?”

“Hợp Hoan Tông.” Hoàng Nhị Tiền nhắc tới chuyện này liền tức muốn xì khói, “Bất quá chỉ là thuận tay mang ta một đoạn đường đi ra ngoài, vậy mà bọn họ nói ta quá xấu, phải nộp phí người xấu! Nếu không phải do quyển trục của ta bị yêu thú đoạt mất thì còn lâu ta mới cầu bọn họ.”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 63

LẤY THÂN NUÔI TRẬN

Bầu trời trên hoang thổ dần dần tối lại, bão cát đen thổi quét ập đến, ẩn ẩn có khí thế che trời lấp đất, phảng phất như nó biết có người muốn chạy trốn ra ngoài nên muốn phá hủy hết thảy mọi thứ.

Hơi thở mang điềm xấu như lan tràn khắp giới, mọi người đều biết rõ nếu lần này không thể ra được thì sẽ không còn cơ hội nào nữa.

Trình Hoài An đẩy nhanh tốc độ đề bút, hắn hoàn thành được cực kỳ nhanh.

Diệp Tố cũng không chậm, nhưng phù văn trên khối bia ở trung tâm quá mức phức tạp, lại cực kỳ hao tâm tổn sức nên lúc này nàng vẫn chưa vẽ xong.

Còn Liên Liên bên này khi vẽ được một nửa phù văn thì tay cầm bút của nàng đã phát run lẩy bẩy, không cách nào có thể tiếp tục vẽ được.

Đau, loại đau đớn từ trong xương phát ra khiến tay nàng run lên dữ dội, Liên Liên theo bản năng chỉ muốn trốn tránh.

“Cô làm sao vậy?” Chu Vân phụ trách ngự kiếm mang nàng lên chỗ cao của tấm bia, thấy Liên Liên thật lâu không động bút, không khỏi hỏi.

“Không có việc gì.” Tay trái của Liên Liên dùng sức chế trụ tay phải, cưỡng chế bản thân tiếp tục vẽ tiếp.

Vết thương của nàng đã lành từ lâu, không nên cảm giác thấy đau đớn nữa.

Sắc mặt Liên Liên tái nhợt, nàng cắn chặt răng, tay trái dùng sức nắm lấy tay phải tiếp tục vẽ.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 62

NGHỊCH CHUYỂN SINH TỬ TRẬN

Vẻ mặt Đồ Thế bình tĩnh bảo Diệp Tố đi xuống.

Diệp Tố điều khiển kiếm hạ xuống đất, nhíu mày nhìn Trình Hoài An và Liên Liên đã được Đồ Thế phong bế tâm mạch linh phủ, lúc vẽ phù họa lên những tấm bia đá trước đó tuy rằng có chút cố sức nhưng chưa từng khiến bọn họ chịu thương nặng như vậy.

“Đây là trận trung trận, kết hợp giữa phù trận và pháp trận, có hai mắt trận, một ở phía tây một ở trung tâm.” Đồ Thế tay cầm pháp trượng, bình tĩnh nói, “Các bia đá ở phía tây trước đó đã đứt gãy tám, chín phần, sát khí của trận toàn bộ đã tụ về đây, đại hung.”

“Đồ tiền bối, vậy chúng ta phải giải quyết như thế nào?” Từ Trình Ngọc hỏi.

“Trận này đã chết, trừ phi có Độ Kiếp đại năng ở đây bổ khuyết những phù văn này, nếu không người bình thường động vào thì chỉ có một con đường chết.” Đồ Thế nhìn về phía Diệp Tố nói, “Cách giải quyết duy nhất đó là sau khi ta loại bỏ sát khí ở pháp trận phía tây, ngươi cùng hai người bọn họ nhanh chóng tu bổ phù văn trên những tấm bia ở phía tây và cả tấm bia ở trung tâm kia để mở ra hai mắt trận, nghịch chuyển sinh tử trận, lúc đó mới có thể rời khỏi đây.”

Từ Trình Ngọc nghe vậy thở dài một hơi nhẹ nhõm, vẫn còn có biện pháp để ra ngoài.

Đọc
error: