Author: admin

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 79

HỖN ĐẤU

Sau khi Diệp Tố nói xong, Du Phục Thời đã chán ngồi ngốc trên đài nên dứt khoát nói: “Không muốn đi.” Nghe thôi đã thấy rất mệt.

“Trước mắt điểm số của đệ là cao nhất, nếu tên vẫn còn trong vòng một ngàn người đầu tiên thì cũng không nhất thiết phải tham gia hỗn đấu.” Diệp Tố qua đây báo cho tiểu sư đệ biết tình huống có thể phát sinh trong một tháng tới mà thôi, cũng không trông mong hắn sẽ tham gia để giành thêm điểm.

Du Phục Thời bỗng nhiên do dự nhìn về tấm bia đá ở cách đó không xa: “Tên của những người đó sẽ nằm ở trên ta sao?”

Diệp Tố: “…… Điểm cao hơn tất nhiên sẽ nằm trên.”

“Ta tham gia.” Du Phục Thời lập tức thay đổi chủ ý, hắn không muốn tên của khác ở trên tên của mình, đành phải vất vả lên lôi đài đứng nhiều thêm một lúc vậy.

Khấp Huyết kiếm ở bên cạnh yên lặng thấm ra vài giọt huyết lệ.

Việc tiểu sư đệ đổi ý xoành xoạch cũng không khiến Diệp Tố ngoài ý muốn, nàng cười nói: “Tùy đệ, chỉ cần sau khi lôi đài hỗn đấu kết thúc đệ vẫn còn lưu lại trên đài là được.”

Giống như lời Diệp Tố đã nói, ngày hôm sau trên sân thi đấu liền có nhiều lôi đài lớn được dựng lên, hỗn đấu chính thức mở ra.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 78

BÁN HÀNG CÔNG KHAI

“Bán cho ta! Ta mua! Ta mua!” Phù sư thanh niên nỗ lực giãy giụa rơi khỏi lôi đài, nằm lăn trên mặt đất ngửa đầu hỏi Diệp Tố, “Đây là pháp khí gì, sao lại lợi hại đến vậy?”

Diệp Tố khiêng ống pháo nhảy xuống, sờ sờ thân pháo: “Phù Pháo Ống, bên trong có khắc một phù trận nhỏ giúp gia tăng lực công kích, ngươi bỏ phù chú vào đây sau đó bắn ra thì hiệu quả sẽ được tăng gấp đôi.”

Lá phù vừa rồi nàng cho vào cũng là Bạo Phù, trải qua sự gia tăng công hiệu của Phù Pháo Ống liền có thể trực tiếp bắn đối thủ bay xuống đài.

“Phù trận……có thể dùng bao nhiêu lần?” Thanh niên cũng là phù sư nên cũng biết phù chú đều có giới hạn.

“Phù trận được khắc bằng chu sa loại tốt nên ít nhất có thể dùng được mười lần.” Diệp Tố vỗ vỗ Phù Pháo Ống nói, “Sau khi phù trận hết hiệu lực thì ngươi cứ khắc thêm phù chú vào hình thành phù trận lại một lần nữa là được.”

Nàng vẽ ra hết những phù chú cần thiết để tạo thành phù trận cho đối phương.

Tuy rằng Phù Pháo Ống này có hạn chế về số lần dùng nhưng thanh niên phù sư vẫn lấy ra linh thạch ném cho Diệp Tố: “Được, ta mua.”

Diệp Tố tiếp lấy túi linh thạch, sau khi đếm qua số lượng không sai thì giao Phù Pháo Ống cho hắn: “Giao dịch vui vẻ.”

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 57

TÌM LẦM NGƯỜI

Tô đại thái thái không trả lời câu hỏi của Lâm nhị tiểu thư mà chỉ nở một nụ cười đầy thâm ý.

Lâm nhị tiểu thư ngầm hiểu, nhất thời thở dài một hơi nhẹ nhõm: “Cũng không biết những thôn dân đó nghĩ thế nào, cho rằng hiệu thuốc không thu thì họ có thể đem ra chợ bán được sao? Dược liệu cũng không phải là hàng hóa bình thường, có thể là có thầy thuốc lang thang nguyện ý mua nhưng đó thì được mấy người.”

Tô đại thái thái nghĩ một đằng nói một nẻo: “Ta cũng hy vọng bọn họ có thể bán được, dù sao việc thu mua dược này cũng không giống sinh ý làm với giấy phường.”

Trần gia thôn có thể bán được dược liệu cho giấy phường là vì có nha môn đáp ứng, bây giờ tự cho rằng sinh ý đó đã làm tốt lắm liền bắt đầu thu mua các dược liệu khác, chỉ có thể nói bọn họ không biết tự lượng sức mình.

Lâm nhị tiểu thư cười nói: “Cô mẫu thật là thiện tâm, biểu ca đúng là giống cô mẫu, rõ ràng là buôn bán mở hiệu thuốc vậy mà mỗi năm đều phát dược hành thiện.”

Lâm nhị tiểu thư khi nhắc đến Tô Hoài Thanh thì hai má liền đỏ ửng.

Tô đại thái thái nhìn thấy rõ ràng nhưng cũng không nói toạc, một nhà huynh tẩu thích Hoài Thanh cũng không phải chỉ mới ngày một ngày hai, bà cũng từng ngầm ám chỉ với lão thái gia, muốn gả chất nữ cho Hoài Thanh để thân càng thêm thân, thế mà lần nào nói đến chuyện này lão thái gia đều đề cập con bé mồ côi bị bọn buôn người bắt cóc của Tạ gia.

Hiện tại hôn ước của Tô gia và Tạ gia đã không còn, có lẽ có thể nhắc lại chuyện này, tuy rằng hiện tại ca ca chỉ là một tri huyện cỏn con nhưng quan hệ với Tiết Độ Sứ Hoành Hải không cạn, nhà mẹ đẻ của tẩu tẩu cũng giàu có, nhất định đủ sức vì Hoài Thanh dệt hoa trên gấm.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 77

PHÁO ỐNG PHIÊN BẢN TU CHÂN

Từ sau khi tiểu sư đệ có mõ thì càng lúc càng gõ thường xuyên hơn, giống như bị thần siêng năng nhập, phải chi tu luyện cũng có thể chăm chỉ như vậy thì tốt biết mấy.

Hơn một tháng trôi qua, mọi người thế nhưng cũng dần quen với tiếng gõ mõ vào ban đêm.

Cửa sổ của gian phòng phía tây đang hé mở, ánh trăng xuyên qua bệ cửa sổ chiếu vào trong phòng, mành lụa nhẹ nhàng lay động, trong phòng dần dần tràn ra một cỗ mùi thơm lạ lùng như có như không.

Một mảnh mành tốc bay lên lộ ra dung nhan như ngọc của người mặc trường bào đen đang nằm trên giường. Du Phục Thời hai mắt hơi nhắm, giữa trán thấm ra một tầng mồ hôi mỏng, một bàn tay vô thức vò chặt góc chăn bên người, đầu ngón tay vì siết lại mà có chút trắng bệt.

“Đây là cái gì?”

Du Phục Thời nghe được thanh âm của chính mình, có chút trúc trắc khô sáp, dường như là rất ít khi mở miệng nói chuyện.

Hắn nhìn về nơi phát ra thanh âm nhưng chỉ có thể nhìn thấy hai bóng người mơ hồ, nhưng tiềm thức hắn nhận ra được người đứng đối mặt với hắn đằng kia chính là bản thân.

“Mõ.” Người đứng đưa lưng về phía Du Phục Thời đẩy mõ đến cho hắn đứng ở đối diện, lại lấy ra một quyển sách, “Còn đây là Thanh Tâm Chú, ta lật xem qua thì thấy có hơn ba mươi loại, vừa gõ vừa niệm ngươi hẳn là sẽ có thể tốt hơn.”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 76

GÕ MÕ

Đại sư tỷ đang suy nghĩ về việc kiếm linh phản phệ thì đột nhiên thấy một cổ tay thon dài duỗi đến trước mặt: “…….”

Vị tiểu sư đệ nào đó quang minh chính đại ăn vạ thế này ắt là có mưu đồ gì đó, nhưng nàng vẫn giả vờ không hiểu, giương mắt nhìn hắn: “Nên là?”

“Tay đau.” Du Phục Thời tiếp tục nhứ nhứ tay đến trước mặt phàm nhân này để nàng thấy rõ hơn dấu hơi đỏ trên cổ tay hắn, “Không viết chữ nổi.”

Tầm mắt của đại sư tỷ không tự giác mà nhìn xuống, bàn tay trước mặt trắng như sứ, đầu ngón tay hồng hồng phấn rất đáng yêu, nhưng vài đường gân xanh rõ ràng trên mu bàn tay vẫn cho biết đây là tay của một người đàn ông.

—— thật đẹp.

Là hai từ mà trong đầu Diệp Tố có thể nghĩ ra được lúc này.

Hẳn là bất mãn vì đối phương trầm mặc hồi lâu, một bàn tay khác của Du Phục Thời không kiên nhẫn mà vẫy vẫy trước mặt nàng: “Diệp Tố, ta bảo là ta viết chữ không nổi.”

“Nghe rồi.” Diệp Tố dời mắt, thuận miệng đồng ý.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 75

TÀ KIẾM CÓ LINH

Hình ảnh trên lôi đài hết sức quỷ dị, Du Phục Thời đứng ở trung tâm từ đầu đến cuối không hề động tay, chỉ có Khấp Huyết kiếm tự mình ra sức nghênh chiến các đệ tử Ngô Kiếm Phái không ngừng nhảy lên lôi đài.

Có vài đệ tử cho rằng Du Phục Thời đang âm thầm điều khiển Khấp Huyết Kiếm nên muốn nhân cơ hội tấn công hắn, kết quả là căn bản không thể đến gần. Chỉ cần tới gần một chút thôi Khấp Huyết kiếm liền sẽ giống như phát điên mà chém đối thủ văng xuống đài.

“Thần thức thao tác?” Tân Thẩm Chi nhìn chằm chằm Du Phục Thời trên đài một lát sau đó liền phủ nhận suy đoán của chính mình, “Hắn chỉ mới là Kim Đan sơ kỳ, không có thần thức.”

Kim Đan sơ kỳ đã dùng thần thức là Diệp Tố đứng một bên yên lặng không nói lời nào.

Sau khi một đệ tử nữa bị Khấp Huyết kiếm đánh bay xuống đài, Tân Thẩm Chi giơ tay bảo mọi người tạm ngừng, chính mình nhảy một bước phi lên giữa đài, cầm lấy Khấp Huyết kiếm để xem xét.

Khi tay ông vừa chạm tới chuôi kiếm của Khấp Huyết kiếm thì một cổ huyết sát khí khổng lồ liền không báo trước mà ập đến trước mặt, cơ hồ khiến người không thể hít thở nổi, Tân Thẩm Chi ngây người, trong chớp mắt đó Khấp Huyết kiếm liền bay trở về bên cạnh Du Phục Thời, dừng trong tầm tay của hắn, bộ dáng cực kỳ an phận.

Tân Thẩm Chi: “……”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 74

YÊU TINH VẠN NĂM

Trên bàn đá, Khấp Huyết kiếm nằm dưới ánh mắt trời có vẻ cực kỳ vô hại, chuôi kiếm huyết ngọc ánh nhuận lộ ra khỏi bàn, dưới ánh nắng như ẩn ẩn hiện lên vầng cầu vồng, ở giữa chuôi kiếm hình như có một ký hiệu hình tròn nhưng quá mờ không còn thấy rõ nữa, trông có vẻ như là bị cố ý mài đi. Khối cổ bạc vốn bao bọc toàn thân lưỡi kiếm nay đã có chỗ bị tróc vỡ, lộ ra huyết ngọc bên trong.

Minh Lưu Sa vươn ra một ngón tay sờ sờ tầng cổ bạc trên thân Khấp Huyết kiếm: “Đồ, tốt.”

Huyết ngọc này vừa nhìn liền biết là vật phi phàm, nhưng cổ bạc khóa lại thân kiếm cũng không thua kém chút nào, thậm chí còn có thể áp chế được huyết sát khí, cũng không biết cổ bạc này được tạo thành từ tài liệu gì.

Tây Ngọc kề sát mặt vào thân kiếm để nhìn những hoa văn phức tạp trên đó, sao đó ngồi thẳng dậy lắc lắc đầu, chỉ nhìn một chút thôi mà nàng đã cảm thấy hoa mắt chóng mặt, nghi hoặc hỏi, “Trên lưỡi kiếm này còn có cả trận pháp cùng phù chú ư?”

Diệp Tố liếc mắt nhìn Khấp Huyết kiếm một cái sau đó hơi ngửa đầu uống cạn chén trà: “Có, hẳn là dùng để trấn áp huyết ngọc.”

Lúc trước trong Kiếm Trủng, khi nàng cầm lấy nó đã xem qua nhưng xem không hiểu.

Bất quá nàng có thể xác định, vị luyện khí sư đó chọn một thứ tà vật thế này để làm lưỡi kiếm, sau đó lại bọc một lớp cổ bạc bên ngoài huyết ngọc, thậm chí còn hao tâm tổn sức khắc lên thân kiếm các loại phù văn pháp trận để trấn áp sát khí, chỉ vì một mục đích duy nhất.

—— để người cầm kiếm không phải chịu huyết sát khí ảnh hưởng đến.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 73

CỔ BẠC HUYẾT NGỌC

Diệp Tố nhìn mặt vỡ của Trọng Minh đao, có chút kinh ngạc, điểm khác biệt lớn nhất của đao và kiếm chính là một bên là lưỡi đơn còn một bên là lưỡi đôi, vì chiều dài và độ rộng thực ra không có sự quy định cụ thể.

Nàng đã từng gặp qua kiếm có lưỡi còn rộng hơn những thanh đao bình thường, hoặc là một vài thanh đao còn dài hơn cả kiếm.

“Cho ta nhìn thử một chút.” Diệp Tố bước tới muốn mượn Dịch Huyền Trọng Minh đao để xem xét.

Khi cầm được trên tay thì nàng liền phát giác ra được chỗ nào không đúng, mặt vỡ này không phải là một mặt vỡ chân chính, hay nói cách khác cây đao này từ lúc thành hình đã có bộ dáng như thế này.

Ngón tay Diệp Tố vuốt nhẹ theo sống đao: “Thanh đao này……nguyên bản vốn là một thanh kiếm.”

Vị luyện khí sư kia hẳn là ban đầu muốn luyện chế ra một thanh kiếm, không biết vì sao khi sắp hoàn thành lại đột nhiên thay đổi chủ ý, cắt bỏ đoạn mũi kiếm đồng thời bịt lại một bên lưỡi kiếm.

Giấu lưỡi đoạn mũi……thú vị đấy.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 72

TRỌNG MINH ĐAO

Huyết sát lệ khí không biết khi nào đã tan biết không tăm hơi, mọi người trên thông đạo lần lượt đứng thẳng dậy, Du Phục Thời cánh tay đưa ngang nắm lấy thanh kiếm vừa chủ động bay ra.

Thanh kiếm này toàn thân như được làm từ một khối cổ bạc, chuôi kiếm lại là hồng ngọc, trên thân kiếm các loại hoa văn phức tạp được khắc đến tinh mịn, hai bên mặt kiếm đều có lỗ hổng, trông như là một thanh cổ kiếm đã trải qua vô số trận chiến, chứng kiến thế sự xoay vần, chỗ quỷ dị chính là những lỗ hổng trên thân kiếm lại có màu đỏ, nhìn lâu thậm chí còn mơ hồ thấy màu đỏ như đang lưu động.

 “Ngươi làm gì?” Dịch Huyền thần sắc lạnh băng nhìn về phía Du Phục Thời.

Du Phục Thời nắm kiếm, một lần nữa lặp lại: “Của ta.”

Hẳn là do động tĩnh của bọn họ quá lớn, có vài đệ tử vốn đã đi qua đoạn giữa của thông đạo lúc này cũng quay đầu lại cảnh cáo nói: “Trong Kiếm Trủng nghiêm cấm tranh đoạt đánh nhau.”

Diệp Tố bên này lại đang thất thần, nàng nhỡ rõ thanh kiếm ẩn ẩn có huyết quang di động này trong nguyên tác chính là kiếm mà sau này Dịch Huyền sẽ dùng.

—— Khấp Huyết kiếm, mỗi khi giết một người, thân kiếm sẽ tự động thấm ra một giọt máu, thế nên mới tên là Khấp Huyết.

Cả thanh kiếm được đúc thành từ một khối huyết ngọc hoàn chỉnh, tục truyền đã từng uống no máu của mấy vị thần ma, có được lực lượng ngập trời, nhưng cái gì cũng có cái giá của nó, thanh kiếm càng mạnh sẽ dễ làm người cầm kiếm lạc mất tâm trí, tầng cổ bạc bao lấy thân kiếm chính là vì áp chế huyết sát lệ khí của nó.

Trong nguyên tác khi Dịch Huyền có được thanh kiếm này, tầng cổ bạc trên kiếm cũng đã bị vỡ, sau khi hắn xóa được hết tầng cổ bạc thì liền dựa vào Khấp Huyết kiếm mà đánh bại từng đại năng một của các đại tông môn, nhưng cũng từ đó hoàn toàn nhập ma.

Diệp Tố nhíu mày, nguyên tác không có nhắc tới Diệp Huyền có được thanh kiếm này từ đâu, hiện giờ xem ra hắn đã lấy được khi vào Kiếm Trủng.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 71

KIẾM TRỦNG

Đầu tiên là đối chiêu với Nguyên Anh kỳ Từ Trình Ngọc, ngay sau đó là Chu Vân lên đài, kiếm chiêu của nàng sắc bén, mang theo liệt khí, Dịch Huyền cũng không chút nào thu liễm, chiêu chiêu lãnh sát.

Cảnh giới của hai người tương đương nhau nhưng chẳng qua vẫn là vấn đề cũ, vô luận là kiếm chiêu hay là kiếm ý thì Dịch Huyền đều không thành thục được bằng Chu Vân, nhưng mỗi chiêu hắn đều dốc toàn lực ứng phó, không chút nương tay.

Bị Dịch Huyền ép cho nóng nảy, Chu Vân xuất chiêu không khống chế tốt lực đạo, một kiếm toàn lực chém xuống liền chặt đứt kiếm của hắn.

Gãy kiếm đối với kiếm tu mà nói không phải là việc nhỏ, Chu Vân lập tức dừng tay xin lỗi: “Ta không khống chế tốt, xin lỗi……”

Dịch Huyền quỳ một gối xuống nhặt lên lưỡi kiếm gãy, đây là kiếm mà chưởng môn sư phụ đã tặng cho hắn, hắn còn nhớ rõ khi đó chưởng môn sư phụ đã rất cao hứng nói:

“Tiểu Dịch Huyền rốt cuộc cũng đã tìm ra được con đường mà mình muốn đi rồi, không luyện khí cũng không sao, về sau con cứ luyện kiếm.”

Thanh kiếm này rất tốt, ít nhất kỹ thuật rèn rất mạnh nên mới đủ để Dịch Huyền chống đỡ một thời gian dài như vậy, chẳng qua tài liệu không đủ cao cấp, không so được với thanh kiếm trên tay Chu Vân.

Từ Trình Ngọc đứng dưới đài động tay một cái, lấy ra kiếm của bản thân, ném lên cho Dịch Huyền: “Dịch sư đệ, dùng tạm kiếm của ta đi.”

Đọc
error: