Author: admin

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 65

THIÊN ĐẠO CHÚC NGUYỆN

“Lần này Ngô Kiếm Phái Từ Trình Ngọc, Chu Vân cùng với Mã Tòng Thu đều không xuất hiện ở Băng Dương bí cảnh, nghe nói là đi Hoang Thành bí cảnh.”

“Hoang Thành bí cảnh? Không phải là bí cảnh đã sụp…… Chẳng lẽ bọn họ lấy được trấn cảnh chi bảo?”

“Không thể nào đâu, Từ Trình Ngọc đó đâu lợi hại đến thế.”

“Nhưng ta nghe nói hắn cũng đã là Nguyên Anh kỳ, lần tông môn đại bỉ này hắn có thể là một đối thủ mạnh của chúng ta đấy.”

“Nguyên Anh kỳ thì thế nào, ngươi cảm thấy có Nguyên Anh kỳ nào đánh thắng được Lục sư huynh của chúng ta sao?”

“Lục sư huynh.” Một người bên cạnh hô lên.

“Đúng không.” Người nói chuyện lúc nãy còn đang muốn tiếp tục nói nhưng đột nhiên lại thấy thần sắc của những người khác có gì đó không đúng, rốt cuộc chậm nửa nhịp quay đầu nhìn lại thì thấy Lục Trầm Hàn mặc bạch y từ phía sau đi tới.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 64

SÁT KHÍ

Hoàng Nhị Tiền không có tiền, thậm chí còn thiếu một đống nợ.

“Các ngươi ở Hoang Thành bí cảnh cũng bị cướp sao?” Khuôn mặt Hoàng Nhị Tiền trên truyền tin ngọc điệp nhăn nhó.

“Cũng? Ngươi bị cướp à?” Diệp Tố kinh ngạc, từ trước đến nay không phải Hoàng Nhị Tiền tiến vào bí cảnh chỉ chăm chăm nhân lúc người ta cháy nhà mà đi hôi của, hét giá lên trời thôi sao?

“Đừng nhắc nữa, cô có nghe nói qua Băng Dương bí cảnh không, ta đã đi vào đó.” Hoàng Nhị Tiền vươn ngón tay ra đếm đếm, “Côn Luân Phái, Ngô Kiếm Phái, Vạn Phật Tông, Hợp Hoan Tông, còn có Ngũ Hành Tông cùng Đan Tông, phàm là chỉ cần tông môn có chút danh tiếng đều phái đệ tử đi vào, còn chưa kể các môn phái nhỏ cùng với tán tu, cả cái bí cảnh chật ních.”

Diệp Tố gật đầu: “Cho nên ngươi vốn định vào đó đục nước béo cò, kết quả không kiếm được đồng nào còn bị đánh cướp.”

“……” Hoàng Nhị Tiền đau khổ trầm mặc.

Diệp Tố lại hỏi: “Ngươi bị ai đánh cướp?”

“Hợp Hoan Tông.” Hoàng Nhị Tiền nhắc tới chuyện này liền tức muốn xì khói, “Bất quá chỉ là thuận tay mang ta một đoạn đường đi ra ngoài, vậy mà bọn họ nói ta quá xấu, phải nộp phí người xấu! Nếu không phải do quyển trục của ta bị yêu thú đoạt mất thì còn lâu ta mới cầu bọn họ.”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 63

LẤY THÂN NUÔI TRẬN

Bầu trời trên hoang thổ dần dần tối lại, bão cát đen thổi quét ập đến, ẩn ẩn có khí thế che trời lấp đất, phảng phất như nó biết có người muốn chạy trốn ra ngoài nên muốn phá hủy hết thảy mọi thứ.

Hơi thở mang điềm xấu như lan tràn khắp giới, mọi người đều biết rõ nếu lần này không thể ra được thì sẽ không còn cơ hội nào nữa.

Trình Hoài An đẩy nhanh tốc độ đề bút, hắn hoàn thành được cực kỳ nhanh.

Diệp Tố cũng không chậm, nhưng phù văn trên khối bia ở trung tâm quá mức phức tạp, lại cực kỳ hao tâm tổn sức nên lúc này nàng vẫn chưa vẽ xong.

Còn Liên Liên bên này khi vẽ được một nửa phù văn thì tay cầm bút của nàng đã phát run lẩy bẩy, không cách nào có thể tiếp tục vẽ được.

Đau, loại đau đớn từ trong xương phát ra khiến tay nàng run lên dữ dội, Liên Liên theo bản năng chỉ muốn trốn tránh.

“Cô làm sao vậy?” Chu Vân phụ trách ngự kiếm mang nàng lên chỗ cao của tấm bia, thấy Liên Liên thật lâu không động bút, không khỏi hỏi.

“Không có việc gì.” Tay trái của Liên Liên dùng sức chế trụ tay phải, cưỡng chế bản thân tiếp tục vẽ tiếp.

Vết thương của nàng đã lành từ lâu, không nên cảm giác thấy đau đớn nữa.

Sắc mặt Liên Liên tái nhợt, nàng cắn chặt răng, tay trái dùng sức nắm lấy tay phải tiếp tục vẽ.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 62

NGHỊCH CHUYỂN SINH TỬ TRẬN

Vẻ mặt Đồ Thế bình tĩnh bảo Diệp Tố đi xuống.

Diệp Tố điều khiển kiếm hạ xuống đất, nhíu mày nhìn Trình Hoài An và Liên Liên đã được Đồ Thế phong bế tâm mạch linh phủ, lúc vẽ phù họa lên những tấm bia đá trước đó tuy rằng có chút cố sức nhưng chưa từng khiến bọn họ chịu thương nặng như vậy.

“Đây là trận trung trận, kết hợp giữa phù trận và pháp trận, có hai mắt trận, một ở phía tây một ở trung tâm.” Đồ Thế tay cầm pháp trượng, bình tĩnh nói, “Các bia đá ở phía tây trước đó đã đứt gãy tám, chín phần, sát khí của trận toàn bộ đã tụ về đây, đại hung.”

“Đồ tiền bối, vậy chúng ta phải giải quyết như thế nào?” Từ Trình Ngọc hỏi.

“Trận này đã chết, trừ phi có Độ Kiếp đại năng ở đây bổ khuyết những phù văn này, nếu không người bình thường động vào thì chỉ có một con đường chết.” Đồ Thế nhìn về phía Diệp Tố nói, “Cách giải quyết duy nhất đó là sau khi ta loại bỏ sát khí ở pháp trận phía tây, ngươi cùng hai người bọn họ nhanh chóng tu bổ phù văn trên những tấm bia ở phía tây và cả tấm bia ở trung tâm kia để mở ra hai mắt trận, nghịch chuyển sinh tử trận, lúc đó mới có thể rời khỏi đây.”

Từ Trình Ngọc nghe vậy thở dài một hơi nhẹ nhõm, vẫn còn có biện pháp để ra ngoài.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 61

PHÙ VĂN TƯƠNG THÔNG

Trong rừng bia đá ở tiểu bí cảnh lần trước Du Phục Thời từng xuất hiện qua, lần này lại đột nhiên chủ động chạy đi phá pháp trận của Đồ Thế tiền bối thiết lập chỗ những tấm bia đá. Nhìn từ góc độ nào cũng thấy tiểu sư đệ cùng bia đá có một mối liên hệ nào đó.

—— còn có Hàn Tinh Bùn.

Trên bia đá ở tiểu bí cảnh lúc trước tựa hồ có dấu vết của Hàn Tinh Bùn, nhưng lúc ấy Diệp Tố bị hoa văn trên bia đá hấp dẫn nên không để ý đến những thứ khác.

Nếu lần đó trong tiểu bí cảnh Du Phục Thời cũng xuất hiện ở rừng bia đá vậy thì đống Hàn Tinh Bùn dính đầy tay hắn lần này là do hắn cạo ra từ trên những bia đá ở đó sao?

Diệp Tố nghĩ nghĩ về phong cách hành sự thường ngày của tiểu sư đệ, theo bản năng loại trừ khả năng này, hắn quá lười.

Thân phận của tiểu sư đệ vẫn là một ẩn số, lại ngẫu nhiên ném ra những tài liệu cực kỳ quý hiếm, cũng không biết rốt cuộc thân phận của hắn là gì, Diệp Tố cũng không định hỏi nhiều, dù sao hỏi trái hỏi phải thì vẫn là câu trả lời đó “ta không nhớ” hoặc đơn giản hắn sẽ làm bộ không nghe thấy, cho nàng ăn canh bơ.

“Cô tỉnh rồi.” Từ Trình Ngọc đi tới, “Đồ tiền bối đang nghiên cứu pháp trận, còn bọn Trình Hoài An thì đang xem xét phù văn.”

“Pháp trận?”

“Đồ tiền bối nói toàn bộ rừng bia đá là một đại hình pháp trận, lúc trước có quá nhiều tấm bia bị gãy làm mất đi trận hình nên ông ấy không phát hiện ra.” Chu Vân đứng ở bên cạnh giải thích.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 60

HÀN TINH BÙN

“Ngươi còn am hiểu phù chú?” Đồ Thế nghi hoặc nhìn mấy chữ to trên đạo bào của Diệp Trố, chẳng lẽ hai trăm năm qua đi, Thiên Cơ Môn thay đổi nghiệp vụ? Năm đó ông thấy tên Trương Phong Phong tuổi còn nhỏ đã không đứng đắn, hiện giờ lên làm chưởng môn khẳng định là càng vô pháp vô thiên rồi.

Diệp Tố thuận miệng đáp: “Tự học qua một chút mà thôi.”

Liên Liên cùng Trình Hoài An: “……”

Đây là tự học qua một chút? Bọn họ đã học hơn hai mươi năm còn chưa hiểu được phù văn trên mấy tấm bia đá này.

Diệp Tố nhìn tấm bia cụt, nó ước chừng cao bảy thước, hiện tại chỉ còn lại khoảng một phần ba, nàng khom lưng sờ sờ vết đứt gãy của tấm bia, chất liệu này quá đặc thù, nàng chưa từng gặp qua, ngay cả trong sách cũng chưa từng thấy có miêu tả.

“Làm sao vậy?” Đồ Thế hỏi.

“Cần phải ghép lại những tấm bia bị đứt gãy, ta định thử xem có thể nối chúng lại với nhau hay không” Diệp Tố chỉ những đoạn bia đá bị bị gãy nằm la liệt trên mặt đất.

Trong tay nàng có vài loại đất dính, nhưng vì tài chất đặc biệt của tấm bia nên nàng không biết có thể dùng loại nào, chỉ đành thử từng loại một.

Diệp Tố lấy tất cả đất dính mà nàng có ra khỏi túi Càn Khôn, mỗi loại đều thử qua nhưng không một loại nào có tác dụng.

“……”

Hoàn toàn không dính được, vậy thì chỉ tồn tại một khả năng đó chính là chất liệu của mấy tấm bia đá này yêu cầu loại đất dính tốt hơn.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 59

TIỀN PHẬT TỬ

Rõ ràng nam nhân kia còn ở rất xa, vậy mà trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt mọi người, phía sau còn kéo theo Liên Liên cùng Trình Hoài An đang bị trói gô như bánh chưng, gương mặt của hai người tràn đầy ngơ ngác, hẳn là vẫn còn chưa rõ chuyện gì đang xảy ra.

Nam nhân cao lớn tóc hoa râm rối bời nháy mắt dịch chuyển đến trên sườn núi, ông thu lại dây thừng làm từ da thú, thả Trình Hoài An cùng Liên Liên ra, đôi mắt nhìn mọi người trước mặt một vòng, Lữ Cửu không môn không phái, nhưng ba chữ to tướng trên đạo bào của Diệp Tố thì trừ phi thất học nếu không ai cũng đều đọc ra được.

Thanh âm của ông khàn khàn khô ráp, giống như đã rất lâu rồi chưa từng nói chuyện, thậm chí phát âm cũng có chút không được rõ: “Thiên Cơ Môn vẫn còn chưa phế tông sao?”

Diệp Tố: “…… Giọng nói của tiền bối không khỏe thì cũng không cần lên tiếng đâu.”

Nam nhân tóc rối hắng giọng một tiếng, lại nhìn sang mấy người bên cạnh, cuối cùng dừng lại trên người Từ Trình Ngọc, “Đệ tử Ngô Kiếm Phái? Thần thức lúc trước là của ngươi sao? Sao ngay cả việc phải che giấu thần thức cũng không biết?”

Từ Trình Ngọc nhìn thoáng qua Diệp Tố một cái, trả lời: “Vừa mới tiến giai lên Nguyên Anh kỳ nên khống chế thần thức vẫn còn chưa quá thuần thục.”

“Hai người không sao chứ?” Mã Tòng Thu hỏi hai người Trình Hoài An.

“Không có việc gì.” Trình Hoài An lắc đầu, sau đó khom người nói với nam nhân phía trước: “Đa tạ tiền bối đã cứu giúp.”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 58

SÚC ĐỊA THÀNH THỐN

Gió cát gào thét, kết giới lung lay sắp đổ, hạt cát thô to như là vô số đao nhỏ muốn cắt vụn tất cả mọi thứ mà nó trải qua.

Diệp Tố muốn đi tìm Du Phục Thời, nhưng nếu nàng muốn rời khỏi thì phải mở kết giới ra, mà kết giới lại là lá chắn duy nhất bảo vệ mọi người lúc này.

“Chờ sau khi bão cát tan chúng ta sẽ đi tìm bọn họ.” Một tay Từ Trình Ngọc một lần nữa ấn Diệp Tố xuống, hô lên, “Hiện tại trước tiên phải bảo hộ tốt chính mình!”

Diệp Tố cúi thấp người xuống, một tay chống xuống đất phóng thích ra linh lực chống đỡ kết giới cùng với mọi người, một tay khác thì mở ra truyền tin ngọc điệp, muốn liên lạc với Du Phục Thời.

—— không có phản ứng, truyền tin ngọc điệp cũng mất hiệu lực rồi.

Năm người đều là tu sĩ cảnh giới Kim Đan kỳ trở lên thế nhưng kết giới do bọn họ liên thủ dựng lên lại gần như không cản được gió cát bên ngoài.

Mã Tòng Thu nhất thời không giữ vững, phần kết giới ở bên hắn trong nháy mắt liền tan vỡ, cát bụi cuồng phong ầm ầm tràn vào.

“Sư huynh!”

“Tòng Thu!”

Lữ Cửu ở bên cạnh muốn vươn một tay giữ Mã Tòng Thu nhưng sức gió quá mạnh, nàng còn phải duy trì kết giới nên không có đủ sức để níu hắn lại.

Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Diệp Tố lấy ra một tờ Độn Địa Phù, dán “bẹp” lên ót của Mã Tòng Thu.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 57

BÃO CÁT

Giỏ dù lay động dữ dội, xung quanh ánh sáng trắng xóa, không thấy rõ được bất cứ thứ gì.

Trong nháy mắt cổ tay bị nắm lấy Diệp Tố liền biết người đó là tiểu sư đệ, tay của hắn trước nay đều luôn hơi lạnh.

Chờ sau khi ánh sáng tan đi, mọi người rốt cuộc có thể thấy rõ được chung quanh, Diệp Tố rũ mắt nhìn bàn tay thon dài đang nắm tay nàng, Vụ Sát Hoa mang trên cổ tay hắn xác thật rất đẹp mắt.

Hắc bạch hai thái cực đan chéo, gân xanh nhạt trên mu bàn tay giống như là kéo dài ra từ vòng tay, không hề có cảm giác đột ngột mà ngược lại xinh đẹp đến cực điểm, mang đến một cảm giác cấm dục không nói nên lời.

Diệp Tố duỗi tay gõ gõ lên thân rắn của Vụ Sát Hoa, ý bảo Du Phục Thời có thể buông tay rồi, kết quả tiểu sư đệ quả thật nhanh chóng buông tay thế nhưng sau đó lại lau lau đi chỗ mà nàng vừa gõ, vẻ mặt không vui liếc nàng một cái.

Diệp Tố: “……” Vụ Sát Hoa hình như vẫn là của nàng mà?

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 56

TAM PHÙ TRẬN

Phi Mã Thú tính tình vốn bạo ngược, hiện tại bởi vì Từ Trình Ngọc cản trở nên nó lập tức chuyển mục tiêu sang Từ Trình Ngọc, dùng sức vỗ cánh tạo ra lốc xoáy linh lực, muốn đánh bay hắn.

Từ Trình Ngọc lắc mình né tránh, luồng linh lực của Phi Mã Thú sượt qua mặt hắn đánh vào vách đá sau lưng, ầm ầm tạc ra một cái động lớn.

Hắn giơ hai ngón tay quẹt mạnh vết máu bên sườn mặt, nơi đó vừa rồi bị một sợi lông từ cánh của Phi Mã Thú cắt qua.

Từ Trình Ngọc chuyển động tay phải, chém xuống một kiếm, kiếm ý lạnh băng nghiêm nghị, bổ thẳng xuống một bên cánh của Phi Mã Thú.

Một người một thú ở trên đỉnh dù đánh đến trời đất tối sầm, nếu không nhờ phù chú của Trình Hoài An thì không biết giỏ dù sẽ lắc lư đến độ nào.

“Ta thấy Từ huynh hẳn là có thể đối phó được con yêu thú này.” Diệp Tố vừa nhìn vào mặt gương vừa nói.

“Chúng ta nên nghĩ cách làm sao để đi ra ngoài.” Trình Hoài An nói.

Phía dưới vẫn như cũ là vực sâu đen hun hút không thấy đáy, chung quanh là vách tường đất đá cũng đen ngòm, chỉ biết là bọn họ vẫn đang không ngừng rơi xuống, ngửa đầu nhìn lên thì sẽ phát hiện mặt đất đang cách bọn họ ngày một xa. Cả quãng đường dài rơi xuống không nhìn thấy được có điểm gì khác nhau hay có bất kì manh mối gì, tựa như bọn họ bị rơi vào một khe đất thật dài mà thôi.

Đọc
error: