Author: admin

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 97

HUYỀN THIÊN LÔI

Trong cấm địa, khoảnh khắc Diệp Tố kéo Nhan Hảo nhảy vào trong hồ nước, nàng cảm nhận được rõ ràng bản thân bị nước hồ vô biên vây lấy, cơ hồ không thể thở nổi, phảng phất như bị giam giữ trong một không gian khép kín.

Diệp Tố theo bản năng muốn phá vỡ tầng giam cầm này, nhưng linh lực phóng thích không ra nên nàng chỉ có thể phóng thích thần thức để công kích.

Nàng không công kích thành công, ngược lại còn bị một đạo lực lượng trói buộc.

Khi thần thức bị kiềm chế, Diệp Tố không hề nghĩ đến trốn đi hay là từ bỏ, nàng khống chế thần thức ngược lại bao lấy đạo lực lượng không biết là gì đó, nuốt chửng nó.

Chưa kịp đợi thức hải của nàng phản ứng lại thì ngay sau đó trước mắt hai người chợt lóe lên một luồng sáng trắng, hồ nước biến mất, chung quanh trắng phau cái gì cũng không có, các nàng có vẻ đã đến vùng đệm giữa hai giới.

“Đây là nơi nào?” Nhan Hảo mờ mịt nhìn bốn phía, sau một loạt hành động của Diệp Tố, đầu óc nàng đã chết máy.

Diệp Tố mở mắt, ực một cái nuốt cổ lực lượng vừa rồi xuống linh phủ, nhét nó vào thức hải: “……Ợ”

Nhan Hảo quay đầu nhìn nàng, không thể tin được hỏi: “Cô vừa mới ợ hả?”

“Không có.” Diệp Tố không thừa nhận.

“Vậy chắc là ta nghe nhầm.” Trong lòng Nhan Hảo cảm thán không thôi, một đường lăn lộn không có bị miếng thương ngoài da nào nhưng bóng ma tâm lý thật là không ít a.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 96

ĐẦU CHIM MÌNH KHỈ

Nơi nào Kiến Xanh đi qua thì nơi đó chỉ còn lại xương trắng, nhưng từ khinh khí cầu Diệp Tố nhìn thấy ở đằng xa có một mặt hồ, ở một nơi khắp chốn đều là máu cùng xương và tiếng gào rống điên cuồng của yêu thú thì mặt hồ yên ả trông cực kỳ nổi bật.

Nhờ đứng ở trên cao nên Diệp Tố mới có thể thấy được rõ ràng cả bờ hồ đã bị Kiến Xanh bao vây, nàng thậm chí còn thấy ở cạnh hồ có vài cây cột kiến cao đến khoảng gấp đôi nàng, chúng cứ thế lẳng lặng đứng chồng lên nhau như đang canh gác.

Không nghi ngờ gì nữa, chỉ cần ai dám bén mảng đến gần hồ nước thì nhất định sẽ bị chúng nó công kích.

“Chúng ta đi ra ngoài bằng đường nào?” Nhan Hảo cơ bản đã từ bỏ tìm cách, đầu óc nàng hiện tại đã đơ như khúc gỗ, không nghĩ nổi gì nữa, nàng quyết định dựa hết vào Diệp Tố.

Diệp Tố chỉ mặt hồ đằng xa cho nàng thấy: “Yêu thú liều mạng chạy về hướng đó, hẳn là có nguyên nhân.”

Nhan Hảo nhìn qua mấy cột Kiến Xanh bên bờ hồ: “Hồ này có vẻ rất quan trọng.”

Diệp Tố chỉ chỉ lên trời, lại chỉ chỉ dưới đất: “Trên dưới đều có áp chế, ngự kiếm không được, độn thổ không xong, chỉ có một con đường trên mặt đất này là có thể đi, vậy mà còn cố tình có đám Kiến Xanh không gì là không ăn này nữa, hiển nhiên là vì chặn tất cả mọi lối dẫn đến hồ nước đó.”

Nhan Hảo ngẩng đầu nhìn nhìn khinh khí cầu: “Nhưng chúng ta vẫn đang bay này.”

Diệp Tố nói: “Đây là không hề dùng đến linh lực.” Hơn nữa may nhờ có hướng gió thích hợp.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 62

KHÔNG THỂ NGĂN CẢN

Trên mặt Tô đại thái thái lộ ra vẻ kinh ngạc.

“Ngươi đã tính đủ hết chưa?” Tô đại thái thái hỏi, “Bọn họ không phải còn bán không ít dược liệu cho tửu lầu sao?”

“Đã tính luôn phần tiền đó,” quản sự dâng trướng mục trong tay lên cho Tô đại thái thái xem, “Hoặc là có người ngầm cho tiền Trần gia thôn, hoặc là có nguyên nhân gì khác mà chúng ta không biết, chứ nếu không chỉ dựa vào sinh ý với giấy phường và tửu lầu thì họ không thể có đủ vốn mà thu mua nhiều dược như vậy.

Trần gia thôn thu dược cũng được một thời gian rồi, tin tức cũng đã truyền đến những thành trấn lân cận, hiện tại có cả một số thôn dân ở Định Châu cũng tới hỏi thăm về Trần gia thôn.”

Quản sự rốt cuộc không chờ nổi nữa, lúc này mới vội vã đến gặp Tô đại thái thái.

Năm trước phương bắc vẫn còn chiến sự mà số lượng dược bọn họ thu được còn nhiều hơn năm nay, hiện tại lại vừa mới mở hai hiệu thuốc mới, nếu dược liệu không bằng được như năm trước thì thật không biết phải ăn nói như thế nào.

Tô đại thái thái trầm ngâm suy nghĩ kế tiếp phải làm sao mới tốt.

Quản sự nhịn không được nói: “Bằng không chúng ta cũng thu dược giống với phương thức của Trần gia thôn, tuy rằng giá cao hơn một chút nhưng sẽ có thể thu được đủ số.”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 95

VẠN CỐT CHI ĐỊA

Con yêu thú này có bộ lông màu đỏ rực, đầu trâu thân ngựa, tuy nhiên đáng sợ là gương mặt lại có nét giống người, giữa trán còn có một cái sừng cong vút. Nó không ngừng tiến tới gần sát khu vực sườn núi, hơi thở nóng hổi tanh hôi của nó phun trên mặt Diệp Tố cũng Nhan Hảo.

Miệng nó cũng chảy ra nước miếng, tựa hồ như đã nghe thấy mùi vị của con mồi.

Diệp Tố lẳng lặng kẹp mấy lá phù chú vào hai ngón tay, tay khẽ nâng lên, chỉ cần con yêu thú này có dị động nàng sẽ quăng phù chú để tranh thủ chút thời gian cho hai người chạy trốn.

Tuy nhiên……vì sao nàng cũng ngửi được hương vị của linh khí nồng hậu, một cỗ lực lượng phảng phất chỉ cần vươn tay là có thể nắm bắt được.

Nhan Hảo bỗng nhiên kéo kéo tay áo Diệp Tố, khuôn mặt trắng bệt chỉ tay vào sườn núi sau lưng, không tiếng động mấp máy môi: “Nó động.”

Diệp Tố chậm rãi quay đầu nhìn ra phía sau, sườn núi vẫn là sườn núi đó, không có điểm gì khác thường, nhưng cổ hương vị vừa rồi hình như là phát ra từ đây.

Lúc này từ sườn núi đột nhiên vươn ra một cái đầu, hung hăng ngoạm vào đầu yêu thú vốn chỉ còn cách Diệp Tố một nắm tay.

“Chạy!” Diệp Tố kéo Nhan Hảo nhanh chóng rời xa sườn núi cùng yêu thú.

Chạy được một đoạn hai người quay đầu nhìn lại, yêu thú mặt người thân ngựa đó bị một cái đầu thoạt nhìn như một tảng đá đầy rêu xanh thò ra từ sườn núi cắn lấy, máu từ cổ nó không ngừng chảy ra, bắn tung tóe trên đống xương trắng trên mặt đất.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 94

Diệp Tố nhìn viên Bổ Linh Đan mà Nhan Hảo nhét vào tay nàng, chỉ nhìn màu sắc liền biết là đan dược thượng hạng, mặc dù Diệp Tố chưa bao giờ dùng qua loại đan dược này.

Bổ Linh Đan thực chất cũng không kém gì thượng phẩm đan dược, không có tạp chất, không cần gắng sức hấp thu, sau khi nuốt xuống sẽ rất nhanh có thể chuyển hóa thành linh lực của bản thân, trong đó còn bỏ thêm một ít dược liệu nhuận phổi bổ khí, cực kỳ thích hợp với người bị cạn kiệt linh lực.

Bất quá đan này rất quý, cũng chỉ có đệ tử đại tông môn mới dùng nổi.

Diệp Tố cầm Bổ Linh Đan, giương mắt nhìn về phía Nhan Hảo, từ đầu đến chân nàng ấy không chỗ nào là không hồng phấn, cả người toát ra ý vị nhàn nhã, không giống như là tới thi đấu mà ngược lại giống đi du lịch hơn.

“Thân truyền đệ tử của Hợp Hoan Tông có nhiều không?” Diệp Tố hỏi.

Nhan Hảo phe phẩy quạt lông hồng phấn trong tay: “Không nhiều lắm, chỉ có ta cùng sư huynh, thân truyền đệ tử của Hợp Hoan Tông không phải ai cũng có thể đảm đương, ngoại trừ thiên phú thì còn phải lớn lên đẹp. Bất quá nếu cô nguyện ý gia nhập thì nhất định cũng sẽ là thân truyền đệ tử!”

“Được.” Diệp Tố nói.

Đôi mắt Nhan Hảo lập tức sáng ngời: “Cô đồng ý?”

Diệp Tố liếc nàng: “Ta nói là được, có thể cùng nhau đi, còn chuyện thân truyền đệ tử cô đừng nghĩ nữa.”

Hai vai Nhan Hảo thoắt cái chùng xuống, nàng thấy thật thất vọng, cuối cùng vẫn miễn cưỡng nói: “Thôi được rồi, cô ăn Bổ Linh Đan đi rồi chúng ta tiếp tục đi.”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 93

HƯ SÁT TRẬN

Tất cả tu sĩ dự thi đã vào Hỗn Độn Kính, tốc độ dòng chảy thời gian trong và ngoài kính không giống nhau, người nào vào trước cũng sẽ ra ngoài trước.

Trên sân thi đấu chỉ còn lại tông chủ của các tông cùng với nhưng tu sĩ đến xem náo nhiệt, lão nhân tóc nâu vung tay lên, mười mấy khối Thủy Vân Kính liền được dựng lên giữa sân, mọi người đều có thể thấy được rõ ràng tình huống bên trong.

Minh Lưu Sa cùng với Tây Ngọc, Hạ Nhĩ chen trong nhóm người xem thi đấu, khẩn trương nhìn mấy người Diệp Tố.

“Không hổ là đệ tử Côn Luân, vừa đi vào liền có thể nhanh chóng tập hợp lại.” Tông chủ Thượng Khuyết Tông nhìn tình hình trong kính nói.

Trong Hỗn Độn Kính không thể sử dụng truyền tin ngọc điệp, tất cả đệ tử Côn Luân sau khi tiến vào thì liền bắt đầu đánh dấu dọc theo đường đi, bọn họ không ngừng tập trung, đi dần về hướng của Lục Trầm Hàn.

“Đệ tử của các tông môn khác phản ứng cũng không tệ.” Phong Trần đạo nhân vuốt chòm râu bạc trắng nói.

Trên thực tế, phàm là tông môn chính quy thì từng tông môn đều sẽ có phương thức liên lạc nội bộ riêng.

“Mấy người Vô Danh Tông đó……Có phải cũng đang tụ lại đúng không?” Tông chủ Hợp Hoan Tông Ngô Nguyệt bỗng nhiên ngồi thẳng dậy nói, bà chú ý thấy những tu sĩ Vô Danh Tông đi vào kính cuối cùng cũng đang không ngừng tới gần nhau.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 61

KHỞI HÀNH

Tạ Lương Thần đã nấu xong cơm, cũng đã bẩm báo rõ ràng chuyện thương đội Điền gia với Tống Tiện, nàng vừa nghĩ đã đến lúc cáo từ rời đi thì không ngờ Tống Tiện đột nhiên lại bảo nàng vào bếp một lần nữa.

Tạ Lương Thần ngẩn người trong một chốc lát sau đó nói: “Tướng quân, dược thiện mà ta làm tuy có dược tính ôn hòa nhưng không phải người nào cũng nên dùng, đặc biệt là người có bệnh yếu người, cần phải trước chẩn mạch kỹ càng rồi mới quyết định, hoặc nếu cho người bình thường dùng thì cũng chỉ được ăn một lượng vừa phải.”

Ý của nàng là, nếu muốn cho Tống lão thái thái dùng thì nhất định phải thận trọng, vạn nhất không đúng bệnh thì tuy sẽ không ra vấn đề gì lớn nhưng cũng khó tránh khỏi lão thái thái sẽ cảm thấy không thoải mái.

Còn Tống Tiện tuy rằng tuổi trẻ tráng kiện nhưng ăn nhiều cũng không hẳn là tốt.

Tạ Lương Thần vừa dứt lời thì liền nghe thanh âm của Tống Tiện vang lên: “Tổ mẫu của ta khí huyết không đủ, thêm chứng phổi nhiệt nên hay ho khan, đầu bếp trong viện cũng làm dược thiện giống vậy cho người.”

Ngụ ý là đã cân nhắc cẩn thận, Tống Tiện hắn không phải là người lỗ mãng.

Một khi đã như vậy, Tạ Lương Thần cũng không còn lời nào để nói, bất quá nàng vẫn chưa nhấc chân vào bếp: “Vậy phải phiền tướng quân chờ thêm một lát, thịt dê đã hết rồi.”

Nàng nào biết được lại phải hầm một nồi nữa, số thịt dê mua đến chỉ đủ để làm một lần.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 92

HỖN ĐỘN KÍNH

“Diệp Tố sao còn chưa tới?” Mã Tòng Thu nhìn dáo dác xung quanh, nhìn nhìn Dịch Huyền mặt vô biểu tình, kế bên là Du Phục Thời căn bản không thèm phản ứng người khác, cuối cùng hắn quyết định hỏi Lữ Cửu, “Cứ đi khắp nơi xem xét như vậy rất dễ xảy ra chuyện đó.”

“Nàng ấy đi ngoại thành Côn Luân luyện khí.” Lữ Cửu nói.

Mấy ngày này, bởi vì Diệp Tố ném Du Phục Thời ở lại trong viện nên Lữ Cửu đi ra đi vào cũng đều nhẹ bước chân lại, sợ bị Du Phục Thời trừng.

Trước khi đi Diệp Tố còn dặn dò nàng và Dịch Huyền khi đi thi đấu nhớ rõ gọi Du Phục Thời cùng đi.

Lúc ấy Lữ Cửu tuy đáp ứng nhưng trong lòng thì thật lo lắng không biết có bị đánh ra ngoài hay không, kết quả thì sáng sớm nay Du Phục Thời đã tự mình tỉnh dậy, đứng yên ngoài sân không nhúc nhích.

Cuối cùng vẫn là Dịch Huyền lên tiếng, bảo họn họ đến sân thi đấu trước.

“Lúc này sao?” Mã Tòng Thu khiếp sợ, họn hộ vì tông môn đại bỉ, mỗi ngày đều đến sân đấu để nghiên cứu các trận đối chiến, muốn từ đó học thêm được điều gì, hoặc là tìm hiểu nhược điểm của đối thủ.

Nhưng sao đến Diệp Tố thì không bán hàng lại là luyện pháp khí?

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 91

BÁT KỲ BIẾN

Khi Diệp Tố đuổi tới lôi đài thì đã có không ít người vây quanh, Du Phục Thời ở trên đài vẫn như cũ đang điên cuồng hấp thu linh khí quanh thân, trên đỉnh đầu có một đạo kim quang đang chiếu thẳng xuống, giống như rải một tầng kim sa mỏng lên người hắn, rực rỡ lóa mắt như tượng thần.

Khấp Huyết kiếm an tĩnh đứng bên cạnh, không có bất luận dị động nào, an phận đến độ có chút không giống một thanh yêu kiếm.

Diệp Tố trầm mặc đứng trong đám người.

Rất kỳ quái, nàng thế nhưng lại đang khẩn trương.

“Du công tử hẳn là sẽ có thể kết anh thành công.” Từ Trình Ngọc đi tới, đứng bên cạnh Diệp Tố nói.

Đại khái là vì ý an ủi trong giọng nói hắn quá rõ ràng nên khiến Diệp Tố không khỏi quay đầu nhìn lại.

Từ Trình Ngọc cũng phát hiện, nhìn thẳng vào mắt Diệp Tố nói: “Cô thoạt nhìn đang rất lo lắng cho hắn.”

“Có một chút.” Diệp Tố thừa nhận, chỉ là lo lắng này không giống lo lắng mà hắn nghĩ.

Nàng không rõ lắm sự khác nhau trong con đường tu luyện của người và yêu, nơi này lại là Côn Luân, đại năng có không ít, nàng sợ có người nhìn ra manh mối nào đó.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 90

TIẾN GIAI

Diệp Tố từ chỗ Hoàng Nhị Tiền biết được tin tức tu chân giới đã bắt đầu mở ra cá cược tông môn nào sẽ thắng đại bỉ.

“Ngươi đặt bên nào?” Diệp Tố hỏi hắn.

Hoàng Nhị Tiền: “Khụ khụ…… Côn Luân.”

“Vừa rồi còn nói muốn thơm lây, ta còn cho rằng ngươi đặt Thiên Cơ Môn.”

Diệp Tố kinh ngạc.

“Hôm nay ta đặt liền!” Hoàng Nhị Tiền nói, “Cô đã tìm về quyển trục giúp ta, đặt, đặt ngay, ta sẽ đặt toàn bộ vốn liếng vào Thiên Cơ Môn.”

“Tùy ngươi.” Diệp Tố chỉ dặn dò hắn nhớ chuẩn bị đầy đủ tài liệu.

5000 người rút thăm đối chiến, chia ra làm mấy đợt đánh.

Du Phục Thời cùng Dịch Huyền đều là đánh vào ngày đầu tiên, Lữ Cửu và Diệp Tố ở ngày hôm sau.

Trời vừa sáng Diệp Tố liền qua gõ cửa phòng tiểu sư đệ, kéo người từ trên giường dậy, mang đến sân thi đấu.

Đọc
error: