Author: admin

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 106

HUYẾT ĐÀM

Sau khi Dẫn Ma Trận hết hiệu lực, hai ma vật còn lại cũng không hề xuất hiện, một buổi tiệc sinh thần cứ thế bị nhiễu loạn, phủ thành chủ tiến hành tra xét khắp nơi.

Ma vật mà lại có thể không hiện hình dưới sức ép của Dẫn Ma Trận, vô cùng có khả năng là cấp bậc cao hơn cả Thiên Ma, theo thời gian dân trong thành bị tàn sát mỗi lúc một gần, mọi người càng thêm lo âu.

Sự chú ý của đệ tử năm đại tông đều tập trung trong phủ thành chủ, bọn họ nhất trí rằng hai ma vật còn sót lại nhất định đang ở trong phủ.

Bởi vì khi đêm dân trong thành bị tàn sát, mệnh đèn của Quan Hộ Thành tắt đầu tiên.

Nhan Hảo cởi ra bộ trang phục vũ cơ, cầm một quyển sách trong tay, đi nơi nơi thử mọi cách trừ ma mong bức cho ma vật hiện hình, trên đường đụng phải Diệp Tố, sốt ruột nói: “Đêm nay chính là đêm toàn Huy Thành bị đồ, nếu vẫn tìm không thấy hai ma vật còn lại thì chúng ta cũng sẽ bị kẹt ở đây mãi mãi.”

Diệp Tố cũng đang đi tìm, nàng nói: “Vẫn còn mấy chỗ, để ta qua đó xem thử.”

Thanh âm pháp trượng gõ xuống nền đá chậm rãi truyền đến, Diệp Tố ngẩng đầu lên nhìn, là Cốc Lương Thiên của Vạn Phật Tông.

Vì để tránh đi Quan Hộ Thành Hợp Thể kỳ, hắn nhân cái cớ có thể dựng trận cầu phúc cho đệ đệ thành chủ phu nhân mà hiên ngang tiến vào phủ thành chủ, tốn một đoạn thời gian dài mới thiết lập xong mắt trận, liên thủ với các đệ tử Vạn Phật Tông ở bên ngoài, kết nên một pháp trận cực đại, dẫn ma xuất hiện.

Hắn quyết định ra tay trong tiệc sinh thần đệ đệ thành chủ phu nhân, cũng chính là đêm trước đêm Huy Thành bị tàn sát, thế nên những ngày trước đó hắn không hề động tay tìm kiếm ma.

Phần kiên nhẫn này quả thật không một ai ở đây có thể bì với hắn.

Có lẽ là vì ánh mắt của nàng quá mức rõ ràng nên khi lướt ngang qua Diệp Tố, Cốc Lương Thiên đột nhiên mở miệng nói: “Vạn Phật Tông đã thiết hạ một pháp trận khác, tối nay hai ma vật còn lại chỉ có một con đường chết.”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 105

DẪN MA TRẬN

Lục Trầm Hàn tuy có Thông Ma Bàn nhưng lại không có bất cứ tác dụng gì, bất luận đi đến đâu đều phát hiện ra ma khí, như thể toàn bộ trận pháp nghịch chuyển được tạo thành từ ma khí vậy.

Ngoài ra những người cùng tiến vào bên kia lại dựa vào thủ đoạn lừa gạt, đánh lén người khác để phán đoán người trong thành có phảI ma vật hay không, điều này khiến Lục Trầm Hàn cực kỳ bất mãn với Thông Ma Bàn trong tay.

Phong Trần đạo nhân nói Thông Ma Bàn là pháp bảo của Bồng Lai, hiện tại hắn thấy cũng chỉ là một thứ vô dụng mà thôi.

“Lục ca ca.” Ninh Thiển Dao đi tới, nhìn đồ vật trong tay hắn, “Đây là cái gì?”

Lục Trầm Hàn ngước mắt, thấy là nàng ta thì nói: “Thông Ma Bàn.”

Ninh Thiển Dao không rõ đây là thứ gì, nhưng nghe tên thì hẳn là có liên quan đến ma: “Có thể tìm ra được ma vật sao?”

“Có vẻ là hỏng rồi.” Lục Trầm Hàn đưa Thông Ma Bàn ra cho nàng ta xem kim ở mặt trên đang không ngừng quay tít, “Vốn dĩ nó có thể chỉ ra phương hướng có ma khí.”

“Có thể để muội xem thử một chút không?” Ninh Thiển Dao vừa cười vừa nói, đôi mắt lộc cong cong kiều tiếu đáng yêu, “Tuy muội không có tên trên Bách Thanh bảng nhưng cũng có chút hiểu biết về pháp khí.”

Lục Trầm Hàn đưa Thông Ma Bàn trong tay cho nàng ta.

Ninh Thiển Dao cúi đầu xem xét một hồi, đột nhiên cắn mạnh một đầu ngón tay, nhỏ máu lên trên Thông Ma Bàn.

Ánh mắt Lục Trầm Hàn có chút rục rịch, nhìn máu bị pháp khí hấp thu sạch sẽ lúc này mới mở miệng hỏi: “Muội đang làm cái gì?”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 104

CHÉM MỘT KIẾM

“Chúng ta là tu sĩ mới được tuyển vào, phụ trách tuần tra phủ thành chủ.” Từ Trình Ngọc chủ động đáp lời: “Thủ vệ trưởng nói phù trận ở thiên viện đã hỏng, bảo chúng ta đến xem.”

Chu Vân nhìn thanh niên đột nhiên xuất hiện này một lúc, rốt cuộc nghĩ ra vì sao thấy hắn có chút quen mắt: “Ngài là đệ đệ của thành chủ phu nhân?”

Nam tử tuổi trẻ nghe vây thì tiến về phía trước vài bước: “Ta tên Vu Thừa Duyệt.”

Quả nhiên là đệ đệ của thành chủ phu nhân.

Hắn vừa đến gần thì mọi người lập tức phát hiện Vu Thừa Duyệt không phải tu sĩ, thậm chí ngay cả Luyện Khí kỳ cũng không phải.

Nếu vậy, một người bình thường như hắn làm sao có thể lặng yên không một tiếng động đứng sau lưng bọn họ mà không bị phát hiện?

“Các ngươi đều là phù sư?” Vu Thừa Duyệt hỏi.

“Chúng ta là phù sư.” Liên Liên nói.

“Tốt thật, ta vẫn luôn muốn tới tu chân giới xem thử đó đây.” Trên gương mặt tái nhợt thanh tú của Vu Thừa Duyệt có chút tiếc nuối: “Đáng tiếc thân thể không khỏe, không thể đi xa.”

“Có thể bay được.” Du Phục Thời bỗng nhiên tuôn ra một câu.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 63

KHÔNG GIỐNG NHAU

Đại Tề có không ít dược thương, nhưng một thôn bán dược thì vẫn là lần đầu tiên thấy.

Chỉ riêng nhìn số dược liệu trước mắt thì Tô Hoài Thanh có thể nhìn ra trong Trần gia thôn có người hiểu dược, hoặc là ít nhất có một người am hiểu về dược liệu đang giúp đỡ Trần gia thôn.

Hơn nữa người này còn giấu được tai mắt của rất nhiều dược thương, vượt trước bọn họ một bước vận chuyển dược ra khỏi Trấn Châu, có thể thấy được thập phần lợi hại, từ việc thu mua, xử lý dược liệu, đến việc thác hàng cho thương đội, những việc này phải là người hiểu biết rành rẽ về con đường mua bán dược liệu mới có thể sắp xếp được trơn tru như vậy.

Quản sự nói: “Đại gia, có cần phái người đi hỏi đại thái thái một chút không?”

Tô Hoài Thanh lắc đầu: “Không cần hỏi, ngươi đi nói với hiệu thuốc của chúng ta ở Đại Danh Phủ một tiếng, bảo bọn họ tận lực mua vào dược liệu của Trần gia thôn nhiều nhất có thể.”

Quản sự không hiểu lắm lời phân phó này của hắn: “Đại gia, không biết đây là vì sao?” Nếu để đại thái thái biết được chỉ sợ sẽ rất tức giận.

Tô Hoài Thanh nói: “Còn chậm nữa thì chỉ sợ sẽ không thu được dược tốt của năm nay, mùa đông sắp bắt đầu rồi, sẽ cần một lượng lớn dược liệu đến từ phương bắc như Hoàng Cầm, Sài Hồ, cứ cho là năm nay chúng ta không thu được lời từ việc thu dược nhưng cũng không thể làm cho hiệu thuốc thiếu dược.”

Trước mắt dược liệu tốt như vậy, giá thành rẻ, phẩm chất lại tốt, ai lại không muốn mua? Cho dù hiện tại Tô gia xốc lại tinh thần, cho xe chờ dược liệu đến ngay thì cũng khó mà vượt qua được dược liệu của Trần gia thôn, hơn nữa Tô Hoài Thanh hiểu rõ tính tình của mẫu thân, nếu bà ở Trấn Châu chậm chạp không có tin tức gì thì chính là đã có tính toán khác.

Bây giờ nếu hắn cho người đi hỏi tính toán của mẫu thân rồi sau đó mới ra kế sách ứng đối thì hết thảy đều đã muộn, tuy rằng hiện tại cũng xem như là đã muộn rồi, đã vào thế mất bò mới lo làm chuồng nhưng ít nhất vẫn có thể giảm thiểu được tổn thất.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 103

THÔNG MA BÀN

“Ta thấy cửa này quá mạo hiẻm.” Tông chủ Ngô Nguyệt của Hợp Hoan Tông vẫn cảm thấy không thỏa đáng, “Trong số các đệ tử tiến vào chỉ có một mình Lục Trầm Hàn đã từng tiếp xúc với ma, nếu xuất hiện vấn đề chúng ta cũng không thể ra tay chi viện.”

Mấu chốt là trận pháp nghịch chuyển mỗi lần mở ra đều là ngược dòng hồi tưởng nên không thể thiết lập Thủy Vân Kính theo dõi tình huống bên trong, bọn họ chỉ có thể ngồi ở đây chờ đệ tử bước ra, căn bản không có cách nào biết được tình huống cụ thể.

Mặc dù thông hành đơn có thể cảm ứng được đệ tử giết lầm phàm nhân nhưng nó cũng chỉ sẽ vỡ vụn tại chỗ chứ không mang bọn họ ra ngoài, tất cả phải chờ đêm dân trong thành bị tàn sát trôi qua mới có thể ra tới.

“Ngô tông chủ, lúc trước ngài cũng đã đồng ý dùng Huy Thành làm cửa thi đấu thứ hai.” Tông chủ Ngũ Hành Tông bất mãn nói, “Cờ đã hạ không được rút lại.”

Tông chủ Thượng Khuyết Tông tán đồng: “Trừ ba đợt đầu tiên xảy ra chuyện thì mấy năm nay các đệ tử đi vào đó cũng không ít và đều có thể tìm ra được đủ một trăm tên ma vật. Huy Thành đã được xác nhận an toàn, Ngô tông chủ không cần lo lắng.”

Mấy ngày trước thân truyền đệ tử của năm đại tông sôi nổi tiến giai thế nên bọn họ đã giữa đường đổi cửa thứ hai thành Huy Thành, gia tăng độ khó và cũng vì để các đệ tử bắt đầu tiếp xúc với ma vật.

“Có Côn Luân đệ tử ở đấy thì chém chết trăm tên ma vật trước đêm Huy Thành bị đồ hẳn là không phải việc gì khó.” Tông chủ Vạn Phật Tông Nhạc Kỵ vừa lần tràng hạt vừa nhìn Phong Trần đạo nhân nói, “Chúng ta nên lo lắng cho đệ tử của mình có thể tìm ra ma vật hay không mới đúng.”

Phong Trần đạo nhân ôn hòa nói: “Đệ tử của các tông đều có sở trường riêng, Nhạc tông chủ không cần quá lo lắng.”

Trong lúc tông chủ của các tông thảo luận thì nhóm người Diệp Tố đã so chiêu với Quan Hộ Thành xong.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 102

HUY THÀNH

“Trong Huy Thành có tổng cộng trăm tên ma vật, người nào trảm ma vật thì thông qua.” Lão nhân tóc nâu bổ sung.

“Đại trưởng lão, nếu một mình ta chém nhiều ma vật thì sao?” Bỗng nhiên có một đệ tử Côn Luân giơ tay lên hỏi.

Mọi người nhìn lại thì thấy đó là một thanh niên cao lớn tuấn lãng, trên mặt treo một nụ cười tà khí.

Diệp Tố nhìn mái tóc trắng của hắn liền biết là ai.

—— Hồng Vĩnh Dạ, thân truyền đệ tự của trưởng lão Hồng Liễu chưởng quản Thượng Thanh Phong của Côn Luân.

Hồng Liễu là con trai của chắt trai của tông chủ Côn Luân Phong Trần đạo nhân, từ khi hắn gia nhập Côn Luân thì đã luôn đánh chủ ý lên chiếc ghế tông chủ.

Trong nguyên tác, Hồng Liễu và Hồng Vĩnh Dạ chính là hai người đã liên thủ hại nam chủ bị thương, về sau chết dưới kiếm của Lục Trầm Hàn.

“Ta đã nói qua, chỉ có người nào giết được ma vật mới tính là thông quan.” Lão nhân tóc nâu nói, “Cửa hai cũng không quy định cuối cùng sẽ lấy bao nhiêu người vào vòng sau.”

“Vậy là có thể rồi.” Hồng Vĩnh Dạ nhìn quét một vòng đệ tử của các tông môn khác, ý tứ rõ ràng.

“Ngoài ra, ta muốn nhắc nhở chư vị đệ tử.” Lão nhân tóc nâu lạnh lùng nói, “Nếu giết nhầm phàm nhân, tức khắc đào thải.”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 101

TRẢM MA

Thấy đồ đệ không nói lời nào, Tân Thẩm Chi muốn khích thích Dịch Huyền: “Tên nhóc Du Phục Thời đoạt vị trí tiểu sư đệ của con đó, vừa tăng thì tăng liền ba giai, Diệp Tố thậm chí tăng cả sáu giai! Con thì một giai cũng chưa thấy đâu.”

Dịch Huyền: “……”

“Đương nhiên, Diệp Tố thì không tính, tiểu cô nương đó thoạt nhìn không giống người bình thường.” Tân Thẩm Chi chỉ vào Toàn Cơ Phong ở nơi xa, “Đồ đệ, con chỉ cần so với Lục Trầm Hàn là được.”

Dịch Huyền ôm kiếm, mặt vô biểu tình xoay người rời đi.

“Này, đồ đệ, con đi đâu đó?” Tân Thẩm Chi ở phía sau vội vàng hỏi với theo, “Giận à?”

“Đi đột phá.” Thanh âm của Dịch Huyền theo gió truyền tới.

……

Trên đỉnh Toàn Cơ Phong, mây đen vần vũ, một đạo lại một đạo thiên lôi giáng xuống, mang theo khí thế hủy thiên diệt địa, không hề thua kém trận lôi kiếp mấy hôm trước của Diệp Tố.

Cốc Lương Thiên đang nhập định dường như có sở giác, bỗng nhiên mở mắt ra, phảng phất như có thể xuyên qua cửa phòng nhìn xem tình huống bên ngoài, thật lâu sau mới lại tiếp tục nhắm mắt.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 100

TỬ LINH THẠCH

Mọi người trong viện không hẹn cùng nhìn chằm chằm vào chiếc cằm trơn bóng của thanh niên đối diện.

“……Sư phụ.” Hạ Nhĩ nhìn gương mặt xa lạ mãi vẫn không thể thốt nên lời nên dứt khoát nhắm mắt lại mà gọi, “Quan hệ của người và tông chủ Hợp Hoan Tông rất tốt sao?”

“Trước kia có gặp qua vài lần, bà ấy cứ mãi muốn thu ta làm đệ tử, nhưng sư phụ con là người có chí hướng, nên ta đã kiên định mà cự tuyệt.” Trương Phong Phong vẫn chưa thấy quen với việc mình không có râu, cứ thấy cằm lành lạnh, giống như không mặc quần áo vậy, ông đưa tay lên che cằm lại, “Sau khi lên làm chưởng môn thì sư phụ đã đến gặp bà để nhờ hạ ảo thuật, như vậy trông sẽ ổn trọng hơn.”

“Chứ, không, phải, trông, xấu, hơn?” Minh Lưu Sa chậm rì rì hỏi lại.

Trước kia các đệ tử Thiên Cơ Môn đều ngầm cảm thấy chưởng môn là vì bản thân có diện mạo khó coi cho nên mới thu đệ tử đều toàn chọn người đẹp.

Trương Phong Phong liếc Minh Lưu Sa một cái cảnh cáo nhưng đôi mắt của ông sóng sánh nét đào hoa nên căn bản chẳng có tí lực uy hiếp nào.

“Sư phụ, pháp khí do các sư đệ sư muội luyện chế ra cứ đưa đến Bách Thanh Bảng để bình chọn.” Diệp Tố rất nhanh bắt đầu nói vào chính sự, “Thiên Cơ Môn tuyệt đối sẽ không phế tông.”

Trương Phong Phong nhìn đại đồ đệ của mình mà không kìm được nước mắt, ông quá cảm động, không ngờ sinh thời ông vẫn còn có thể nhìn thấy Thiên Cơ Môn quay trở lại vị trí đứng đầu Bách Thanh Bảng.

Mọi người trong sân đồng loạt dời tầm mắt, không dám nhìn vào đôi mắt của chương môn ở đối diện, quá sức mê hoặc rồi.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 99

DƯỠNG PHÁT ĐAN

Sau khi trầm mặc một lúc, Nhan Hảo bỗng nhiên tuôn ra một câu: “Tụi con đi cấm địa.”

“Mấy đứa đi……” Ngô Nguyệt nói được một nửa chợt phản ứng lại, “Cấm địa?!”

Nhan Hảo gật đầu nghiêm túc nói: “Cấm địa.”

Ngô Nguyệt đánh giá đệ tử của mình từ đầu xuống chân, tay chân đầy đủ, sắc mặt hồng nhuận, cảnh giới ổn định, bà xoay người nửa nằm trên ghế mềm: “Hai đứa đi cấm địa một chuyến, sau đó đủ chân đủ tay ra tới?”

“Dạ thật đó sư phụ.” Nhan Hảo giơ tay lên nói, “Tụi con còn dạo một vòng trong cấm địa.”

Ngô Nguyệt nghe lời này thì bị tức đến bật cười: “Trước kia có nhiều chấp sự Hóa Thần kỳ được phái vào đó như vậy mà kết cục đều chết hết, hai đứa một đứa Nguyên Anh một đứa Kim Đan, đi vào, còn dạo một vòng nữa hả.”

Đại khái là Ngô Nguyệt cảm thấy phản ứng của bản thân có chút thái quá, bà dừng một chút lại hạ giọng nói: “Có thể là pháp trận đã truyền tống hai đứa đến nơi nào đó thôi.”

Nhan Hảo cúi đầu mở túi Càn Khôn, lấy ra một đống thú đan lục giai: “Sư phụ, người xem”

Ngô Nguyệt nhìn đống thú đan đủ màu trong tay đồ đệ: “?”

Nhan Hảo giơ túi Càn Khôn lên: “Trong này còn một đống nữa.”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 98

TRỞ LẠI ĐẦU BẢNG

Diệp Tố một thân đen nhẻm nằm ở dưới hố, uy lực của đạo Huyền Thiên Lôi vừa rồi cực lớn, nếu theo lẽ thường khi tu sĩ vừa kết Nguyên Anh, nếu không có chuẩn bị trước mà bị Huyền Thiên Lôi bổ xuống thì chỉ sợ Nguyên Anh sẽ ngay lập tức vỡ nát, không chết cũng thương.

Nhưng không khéo là khi đạo Huyền Thiên Lôi đó đánh xuống Diệp Tố lại không tìm thấy Nguyên Anh trong linh phủ, ngược lại đánh tan cổ linh lực mà Diệp Tố nuốt vào trong cấm địa, khiến nó hoàn toàn hòa tan, chuyển thành linh lực của nàng.

Diệp Tố nằm dưới hố, trợn mắt nhìn bầu trời xanh trong trên đầu, chỉ cảm thấy cảnh giới của mình đang nhảy ầm ầm.

Không những vọt lên đến Nguyên Anh sơ kỳ mà nó còn tiếp tục lên Nguyên Anh trung kỳ, thẳng đến Nguyên Anh hậu kỳ đỉnh mới tạm dừng lại.

“……”

Phần lý trí cuối cùng còn sót lại của Diệp Tố ra sức áp chế thần thức trong linh phủ, không cho bản thân tiếp tục hấp thu linh lực, nếu không lại tiến giai, lôi kiếp đến nữa thì chỉ sợ nàng sẽ bị đánh thẳng xuống địa ngục mất.

“Đại sư tỷ!” Minh Lưu Sa, Tây Ngọc và Hạ Nhĩ là ba người đầu tiên chạy vào sân thi đấu, ghé vào trên miệng hố hô lên.

Một đạo thân ảnh xẹt qua ba người bọn họ, Du Phục Thời nhảy xuống hố, Dịch Huyền theo sát ngay sau đó.

Không đến một lát quanh miệng hố liền đứng đầy người.

“Tỷ…… sao rồi?” Dịch Huyền nhìn Diệp Tố gần như đồng màu với mặt đất trong hố, do dự hỏi.

“Còn sống.” Diệp Tố vẫn không nhúc nhích, chậm rãi nói, “Hai vị sư đệ, có thể nhấc quý chân lên không?”

Đọc
error: